Nhạc nềnRecollection

Thoát Khỏi Vườn Đa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng sáng trắng buốt từ chiếc đèn pin siêu sáng của Vũ Văn Hắc xé toạc màn mưa bụi nhập nhoạng của rạng sáng, quét thẳng vào gương mặt lấm lem bùn đất của Lâm Thu Thảo. Ánh sáng chói gắt đột ngột khiến cô nhắm nghiền mắt theo phản xạ, lồng ngực phập phồng nghẹt thở. Dưới chân cô, chiếc hộp sắt rỉ sét vừa được đào lên từ độ sâu năm mươi centimet vẫn còn bám đầy những mảng đất sét ẩm ướt. Chiếc chìa khóa đồng cổ nhỏ số mười hai nằm gọn trong lòng bàn tay phải của Thảo, lạnh ngắt và sắc cạnh, như một mẩu băng rạch vào da thịt.


"Cô Thảo, Luật sư Phong," giọng nói trầm đục, đều đều của Vũ Văn Hắc vang lên từ phía sau luồng sáng. Gã bước lên một bước, đế giày da dẫm lên thảm lá mục phát ra tiếng lạo xạo khô khốc bất chấp màn mưa. "Đêm hôm khuya khoắt lại dắt nhau vào đây đào bới, hai người không nghĩ hành vi này là xâm nhập gia cư bất hợp pháp sao? Giao chiếc hộp đó ra đây, tôi sẽ coi như chưa nhìn thấy gì."


Thảo khẽ siết chặt chiếc chìa khóa đồng, nhanh tay nhét tọt nó vào chiếc túi zip nilon chứa bản đồ đang giấu sâu trong túi áo khoác y tá màu xanh nhạt sờn vai. Cô cố gắng giữ cho hơi thở không run rẩy, đứng thẳng lưng chắn trước hốc đất đào dở. Vết bầm tím trên cổ tay cô – chứng tích của chiếc còng số tám từ đồn công an Quận 3 – nhói lên một cơn đau âm ỉ dưới lớp áo ướt sũng.


"Ông Hắc, đây là tài sản riêng của ông Trịnh Hoàng Hải tặng cho tôi trước khi mất," Thảo đanh giọng, đôi mắt cương nghị nhìn thẳng vào bóng tối phía sau luồng sáng. "Ông chỉ là một thám tử tư được thuê, không có quyền tịch thu hay lục soát đồ đạc của tôi."


"Quyền lực ở Nam Khánh này thuộc về người trả tiền, cô Thảo ạ," Hắc khinh khỉnh đáp. Gã khẽ phẩy tay. Hai gã đàn em vạm vỡ mặc áo khoác gió tối màu lập tức tiến lên, một gã lăm lăm chiếc dùi cui điện trên tay, luồng điện xanh lét xẹt qua xẹt lại kêu xèo xèo trong màn mưa.


Đứng bên cạnh Thảo, bác làm vườn Nguyễn Văn Út siết chặt cán chiếc xẻng sắt vẫn còn dính bùn. Gương mặt khắc khổ của ông lão mười lăm năm gắn bó với An Bình đỏ gay vì phẫn nộ: "Tụi bay ngon bước tới đây! Đây là vườn của ông Hải, tao là người trông coi ở đây, đứa nào dám làm càn tao phang bể đầu!"


"Bác Út, đừng manh động!" Thảo khẽ can ngăn. Cô biết rõ sức mạnh vật lý của nhóm thám tử tư này. Hắc là một cựu trinh sát bị sa thải, gã biết cách khống chế người mà không để lại dấu vết bạo lực lộ liễu. Nếu bác Út ra tay trước, gã sẽ lập tức có cớ để khép họ vào tội cố ý gây thương tích.


Thảo lén quan sát xung quanh để tìm lối thoát. Khu vườn kỷ niệm của ông Hải rợp bóng những rặng tre và bụi hoa giấy gai góc. Lối đi lát đá chính dẫn ra sảnh hành lang khu dưỡng lão đã bị hai tên thám tử khác chốt chặn. Lối ngách rậm rạp phía bên trái là con đường duy nhất không có người, nhưng nó tràn ngập những bụi tầm xuân và hoa hồng dại đầy gai nhọn, tối đen như mực.


Thảo nhận ra một chi tiết vi tế: ánh đèn pin của Hắc và đồng bọn chỉ quét dọc theo các lối đi bằng phẳng, lát đá. Bản năng của kẻ đi săn khiến chúng tập trung vào những khoảng không gian dễ di chuyển, hoàn toàn bỏ qua những bụi rậm tối tăm đầy gai góc.


"Thảo! Chạy lối ngách bụi rậm!"


Tiếng hét của Trần Phong bất ngờ vang lên từ phía hàng rào kẽm gai bên ngoài. Phong không thể xông vào vì khoảng cách quá xa, nhưng anh đã nhìn thấy toàn bộ cục diện từ phía ngoài. Mu bàn tay trái của Phong, vết xước do kẽm gai rào rỉ sét đêm qua vẫn còn rỉ máu dưới lớp gạc trắng sũng nước, đang bám chặt vào thanh sắt rào.


Hắc nghe thấy tiếng Phong, gã lập tức ra lệnh: "Bắt lấy con nhỏ đó! Giật cái hộp sắt lại!"


Hai gã thám tử lao lên. Đúng lúc đó, bác Út làm vườn dũng cảm thực hiện một hành động cản địa táo bạo. Ông giả vờ vấp ngã vào một rễ đa lớn, đổ ập cả thân người cùng chiếc xẻng sắt và chiếc xe rùa chứa đầy phân hữu cơ bốc mùi nồng nặc ngay trước lối đi hẹp giữa hai rễ đa. Chiếc xe rùa đổ nhào, bùn đất và phân bón vương vãi tung tóe khắp lối đi, buộc hai gã thám tử phải nhảy lùi lại để tránh bẩn.


"Mẹ kiếp! Lão già chết tiệt!" Một gã thám tử chửi đổng, vung dùi cui định nện xuống vai bác Út.


"Tránh ra!" Thảo hét lên, cô dũng cảm lao lên dùng hết sức lực đẩy chiếc xe rùa rỗng cản đường tên thứ hai, rồi lập tức quay đầu chạy thẳng vào lối ngách rậm rạp đầy gai nhọn của bụi tầm xuân. Cô chấp nhận chịu đau, những chiếc gai sắc nhọn cào rách lớp vải áo y tá mỏng manh, găm sâu vào da thịt cánh tay và bắp chân cô đau nhói. Nhưng Thảo không dừng lại, cô ôm chặt chiếc hộp sắt rỉ sét trước ngực, cúi rạp người bò qua những ngách cây tối tăm.


Bên ngoài hàng rào, Trần Phong lập tức hành động theo kế hoạch ứng biến khẩn cấp. Anh biết lực lượng bảo vệ của viện dưỡng lão dưới quyền kiểm soát của Nguyễn Hùng đang túc trực gần đó và sẽ ập đến bất cứ lúc nào nếu Hắc gọi viện binh. Phong chạy nhanh đến chiếc xe sedan cũ của mình đỗ ở ngách cổng sau, bấm còi xe liên tục thành những hồi dài inh ỏi để tạo sự chú ý.


Chưa dừng lại ở đó, Phong chạy thẳng vào sảnh hành lang kỹ thuật của tòa nhà phụ gần nhất, dùng chiếc khóa cơ phụ của cô Năm 'Chổi' mở cửa ngách, tiếp cận hộp nút báo cháy khẩn cấp. Anh đập vỡ tấm kính bảo vệ, ấn mạnh nút đỏ.


"Rúuuuuuu! Rúuuuuuu!"


Tiếng còi báo động phòng cháy chữa cháy cực đại vang dội khắp không gian yên tĩnh của Viện dưỡng lão An Bình. Đèn strobe màu đỏ nhấp nháy liên tục dọc theo các hành lang, xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Tiếng chuông báo động rú vang khiến toàn bộ hệ thống loa phát thanh tự động kích hoạt lời cảnh báo di tản khẩn cấp.


Sự hỗn loạn lập tức bùng nổ. Những ánh đèn phòng của các cụ già và nhân viên y tế trực ca đêm đồng loạt bật sáng. Tiếng bước chân chạy rầm rập của đội bảo vệ viện dưỡng lão vang lên từ khu nhà chính.


"Có cháy ở khu nhà phụ! Tất cả bảo vệ tập trung dập lửa!" Tiếng loa bộ đàm của trưởng an ninh Nguyễn Hùng vang lên đầy hoảng loạn.


Vũ Văn Hắc giật mình, luồng sáng đèn pin trên tay gã dao động dữ dội. Gã biết nếu đội bảo vệ của viện dưỡng lão ập vào khu vườn này, phi vụ lén lút của gã dưới danh nghĩa Trịnh gia sẽ bị phơi bày trước công chúng, và cảnh sát sẽ vào cuộc vì hệ thống báo cháy tự động liên kết trực tiếp với tổng đài cứu hỏa.


"Đồ ngu! Đừng lo lão già đó nữa! Đuổi theo con nhỏ y tá nhanh!" Hắc hét lên với đàn em, gã điên cuồng quét đèn pin vào bụi rậm tầm xuân nơi Thảo vừa biến mất.


Nhưng Thảo đã tận dụng triệt để những giây phút hỗn loạn đó. Dưới sự che chở của bóng tối và tiếng còi báo cháy gầm rú, cô luồn lách qua những bụi hồng dại, hướng thẳng về phía hốc hàng rào bị cắt kẽm gai ở cổng sau. Gai nhọn cào rách một mảng lớn trên vai áo cô, máu đỏ rỉ ra hòa lẫn với nước mưa lạnh buốt, nhưng ý chí sinh tồn và trách nhiệm bảo vệ di nguyện của ông Hải đã giúp cô vượt qua nỗi đau thể xác.


Bác Út nằm dưới đất, cố tình ôm chặt lấy chân một gã thám tử tư đang định đuổi theo Thảo: "Cháy rồi! Chạy đi các chú ơi! Cháy lớn lắm!"


"Buông ra! Lão già điên này!" Gã thám tử đạp mạnh vào vai bác Út để thoát ra, nhưng khoảng thời gian trì hoãn đó là quá đủ.


Thảo lao ra khỏi hốc hàng rào kẽm gai, chân cô khuỵu xuống mặt đường nhựa sũng nước ngoài ngõ hẻm. Đúng lúc đó, chiếc xe sedan cũ của Trần Phong lao tới, lốp xe nghiến trên mặt đường ướt phát ra tiếng rít chói tai. Phong nhoài người ra mở sẵn cửa ghế phụ:


"Thảo! Lên xe nhanh!"


Thảo dùng hết sức lực cuối cùng, ôm chặt chiếc hộp sắt lao vào trong xe. Phong lập tức vào số, nhấn ga sát sàn. Chiếc xe sedan cũ vọt đi trong màn mưa bão, bỏ lại phía sau tiếng còi báo cháy vẫn đang rú vang dội và ánh đèn pin bất lực của Vũ Văn Hắc ngoài cổng sau viện dưỡng lão.


Tại hiện trường khu vườn đa cổ thụ, Vũ Văn Hắc đứng lặng dưới cơn mưa, gương mặt gã tối sầm lại vì giận dữ. Gã quét đèn pin lên một cành đa thấp sát đất, nơi Thảo vừa bò qua.


Trên một chiếc gai nhọn của cành đa, một mảnh vải áo y tá màu xanh nhạt bị rách, loang lổ vết máu đỏ tươi vẫn còn vướng lại, đung đưa trong gió bão. Hắc bước tới, giật mảnh vải rách ra khỏi cành cây, ánh mắt gã co rút lại đầy nguy hiểm. Gã nhận ra vết đất đào mới dưới hốc đa đã trống rỗng. Người nữ y tá nghèo đó đã lấy đi một thứ gì đó cực kỳ quan trọng từ sâu dưới lòng đất – một thứ có thể chôn vùi toàn bộ đế chế tài phiệt của Trịnh gia.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!