Nhạc nềnRecollection

Mật Mã Dưới Gốc Đa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa bão gầm rú trên mái tôn cũ kỹ của ngôi nhà cấp bốn quận Bình Thạnh như một bản nhạc tử thần kéo dài vô tận. Trong căn phòng khách chật hẹp, mùi mắm tôm nồng nặc trộn lẫn với mùi sơn đỏ loang lổ ngoài cửa sắt vẫn chưa thể tan hết, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Ánh đèn tuýp trên trần nhà thỉnh thoảng lại chớp nháy, hắt thứ ánh sáng xanh xao lên gương mặt mộc mạc nhưng đầy mệt mỏi của Lâm Thu Thảo.


Thảo khẽ quỳ xuống bên cạnh Lâm Minh Khánh, tay cô cầm bông băng và chai nước sát trùng. Khóe mắt cô cay xè khi nhìn thấy những vết bầm tím, những lằn roi đỏ rực do gậy sắt tra tấn hằn sâu trên bả vai gầy gộc của em trai. Khánh nhắm nghiền mắt, bờ vai run lên bần bật mỗi khi dòng nước sát trùng chạm vào da thịt.


"Chị... em xin lỗi..." Khánh thều thào, giọng khản đặc vì khóc và kiệt sức. "Em chỉ vì sợ quá... Tụi nó bảo nếu không mang máy ghi âm về, tụi nó sẽ chặt tay em..."


"Đừng nói nữa, Khánh. Lo dưỡng thương đi," Thảo khẽ thì thầm, giọng cô nghẹn ngào nhưng chứa đựng sự bao dung vô hạn của một người chị. Cô dùng băng gạc băng bó cẩn thận vết thương cho em, bàn tay cô dù run rẩy vì lo lắng nhưng những thao tác lâm sàng vẫn chuẩn xác từng milimet. Vết bầm tím trên cổ tay cô – chứng tích của chiếc còng số tám từ đồn công an – khẽ cọ vào lớp vải áo, nhói lên một cơn đau âm ỉ.


Trần Phong đứng lặng lẽ bên cửa sổ, vén nhẹ tấm rèm che bụi nhìn ra ngoài con hẻm sũng nước. Mu bàn tay trái của anh, vết xước do kẽm gai rào rỉ sét của An Bình đêm qua đã được băng bó tạm thời bằng một miếng gạc nhỏ. Ánh mắt anh sắc sảo nhìn chằm chằm vào chiếc xe sedan màu đen của thám tử tư Vũ Văn Hắc vẫn đang lẳng lặng đỗ dưới rặng cây dầu ngoài đầu hẻm.


Anh quay lại, rút từ trong túi áo khoác ra tờ giấy cam kết nợ cờ bạc viết tay loang lổ vết sơn đỏ mà Khánh vừa giao nộp. Phong vuốt thẳng tờ giấy trên mặt bàn gỗ sờn cạnh, chăm chú phân tích từng nét chữ.


"Tờ giấy nợ này hoàn toàn không có giá trị pháp lý trước tòa," Phong nói, giọng trầm thấp nhưng đầy uy nghiêm của một luật sư tranh tụng kỳ cựu. "Nó được lập dưới sự cưỡng ép bạo lực, dọa dẫm tính mạng và xuất phát từ hành vi đánh bạc bất hợp pháp do sòng bài của Tèo gài bẫy. Tuy nhiên, về mặt thực tế, Long và Tèo sẽ không dùng luật pháp để đòi tiền. Chúng sẽ dùng bạo lực cực đoan. Tối hậu thư của Long chỉ còn chưa đầy hai mươi bốn giờ. Chúng ta không thể phòng thủ mãi được."


Thảo đứng dậy, lau sạch hai bàn tay dính cồn y tế. Cô nhìn vào chiếc máy ghi âm cũ kỹ đặt trên bàn, rồi nhìn sang cuốn sổ nhật ký ca trực bằng giấy – chứng cứ ngoại phạm duy nhất chứng minh cô chỉ tiêm 2mg morphine cho ông Hải.


"Chúng ta phải tìm được bản di chúc gốc thứ hai," Thảo nói, ánh mắt cô sáng lên một quyết tâm kiên định. "Chỉ khi bản di chúc đó được công bố hợp pháp, Quỹ Thiên Đức được thành lập độc lập, Long mới hoàn toàn mất đi quyền thừa kế và không còn lý do gì để khống chế Khánh hay uy hiếp gia đình chúng ta nữa."


"Nhưng Luật sư Lê Gia Huy đang lẩn trốn, chúng ta không có cách nào liên lạc được với ông ấy," Phong nhíu mày. "Làm sao tìm được bản di chúc thứ hai khi không có Huy?"


Thảo bước đến bên chiếc tủ gỗ cũ, lôi từ ngăn kéo sâu nhất ra năm cuốn sách y học cổ bìa da sờn gáy. Đây là những cuốn sách y thư cổ mà tỷ phú Trịnh Hoàng Hải đã tặng riêng cho cô trong những ngày ông nằm dưỡng bệnh tại phòng bệnh đặc biệt số 402 của Viện dưỡng lão An Bình. Khi đó, ông Hải thường bảo cô: 'Thảo à, những cuốn sách này chứa đựng tinh hoa của đất trời, và cũng chứa đựng cả sự thanh thản cuối đời của tôi. Khi nào tôi đi rồi, con nhớ đọc kỹ nhé.'


"Lúc sinh thời, ông Hải có một thói quen rất đặc biệt," Thảo khẽ lật giở từng trang sách vàng ố, mùi giấy cũ ẩm mốc tỏa ra nhẹ nhàng. "Ông ấy rất thích chơi trò giải mật mã dân gian. Ông thường dạy em cách đọc các chữ cái đầu trong các bài thuốc nam để ghép thành một thông điệp ẩn. Khi ông Hải tặng em năm cuốn sách này, ông đã nhìn em bằng ánh mắt rất lạ, như thể muốn gửi gắm một bí mật sinh tử."


Phong bước đến cạnh Thảo, ánh mắt anh tập trung cao độ dưới ánh đèn bàn học. Thảo đặt năm cuốn sách thẳng hàng theo thứ tự thời gian xuất bản: *Nam dược thần hiệu*, *Hải Thượng y tông tâm lĩnh*, *Y thư cổ trị liệu*, *Dược điển Việt Nam cổ*, và cuốn sách dịch về *Chăm sóc lâm chung nhân đạo*.


"Nhìn kỹ đi anh Phong," Thảo chỉ vào trang cuối cùng của cuốn *Nam dược thần hiệu*. Dưới ánh sáng vàng vọt của chiếc đèn bàn, cô chỉ ra những vết châm kim nhỏ li ti, gần như vô hình nếu không nhìn nghiêng dưới ánh sáng. Những vết châm kim này nằm ngay dưới các chữ cái cụ thể trong văn bản.


"Phương pháp giải mã ám hiệu vị trí của ông Hải," Phong thốt lên đầy kinh ngạc. "Ông ấy đã dùng kim y tế châm dưới các chữ cái để tạo thành mật mã!"


Thảo gật đầu. Cô lấy một tờ giấy trắng và chiếc bút chì, bắt đầu rà soát trang cuối của từng cuốn sách. Bàn tay cô lướt nhẹ trên những trang giấy vàng ố, cẩn thận ghi lại từng chữ cái được đánh dấu bằng vết chấm kim.


Cuốn thứ nhất: G - Ó - C.

Cuốn thứ hai: Đ - A.

Cuốn thứ ba: C - Ổ - T - H - Ụ.

Cuốn thứ tư: H - Ộ - P.

Cuốn thứ sáu: S - Ắ - T - S - Ố - 1 - 2.


Khi ghép tất cả các chữ cái lại với nhau, trên tờ giấy trắng hiện ra một cụm từ không dấu rõ ràng: "GOC DA CO THU - HOP SAT SO 12".


"Gốc đa cổ thụ - Hộp sắt số 12!" Phong đọc to, giọng anh run lên vì phấn khích. "Có một chiếc hộp sắt mang số hiệu mười hai được chôn dưới gốc cây đa cổ thụ!"


Thảo đứng lặng người, những ký ức về ông Hải ùa về trong tâm trí cô. Cô nhớ lại những buổi chiều lộng gió tại khu vườn kỷ niệm của Viện dưỡng lão An Bình. Ông Hải thường ngồi xe lăn dưới bóng mát của cây đa cổ thụ hơn trăm năm tuổi, mắt nhìn xa xăm và bảo cô: 'Lòng tốt của con người giống như rễ cây đa này vậy, Thảo ạ. Nó phải cắm thật sâu vào lòng đất, phải trải qua bao nhiêu mưa giông mới có thể tỏa bóng mát che chở cho những mảnh đời bất hạnh. Dưới gốc cây này, tôi đã chôn giấu cả cuộc đời mình.'


"Chính là cây đa cổ thụ ở khu vườn kỷ niệm An Bình!" Thảo thốt lên. "Ông Hải đã âm thầm chôn giấu chiếc hộp sắt chứa chìa khóa hòm thư mật dưới gốc đa đó từ trước khi chuyển hẳn đến viện dưỡng lão để tránh sự lục lọi của Long."


"Hòm thư ẩn số 12 dưới gốc cây đa cổ thụ An Bình chính là nơi ông Hải dùng để trao đổi thư từ bảo mật với Luật sư Huy," Phong phân tích sắc sảo. "Chiếc hộp sắt chôn dưới đất chứa chìa khóa mở hòm thư đó. Trong hòm thư chắc chắn có bản đồ hoặc địa chỉ ẩn náu chính xác của Huy cùng bản di chúc gốc thứ hai!"


"Nhưng làm sao chúng ta quay lại An Bình được?" Khánh lo lắng chen ngang từ giường bệnh. "Thám tử của Vũ Văn Hắc đang canh ngoài đầu hẻm, viện dưỡng lão thì bị bảo vệ của Nguyễn Hùng phong tỏa nghiêm ngặt sau vụ đột nhập đêm qua."


Phong trầm ngâm một lát, anh nhìn mu bàn tay trái đang bị xước của mình rồi mỉm cười quyết đoán. "Chúng ta phải dùng đòn nghi binh. Thám tử Hắc chỉ theo dõi xe máy của anh và điện thoại của em. Anh sẽ nhờ một người bạn tài xế chạy xe máy của anh đi hướng ngược lại ra trung tâm quận 1 để kéo đuôi thám tử. Còn chúng ta sẽ lách qua ngõ sau, di chuyển bằng xe ôm truyền thống đến An Bình."


"Em sẽ đi cùng anh," Thảo kiên quyết. "Chỉ có em mới biết vị trí chính xác ông Hải thường ngồi và cách giải mã ổ khóa của chiếc hộp sắt."


***


Khoảng ba giờ ba mươi phút sáng, trời vẫn mưa lất phất. Con hẻm nhỏ Bình Thạnh ngập xấp xỉ mắt cá chân.


Một bóng người mặc áo khoác gió trùm kín đầu, dắt chiếc xe Wave cũ của Phong nổ máy giòn giã, cố tình rồ ga lớn rồi phóng vụt ra đầu hẻm hướng về phía đại lộ. Ngay lập tức, chiếc sedan đen của thám tử Vũ Văn Hắc bật đèn pha, rồ ga bám đuôi theo chiếc xe máy trong màn đêm bão bùng.


Tận dụng khoảnh khắc đó, Phong và Thảo nhanh chóng lẻn ra bằng lối ngách sau của con hẻm, băng qua bãi rác tạm thời để lên hai chiếc xe ôm truyền thống đã chờ sẵn. Họ đội mũ bảo hiểm sụp che kín mặt, di chuyển lặng lẽ qua các tuyến đường ngách ngập nước hướng về vùng ngoại ô Nam Khánh, nơi Viện dưỡng lão An Bình đang nằm im lìm trong bóng tối.


Sau gần một tiếng di chuyển nghẹt thở, họ tiếp cận được hàng rào phía sau của viện dưỡng lão. Nơi đây biệt lập với khu nhà chính, rợp bóng những rặng tre và cây cổ thụ rậm rạp.


Một bóng người gầy gò, mặc áo mưa cánh dơi màu xanh sẫm, tay xách chiếc đèn bão mờ ảo đã đứng chờ sẵn bên cạnh hốc hàng rào bị cắt kẽm gai. Đó là Nguyễn Văn Út – bác làm vườn trung thành đã làm việc tại An Bình hơn mười lăm năm.


"Cô Thảo! Luật sư Phong! Vào nhanh đi, lối này bảo vệ ít tuần tra," bác Út thì thầm, giọng run run vì lo lắng nhưng đầy nghĩa khí.


Thảo lách người qua khe rào ướt sũng, bùn đất bám đầy vào gấu quần sơ mi giản dị của cô. Cô nắm lấy bàn tay chai sần, lạnh ngắt của bác Út: "Cảm ơn bác Út. Bác mạo hiểm thế này, cháu lo quá."


"Ông Hải lúc sinh thời đối xử với lão như người nhà, lão không thể trương mắt nhìn con trai ông ấy hại cô Thảo chính trực được," bác Út nói, ánh mắt kiên định hiện rõ dưới vành mũ tai bèo sờn cũ. "Lão đã chuẩn bị sẵn xẻng nhỏ và cuốc ở gốc đa rồi. Nhưng bảo vệ ca đêm của Nguyễn Hùng cứ ba mươi phút lại đi tuần một lần, các vị phải nhanh lên."


Phong nhìn đồng hồ đeo tay: "Chúng ta có đúng mười lăm phút trước ca tuần tiếp theo. Đi thôi!"


Họ bước đi âm thầm trên thảm lá rụng sũng nước mưa. Tiếng chân dẫm trên bùn đất được tiếng gió rít qua rặng tre che giấu hoàn toàn. Khu vườn kỷ niệm hiện ra dưới màn sương đêm mờ ảo. Cây đa cổ thụ trăm tuổi uy nghiêm đứng sừng sững giữa vườn, những tán lá rộng lớn che khuất cả một khoảng trời, những rễ phụ rủ xuống như những cánh tay khổng lồ của thời gian.


Thảo bước đến sát gốc đa, cô quỳ xuống lớp đất bùn nhão nhoét, không màng đến việc bộ quần áo bị lấm bẩn. Cô nhắm mắt lại, tái hiện lại hình ảnh bức tranh phong cảnh ông Hải vẽ tặng cô. Trong bức tranh đó, ông Hải vẽ mình ngồi xe lăn hướng về phía Đông Bắc của gốc đa, nơi có một rễ phụ lớn hình chữ Y cắm xuống đất.


"Là hướng này, ngay dưới rễ phụ chữ Y," Thảo chỉ tay vào khoảng đất trống nằm kẹp giữa hai rễ đa lớn.


Bác Út nhanh nhẹn cầm chiếc xẻng nhỏ, bắt đầu đào sâu xuống lòng đất sũng nước. Tiếng xẻng ngập vào đất bùn phát ra những âm thanh "xoẹt, xoẹt" khẽ khàng. Phong đứng cảnh giác vòng ngoài, mắt không rời khỏi ánh đèn bảo vệ quét qua lại phía khu nhà hành chính cách đó khoảng một trăm mét.


Khi bác Út đào sâu được khoảng ba mươi centimet, một ánh đèn pin đột ngột quét qua rặng tre phía xa. Tiếng nói chuyện rì rầm của hai gã bảo vệ tuần tra ca đêm đang tiến gần về phía khu vườn.


"Có người tuần tra!" Phong thì thầm khẩn cấp, anh lập tức ra hiệu cho Thảo nấp vào sau rễ đa lớn.


Bác Út nhanh trí xúc một gáo phân hữu cơ bốc mùi nồng nặc đổ đè lên đống đất mới đào, rồi cầm chiếc chổi tre quét lá rụng xung quanh. Ông giả vờ lầm lũi cúi đầu quét dọn dưới gốc đa dưới trời mưa lầm bụi.


"Này! Ông Út! Làm cái gì dưới gốc đa giờ này thế?" Tiếng gã bảo vệ hống hách vang lên từ phía lối đi lát đá.


Bác Út quay lại, giả vờ nghễnh ngãng tai, nói lớn: "À! Tôi đang bón thêm phân vi sinh cho gốc đa! Cơn bão đêm qua làm xói mòn hết đất rễ rồi, không bón nhanh là cây đổ mất! Các chú có ngửi thấy mùi phân không? Thối lắm, tránh xa ra kẻo bẩn áo!"


Mùi phân hữu cơ nồng nặc bốc lên khiến hai gã bảo vệ nhăn mặt bịt mũi. Chúng nhìn vết đất đào mới trên xẻng của bác Út, rồi nhìn ông lão làm vườn quen thuộc đầy vẻ khinh khỉnh.


"Đúng là lão già lẩm cẩm, mưa gió thế này còn đi bón phân," một gã bảo vệ chửi thề một tiếng. "Quét nhanh rồi về phòng trực mà ngủ đi ông già!"


Chúng quay lưng đi tiếp ca tuần tra hướng về phía cổng chính. Phong và Thảo từ sau rễ đa bước ra, lồng ngực vẫn còn phập phồng vì lo sợ.


"Nhanh lên bác Út, chúng ta không có nhiều thời gian đâu," Phong hối thúc.


Bác Út tiếp tục đào sâu thêm. Khi lưỡi xẻng chạm đến độ sâu khoảng năm mươi centimet, một tiếng "keng" khô khốc của kim loại chạm nhau vang lên trong màn đêm tĩnh mịch. Tim Thảo đập liên hồi.


Bác Út dùng tay bới lớp đất bùn cuối cùng, lôi lên một chiếc hộp sắt đựng bánh quy cũ kỹ, bên ngoài được quấn chặt nhiều lớp băng keo đen chống nước dày cộp.


"Tìm thấy rồi!" Bác Út khẽ reo lên, giao chiếc hộp sắt sũng bùn cho Thảo.


Thảo dùng chiếc kéo nhỏ mang theo cắt đứt các lớp băng keo đen bảo vệ. Chiếc hộp sắt rỉ sét hiện ra, nắp hộp được khóa bằng một ổ khóa đồng cổ điển nhỏ xíu.


Thảo rút từ trong gáy cuốn sách y học cổ ra chiếc chìa khóa đồng nhỏ rỉ sét – tín vật mở khóa mà ông Hải đã âm thầm trao riêng cho cô trước khi mất. Cô tra chìa khóa vào ổ, tay cô run lên vì hồi hộp.


"Cạch!"


Tiếng khóa mở giòn giã vang lên. Thảo mở nắp hộp sắt. Bên trong, được bọc cẩn thận trong một túi nilon khóa zip chống ẩm, là một bản đồ vẽ tay chi tiết chỉ đường đến khu chung cư cũ Thanh Đa cùng một chiếc chìa khóa đồng cổ nhỏ số 12.


"Chìa khóa hòm thư ẩn số 12!" Thảo thốt lên, nước mắt cô chực trào ra khi chạm tay vào chiếc chìa khóa lạnh ngắt. Đây chính là chìa khóa mở hòm thư sắt rỉ sét chôn sâu dưới hốc đa – nơi cất giữ bí mật liên lạc mật với Luật sư Huy.


Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn, một sự dị biến kinh hoàng bất ngờ ập đến.


Từ phía rặng tre cổng sau, một tiếng rồ ga lớn của xe hơi vang lên xé toạc màn đêm. Ánh đèn pha cực mạnh của chiếc xe sedan đen bất ngờ bật sáng, quét thẳng vào khu đất vườn đa nơi Thảo và Phong đang đứng.


Thám tử tư Vũ Văn Hắc bước xuống xe, tay cầm một thiết bị quét định vị sóng vô tuyến cầm tay đang nhấp nháy đèn đỏ liên tục. Gã mỉm cười thâm độc, ánh mắt sắc lạnh như loài thú săn mồi khóa chặt vào chiếc hộp sắt trên tay Thảo.


"Cô Thảo, Luật sư Phong, các người nghĩ đòn nghi binh xe máy cũ kỹ đó lừa được tôi sao?" Hắc bước lên từng bước chậm rãi, đi sau gã là bốn gã đàn em vạm vỡ cầm gậy sắt lăm lăm. "Tôi đã gắn thiết bị định vị siêu nhỏ vào gầm xe máy của Phong, nhưng tôi cũng cài đặt hệ thống quét định vị sóng điện thoại di động của cô Thảo. Cô tắt nguồn điện thoại muộn năm phút khi bước vào viện dưỡng lão, khoảng thời gian đó là quá đủ để tôi định vị chính xác tọa độ của các người."


"Đứng im! Không được nhúc nhích!" Đồng bọn của Hắc ập vào vườn đa, quét ánh đèn pin cực mạnh khóa chặt mọi lối thoát của Thảo và Phong dưới gốc đa cổ thụ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!