Nhạc nềnRecollection

Đêm Trực Định Mệnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào cuối mùa của vùng ngoại ô Nam Khánh quất sầm sập vào khung kính phòng bệnh số 402, để lại những vệt nước dài loang lổ như những giọt nước mắt không màu. Trong không gian yên ắng của Viện dưỡng lão An Bình, chỉ còn tiếng động cơ chạy rì rì đều đặn của máy tạo oxy và tiếng bíp bíp đơn điệu từ chiếc máy monitor theo dõi nhịp tim. Mùi cồn sát trùng hòa lẫn với hương trầm ấm áp tỏa ra từ góc phòng tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như một sợi tơ.


Lâm Thu Thảo khẽ điều chỉnh lại độ sáng của chiếc đèn ngủ màu vàng nhạt ở đầu giường. Cô y tá hai mươi tám tuổi khoác trên mình bộ đồng phục màu xanh nhạt sờn vai, mái tóc đen buộc gọn gàng sau gáy lộ ra gương mặt mộc mạc mang nét cương nghị. Đôi mắt cô hằn sâu những quầng thâm xám xịt sau hàng chục ca trực đêm liên tục, nhưng ánh nhìn vẫn tràn đầy sự thấu cảm khi hướng về người đàn ông gầy rộc đang nằm trên giường bệnh.


Tỷ phú Trịnh Hoàng Hải, người sáng lập tập đoàn tài chính y tế Trịnh Phát lừng lẫy, nay chỉ còn là một ông lão gầy gò, da bọc xương dưới lớp chăn lụa trắng. Căn bệnh ung thư phổi giai đoạn cuối đã di căn xương, tàn phá thể xác vạm vỡ ngày nào của vị tài phiệt, biến những ngày cuối đời của ông thành một chuỗi những cơn đau co thắt hành hạ thể xác tột cùng.


Bằng kỹ năng quan sát vi tế triệu chứng lâm sàng được rèn luyện qua sáu năm chăm sóc giảm nhẹ, Thảo khẽ đặt tay lên mạch cổ tay của ông Hải. Cô chăm chú đếm nhịp thở. Nhịp thở của ông bắt đầu xuất hiện những quãng nghỉ ngắn – dấu hiệu Cheyne-Stokes điển hình của một bệnh nhân cận tử. Đôi môi ông khô khốc, lồng ngực co thắt nhọc nhằn, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán.


"Ông Hải, ông lại đau nữa phải không?" Thảo khẽ thì thầm, giọng nói ấm áp dịu nhẹ như làn gió thoảng.


Ông Hải mệt mỏi hé mở hàng mi xám. Đôi mắt vốn tinh anh một thời giờ đây đục mờ, nhưng khi nhìn thấy Thảo, một tia sáng ấm áp, tin cậy khẽ lóe lên. Ông không thể gật đầu, chỉ có ngón tay trỏ khẽ cử động nhẹ trên tấm chăn như một lời xác nhận.


Thảo khẽ lật bảng điểm đánh giá đau đớn VAS treo đầu giường. Điểm số hôm nay đã chạm mốc 8/10. Theo y lệnh điều trị giảm đau lâm chung của Bác sĩ Lê Tuấn Anh, cô cần tiêm một liều Morphine súc tích để xoa dịu cơn co thắt cho ông.


Thảo đi đến tủ thuốc độc dược kiểm soát đặc biệt đặt ở góc phòng trực điều dưỡng phụ kề bên. Cô dùng chiếc chìa khóa đồng nhỏ đeo ở cổ tay để mở hai lớp khóa sắt bảo mật của tủ thuốc nhóm A. Trong khay nhung đỏ, những ống thủy tinh hổ phách chứa Morphine súc tích (Morphine Ampoules) nằm xếp hàng ngay ngắn dưới nhãn cảnh báo màu đỏ rực. Thảo cẩn thận lấy ra một ống 10mg/ml, dùng xi-lanh vô trùng rút chính xác 0,2ml – tương đương liều lượng 2mg theo đúng y lệnh lâm sàng.


Sau khi sát trùng vùng da đùi của ông Hải, Thảo nhẹ nhàng đưa mũi kim tiêm vào. Dòng dược chất êm dịu từ từ đi vào cơ thể người già suy kiệt. Chỉ vài phút sau, những thớ cơ co quắp trên gương mặt ông Hải dần giãn ra, nhịp thở nhọc nhằn của ông cũng trở nên đều đặn và êm ái hơn.


Thảo đặt xi-lanh rỗng vào khay hủy rác y tế, rồi mở cuốn sổ nhật ký ca trực bằng giấy của khoa chăm sóc giảm nhẹ. Cuốn sổ tay bìa da đen sờn gáy này là quy chuẩn ghi chép tay nghiêm ngặt mà người thầy quá cố của cô – Bác sĩ Nguyễn Tấn Phát – luôn bắt buộc nhân viên tuân thủ để đối chiếu chéo dữ liệu điện tử. Cô nắn nót ghi rõ: *Ngày 29 tháng 5, 01 giờ 15 phút sáng. Tiêm Morphine 2mg lần thứ hai trong ca trực. Người thực hiện: Lâm Thu Thảo.* She khẽ đỡ bàn tay run rẩy của ông Hải, giúp ông cầm chiếc bút ký tên đối chứng vào ô xác nhận của bệnh nhân. Chữ ký của ông Hải nguệch ngoạc, yếu ớt nhưng rõ ràng nét bút.


"Cảm... cảm ơn cháu, Thảo..." Ông Hải thều thào, giọng nói khản đặc chỉ đủ để Thảo nghe thấy. "Nếu không có cháu... những ngày cuối đời này... ta đã phát điên vì đau đớn..."


"Đó là nhiệm vụ của cháu mà, ông Hải. Ông hãy nhắm mắt nghỉ ngơi đi." Thảo khẽ vuốt lại nếp chăn cho ông.


"Cháu... hãy nhớ..." Ông Hải đột ngột dùng chút sức tàn nắm lấy vạt áo y tá của Thảo, ánh mắt ông lộ rõ sự khẩn thiết. "Di chúc... Quỹ từ thiện Thiên Đức... ta giao lại cho cháu quản lý... Chỉ có cháu... mới mang lại sự ra đi thanh thản cho những người nghèo cận tử... Đừng để lũ con tham lam của ta... biến nó thành công cụ rửa tiền..."


"Cháu nhớ rồi, ông Hải. Cháu đã hứa trước vong linh cha cháu, cháu sẽ bảo vệ di nguyện của ông." Thảo nghẹn ngào khẽ vỗ về bàn tay lạnh ngắt của ông lão.


Nhìn sắc mặt ông Hải đã ổn định, Thảo bưng chiếc thau nhôm nhỏ ra ngoài hành lang để chuẩn bị nước ấm lau mặt cho ông trước khi ca trực đêm kết thúc. Phòng trực nước ấm nằm ở cuối dãy hành lang dài khoảng năm mươi mét, khuất sau góc cua của khoa chăm sóc giảm nhẹ.


Ngay khi bóng dáng màu xanh nhạt của Thảo vừa khuất sau góc cua, cánh cửa ngách thoát hiểm của phòng 402 khẽ hé mở. Một bóng người đàn ông mập mạp, khoác chiếc áo mưa đen sũng nước lẻn vào phòng. Gương mặt gã đỏ gay vì hơi men, đôi mắt hí hằn lên những tia máu độc địa của một kẻ vừa bước ra từ sòng bạc ngầm.


Trịnh Hoàng Long – phó chủ tịch tập đoàn Trịnh Phát, con trai cả của tỷ phú Hải. Gã đang ngập trong khoản nợ cờ bạc ngầm lên tới năm triệu USD của trùm Tèo và bị đe dọa tính mạng từng ngày. Sự tồn tại của bản di chúc Thiên Đức để lại toàn bộ quỹ từ thiện 50 triệu USD cho Thảo quản lý chính là bản án tử hình đối với sự nghiệp và mạng sống của gã.


Long bước nhanh đến bên giường bệnh, lôi từ trong túi áo mưa ra một tập tài liệu nhăn nhúm – bản di chúc giả lập sẵn để lại toàn bộ cổ phần tập đoàn cho gã. Gã thô bạo lay mạnh bờ vai gầy yếu của cha mình.


"Ông già! Thức dậy ký vào đây cho tôi!" Long gầm ghè, giọng nói nặc mùi rượu cognac đắt tiền. "Ký ngay! Đừng có bướng bỉnh mang tiền đi cho lũ nghèo hèn đó nữa!"


Ông Hải giật mình tỉnh giấc. Nhìn thấy gương mặt hung hãn của con trai cả, ông lão không hề sợ hãi, chỉ có ánh mắt lộ rõ sự khinh bỉ tột cùng. Ông quay mặt đi chỗ khác, kiên quyết cự tuyệt việc cầm lấy cây bút Long đang ấn vào tay mình.


"Mày... cút đi... Đồ bất hiếu..." Ông Hải thều thào, dùng chút sức tàn đẩy tập tài liệu ra khỏi ngực.


"Lão già ngoan cố!" Long điên cuồng gầm lên trong cổ họng. Cơn giận dữ và áp lực nợ nần siết chặt tâm trí gã. Nhìn thấy chiếc máy tạo oxy đang chạy đều đặn, một ý nghĩ tàn độc lóe lên trong đầu gã tài phiệt tha hóa. Gã quyết định thực hiện hành vi bạo lực rút ống thở của Trịnh Hoàng Long.


Gã thô bạo giật mạnh chiếc ống thở oxy ra khỏi mũi ông Hải, đồng thời dùng bàn tay hộ pháp của mình bóp chặt lấy mũi và miệng của người cha già yếu.


"Không ký thì chết đi! Chết đi thì di chúc cũ cũng vô hiệu!" Long điên cuồng siết chặt tay.


Ông Hải vùng vẫy trong tuyệt vọng. Lồng ngực ông co thắt dữ dội vì thiếu dưỡng khí, đôi mắt trợn ngược đầy đau đớn. Trong cơn giãy giụa cuối cùng của bản năng sinh tồn, móng tay gầy yếu của ông lão cào nhẹ vào vùng da cổ của chính mình và mu bàn tay của Long, để lại những vết xước sinh học rỉ máu đỏ tươi. Nhịp tim hiển thị trên máy monitor lập tức tăng vọt lên 140 nhịp/phút, rồi đột ngột đổ sụp xuống một đường thẳng băng đơn điệu kèm theo tiếng bíp dài chói tai của hệ thống báo động ngưng tim.


Long hoảng hốt buông tay ra. Nhìn thấy ông lão đã hoàn toàn bất động, gương mặt xám ngoét không còn nhịp thở, gã vội vàng nhét tập tài liệu giả vào áo mưa, lén chỉnh sửa lại núm vặn áp suất của máy thở để ngụy tạo lỗi kỹ thuật, rồi nhanh chóng lách người thoát ra ngoài qua cửa ngách hành lang tối.


Tại phòng trực nước ấm, Thảo giật mình khi nghe tiếng chuông báo động đỏ của phòng 402 vang lên dồn dập. Chiếc thau nhôm tuột khỏi tay cô, nước ấm đổ tràn ra sàn gạch lạnh buốt. Cô điên cuồng chạy dọc hành lang, nhịp tim đập liên hồi như muốn vỡ tung lồng ngực.


"Ông Hải!"


Thảo đạp cửa xông vào phòng 402. Cảnh tượng trước mắt khiến cô rụng rời chân tay: chiếc ống thở oxy nằm rơi rụng dưới đất, máy monitor hiển thị một đường thẳng màu xanh chết chóc. Thảo ngay lập tức lao vào giường bệnh, thực hiện các thao tác hồi sức tim phổi khẩn cấp (CPR). Cô liên tục ép tim và hà hơi thổi ngạt cho ông lão, nước mắt cô rơi xuống gương mặt lạnh ngắt của ân nhân.


"Xin ông... xin ông tỉnh lại đi... Không thể thế này được..."


Nhưng nhịp tim của tỷ phú Hải đã ngừng đập hoàn toàn do ngạt thở cơ học quá lâu. Mọi nỗ lực ép tim của Thảo đều vô vọng. Trong khoảnh khắc cúi đầu sát mặt ông Hải để kiểm tra hơi thở, ánh mắt Thảo đột ngột khựng lại.


Bằng kỹ năng quan sát lâm sàng vi tế, cô phát hiện một vết xước lạ rỉ máu tươi nằm ngay sát động mạch cảnh trên cổ ông Hải – một vết xước sinh học mới tinh xuất hiện trong vòng mười lăm phút cô rời phòng. Vết xước sâu và có dấu hiệu bị bầm tím xung quanh, không thể là vết thương tự nhiên của một người bệnh nằm liệt giường.


Thảo bàng hoàng lùi lại một bước, hơi thở cô nghẹn lại trong cổ họng khi nhận ra chân tướng đáng sợ: Đây không phải là một ca tử vong tự nhiên do suy tim ung thư. Ông Hải đã bị sát hại!


Cô chưa kịp đưa tay lên kiểm tra kỹ vết xước lạ thì rầm một tiếng, cánh cửa chính của phòng 402 bị thô bạo đạp mở từ bên ngoài.


Tiếng bước chân dồn dập, nặng nề của lực lượng bảo vệ Trịnh gia do Trưởng bảo vệ Nguyễn Hùng dẫn đầu, cùng với bóng dáng mập mạp của Trịnh Hoàng Long đã áp sát ngay cửa phòng bệnh. Long chỉ tay thẳng vào mặt Thảo, gương mặt giả vờ đau đớn dữ dội nhưng ánh mắt lại lóe lên tia cười độc ác:


"Mày... chính mày đã tiêm quá liều morphine giết cha tao để cướp di chúc! Bảo vệ, giữ chặt ả y tá sát nhân này lại cho tao!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!