Mắt Đỏ Trên Trần Nhà
Cơn đau từ bả vai trái dội lên từng cơn buốt nhói, kéo Hoàng Minh Triết ra khỏi trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Anh khẽ mở mắt. Trần nhà thạch cao trắng muốt của căn phòng ngủ quen thuộc – nơi anh vẫn gọi là "Phòng giam thủy tinh" – hiện ra dưới ánh sáng lờ mờ của buổi chiều tà Đà Lạt. Trên trán anh, một lớp băng gạc dày cộm vẫn còn vương mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Khớp vai trái đã được bác sĩ Đặng Quốc Uy nắn lại và cố định bằng đai vải, nhưng chỉ cần một cử động nhỏ nhất của lồng ngực khi hít thở cũng đủ khiến Triết phải nghiến chặt răng để ngăn một tiếng rên rỉ thoát ra ngoài.
Anh khẽ liếc nhìn sang góc phòng. Chiếc xe lăn gỗ gõ đỏ cổ điển – kỷ vật duy nhất của người cha quá cố Hoàng Minh Tuấn – giờ đây nằm trơ trọi với một nan bánh xe bị gãy rời, những thớ gỗ nứt toác như một quân cờ bị phế bỏ sau một nước đi Gambit tàn nhẫn. Cú ngã cầu thang đêm qua là một nước đi phế quân cực đoan, nhưng nó đã giúp anh giữ được bí mật về bức ảnh chụp cuốn sổ chi tiêu trong két sắt của mẹ.
Tiếng gót giày cao gót nện đều đặn trên sàn gỗ hành lang cắt đứt dòng suy nghĩ của Triết. Cánh cửa phòng ngủ mở ra không tiếng động. Bà Lâm Nhã Vy bước vào, vẫn với phong thái sang trọng của một quý bà thượng lưu trong bộ sườn xám thêu hoa nhã nhặn. Trên gương mặt bốn mươi lăm tuổi không một nếp nhăn của bà ta là một nụ cười dịu hiền, ấm áp – thứ hào quang thánh thiện mà truyền thông vẫn hằng ca tụng. Nhưng khi bà ta tiến lại gần giường ngủ, Triết nhìn thấy trong đôi mắt tĩnh lặng kia một sự lạnh lùng đến gai người.
"Triết của mẹ tỉnh rồi sao?" Nhã Vy cúi xuống, đặt một khay trà ấm và bát cháo yến lên bàn cạnh giường. Bà ta đưa bàn tay thon dài, đeo chiếc nhẫn ngọc bích lớn, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc bết mồ hôi của anh. "Con làm mẹ lo lắng quá. Đêm qua, nếu cô Hoa không phát hiện kịp thời, mẹ không biết mình sẽ sống thế nào nếu mất con."
Triết khẽ cụp mi mắt, giả vờ đờ đẫn, giọng nói thều thào yếu ớt: "Con xin lỗi mẹ... Con chỉ cảm thấy quá ngột ngạt..."
"Mẹ biết, bác sĩ Uy nói con đang bị hoảng loạn trầm cảm nặng," Nhã Vy thở dài, giọng nói tràn ngập sự thấu cảm giả tạo. Bà ta rút chiếc điện thoại thông minh ra, lướt qua một bài viết vừa được đăng tải trên trang cá nhân của Quỹ từ thiện 'Hào Quang Nhã Vy'. Trên màn hình là bức ảnh Triết nằm bất động dưới chân cầu thang đẫm máu, được Nhã Vy ôm chặt vào lòng với gương mặt méo mó vì nước mắt. Bài viết đã nhận được hàng vạn lượt tương tác và những lời bình luận ca ngợi sự hy sinh vĩ đại của người mẹ.
Bà ta khẽ mỉm cười, một nụ cười ái kỷ mãn nguyện, rồi cất điện thoại đi. "Để đảm bảo con không tự làm tổn thương mình một lần nữa, mẹ đã quyết định tăng cường các biện pháp bảo vệ. Từ hôm nay, căn phòng này sẽ được giám sát tuyệt đối."
Bà ta vừa dứt lời, một bóng người lầm lỳ bước vào từ phía sau. Đó là Lê Tuấn Anh, kỹ thuật viên bảo trì hệ thống an ninh của biệt thự. Tuấn Anh đeo một chiếc kính cận dày, mặc đồng phục kỹ thuật màu xanh đậm, tay xách một chiếc hộp công cụ bằng nhựa cứng. Gã không hề nhìn Triết, chỉ im lặng gật đầu chào bà Nhã Vy rồi bắt đầu mở hộp công cụ, lôi ra ba chiếc camera hồng ngoại dạng vòm màu đen bóng, tròn trịa và lạnh lẽo như những con mắt của loài bò sát.
"Cậu Tuấn Anh, hãy đảm bảo góc quét của ba chiếc camera này không để lại bất kỳ điểm mù nào xung quanh giường ngủ và khu vực cửa sổ," Nhã Vy đứng ở trung tâm căn phòng, chỉ tay lên các góc trần nhà. "Tôi muốn hình ảnh trực tiếp phải được truyền về điện thoại của tôi hai mươi tư trên bảy. Bất kỳ chuyển động bất thường nào của Triết, dù là nhỏ nhất, hệ thống cũng phải tự động gửi cảnh báo khẩn cấp."
"Tôi hiểu rồi, thưa bà," Tuấn Anh trả lời bằng giọng nói máy móc, không cảm xúc. Gã bắc chiếc thang nhôm, bắt đầu dùng máy khoan cầm tay để đục lỗ trên trần thạch cao.
*Rẹt... Rẹt...*
Tiếng mũi khoan ăn sâu vào thạch cao vang lên chói tai, bụi phấn trắng rơi lả tả xuống sàn gỗ. Triết nằm bất động trên giường, hai tay buông thõng dưới tấm chăn mỏng. Anh cảm nhận được bả vai trái của mình đang giật liên hồi theo từng nhịp rung của tiếng máy khoan. Ba chiếc camera hồng ngoại mới chính là chiếc thòng lọng công nghệ cao mà Nhã Vy dùng để siết chặt chiếc lồng giam này, tước đoạt đi chút tự do riêng tư cuối cùng của anh. Nếu mọi cử động của anh bị giám sát từng giây, kế hoạch lén lút tập phục hồi cơ chân bằng kim bạc và việc giấu thuốc độc dưới đệm xe lăn sẽ hoàn toàn bị phá sản.
Tư duy cờ tưởng của một kỳ thủ thiên tài bắt đầu vận hành với công suất tối đa trong đầu Triết. Anh không nhìn vào Tuấn Anh, mà khẽ nghiêng đầu, nhắm mắt lại để tập trung toàn bộ thính giác. Anh bắt đầu áp dụng kỹ thuật "Phân tích phổ âm thính giác tần số thấp" – một khả năng đặc thù mà anh đã tự rèn luyện suốt nhiều năm trong bóng tối cô độc của phòng giam thủy tinh.
Khi Tuấn Anh đấu nối dây nguồn và kích hoạt hệ thống, ba chiếc camera bắt đầu hoạt động. Người bình thường sẽ không nghe thấy gì ngoài sự im lặng của căn phòng ngập mùi tinh dầu oải hương nồng nặc. Nhưng đối với màng nhĩ nhạy cảm của Triết, có một tiếng rít tần số cực cao – khoảng mười sáu kilô-héc (16kHz) – phát ra từ các cuộn cảm điện từ bên trong thiết bị. Tiếng rít mỏng, nhọn và đều đặn như tiếng vo ve của một đàn muỗi vô hình.
Triết lắng nghe. Tiếng rít từ góc trần phía Đông có âm lượng lớn nhất, dội thẳng vào tai phải của anh. Tiếng rít từ góc phía Nam trầm hơn, có nhịp điệu hơi đứt quãng do ảnh hưởng của bộ nguồn xoay chiều. Bằng cách phân tích cường độ và hướng đi của các dải âm tần này, Triết bắt đầu vẽ lại bản đồ an ninh "Sơ đồ bố trí camera Tuyết Sơn Gia Trang" ngay trong đại não của mình. Anh tính toán được góc quét của camera số một bao phủ toàn bộ chiếc giường ngủ; camera số hai kiểm soát khu vực cửa ra vào và chiếc tủ quần áo; camera số ba hướng thẳng về phía cửa sổ sát đất nhìn ra rừng thông.
Nhã Vy đứng giám sát bên dưới, liên tục mở ứng dụng trên điện thoại để kiểm tra hình ảnh trực tiếp. "Tuấn Anh, góc quét của chiếc số hai hơi lệch sang phải. Tôi vẫn thấy một khoảng trống nhỏ ở phía sau chiếc tủ sách gỗ sồi cổ điển kia."
Tuấn Anh dừng tay, nhìn theo hướng chỉ của Nhã Vy. Chiếc tủ sách bằng gỗ sồi dày, cao sát trần nhà, được đặt ở góc phía Tây của căn phòng để che đi một cột trụ bê-tông lồi ra của kiến trúc Pháp cổ. Khoảng trống phía sau tủ sách rộng chưa đầy nửa mét vuông, tối tăm và chật hẹp.
"Thưa bà, chiếc tủ sách đó quá sát tường, và cột trụ bê-tông đã chặn hoàn toàn tầm nhìn từ góc trần phía Nam. Nếu muốn quét được khoảng trống đó, chúng ta phải lắp thêm một chiếc camera thứ tư ngay phía trên tủ sách," Tuấn Anh giải thích, giọng gã vẫn đều đều.
Nhã Vy khẽ nhíu mày, bước lại gần chiếc tủ sách, dùng ngón tay gõ nhẹ vào thành gỗ sồi dày cộp. Bà ta quay lại nhìn Triết, ánh mắt dò xét quét qua gương mặt nhợt nhạt, đờ đẫn của anh. Triết vẫn nằm im, nhịp thở đều đặn, hai mắt nhắm nghiền như thể đang chìm sâu vào tác dụng của thuốc an thần.
"Không cần thiết," Nhã Vy lạnh lùng nói. "Thằng Triết bị liệt hoàn toàn từ thắt lưng trở xuống. Với thể trạng của nó hiện tại, ngay cả việc tự ngồi dậy trên giường cũng là một kỳ tích, nói gì đến việc bò vào khoảng trống chật hẹp đó. Chỉ cần đảm bảo nó không thể rời khỏi giường mà không bị camera ghi hình là được."
"Tôi hiểu rồi," Tuấn Anh thu dọn công cụ, bước xuống thang nhôm. Gã tắt máy khoan, căn chỉnh lần cuối hệ thống dây cáp rồi khóa hộp công cụ lại. "Hệ thống đã hoạt động ổn định, thưa bà."
Nhã Vy gật đầu mãn nguyện. Bà ta bước lại gần giường Triết, kéo tấm chăn mỏng lên đắp sát cổ cho anh, thì thầm ngọt ngào: "Ngoan ngoãn dưỡng bệnh nhé, con trai của mẹ. Mọi thứ mẹ làm... đều là vì tốt cho con."
Tiếng bước chân của họ nhỏ dần rồi biến mất sau cánh cửa phòng ngủ được khóa từ bên ngoài. Căn phòng rơi vào sự im lặng tịch mịch của đêm tối Đà Lạt.
Khi bóng tối bao trùm, ba đốm sáng đỏ rực từ các mắt camera hồng ngoại trên trần nhà bắt đầu phát sáng. Chúng chằm chằm nhìn xuống giường ngủ của Triết như ba con mắt quỷ đỏ lòm, không một giây ngơi nghỉ. Tiếng rít tần số cao 16kHz của dòng điện chạy qua các mắt camera bắt đầu tra tấn đại não của Triết, khiến tai anh ù đi, đầu óc đau nhức như có búa bổ. Đây là cái giá vật lý đầu tiên anh phải trả để duy trì sự tập trung cao độ nhằm phân tích hệ thống giám sát này.
Triết khẽ mở mắt. Ba đốm đỏ trên trần nhà như đang thiêu đốt da thịt anh. Sự riêng tư hoàn toàn bị tước đoạt. Anh không thể cử động, không thể tập phục hồi cơ chân, và chiếc điện thoại sập nguồn chứa ảnh chụp sổ chi tiêu vẫn đang nằm dưới đệm lót của chiếc xe lăn gỗ bị gãy nan bánh ở góc phòng. Nếu anh lén di chuyển để lấy điện thoại, camera số một sẽ lập tức ghi hình chuyển động và gửi cảnh báo đến điện thoại của Nhã Vy.
Anh phải tìm ra một kẽ hở. Một nước cờ để bẻ gãy ưu thế công nghệ tuyệt đối của mẹ.
Triết đưa mắt nhìn chiếc cốc thủy tinh chứa nước lọc đặt trên chiếc bàn gỗ cạnh giường ngủ. Chiếc cốc nằm ngay dưới ánh sáng mờ nhạt của chiếc đèn ngủ màu vàng ấm áp ở góc phòng.
Tư duy logic của một kỳ thủ bắt đầu tính toán góc khúc xạ ánh sáng. Nếu anh có thể dịch chuyển chiếc cốc thủy tinh đến một vị trí chính xác trên bàn, ánh sáng từ đèn ngủ đi qua thấu kính nước của cốc sẽ bị bẻ cong, tạo ra một vệt lóa sáng (lens flare) hội tụ cường độ cao hướng thẳng vào ống kính của camera số một trên trần nhà. Vệt lóa sáng này sẽ làm lóa mắt cảm biến hồng ngoại của camera trong vòng mười lăm phút, tạo ra một khoảng trống an ninh tạm thời mà hệ thống không thể tự động phát hiện chuyển động.
Nhưng làm thế nào để dịch chuyển chiếc cốc khi bả vai trái của anh đã bị trật khớp hoàn toàn, không thể dùng lực để rướn người?
Triết cắn chặt răng, dùng cánh tay phải lành lặn còn lại, chậm rãi và đau đớn bò trườn từng centimet trên đệm giường. Mỗi cử động nhỏ của cơ thể đều kéo căng các thớ cơ vai trái bị thương, khiến mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm đẫm chiếc áo len xám rộng thùng thình. Anh không được phép phát ra tiếng động, không được phép làm xô lệch ga giường quá nhiều để tránh kích hoạt cảm biến chuyển động của hai chiếc camera còn lại.
Sau năm phút đấu tranh nghẹt thở với cơn đau thể xác tột cùng, ngón tay phải của Triết cuối cùng cũng chạm được vào thành cốc thủy tinh lạnh ngắt. Anh khẽ dùng đầu ngón tay đẩy nhẹ chiếc cốc dịch chuyển về phía trước đúng bốn mươi lăm milimét.
*Vút.*
Một vệt sáng lóa màu vàng ấm, khúc xạ từ thành cốc thủy tinh, quét qua không gian phòng ngủ và đậu thẳng vào ống kính của chiếc camera hồng ngoại số một trên trần nhà. Trên màn hình điện thoại của Nhã Vy lúc này, góc quay giám sát chiếc giường ngủ của Triết sẽ bị bao phủ bởi một quầng sáng lóa mờ ảo, làm mất khả năng phân tích chi tiết hình ảnh của cảm biến thông minh.
Thời gian bắt đầu đếm ngược. Mười lăm phút.
Triết dùng hết sức tàn của cánh tay phải, bám vào thành giường gỗ, chậm rãi kéo lê cơ thể bại liệt của mình trượt xuống sàn gỗ phòng ngủ. Anh không sử dụng chiếc xe lăn gỗ gãy nan bánh, mà dùng hai cùi chỏ tay rướn người, kéo lê đôi chân hoàn toàn mất cảm giác đi từng centimet trên sàn nhà lạnh giá.
Đích đến của anh là khoảng trống chật hẹp phía sau chiếc tủ sách gỗ sồi cổ điển – "Góc khuất tủ sách" – điểm mù duy nhất do thói quen lắp đặt máy móc của Tuấn Anh để lại.
Sàn gỗ sồi nhám cọ xát vào vùng da bụng và đùi của Triết, gây ra những vết trầy xước bỏng rát dưới lớp áo len mỏng. Bả vai trái bị thương đau đớn như muốn rách ra khỏi ổ khớp theo từng nhịp rướn người. Nhưng ý chí sinh tồn của một kỳ thủ không cho phép anh dừng lại. Anh phải đến được góc khuất đó trước khi vệt lóa sáng trên camera bị phát hiện.
*Sột... sột...*
Tiếng áo len ma sát trên sàn gỗ vang lên cực nhỏ trong đêm tĩnh mịch. Triết nghiến chặt răng đến mức bật máu môi, dùng hai khuỷu tay rướn một nhịp cuối cùng, lách toàn bộ cơ thể gầy gò của mình vào khoảng trống tối tăm phía sau chiếc tủ sách gỗ sồi dày cộp.
Căn phòng giam thủy tinh giờ đây hoàn toàn vắng lặng. Trên chiếc giường ngủ chỉ còn lại chiếc chăn bông bị xô lệch nhẹ. Ba con mắt đỏ hồng ngoại trên trần nhà vẫn chằm chằm quét qua căn phòng, nhưng chúng hoàn toàn bị chặn lại bởi thành gỗ sồi dày của chiếc tủ sách cổ điển.
Triết nằm co quắp trong bóng tối chật hẹp của góc khuất, lưng tựa vào cột trụ bê-tông lạnh ngắt, hai lá phổi phập phồng thở dốc để lấy lại dưỡng khí. Tai anh vẫn bị ù nặng do tiếng rít tần số cao của camera dội vào, nhưng trong lòng anh dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm vô hình. Anh đã chiến thắng công nghệ giám sát của mẹ trong nước đi đầu tiên. Tại góc khuất này, anh có thể tự do thở phào, tự do đau đớn mà không sợ bị Nhã Vy nhìn thấy qua màn hình điện thoại.
Anh lén dùng bàn tay phải, chậm rãi luồn xuống dưới lớp đệm lót của chiếc xe lăn gỗ gãy nan bánh đang nằm sát cạnh tủ sách, thu hồi chiếc điện thoại thông minh sập nguồn chứa ảnh chụp sổ chi tiêu mật. Anh giấu kỹ chiếc điện thoại vào khoang rỗng tự chế dưới bệ gác chân xe lăn, thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng sự nhẹ nhõm đó chỉ kéo dài trong tích tắc.
Từ phía hành lang gỗ sồi cổ bên ngoài phòng ngủ, một tiếng động khô khốc đột ngột vang lên, xé toạc sự tĩnh mịch của đêm tối.
*Cộp... Cộp... Cộp...*
Tiếng bước chân nặng nề, đều đặn của bảo vệ tuần ca đêm – Vũ Đức Toàn – đang di chuyển dọc hành lang. Tiếng gót giày da nện xuống sàn gỗ sồi vang lên mỗi lúc một gần, dội vào màng nhĩ của Triết như những nhịp gõ của một chiếc đồng hồ tử thần.
Triết nín thở, toàn thân đóng băng trong bóng tối chật hẹp phía sau tủ sách. Bả vai trái của anh đang co rút dữ dội do chuột rút, đau đớn tột cùng nhưng anh không dám cử động dù chỉ một milimét. Nếu Toàn mở cửa bước vào phòng lúc này và phát hiện chiếc giường trống không, toàn bộ kế hoạch phản kháng của anh sẽ bị phơi bày hoàn toàn.
Tiếng bước chân đột ngột dừng lại.
Ngay sát cánh cửa phòng ngủ của anh.
Một bóng đen cao lớn đổ dài qua khe hở dưới chân cửa gỗ, cắt đứt vệt ánh sáng mờ nhạt ngoài hành lang. Tiếng lách cách của chùm chìa khóa kim loại va vào nhau vang lên lạnh lẽo trong đêm tối sương mù.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!