Nhạc nềnRetroRPG_Dungeon

Cú Ngã Khỏi Bàn Cờ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gót giày cao gót nện xuống bậc thềm đá ngoài sảnh chính vang lên dồn dập, đi kèm với tiếng cười nói sắc sảo của gã trợ lý truyền thông Tạ Minh Khang. Mỗi tiếng động dội vào màng nhĩ của Hoàng Minh Triết đều tựa như tiếng tích tắc của một quả bom hẹn giờ đang đếm ngược những giây cuối cùng.


Bốn mươi lăm giây. Đó là khoảng thời gian tối đa để bà Lâm Nhã Vy đi từ thềm đá ngoài sân, qua cánh cửa gỗ sồi lớn của sảnh chính, và bước lên hành lang gác lửng nơi đặt căn phòng làm việc này.


Trong bóng tối ngột ngạt của "Trung tâm kiểm soát", Triết ngồi bất động trên chiếc xe lăn gỗ cổ điển, lồng ngực gầy gò phập phồng dữ dội. Chiếc điện thoại thông minh cũ trên tay anh đã sập nguồn hoàn toàn, màn hình đen ngóm lạnh lẽo như một khối kim loại chết. Trên đùi anh, cuốn sổ chi tiêu bìa da cũ vẫn đang mở toang ở trang ghi chép năm 2014 – bằng chứng thép chứng minh người mẹ thánh thiện của anh đã đầu độc cả anh lẫn người cha quá cố Hoàng Minh Tuấn bằng thạch tính mua từ doanh nghiệp Đạt Phát.


Tư duy cờ tưởng của một kỳ thủ thiên tài bắt đầu vận hành với công suất tối đa trong đầu Triết. Các nước đi giả lập hiện lên và bị xóa bỏ chỉ trong phần triệu giây.


*Phương án một: Cố gắng lăn xe trở về phòng ngủ.*

Khoảng cách từ phòng làm việc về phòng ngủ là hai mươi lăm mét hành lang gỗ sồi cổ. Với thể lực suy kiệt do ngộ độc mãn tính và bả vai trái đang đau nhức âm ỉ, Triết mất ít nhất hai phút để đẩy chiếc xe lăn gỗ nặng nề này đi hết quãng đường đó. Tiếng bánh xe lăn cọ xát trên sàn gỗ chắc chắn sẽ phát ra những tiếng ken két khô khốc, tố cáo anh ngay khi Nhã Vy bước vào sảnh.


*Phương án hai: Trốn trong phòng làm việc.*

Phòng làm việc của Nhã Vy hoàn toàn không có góc khuất nào đủ lớn để che giấu một người ngồi xe lăn. Hơn nữa, Nhã Vy là kẻ mắc chứng ám ảnh kiểm soát cực đoan. Việc bà ta trở về sớm để lấy tài liệu đồng nghĩa với việc bà ta sẽ bật đèn sảnh và bước thẳng vào bàn làm việc.


Cả hai phương án đều dẫn đến một kết cục duy nhất: Chiếu bí. Ván cờ sẽ kết thúc trước khi nó kịp bắt đầu. Triết sẽ bị bắt quả tang với chiếc điện thoại sập nguồn chứa ảnh chụp tài liệu mật, chùm chìa khóa vạn năng thật trong túi áo, và cuốn sổ chi tiêu bị dịch chuyển. Nhã Vy sẽ biết anh đã tỉnh táo, biết anh đã phát hiện ra sự thật. Bà ta sẽ không ngần ngại tăng liều lượng thạch tính để biến anh thành một kẻ sống thực vật vĩnh viễn, hoặc tống anh vào một viện tâm thần biệt lập dưới danh nghĩa điều trị.


Anh phải thực hiện một nước đi Gambit. Một nước cờ phế quân tàn nhẫn để cứu vãn toàn bộ thế trận.


"Phế Quân cứu Tướng..." Triết thì thầm trong kẽ răng, giọng anh khản đặc và lạnh buốt.


Anh nhanh chóng dùng đôi tay gầy guộc gập cuốn sổ chi tiêu lại, nhét trả nó vào đúng ngăn kéo trên cùng của chiếc két sắt cổ rêu. Anh đẩy mạnh cánh cửa két sắt bằng thép dày khóa lại, xoay mạnh núm xoay đồng để xóa sạch dấu vết mã số. Anh nhét chiếc điện thoại sập nguồn xuống dưới tấm đệm lót dày của chiếc xe lăn gỗ gõ đỏ, ngay sát khung gỗ rỗng tự chế.


Tiếng chìa khóa từ của Nhã Vy cắm vào ổ cửa chính biệt thự vang lên một tiếng "bíp" lạnh lùng từ phía dưới sảnh.


Triết dùng hai tay quay bánh xe lăn, lùi nhanh ra khỏi phòng làm việc. Anh dùng chùm chìa khóa vạn năng thật khóa chặt cánh cửa gỗ sồi lại, rồi lén nhét chùm khóa vào túi áo len rộng thùng thình màu xám của mình.


Bây giờ anh đang đứng ở hành lang gác lửng, ngay sát đỉnh cầu thang gỗ gõ đỏ dẫn xuống phòng khách sảnh chính – nơi được mệnh danh là "Sân khấu hào quang". Tiếng cửa chính biệt thự nặng nề mở ra. Luồng gió lạnh buốt của đêm sương mù Đà Lạt xộc vào nhà, mang theo mùi nước hoa Pháp đắt tiền nồng nặc của bà Nhã Vy.


"Khang này, buổi tiệc hôm nay thật tẻ nhạt. Mấy nhà tài trợ đó chỉ muốn mượn hình ảnh của thằng Triết để đánh bóng tên tuổi cho dự án bất động sản mới của họ," giọng nói ngọt ngào nhưng đầy vẻ trịch thượng của Nhã Vy vang lên dưới sảnh.


"Chị Vy nói phải, nhưng chúng ta vẫn cần họ giải ngân khoản tài trợ tiếp theo cho Quỹ Hào Quang trước cuối tháng," tiếng gã trợ lý truyền thông Tạ Minh Khang đáp lại, tiếng bước chân của hắn nện đều trên sàn đá phòng khách.


Triết nhìn xuống dốc cầu thang gỗ gõ đỏ gồm hai mươi mốt bậc thềm dốc đứng, láng bóng dưới ánh đèn chùm pha lê. Đôi chân bại liệt hoàn toàn vô lực của anh buông thõng trên bệ gác chân bằng gỗ.


Anh không còn đường lui. Nhã Vy chỉ cần đi thêm vài bước nữa sẽ nhìn thấy anh đứng ở hành lang gác lửng này.


Triết đưa tay lên vuốt nhẹ chiếc lắc tay bạc của cha trên cổ tay trái. Anh khẽ nhắm mắt lại, một nụ cười lạnh lùng vô hình thoáng hiện trên khóe môi tái nhợt. Anh quyết định tự hủy hoại thể xác của mình để tạo ra một hiện trường giả hoàn hảo: một vụ tai nạn tự hại do trầm cảm loạn thần. Đây là cách duy nhất để giải thích tại sao anh lại xuất hiện ở hành lang gác lửng, đồng thời dập tắt hoàn toàn mọi sự nghi ngờ của Nhã Vy về việc phòng làm việc bị đột nhập.


Anh dùng lực hai cánh tay đẩy mạnh bánh xe lăn gỗ về phía trước.


Chiếc xe lăn lao thẳng ra rìa cầu thang. Trọng lực kéo cả cơ thể Triết và chiếc xe lăn gỗ nặng nề đổ nhào xuống dốc.


*Ầm! Rắc!*


Cú va đập vật lý đầu tiên dội thẳng vào bả vai trái của Triết khi chiếc xe lăn lật nhào ngay từ bậc thềm thứ ba. Cả cơ thể anh bị hất văng ra khỏi ghế ngồi, xoay tròn trong không trung trước khi lao mạnh xuống những bậc thềm gỗ cứng như đá.


*Bốp! Khô khốc!*


Đầu Triết đập mạnh vào thành lan can gỗ gõ đỏ cổ điển. Một cơn đau buốt nhói dội thẳng lên đại não, tầm nhìn của anh lập tức bị bao phủ bởi một màn sương màu đỏ sẫm. Máu nóng từ vết rách trên trán bắt đầu tuôn chảy ròng rọc, làm nhòe đi đôi mắt đen sâu thẳm của anh.


Nhưng cú rơi vẫn chưa dừng lại. Cơ thể gầy gò của anh tiếp tục va đập liên tiếp vào các cạnh thềm gỗ sắc nhọn. Đôi chân bại liệt không có cảm giác bị xoắn gập một cách dị dạng dưới sức nặng của chiếc xe lăn gỗ đang lăn lông lốc phía sau.


*Crắc!*


Một tiếng động khô khốc, ghê rợn vang lên từ khớp bả vai trái của Triết. Cơn đau tột cùng, vượt quá mọi giới hạn chịu đựng của con người, bùng nổ khi bả vai anh bị trật khớp hoàn toàn khỏi ổ khớp do lực tác động quá mạnh. Triết nghiến chặt răng đến mức niêm mạc miệng lở loét từ trước lại rách thêm, máu tươi hòa cùng vị tỏi nhẹ của thạch tính tràn ngập khoang miệng. Anh tự cắn chặt môi mình đến chảy máu để triệt tiêu tiếng la hét đau đớn vô thức, không để lọt vào các máy nghe lén trong nhà.


Chiếc xe lăn gỗ cổ điển đổ ập xuống chân cầu thang, một nan bánh xe bằng gỗ gõ đỏ bị gãy đôi, phát ra tiếng động lớn như tiếng súng nổ trong đêm tĩnh mịch. Triết ngã nhào xuống sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo của phòng khách, nằm bất động trong một vũng máu đang loang nhanh từ trán.


"Trời đất ơi! Cậu Triết!"


Tiếng hét kinh hoàng của cô người hầu trẻ Lê Thị Hoa vang lên từ phía nhà bếp. Hoa đánh rơi chiếc giẻ lau sàn, gương mặt cắt không còn giọt máu khi nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu dưới chân cầu thang. Cô ta vội vàng lao đến, quỳ sụp xuống bên cạnh Triết, hai tay run rẩy không dám chạm vào cơ thể anh.


Triết nằm im, hơi thở đứt quãng, mắt nhắm hờ để giả vờ rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Đầu óc anh đau đớn như bị hàng ngàn cây kim châm vào, nhưng bộ óc của một kỳ thủ vẫn hoạt động lạnh lùng đến tàn nhẫn.


Anh cảm nhận được Hoa đang ở sát bên cạnh mình, hơi thở hỗn hển của cô ta hắt vào da mặt anh. Đây là cơ hội duy nhất.


Triết dùng chút sức tàn của cánh tay phải không bị thương, khẽ rướn người lên như thể đang co giật vô thức trong cơn đau. Bàn tay anh run rẩy bấu chặt lấy vạt tạp dề màu hồng nhạt của Hoa.


Bằng một động tác cực kỳ tinh vi của kỹ thuật "Sleight of Hand", Triết luồn chùm chìa khóa vạn năng thật từ túi áo len của mình, nhét sâu vào bên trong chiếc túi túi tạp dề lớn của Hoa, ngay dưới chiếc điện thoại thông minh đang phát nhạc TikTok vẫn chưa tắt của cô ta.


"Cậu... cậu Triết ơi, cậu có nghe tôi nói không?" Hoa khóc nức nở, hoàn toàn không hề hay biết chùm chìa khóa thật đã quay trở lại túi của mình.


Cuộc khủng hoảng chìa khóa đã được giải quyết xong. Nước cờ Gambit đã hoàn tất phần phế quân.


Cùng lúc đó, tiếng bước chân dồn dập của bà Nhã Vy và Tạ Minh Khang vang lên sát cửa phòng khách. Nhã Vy bước vào, bộ sườn xám màu tím thẫm vẫn còn vương những hạt sương đêm lấp lánh.


Nhìn thấy cảnh tượng đứa con trai độc nhất nằm trong vũng máu bên cạnh chiếc xe lăn bị gãy bánh, bà Nhã Vy sững người lại. Nhưng trong đôi mắt tĩnh lặng như nước hồ của người mẹ ái kỷ kia, Triết không hề nhìn thấy một tia xót xa, hoảng hốt hay tình mẫu tử bản năng nào.


Ánh mắt bà ta đóng băng trong vòng đúng ba giây. Đó là khoảng thời gian bà ta dùng để đánh giá nhanh giá trị truyền thông và tác động của vụ tai nạn này đối với hình tượng của mình.


"Khang!" Nhã Vy đột ngột ra lệnh, giọng nói lạnh lùng, sắc bén như dao cạo, hoàn toàn khác hẳn tông giọng ngọt ngào thường ngày trước công chúng. "Lấy máy ảnh ra ngay. Chụp lại góc này. Nhanh lên!"


Tạ Minh Khang, kẻ chuyên xử lý khủng hoảng truyền thông bẩn, lập tức hiểu ý. Hắn nhanh chóng rút chiếc máy ảnh chuyên dụng từ trong túi xách, căn chỉnh tiêu cự hướng thẳng về phía Triết đang nằm thoi thóp dưới sàn.


Nhã Vy lập tức thay đổi sắc mặt. Chỉ trong một chớp mắt, gương mặt bà ta biến chuyển hoàn hảo thành một người mẹ đau đớn tột cùng, gương mặt méo mó vì nước mắt. Bà ta lao đến, quỳ sụp xuống sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, không sợ máu tươi làm bẩn bộ sườn xám đắt tiền, ôm chặt lấy cơ thể run rẩy của Triết vào lòng.


"Triết ơi! Con của mẹ! Tại sao con lại nông nổi thế này? Mẹ đã bảo con phải kiên cường lên cơ mà!" Nhã Vy khóc lớn, giọng nói nghẹn ngào vang vọng khắp phòng khách rộng lớn, hướng thẳng về phía ống kính máy ảnh của Khang.


Bà ta ôm chặt lấy đầu Triết, ép sát gương mặt đầy máu của anh vào lồng ngực mình. Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, Triết cảm nhận được bàn tay đeo đầy nhẫn vàng của mẹ đang luồn xuống dưới vai trái của anh.


Nhã Vy dùng năm đầu ngón tay bóp mạnh, ghì chặt vào đúng phần bả vai trái đang bị trật khớp của Triết.


*Nhói!*


Cơn đau kinh hoàng dội lên khiến toàn thân Triết co rút dữ dội. Nhã Vy cố tình dùng lực vật lý để răn đe, ép anh phải nằm im phục tùng, không được phép bộc lộ bất kỳ sự tỉnh táo nào trước mặt Hoa và Khang.


Bà ta cúi sát tai Triết, hơi thở ấm nóng mang theo mùi nước hoa Pháp nồng nặc phả vào làn da lạnh ngắt của anh. Giọng bà ta thì thầm cực nhỏ, lạnh lẽo như băng tuyết dưới đáy vực sâu:


"Con ngoan của mẹ... Nếu con muốn sống sót trong căn nhà này, hãy diễn cho tốt vai một đứa trẻ trầm cảm tự hại. Đừng bao giờ cố gắng đi những nước cờ ngoài tầm kiểm soát của mẹ."


Triết nằm trong vòng tay của người mẹ sát nhân, máu trán vẫn chảy dài xuống má, hòa cùng nước mắt lạnh buốt của sự căm phẫn. Anh sử dụng Kỹ thuật kiểm soát biểu cảm vi mô ở mức tối đa, giữ cho đôi mắt đờ đẫn, vô hồn như một kẻ hoang hoảng loạn thực sự, nhìn thẳng vào ống kính máy ảnh của Khang đang nhấp nháy liên tục.


Bàn cờ này, anh chấp nhận chịu tổn thương thể xác nghiêm trọng để bảo vệ bí mật thông tin tối cao. Nhưng anh biết, vết thương bầm dập ở vai và trán sẽ là cái giá tích lũy nặng nề khiến anh không thể tự tập phục hồi cơ chân bằng kim bạc trong nhiều ngày tới.


Nhã Vy ngẩng đầu lên nhìn Khang, nước mắt vẫn giàn giụa trên gương mặt trang điểm kỹ lưỡng, ánh mắt bà ta lóe lên sự tính toán lạnh lùng cho một chiến dịch truyền thông mới nhằm trục lợi lòng thương hại của đám đông.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!