Nhạc nềnRetroRPG_Dungeon

Nước Đi Gambit

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh hoàng hôn của thành phố sương mù Đà Lạt tắt lịm sau những rặng thông già, kéo theo một tấm màn tối tăm, lạnh lẽo bao trùm lên biệt thự Tuyết Sơn Gia Trang. Trong căn phòng ngủ được mệnh danh là "phòng giam thủy tinh", Hoàng Minh Triết ngồi bất động trên chiếc xe lăn gỗ cổ điển. Chiếc áo len rộng thùng thình màu xám tro bao bọc lấy cơ thể gầy gò của anh, khéo léo che đi vết băng gạc màu trắng quấn quanh bắp tay trái – dấu vết của vết cắn rướm máu từ đêm hôm trước, khi anh phải tự hành hạ thể xác để triệt tiêu tiếng hét đau đớn trong lúc tự châm kim bạc phục hồi cơ chân.


Cửa phòng khẽ động. Tiếng khóa từ vang lên một tiếng "bíp" quen thuộc. Bà Lâm Nhã Vy bước vào, lộng lẫy và kiêu sa trong bộ sườn xám dệt bằng lụa tơ tằm màu tím thẫm, thêu những đóa lan bạch ngọc bằng chỉ bạc tinh xảo. Mái tóc bà búi cao quý phái, để lộ chiếc cổ thanh mảnh và đôi khuyên tai kim cương lấp lánh dưới ánh đèn neon. Gương mặt bà tràn ngập vẻ từ bi, thánh thiện – thứ hào quang nhân ái mà truyền thông vẫn hằng ca tụng.


"Triết của mẹ," bà Nhã Vy bước đến, giọng nói ngọt ngào như rót mật vào tai, nhưng đối với Triết, nó chẳng khác nào tiếng rít của một con rắn độc. Bà cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán anh, mùi nước hoa Pháp đắt tiền nồng nặc cố tình át đi mùi oải hương giả tạo trong phòng. "Tối nay mẹ phải đến dự dạ tiệc quyên góp lớn của Quỹ từ thiện 'Hào Quang Nhã Vy'. Con ở nhà ngoan nhé. Mẹ đã bảo cô Hoa chuẩn bị trà ấm và canh hạt sen cho con rồi."


Triết khẽ cụp mi mắt, giả vờ đờ đẫn, hai tay buông thõng trên đùi vô lực. "Mẹ đi thư thả. Con ở nhà sẽ tự chăm sóc mình."


Bà Nhã Vy khẽ mỉm cười, ánh mắt ái kỷ quét qua cơ thể bại liệt của con trai như đang chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật do chính tay mình nhào nặn. Đối với bà ta, sự yếu ớt, phụ thuộc hoàn toàn của Triết chính là chiếc ngai vàng nâng đỡ vương quốc từ thiện giả tạo của bà trước công chúng. Bà vuốt nhẹ mái tóc đen dài che nửa mắt của anh một lần nữa, rồi quay lưng bước đi. Tiếng gót giày cao gót nện xuống sàn gỗ sồi vang lên đều đặn, xa dần, rồi biến mất sau tiếng cửa từ đóng sập khóa chặt.


Bàn cờ đã được bày sẵn. Nước đi Gambit mạo hiểm nhất cuộc đời Triết chính thức bắt đầu.


Khoảng ba mươi phút sau khi bà Nhã Vy rời đi, cửa phòng ngủ lại mở ra. Lê Thị Hoa – cô người hầu trẻ mới được tuyển vào biệt thự – bưng một khay trà ấm bước vào. Hoa mới hai mươi tuổi, tính tình lơ đãng và cực kỳ lười biếng. Ngay khi đặt khay trà xuống chiếc bàn cạnh giường, cô ta đã lập tức lôi chiếc điện thoại thông minh ra, dán chặt mắt vào màn hình để lướt TikTok, những âm thanh nhạc nền giật gân vang lên khe khẽ.


Triết âm thầm quan sát Hoa từ chiếc xe lăn. Tư duy cờ tưởng của một kỳ thủ thiên tài bắt đầu vận hành trong đầu anh với tốc độ chóng mặt. Anh tính toán: Hoa dọn dẹp khay trà mất trung bình ba phút. Thời gian cô ta đứng lướt điện thoại ở góc phòng thường kéo dài từ mười đến mười lăm phút trước khi rời đi dọn dẹp khu vực khác. Và quan trọng nhất, bên hông tạp dề màu hồng nhạt của Hoa đang treo chùm chìa khóa vạn năng của biệt thự – thứ duy nhất có thể mở cánh cửa gỗ sồi dày bản của phòng làm việc riêng của mẹ anh, nơi anh gọi là "Trung tâm kiểm soát".


Triết khẽ hếch mũi, hít một hơi thật sâu. Mùi tỏi nhẹ của thạch tính vẫn thoang thoảng đâu đó trong không khí, kích thích dây thần kinh vị giác lở loét dưới lưỡi của anh. Anh phải hành động ngay đêm nay, trước khi lượng độc chất tích tụ trong máu ngoại biên phá hủy hoàn toàn cơ hội đứng dậy của đôi chân.


"Cô Hoa..." Giọng Triết cất lên, cố ý kéo dài, đờ đẫn và khàn đặc như một người bệnh lâu năm thiếu sức sống.


Hoa giật mình, vội vàng giấu chiếc điện thoại sau lưng, gương mặt lộ rõ vẻ khó chịu nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười công nghiệp. "Dạ, cậu Triết cần gì ạ?"


"Tôi... tôi muốn uống nước lọc. Cốc trà này nóng quá, tôi không uống được."


Hoa khẽ thở dài thườn thượt, bước lại gần bàn trà, cầm chiếc cốc thủy tinh rỗng lên. Đúng lúc cô ta chuẩn bị quay lưng đi ra phía bình lọc nước đặt ở góc phòng, Triết khẽ rướn người về phía trước. Cánh tay trái của anh, dù vẫn còn đau nhức âm ỉ từ vết thương tự cắn đêm qua, đột ngột chuyển động với một quỹ đạo cực kỳ chính xác. Anh cố tình thúc nhẹ cùi chỏ vào mép khay trà bằng inox.


*Xoảng!*


Chiếc cốc thủy tinh trên tay Hoa rơi xuống, đập mạnh vào cạnh bàn gỗ rồi vỡ tan tành dưới sàn nhà. Nước ấm bắn tung tóe khắp nơi, thấm đẫm gấu quần pajama của Hoa. Cô hầu trẻ hét lên một tiếng nho nhỏ, gương mặt lập tức biến sắc vì tức giận và hoảng hốt.


"Trời đất ơi! Cậu làm cái gì vậy hả? Đã liệt rồi thì ngồi yên một chỗ đi chứ!" Hoa gắt gỏng, quên mất quy tắc không được vô lễ với chủ nhà. Cô ta vội vàng cúi rạp người xuống sàn gỗ, dùng hai tay nhặt những mảnh vỡ thủy tinh lớn để tránh bị nước thấm vào làm hỏng sàn.


Đây chính là khoảng trống thời gian mà Triết đã tính toán.


Khi Hoa hoàn toàn cúi đầu xuống, dồn hết sự chú ý vào đống đổ nát dưới sàn và chiếc điện thoại vẫn đang phát nhạc TikTok trong túi áo, Triết lập tức kích hoạt kỹ năng "Sleight of Hand" – thủ thuật tráo chìa khóa nhanh mà anh đã âm thầm luyện tập hàng ngàn lần trong bóng tối sau tủ sách sồi.


Bàn tay phải của Triết lướt nhanh như một bóng ma trong không khí. Ngón trỏ và ngón giữa của anh kẹp chặt lấy chùm chìa khóa vạn năng bằng đồng nặng nề đang treo lủng lẳng bên hông tạp dề của Hoa.


Một giây.


Một cơn gió lạnh từ khe cửa sổ hướng Tây bất ngờ thổi mạnh vào phòng, làm tấm rèm nhung xào xạc. Tim Triết đập thình thịch liên hồi chống lại lồng ngực gầy guộc. Mồ hôi lạnh rịn ra trong lòng bàn tay anh, trơn trượt. Chiếc chìa khóa đồng suýt chút nữa đã tuột khỏi kẽ ngón tay anh, đe dọa phát ra tiếng động cơ học lách cách chết người.


Triết nghiến chặt răng, nín thở. Anh điều hòa nhịp thở sâu, giữ cho các thớ cơ tay không bị run rẩy do tác dụng phụ của thạch tính. Bằng một động tác bẻ cổ tay cực kỳ mềm mại và dứt khoát, anh gỡ nhẹ chiếc móc khóa đồng ra khỏi đai vải tạp dề của Hoa, đồng thời dùng tay trái luồn một chùm chìa khóa giả bằng nhựa có cùng kích thước và trọng lượng đã chuẩn bị sẵn dưới đệm xe lăn vào thế chỗ.


Hai giây.


Toàn bộ quá trình tráo đổi diễn ra êm thấm, không phát ra bất kỳ một tiếng động nhỏ nào. Chùm chìa khóa thật đã nằm gọn trong túi áo len rộng thùng thình của Triết. Hoa hoàn toàn không hề hay biết, cô ta vẫn đang lầm bầm chửi rủa trong lúc gom những mảnh thủy tinh cuối cùng vào khay.


"Tôi xin lỗi... tay tôi bị run quá," Triết lắp bắp, đưa gương mặt tái nhợt, đờ đẫn ra để che giấu sự căng thẳng tột độ bên trong.


"Thôi được rồi, cậu ngồi im đó đi. Để tôi xuống nhà bếp lấy giẻ lau sàn. Thật là xui xẻo mà!" Hoa đứng dậy, bực dọc bưng khay mảnh vỡ bước nhanh ra khỏi phòng, tay vẫn lăm lăm chiếc điện thoại để tiếp tục lướt mạng.


Cánh cửa phòng khép lại. Triết lập tức lôi chùm chìa khóa vạn năng ra khỏi túi áo. Ánh sáng vàng mờ của đèn ngủ hắt lên những chiếc chìa khóa bằng đồng cổ kính, rỉ sét nhẹ. Anh nhanh chóng dùng hai tay quay bánh xe lăn gỗ cổ điển, di chuyển không tiếng động ra khỏi phòng ngủ.


Hành lang của biệt thự Tuyết Sơn Gia Trang tối tăm và sâu thẳm như một đường hầm không lối thoát. Những bức tường đá Pháp cổ kính rêu phong tỏa ra hơi lạnh buốt giá đặc trưng của vùng cao nguyên Đà Lạt. Triết di chuyển một cách cẩn trọng tột độ. Mỗi mét di chuyển là một lần anh phải dừng lại để lắng nghe tiếng rít tần số thấp của các camera giám sát hồng ngoại gắn trên trần nhà. Nhờ sơ đồ điểm mù camera tự vẽ lại trong đầu từ thói quen lắp đặt của kỹ thuật viên Tuấn Anh, Triết khéo léo lăn xe men theo những vệt tối sát chân tường đá, hoàn toàn tránh khỏi tầm quét của các mắt hồng ngoại đỏ rực.


Tiếng bánh xe lăn gỗ cọ xát nhẹ lên sàn gỗ sồi thỉnh thoảng phát ra những tiếng "ken két" siêu nhỏ, khiến da đầu Triết tê dại vì căng thẳng. Nhịp tim của anh dâng cao lên mức chín mươi nhịp một phút. Anh phải liên tục áp dụng kỹ thuật điều hòa nhịp thở sâu để giữ cho cơ thể không rơi vào trạng thái hoảng loạn.


Sau hai phút di chuyển nghẹt thở dọc hành lang, Triết đã đứng trước cánh cửa gỗ sồi đen dày bản của "Trung tâm kiểm soát" – phòng làm việc riêng của bà Nhã Vy. Cánh cửa này luôn được khóa chặt và là vùng cấm tuyệt đối đối với tất cả gia nhân trong nhà.


Triết rút chiếc chìa khóa đồng có khắc ký hiệu chữ "V" nhỏ ở chuôi khóa – chiếc chìa khóa vạn năng của chủ nhân biệt thự. Anh đưa tay lên, tra chìa vào ổ khóa cổ điển.


*Cạch.*


Tiếng cơ học thanh mảnh vang lên trong không gian tĩnh mịch. Ổ khóa xoay chuyển một cách trơn tru. Triết khẽ đẩy cửa bước vào, nhanh chóng lăn xe qua khe cửa rồi khép chặt lại.


Căn phòng làm việc của bà Nhã Vy ngập tràn mùi hương nước hoa Pháp nồng đậm quyện lẫn mùi gỗ thông ẩm mốc. Giữa phòng là một chiếc bàn làm việc lớn bằng gỗ gụ, trên đó đặt các tệp hồ sơ từ thiện được sắp xếp ngăn nắp, vuông vức một cách hoàn hảo – biểu hiện đặc trưng của chứng ám ảnh kiểm soát và ái kỷ cực đoan của bà ta.


Triết không quan tâm đến đống hồ sơ PR giả tạo kia. Ánh mắt sắc lạnh của anh hướng thẳng về phía góc phòng, nơi đặt một chiếc két sắt cổ điển bằng thép đúc màu xanh rêu, cao khoảng một mét. Chiếc két sắt này chính là nơi bà Nhã Vy cất giữ những bí mật đen tối nhất của gia tộc họ Hoàng, bao gồm cả cuốn sổ chi tiêu nội bộ ghi chép các giao dịch mua bán hóa chất độc hại suốt mười lăm năm qua.


Triết lăn xe lại gần chiếc két sắt. Anh đưa tay lên vuốt nhẹ chiếc lắc tay bạc của người cha quá cố Hoàng Minh Tuấn đang đeo trên cổ tay trái. Mặt trong của chiếc lắc tay bạc có khắc chìm một dãy ký tự cờ vua cổ điển mà cha anh đã âm thầm chuẩn bị trước đêm ông đột ngột qua đời mười năm trước: *E2-E4_D2-D4*.


Đối với một người bình thường, đây chỉ là những nước đi khai cuộc thông thường của thế cờ Queen's Gambit. Nhưng đối với bộ óc thiên tài của Triết, đây là một thuật toán mã hóa số học cực kỳ tinh vi.


Anh nhắm mắt lại, dựng lên một bàn cờ 64 ô trong tâm trí. *E2-E4* đại diện cho sự dịch chuyển của quân Tốt từ hàng ngang thứ 2 lên hàng ngang thứ 4 của cột E. Trong hệ thống mã hóa tọa độ cờ vua cổ điển của gia tộc họ Hoàng, cột E tương ứng với số 5. Vậy nước đi này đại diện cho cặp số: **52 - 54**.


*D2-D4* đại diện cho sự dịch chuyển của quân Tốt cột D (tương ứng với số 4) từ hàng 2 lên hàng 4. Cặp số thứ hai là: **42 - 44**.


Triết mở mắt ra, ánh mắt anh lóe lên tia sáng kiên định. Anh đưa bàn tay run rẩy lên núm xoay bằng đồng của chiếc két sắt cổ. Anh bắt đầu thực hiện quy trình xoay mã số theo đúng thuật toán giải mã:


Xoay núm về bên phải ba vòng, dừng lại ở số **52**.


Xoay ngược về bên trái hai vòng, dừng lại ở số **54**.


Xoay tiếp về bên phải một vòng, dừng lại ở số **42**.


Và cuối cùng, xoay nhẹ về bên trái, dừng lại ở số **44**.


*Cạch. Rắc.*


Một tiếng động cơ học trầm đục vang lên từ sâu bên trong cánh cửa két sắt bằng thép dày. Tay gạt bằng đồng nặng nề bỗng nhiên lỏng ra. Triết dùng hết lực cánh tay trái bị thương, ghì mạnh tay gạt xuống.


Cánh cửa két sắt nặng nề từ từ hé mở, tỏa ra một luồng khí lạnh ẩm mốc và mùi giấy cũ nồng nặc.


Trái tim Triết đập mạnh như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực. Bên trong két sắt, nằm ngay ngắn ở ngăn kéo trên cùng, là một cuốn sổ tay bìa da màu đen đã sờn cũ, các góc gáy sách bị bong tróc theo thời gian. Triết run rẩy đưa tay ra, nhấc cuốn sổ lên. Trên bìa da có dập chìm những chữ cái viết tắt tên của mẹ anh: *L.N.V*.


Đây chính là "Sổ chi tiêu bìa da cũ của Nhã Vy" – bằng chứng vật lý tối cao mà anh đã mòn mỏi tìm kiếm suốt bao năm qua.


Triết lật mở trang đầu tiên của cuốn sổ. Trí nhớ thiên tài "Eidetic Memory" của anh lập tức kích hoạt, chụp lại từng con số, từng dòng chữ viết tay nắn nót, sắc sảo của bà Nhã Vy vào các ngăn bộ nhớ trong não bộ. Nhưng anh biết, chỉ có trí nhớ của anh là chưa đủ trước pháp luật. Anh cần những chứng cứ hình ảnh thực tế để Vy Anh và nhà báo Thế Vinh có thể sử dụng bên ngoài biệt thự.


Triết lén lút rút chiếc điện thoại thông minh cũ đã được bẻ khóa – thứ anh giấu kín trong ngăn ẩn dưới bệ gác chân rỗng của chiếc xe lăn gỗ cổ điển – ra khỏi túi len áo. Dung lượng pin của chiếc điện thoại chỉ còn vỏn vẹn mười lăm phần trăm do anh phải sử dụng để kết nối Wi-Fi ngầm ban đêm.


Anh bật camera điện thoại, tắt hoàn toàn chế độ đèn flash và âm thanh chụp ảnh. Đôi bàn tay Triết run rẩy dữ dội vì căng thẳng và kiệt sức thể xác. Anh phải dùng cùi chỏ tì mạnh vào thành xe lăn để giữ cố định camera điện thoại hướng thẳng về phía các trang sổ tay.


Từng trang sổ cũ kỹ được lật qua dưới ánh sáng mờ nhạt của căn phòng tối.


*Tách. Tách. Tách.*


Những dòng chữ viết tay của Nhã Vy hiện lên rõ nét trên màn hình điện thoại, ghi chép chi tiết các khoản chi tiêu nội bộ của gia đình từ năm 2011. Triết lướt nhanh qua các khoản chi thông thường, ánh mắt anh dừng lại ở một dòng giao dịch lặp đi lặp lại hàng tháng với một tần suất đều đặn đến đáng sợ:


*"Ngày 12 tháng 4 năm 2011: Thanh toán tiền mặt cho Doanh nghiệp hóa chất Đạt Phát – Mua Arsenic Trioxide (Thạch tính tinh khiết) dạng bột thô – Danh nghĩa: Hóa chất diệt nấm mốc vườn lan Tuyết Sơn – Số lượng: 50g – Người nhận: Lê Văn Đạt."*


*"Ngày 15 tháng 5 năm 2011: Thanh toán tiền mặt cho Doanh nghiệp Đạt Phát – Mua thạch tính tinh khiết – 50g..."*


Nước mắt Triết suýt chút nữa đã trào ra ngoài vì phẫn nộ và đau đớn tột cùng. Các dòng giao dịch kéo dài liên tục từ năm 2011 cho đến tận tháng trước. Năm 2011 chính là năm anh tròn sáu tuổi – thời điểm đôi chân anh bắt đầu xuất hiện những cơn tê mỏi đầu tiên và bị chẩn đoán bại liệt bẩm sinh di truyền.


Bà ta đã đầu độc anh! Người mẹ ruột hoàn hảo, thánh thiện trên truyền thông đã đều đặn bỏ thạch tính vào thức ăn, thức uống của anh suốt mười lăm năm qua để biến anh thành một kẻ tàn phế vĩnh viễn, làm mồi nhử truyền thông cho Quỹ từ thiện của bà ta.


Triết tiếp tục lật nhanh đến các trang sổ của năm 2014. Đầu óc anh ong lên khi nhìn thấy một dòng ghi chép đặc biệt vào tháng 8 năm 2014 – thời điểm người cha quá cố Hoàng Minh Tuấn qua đời đột ngột vì "đột quỵ":


*"Ngày 10 tháng 8 năm 2014: Mua thạch tính liều lượng cao (Arsenic Trioxide 99%) từ Đạt Phát – 200g – Giao trực tiếp tại hầm biệt thự."*


Cha anh không hề chết vì đột quỵ tự nhiên. Ông đã phát hiện ra hành vi đầu độc của Nhã Vy đối với Triết và đã bị bà ta sát hại bằng một liều thạch tính cực mạnh để bịt đầu mối.


Sự thật tàn nhẫn, trần trụi dội thẳng vào nhận thức của Triết như một gáo nước đá, làm toàn bộ linh hồn anh run rẩy trong sự căm phẫn tột cùng. Đôi bàn tay gầy gò của anh bấu chặt vào mép cuốn sổ da đến mức các đầu ngón tay trắng bệch, rướm máu do cạnh giấy sắc nhọn cứa vào.


*Tách. Tách.*


Triết điên cuồng chụp lại những trang sổ cuối cùng của năm 2026. Dung lượng pin điện thoại sụt xuống còn ba phần trăm, nhấp nháy cảnh báo đỏ rực trên màn hình tối.


"Trang cuối cùng... chỉ còn một trang nữa thôi..." Triết thì thầm trong đầu, mồ hôi lạnh chảy dài từ trán xuống cằm, nhỏ xuống bề mặt da cũ của cuốn sổ.


Anh vừa bấm nút chụp trang sổ cuối cùng ghi nhận giao dịch mua độc chất vào tháng trước thì đột ngột, một âm thanh chói tai, sắc nhọn xuyên qua màn đêm tĩnh mịch của thung lũng sương mù vang lên, dội thẳng vào màng nhĩ của Triết.


*Bíp! Bíp! Bíp! - Bính! Boong!*


Đó là tiếng còi xe Mercedes-Benz đặc trưng của bà Nhã Vy. Tiếng còi xe vang dội ngoài sân biệt thự Tuyết Sơn Gia Trang, kéo theo ánh đèn pha công suất lớn quét một vệt sáng trắng chói lòa xuyên qua cửa sổ kính phòng làm việc, in bóng chiếc xe lăn của Triết lên bức tường đối diện.


Bà Nhã Vy đã trở về nhà sớm hơn dự kiến rất nhiều. Dạ tiệc quyên góp đáng lẽ phải kéo dài đến nửa đêm, nhưng chiếc xe của bà ta đã đỗ xịch ngay trước thềm cửa chính biệt thự.


Tiếng động cơ xe tắt lịm. Tiếng gót giày cao gót nện xuống bậc thềm đá ngoài sảnh chính vang lên dồn dập, đi kèm với tiếng cười nói sắc sảo của gã trợ lý truyền thông Tạ Minh Khang.


Triết đứng hình hoàn toàn giữa phòng làm việc tối tăm. Chiếc điện thoại trên tay anh vừa sập nguồn tắt ngóm. Cuốn sổ chi tiêu bìa da vẫn đang mở toang trên đùi anh. Cánh cửa phòng làm việc cách lối vào chính của biệt thự chỉ một hành lang ngắn, và anh – một kỳ thủ bại liệt trên chiếc xe lăn gỗ nặng nề – không thể di chuyển kịp về phòng ngủ trước khi mẹ anh bước vào nhà.


Nước cờ Gambit đã bị đối thủ đi trước một bước. Triết đã bị mắc kẹt hoàn toàn trong "Trung tâm kiểm soát" của kẻ thù, đối mặt với nguy cơ bị phơi bày sự tỉnh táo và kế hoạch phản kháng ngay lập tức.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!