Bóng Tối Và Kim Bạc
Tiếng sột soạt của tấm rèm nhung dày màu xám tro kéo qua khung cửa kính sát đất vang lên đều đặn, cắt đứt chút ánh sáng ban ngày yếu ớt cuối cùng từ thung lũng sương mù Đà Lạt lọt vào phòng. Bóng lưng của bà Lâm Nhã Vy thanh mảnh, quý phái dưới lớp sườn xám thêu hoa nhã nhặn, hai cánh tay bà đưa lên cao để chỉnh lại nếp gấp của rèm cửa.
Đó là khoảng trống thời gian duy nhất. Đúng ba mươi giây khi người mẹ ái kỷ của anh hoàn toàn quay lưng lại với thế giới bên trong căn phòng.
Trong khoang miệng của Hoàng Minh Triết, dung dịch thuốc bổ "An Thần Khang" ngọt lịm nhưng nồng nặc mùi tỏi ngụy trang đang bỏng rát dưới lưỡi. Độc chất thạch tính – Arsenic Trioxide – đang điên cuồng tấn công vào các mao mạch nhạy cảm dưới màng niêm mạc mỏng. Cảm giác đau rát dội lên như thể có ai đó vừa đổ một thìa tro nóng vào miệng anh. Triết không được phép nuốt. Chỉ cần một giọt nhỏ trôi xuống thực quản, hệ tiêu hóa vốn đã suy kiệt của anh sẽ lập tức phản ứng bằng những cơn co thắt dữ dội, và tệ hơn, bộ não thiên tài của anh sẽ bị sương mù độc chất bao phủ, tước đi khả năng tư duy logic của một kỳ thủ.
Triết đưa chiếc khăn tay lụa oải hương – món quà thêu tay đầy giả tạo mà bà Nhã Vy tặng anh nhân kỷ niệm ngày anh bị liệt chân – lên sát miệng. Anh khẽ khom người, bả vai gầy gò run nhẹ dưới lớp áo len rộng thùng thình màu xám. Anh giả vờ phát ra một tiếng ho khan nhỏ, trầm đục và yếu ớt, hoàn toàn phù hợp với thể trạng của một bệnh nhân liệt nhược giai đoạn đầu.
"Khục... khục..."
Ngay trong khoảnh khắc tiếng ho vang lên, Triết dùng cơ lưỡi đẩy mạnh, nhổ toàn bộ lượng dung dịch màu nâu đỏ đang ngậm chặt dưới lưỡi vào nếp gấp dày nhất của chiếc khăn lụa. Chất lỏng sánh đặc nhanh chóng bị lớp sợi lụa cao cấp thấm hút, hương oải hương nồng nặc tẩm trên khăn lập tức quyện vào mùi tỏi nhẹ của thạch tính, tạo ra một thứ hỗn hợp mùi vị kỳ quái, lợm giọng. Triết nhanh tay gấp ngược chiếc khăn lại, giấu phần vải bị hoen ố màu nâu đỏ vào bên trong lòng bàn tay gầy gò, tái nhợt do thiếu nắng, rồi lén nhét nó xuống dưới đệm lót của chiếc xe lăn gỗ cổ điển.
Toàn bộ quá trình diễn ra trong vòng đúng bốn giây. Khi bà Nhã Vy quay người lại, nụ cười từ bi, thánh thiện thường trực trên môi bà vẫn nguyên vẹn. Đôi mắt tĩnh lặng như nước hồ mùa thu của bà quét nhanh qua yết hầu của Triết, rồi dừng lại trên chiếc khăn tay đang được anh nắm chặt trong tay.
"Triết của mẹ, con lại bị ho sao? Để mẹ bảo bác sĩ Uy kê thêm thuốc ho cho con nhé?" Bà Vy bước lại gần, dùng ngón tay thon dài gạt nhẹ vài sợi tóc đen dài đang xòa trước mắt anh, giọng nói tràn ngập sự lo lắng ấm áp.
Triết khẽ lắc đầu, mắt hơi cụp xuống, lảng tránh ánh nhìn trực diện của mẹ. Anh biết bà ta đang đọc vị biểu cảm của mình. Mọi sự co thắt cơ mặt, mọi nhịp chớp mắt bất thường đều có thể đánh động đến bản năng kiểm soát cực đoan của người phụ nữ này. Anh điều hòa nhịp thở, giữ cho lồng ngực phập phồng đều đặn, nhịp tim duy trì ở mức bảy mươi nhịp một phút để không làm kích hoạt hệ thống cảnh báo trên chiếc máy đo sinh hiệu đeo ở cổ tay.
"Không cần đâu mẹ. Chỉ là sương mù ngoài vườn tràn vào phòng làm con hơi ngứa cổ thôi." Giọng Triết đờ đẫn, vô hại.
Bà Nhã Vy khẽ mỉm cười, vẻ hài lòng hiện rõ trên gương mặt trang điểm xảo quyệt. Bà cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán anh, mùi hương nước hoa đắt tiền trộn lẫn mùi tinh dầu oải hương từ người bà tỏa ra khiến Triết buồn nôn. "Ngoan lắm. Con cứ nghỉ ngơi đi. Mẹ phải xuống văn phòng Quỹ từ thiện để chuẩn bị cho buổi vinh danh ngày mai. Tối nay vú Lành sẽ mang cháo tổ yến lên cho con."
Tiếng khóa từ của căn "phòng giam thủy tinh" khẽ vang lên một tiếng "bíp" lạnh lẽo khi bà Nhã Vy bước ra ngoài và khóa chặt cửa từ bên ngoài.
Căn phòng chìm vào sự im lặng đáng sợ. Chỉ còn tiếng rít tần số thấp, mỏng như sợi chỉ của hệ thống camera hồng ngoại đang hoạt động trên trần nhà. Triết ngồi im trên chiếc xe lăn gỗ gõ đỏ cổ điển, đôi mắt anh lúc này không còn vẻ đờ đẫn, vô hồn của một kẻ bại liệt, mà lóe lên tia sáng sắc lạnh, bén nhọn như một quân Xe chuẩn bị xuất kích trên bàn cờ tối.
Anh đưa tay xuống dưới đệm lót xe lăn, chạm vào chiếc khăn tay lụa oải hương giờ đã ướt đẫm độc chất. Triết biết việc ngậm thuốc dưới lưỡi chỉ là giải pháp tình thế tạm thời. Niêm mạc miệng của anh đã bắt đầu lở loét nhẹ, và nếu tiếp tục ngậm độc chất mỗi ngày, hệ thần kinh của anh sẽ sụp đổ trước khi anh kịp tìm ra bằng chứng vạch trần mẹ mình. Anh cần một phương pháp chủ động hơn để khôi phục lại cảm giác của đôi chân, để chứng minh với bản thân rằng ý chí của anh mạnh hơn chất độc của bà ta.
Khi màn đêm hoàn toàn bao phủ biệt thự Tuyết Sơn Gia Trang, sương mù ngoài kia đặc đến mức biến những rặng thông quanh nhà thành những bóng ma đen sẫm lập lờ. Triết lăn xe vào góc khuất duy nhất của căn phòng – khoảng trống rộng chưa đầy nửa mét vuông phía sau chiếc tủ sách gỗ sồi cổ điển, nơi camera hồng ngoại bị che khuất bởi góc khuất vật lý của thành tủ.
Anh hít một hơi thật sâu, dùng hai tay kéo ống quần pajama xám rộng thùng thình lên quá đầu gối. Đôi chân của một chàng trai hai mươi mốt tuổi từng là nhà vô địch cờ vua trẻ giờ đây gầy guộc, làn da trắng bệch, lạnh ngắt và vô lực. Triết đưa tay xuống dưới đệm xe lăn, luồn vào một khe hở nhỏ tự chế dưới bệ gác chân bằng gỗ rỗng, lén rút ra một cây kim châm cứu mạ bạc dài khoảng mười xăng-ti-mét. Đây là kỷ vật anh lấy trộm được từ bộ đồ châm cứu cũ của bác sĩ đông y Nguyễn Văn Nghĩa – người duy nhất từng cảnh báo rằng chân anh không bị bại liệt bẩm sinh trước khi ông bị bà Nhã Vy sa thải một cách bí ẩn.
Cây kim bạc mỏng manh, lấp lánh thứ ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn ngủ vàng mờ. Triết lôi từ trong túi áo len ra một lọ cồn y tế nhỏ đã sờn nhãn và một nhúm bông gòn – những thứ anh lén tích lũy từ khay dụng cụ của vú Lành khi bà lơ đãng dọn phòng. Anh cẩn thận lau sạch thân kim bạc. Đôi bàn tay của anh, vốn quen thuộc với việc di chuyển những quân cờ đá Obsidian nặng nề một cách uyển chuyển, giờ đây đang run rẩy nhẹ do ảnh hưởng của độc chất tích tụ trong hệ thần kinh trung ương.
Triết áp dụng "Liệu pháp kích thích thần kinh bằng kim bạc". Anh biết rõ các huyệt đạo trên cơ thể nhờ những cuốn sách y học cổ truyền mà chị họ Khánh Chi lén gửi về kẹp trong sách cờ cổ. Mục tiêu của anh đêm nay là huyệt Dũng Tuyền nằm ở lòng bàn chân và huyệt Túc Tam Lý ở bắp chân ngoại biên.
Anh cúi người xuống, bả vai trái đau nhói do tư thế gập người chật hẹp sau tủ sách. Nhát đâm đầu tiên hướng vào bắp chân bên trái. Do cơ tay quá yếu và run rẩy, Triết đâm chệch hướng, mũi kim chỉ lướt qua lớp da biểu bì, tạo ra một vết xước dài rỉ máu nhưng không chạm được vào huyệt vị.
Triết nghiến chặt răng. Một kỳ thủ không được phép bỏ cuộc sau một nước đi sai lầm. Anh điều hòa nhịp thở theo phương pháp Pranayama (4-7-8), giữ cho tâm trí tách rời khỏi sự run rẩy của thể xác. Anh cầm lại cây kim bạc, dùng lực ngón cái và ngón trỏ giữ chặt thân kim, hướng thẳng vào huyệt Túc Tam Lý nằm dưới xương bánh chè khoảng ba thốn.
Đâm xuống.
Mũi kim bạc mảnh dẻ xuyên qua lớp da lạnh ngắt, ngập sâu hai xăng-ti-mét vào thớ cơ bắp chân của Triết.
Một cơn đau buốt thấu xương tủy đột ngột dội ngược từ bắp chân thẳng lên đại não của anh như một luồng điện cao thế. Cơn đau dữ dội đến mức làm toàn bộ hệ thống phòng ngự nhận thức của Triết suýt chút nữa sụp đổ. Đôi mắt anh trợn ngược, các cơ mặt co rúm lại trong một phản xạ đau đớn tột cùng vô thức. Hệ thần kinh ngoại biên của anh, vốn bị thạch tính làm tê liệt suốt mười lăm năm qua, giờ đây đang phản ứng dữ dội trước sự kích thích cơ học sâu sắc của mũi kim bạc.
Triết muốn hét lên. Tiếng thét tắc nghẹn nơi cổ họng.
Nhưng anh biết, chỉ cần một tiếng động nhỏ lọt ra ngoài hành lang đá, vú Lành đang túc trực ca đêm ngoài kia sẽ lập tức đẩy cửa bước vào. Và nếu bà ta nhìn thấy cây kim châm cứu trên chân anh, ván cờ sinh tử này sẽ kết thúc ngay lập tức với chiến thắng tuyệt đối thuộc về Nhã Vy.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Triết đưa cánh tay trái lên miệng, cắn chặt răng vào thớ thịt bắp tay của chính mình. Anh dùng lực cắn mạnh đến mức lớp da thịt bắp tay rách ra, máu tươi rỉ qua kẽ răng, mặn chát và nóng hổi. Sự đau đớn cục bộ tự tạo ở cánh tay hoạt động như một bộ lọc thần kinh, triệt tiêu hoàn toàn tiếng la hét vô thức trong cổ họng anh.
Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm đẫm chiếc áo len xám rộng thùng thình. Triết thở dốc qua kẽ răng đang rỉ máu, hai mắt anh đỏ ngầu vì áp lực lồng ngực dâng cao. Nhưng bên dưới bắp chân trái, một phép màu cơ học đã xảy ra: các thớ cơ đùi vốn lỏng lẻo, teo tóp bấy lâu nay bỗng nhiên co rút nhẹ một nhịp tự nhiên.
Một cử động co cơ vô thức!
Trái tim Triết đập mạnh liên tục trong lồng ngực, không phải vì sợ hãi, mà vì một niềm vui sướng tột cùng đang thổi bùng ngọn lửa hy vọng trong lòng anh. Các sợi thần kinh vận động của anh chưa chết hoàn toàn. Chúng chỉ đang bị thạch tính giam cầm trong một trạng thái ngủ đông sâu sắc. Liệu pháp kích thích đau sâu của kim bạc đã tạm thời phá vỡ sự tê liệt ấy, đánh thức phản xạ co rút tự nhiên của cơ thể.
Triết run rẩy rút cây kim bạc ra khỏi bắp chân. Anh cúi xuống, định dùng bông gòn lau sạch vết máu rỉ ra từ lỗ châm kim để tránh để lại dấu vết trên sàn gỗ sồi.
Nhưng ngay khi ánh sáng vàng mờ của chiếc đèn ngủ chiếu vào đầu kim bạc, đồng tử của Triết đột ngột co rút lại.
Vệt máu nhỏ rỉ ra từ lòng bàn chân, khi chạm vào thân kim mạ bạc, không phải màu đỏ thẫm sinh lý thông thường, mà nhanh chóng chuyển sang một sắc đen kịt, xộc lên mùi tanh nồng của kim loại bị ăn mòn. Triết bàng hoàng nhận ra, thời gian của anh trên bàn cờ này đang cạn dần nhanh hơn anh tính toán.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!