Hương Oải Hương Và Vị Tỏi
Sương mù Đà Lạt cuộn tràn qua những rặng thông già, phủ lên biệt thự Tuyết Sơn Gia Trang một màu xám xịt và lạnh lẽo. Bên trong căn phòng ngủ rộng lớn được mệnh danh là "phòng giam thủy tinh", không khí ngột ngạt đến mức khiến người ta có cảm giác như đang bị nhấn chìm dưới đáy một hồ nước đóng băng. Những bức tường đá Pháp cổ dày cộp không thể ngăn nổi cái lạnh rợn người của vùng cao nguyên thấm qua lớp rèm cửa kéo kín mít. Trên chiếc xe lăn bằng gỗ gõ đỏ cổ điển, Hoàng Minh Triết ngồi bất động, đôi mắt đen sâu thẳm của anh lặng lẽ nhìn chăm chú vào khoảng không vô định trước mặt.
Trong phòng, chiếc máy xông tinh dầu đặt trên bàn cạnh giường vẫn đều đặn phun ra những làn khói mỏng mang hương oải hương nồng nặc. Đó là thứ mùi hương mà mẹ anh, bà Lâm Nhã Vy, vô cùng yêu thích. Bà luôn bảo rằng mùi oải hương sẽ giúp hệ thần kinh yếu ớt của anh được xoa dịu, giúp anh dễ chìm vào giấc ngủ hơn. Nhưng đối với Triết, thứ hương thơm nồng nặc ấy từ lâu đã trở thành một bản án tử hình được ngụy trang một cách ngọt ngào.
Triết khẽ hít một hơi thật chậm, cố gắng bóc tách từng tầng phân tử khí đang len lỏi vào khoang mũi. Khứu giác của anh, vốn được rèn luyện đến mức cực đoan sau nhiều năm sống trong bóng tối và sự cô lập, bắt đầu thực hiện một quy trình phân tích quen thuộc. Dưới lớp hương hoa oải hương ngào ngạt, nhân tạo kia, có một mùi vị khác, vô cùng mỏng manh nhưng sắc lạnh, tựa như một lưỡi dao gỉ sét ẩn giấu dưới thảm nhung.
Mùi tỏi nhẹ.
Đó không phải là mùi tỏi của thức ăn thông thường. Nó là mùi của thạch tính tinh khiết – Arsenic Trioxide – một loại độc chất kim loại nặng không màu, không vị đối với người thường, nhưng lại giải phóng một mùi tỏi đặc trưng khi bị hòa tan dưới tác động của nhiệt độ và các dung môi hữu cơ. Triết biết rất rõ mùi vị này. Nó đã ngấm vào cơ thể anh suốt mười lăm năm qua, kể từ khi anh là một đứa trẻ sáu tuổi đầy hứa hẹn trên kỳ đài cờ vua thiếu niên, cho đến khi đôi chân anh hoàn toàn mất đi cảm giác, biến anh thành một kẻ liệt nhược hoàn toàn, sống phụ thuộc một trăm phần trăm vào sự chăm sóc của mẹ.
Bàn cờ tưởng trong đầu Triết lập tức kích hoạt. Đối với một kỳ thủ thiên tài từng được lão kỳ thủ mù Nguyễn Văn Kỳ truyền dạy phương pháp chơi cờ tưởng không cần nhìn bàn cờ, bộ não của Triết hoạt động như một siêu máy tính giả lập. Anh có thể ghi nhớ và xoay chuyển ba mươi hai quân cờ trong không gian ba chiều của tâm trí, tính toán trước đến hai mươi nước đi với hàng ngàn biến thể khác nhau. Giờ đây, anh áp dụng chính tư duy chiến thuật ấy vào cuộc sống của mình. Mỗi con người trong biệt thự này, từ bà vú Lành, cô hầu Hoa, cho đến người mẹ thánh thiện Lâm Nhã Vy, đều là những quân cờ trên một bàn cờ đời thực đầy cạm bẫy. Và nước đi hiện tại của anh là một nước cờ phòng ngự thụ động tuyệt đối: giả vờ liệt nhược và phục tùng.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng, uyển chuyển nhưng vô cùng đều đặn vang lên từ phía hành lang đá. Nhịp điệu bước chân ấy không hề thay đổi suốt nhiều năm qua – ba nhịp chậm, một nhịp dừng nhẹ trước khi chạm vào tay nắm cửa. Đó là thói quen của một người luôn ám ảnh với sự kiểm soát và hoàn hảo.
Cửa phòng ngủ khẽ mở. Bà Lâm Nhã Vy bước vào.
Ở tuổi bốn mươi lăm, bà Nhã Vy vẫn giữ được vẻ đẹp quý phái, sang trọng của một phu nhân thuộc giới thượng lưu danh giá. Bà mặc một bộ sườn xám thêu hoa nhã nhặn màu xanh ngọc, mái tóc đen mượt được búi cao quý phái bằng một chiếc trâm bạc cổ điển. Nụ cười hiền hậu, tràn ngập tình mẫu tử luôn thường trực trên môi bà, nhưng đôi mắt – thứ mà Triết luôn quan sát kỹ lưỡng qua kỹ thuật đọc vị biểu cảm vi mô – lại hoàn toàn tĩnh lặng và lạnh lùng như hai giọt nước đá.
"Triết của mẹ, hôm nay con thấy trong người thế nào?" Giọng nói của bà dịu dàng, ấm áp như làn gió xuân, hoàn toàn tương phản với cái lạnh lẽo của căn biệt thự Tuyết Sơn.
Bà Vy bưng một chiếc khay bạc tiến lại gần giường. Trên khay đặt một bát cháo tổ yến nghi ngút khói và một chai thủy tinh màu nâu sẫm thêu nhãn hiệu "An Thần Khang". Đó là dung dịch thuốc bổ do bác sĩ tư nhân Đặng Quốc Uy kê đơn riêng cho Triết, được quảng cáo là giúp phục hồi các tế bào thần kinh vận động bị thoái hóa. Nhưng Triết biết, đó chính là nguồn phát độc chất chính.
"Con vẫn thế, thưa mẹ. Hai chân vẫn không có cảm giác gì," Triết trả lời, giọng nói anh cố ý giữ ở tông trầm, hơi khàn và đờ đẫn của một bệnh nhân trầm cảm mãn tính. Anh không nhìn thẳng vào mắt mẹ, mà hơi cụp mi xuống, đóng vai một đứa con ngoan ngoãn, bất lực và hoàn toàn phụ thuộc.
Bà Nhã Vy đặt khay bạc xuống chiếc bàn cạnh giường, khẽ thở dài đầy xót xa. Bà ngồi xuống cạnh anh, dùng bàn tay mềm mại, ấm áp vuốt ve mái tóc đen dài che nửa mắt của con trai. "Đừng nản lòng, con trai yêu quý của mẹ. Ông trời đã cướp đi đôi chân của con, nhưng lại ban cho con một trí tuệ thiên tài. Mẹ sẽ luôn ở bên con, chăm sóc con cả đời này. Chỉ cần mẹ còn sống, con sẽ không bao giờ phải cô đơn."
Những lời nói ấy ngọt ngào như mật ong, nhưng đối với Triết, chúng giống như những sợi tơ nhện đang siết chặt lấy cơ thể anh, biến anh thành một tiêu bản sống trong lồng kính thủy tinh của bà. Bà ta cần một đứa con tàn tật. Quỹ từ thiện "Hào Quang Nhã Vy" danh tiếng của bà ta được xây dựng trên hình ảnh một người mẹ thánh thiện, vĩ đại, tận tụy chăm sóc đứa con liệt thiên tài cờ vua. Sự tàn tật của anh chính là nguồn sống, là hào quang giúp bà ta nhận được sự sùng bái của xã hội và hàng trăm tỷ đồng tiền quyên góp từ giới thượng lưu.
Bà Nhã Vy cầm chai thuốc "An Thần Khang" lên, khẽ lắc đều. Dung dịch màu nâu đỏ ngọt lịm bên trong sánh lại, bám vào thành chai thủy tinh. Bà đổ thuốc ra một chiếc thìa bạc nhỏ. Khi chiếc thìa bạc tiến lại gần miệng Triết, khứu giác vi mô của anh lại một lần nữa bị kích thích dữ dội bởi mùi tỏi nhẹ đặc trưng. Đầu kim bạc châm cứu mà anh từng lén dùng để thử độc chất đã hóa đen lập tức khi tiếp xúc với dung dịch này. Không còn nghi ngờ gì nữa, thạch tính đã được pha trộn tinh vi vào đây với liều lượng cực nhỏ, đủ để hủy hoại dần các dây thần kinh ngoại biên của anh mà không gây ra cái chết đột ngột làm lộ hành vi mưu sát.
"Nào, uống thuốc đi con. Thuốc hơi đắng một chút, nhưng tốt cho con," bà Vy dịu dàng đưa thìa thuốc sát môi Triết.
Triết biết mình tuyệt đối không thể từ chối. Mọi sự kháng cự vật lý lúc này đều là tự sát. Nếu anh không uống, bà ta sẽ nghi ngờ, và sự nghi ngờ của một kẻ ái kỷ ám ảnh kiểm soát như Nhã Vy sẽ dẫn đến những biện pháp cưỡng chế tàn nhẫn hơn – như tiêm thuốc an thần liều cao hoặc cách ly anh hoàn toàn khỏi thế giới bên ngoài. Anh phải thực hiện nước cờ phòng ngự tối ưu nhất.
Triết mở miệng, đón lấy thìa thuốc bổ màu nâu đỏ.
Ngay khi chất lỏng ngọt lịm chạm vào đầu lưỡi, Triết lập tức kích hoạt "Kỹ thuật giấu thuốc dưới lưỡi (Sublingual Retention)". Đây là kỹ năng tự trị mà anh đã âm thầm tập luyện hàng trăm lần trước chiếc gương nhỏ phòng tắm. Bằng cách uốn cong cơ lưỡi một cách tinh vi, anh tạo ra một khoang rỗng nhỏ dưới lưỡi, giữ chặt toàn bộ dung dịch thuốc bổ ở đó, tuyệt đối không để một giọt nào trôi xuống cuống họng. Cơ mặt của anh vẫn hoàn toàn giãn nở thư thái, không hề lộ ra bất kỳ sự co thắt hay biến dạng nào.
Bà Nhã Vy nhìn chằm chằm vào yết hầu của Triết. Ánh mắt bà ta sắc lạnh, dò xét từng chuyển động nhỏ nhất của cơ cổ con trai, chờ đợi phản xạ nuốt.
Triết đếm nhịp thở trong đầu. Một, hai, ba. Anh chủ động chuyển động cơ yết hầu, tạo ra một tiếng "ực" nhẹ nhàng và thuyết phục như thể đã nuốt trọn liều thuốc độc vào bụng.
Nhã Vy khẽ mỉm cười, ánh mắt lạnh lùng giãn ra một chút. Bà dùng chiếc khăn tay lụa thấm đẫm hương oải hương lau nhẹ khóe môi cho anh. "Ngoan lắm, con trai của mẹ. Giờ thì ăn thêm chút cháo yến rồi nghỉ ngơi nhé."
Triết gật đầu đờ đẫn, nhưng bên dưới lưỡi anh, cảm giác bỏng rát nhẹ bắt đầu xuất hiện. Niêm mạc dưới lưỡi vô cùng mỏng manh và nhạy cảm, thạch tính nồng độ cao trong thuốc bổ đang bắt đầu thẩm thấu trực tiếp vào máu anh qua các mao mạch nhỏ dưới lưỡi. Cơn đau rát như bị lửa đốt dội lên não bộ, đe dọa phá vỡ sự bình thản giả tạo trên khuôn mặt anh. Cơ lưỡi của anh bắt đầu co rút nhẹ vì lạnh và đau, anh suýt nữa đã nuốt phải một giọt thuốc do phản xạ co cơ ngoài ý muốn.
Triết phải dùng toàn bộ ý chí thép của một kỳ thủ cờ tưởng để khống chế cơ thể, giữ cho nhịp tim ổn định ở mức bảy mươi nhịp một phút trước máy đo đeo tay mà mẹ dùng để giám sát sức khỏe của anh. Anh biết, ván cờ sinh tử này mới chỉ bắt đầu, và anh không được phép đi sai dù chỉ một nước nhỏ nhất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!