Cơ Hội Trở Lại
Ánh nắng ban mai của ngày mới khẽ khàng len lỏi qua khung cửa kính sát đất của căn biệt thự biệt lập tại Quận 2, dát một lớp vàng mỏng lên nền thạch anh trắng muốt. Nhã Đan khẽ nhúc nhích bả vai trái, một cơn đau âm ỉ lập tức truyền đến khiến cô khẽ nhíu mày. Vết thương từ đêm cứu bé Gia Bảo vẫn chưa lành hẳn, thỉnh thoảng lại nhắc nhở cô về ranh giới mong manh giữa sự sinh tồn và hiểm nguy trong thế giới hào nhoáng này. Cô nhìn xuống ngón áp út của mình, nơi chiếc nhẫn kim cương hồng Aura lấp lánh phản chiếu ánh sáng kiêu sa. Danh phận "hôn thê công khai" mà Lục Gia Uy trao cho cô đêm qua tại nhà hàng L'Amour giống như một chiếc khiên bảo vệ vững chắc, nhưng cũng đồng thời đẩy cô vào tâm bão của những mưu đồ tàn khốc hơn.
"Cô Nhã Đan, cô đã thức dậy chưa ạ?"
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng kèm theo giọng nói ấm áp của quản gia Bác Năm vang lên. Nhã Đan khẽ vuốt lại mái tóc đen dài tự nhiên, kéo vạt áo lụa che đi bả vai đang dán băng gạc rồi bước ra mở cửa. Bác Năm cúi đầu chào lịch sự, trên tay bưng một khay trà hoa cúc ấm nóng và một tập hồ sơ chuyển phát nhanh có logo của Tập đoàn giải trí Hoàng Kim.
"Cậu ba đã đến tổng công ty từ sớm để giải quyết cuộc họp cổ đông. Trước khi đi, cậu ấy dặn tôi mang cái này lên cho cô. Đây là tài liệu liên quan đến dự án bom tấn cổ trang 'Dưới Bóng Hoàng Lan'. Cậu ba nói, cơ hội của cô đã đến rồi."
Nhã Đan nhận lấy tập hồ sơ, lòng khẽ xao động: "Cảm ơn Bác Năm. Cậu Gia Bảo sáng nay thế nào rồi ạ?"
"Cậu út đã ăn hết phần cháo dinh dưỡng do Chị Hoa nấu và đang ngoan ngoãn vẽ tranh ở phòng chơi. Có vẻ sự hiện diện của cô trong nhà đã giúp tâm lý của cậu ấy ổn định rất nhiều." Bác Năm khẽ mỉm cười ẩn ý rồi lui xuống, để lại cho cô không gian yên tĩnh.
Nhã Đan quay lại bàn làm việc, mở tập hồ sơ ra. Bên trong là thông báo chính thức về buổi thử vai trực tiếp cho nhân vật Quận chúa Mẫu Đơn – vai nữ phụ phản diện có chiều sâu tâm lý cực kỳ phức tạp trong dự án "Dưới Bóng Hoàng Lan". Buổi thử vai sẽ được diễn ra tại Tòa nhà Tập đoàn Hoàng Kim (Quận 1) sau ba ngày nữa. Đây chính là chiếc phao cứu sinh duy nhất giúp cô đập tan cái mác "kẻ tội đồ quốc dân" đang bị phong sát, hiên ngang quay trở lại showbiz bằng thực lực của một ảnh hậu.
Thế nhưng, ngay dưới xấp tài liệu chính thức, Nhã Đan phát hiện một phong bì không dán kín, bên trong chứa một bản kịch bản phân cảnh viết tay được gửi từ một địa chỉ email ẩn danh. Cô nhíu mày, lật giở từng trang. Với trí nhớ siêu phàm và sự nhạy bén của một người từng đứng trên đỉnh vinh quang nghệ thuật, Nhã Đan lập tức phát hiện ra những điểm bất thường cực kỳ nghiêm trọng.
Cấu trúc câu thoại trong bản kịch bản này sử dụng rất nhiều từ ngữ hiện đại, hoàn toàn lệch tông so với bối cảnh cổ trang triều đại nhà Lê của bộ phim. Thậm chí, một số đoạn điển tích lịch sử bị trích dẫn sai lệch một cách ngớ ngẩn. Nếu cô dùng bản kịch bản này để tập luyện và thể hiện trong buổi thử vai trực tiếp trước mặt hội đồng nghệ thuật – nơi có những cây đại thụ điện ảnh cực kỳ khắt khe – cô chắc chắn sẽ bị coi là một kẻ thiếu kiến thức, một "bình hoa di động" rỗng tuếch và vĩnh viễn mất đi cơ hội lật ngược thế cờ.
"Khải Anh..."
Nhã Đan siết chặt những trang giấy, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo. Cô biết rõ đạo diễn chính của dự án này chính là Khải Anh – kẻ đã nhận hối lộ khổng lồ từ Vy Oanh để dọn đường cho cô ta độc chiếm vai nữ chính. Đây là một cái bẫy bôi nhọ chuyên môn được giăng sẵn cực kỳ tinh vi. Hắn cố tình rò rỉ bản kịch bản giả này cho cô thông qua các kênh nội bộ mập mờ, tin chắc rằng một diễn viên đang bị dồn vào đường cùng như cô sẽ bám lấy nó như báu vật mà không chút nghi ngờ. Phe của Khải Anh và Vy Oanh lúc này chắc chắn đang đắc ý chờ xem trò cười của cô tại phòng thử vai.
Nhưng chúng đã quá coi thường Nhã Đan. Cha cô – đạo diễn quá cố Nhã Nam – từ nhỏ đã rèn luyện cho cô tư duy biên kịch điện ảnh sâu sắc và lòng tôn kính tuyệt đối với ngôn ngữ cổ phong. Cô không hề hoang mang, lập tức dùng điện thoại dự phòng liên lạc với Kiều Trang – nhà biên kịch chính của bộ phim, cũng là một người đồng nghiệp từng rất kính trọng tài hoa của cha cô năm xưa.
"Chị Kiều Trang, em là Nhã Đan đây."
Đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi giọng nói lo lắng của Kiều Trang vang lên: "Đan đó hả? Em đang ở đâu? Chị nghe nói em bị thương sau vụ tai nạn phim trường... Chị rất muốn giúp em, nhưng đạo diễn Khải Anh kiểm soát đoàn phim rất chặt chẽ, chị không thể công khai ra mặt."
"Em hiểu tình thế của chị." Nhã Đan giữ giọng điệu điềm tĩnh, đi thẳng vào vấn đề. "Em vừa nhận được một bản kịch bản phân cảnh của Quận chúa Mẫu Đơn từ một nguồn ẩn danh, nhưng ngôn từ trong đó có rất nhiều lỗi ngữ pháp cổ phong và điển tích bị sai lệch. Em muốn xác nhận xem đây có phải là bản thảo chính thức của chị không?"
Kiều Trang khẽ thốt lên một tiếng kinh ngạc: "Cái gì? Bản thảo của chị viết cực kỳ nghiêm ngặt, làm sao có chuyện sai điển tích được! Để chị kiểm tra lại... Ôi trời ơi, Khải Anh đã tự ý chỉnh sửa bản phân cảnh để gửi cho em! Hắn muốn hại em bluffs ngay tại buổi thử vai trực tiếp trước mặt đạo diễn Minh Trí! Đợi chút, chị sẽ lén gửi bản kịch bản phân cảnh gốc chính xác 100% qua hòm thư bảo mật cho em. Đan, em phải cẩn thận!"
"Cảm ơn chị, Kiều Trang. Ơn này em sẽ không bao giờ quên."
Nhã Đan cúp máy, ánh mắt lạnh lùng nhìn bản kịch bản giả trên bàn. Phe đối thủ nghĩ rằng họ đã nắm chắc phần thắng nên lơ là việc kiểm tra sự chuẩn bị của cô. Đây chính là sơ hở lớn nhất để cô thực hiện một cú lội ngược dòng ngoạn mục.
Có được kịch bản thật trong tay, Nhã Đan biết mình cần một vũ khí tối thượng khác để đè bẹp hoàn toàn Vy Oanh – kẻ có giọng thoại mỏng và thường xuyên phải dùng diễn viên lồng tiếng hậu kỳ. Cô cần đài từ của mình phải đạt đến độ xuất thần, áp chế đối thủ ngay từ câu thoại đầu tiên. Và người duy nhất có thể giúp cô mài giũa vũ khí này chính là Thầy Trần Bình – cựu giảng viên ưu tú của trường Sân khấu, người thầy nghiêm khắc nhất của cô thời sinh viên.
Nhã Đan lập tức chuẩn bị trang phục giản dị, đeo kính râm che nửa khuôn mặt rồi lên xe SUV của Quốc Huy để di chuyển đến căn nhà nhỏ yên tĩnh của Thầy Trần Bình nằm sâu trong một con hẻm tại quận Phú Nhuận.
Thầy Trần Bình xuất hiện với dáng người mảnh khảnh, mái tóc hoa râm chải chuốt gọn gàng và đôi mắt sắc sảo ẩn sau cặp kính lão. Khi nghe Nhã Đan trình bày về việc muốn luyện giọng cấp tốc cho vai diễn Quận chúa Mẫu Đơn, ông khẽ thở dài, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng đầy uy lực:
"Đan, con đã rời xa sân khấu hai năm, lại vừa trải qua scandal chấn động. Đài từ của con liệu còn giữ được bao nhiêu phần công lực? Vai Quận chúa Mẫu Đơn là một nhân vật phản diện có nội tâm cực kỳ thâm sâu, lời thoại của cô ta không chỉ cần to rõ, mà phải mang theo sát khí vương giả và sự bi thương tột cùng. Con có chịu nổi sự huấn luyện nghiêm khắc của ta không?"
Nhã Đan tháo kính râm, để lộ đôi mắt kiên định không chút dao động, cô cúi đầu cung kính: "Thầy, dù có phải kiệt sức, con cũng phải giành lấy vai diễn này bằng chính thực lực của mình. Xin thầy chỉ dạy!"
Thầy Trần Bình nhìn sâu vào mắt cô học trò nhỏ, khẽ gật đầu gượng gạo nhưng đầy trân trọng: "Được. Chúng ta bắt đầu ngay lập tức. Con chỉ có ba ngày."
Cuộc khổ luyện chuyên môn bắt đầu trong căn phòng trống cách âm tuyệt đối của thầy Bình. Phương pháp của thầy cực kỳ khắc nghiệt, kết hợp giữa kỹ thuật thở yoga chuyên sâu và luyện thanh nhạc cổ điển để mở rộng cơ hoành.
"Hít vào bằng mũi, nén hơi xuống bụng dưới, không được nhấc vai!" Giọng thầy Bình vang lên nghiêm khắc. "Nhả chữ chậm rãi, nhấn mạnh vào các phụ âm cuối. Giọng nói của con phải phát ra từ lồng ngực, chứ không phải từ cổ họng!"
Nhã Đan đứng thẳng lưng, cố gắng kiểm soát nhịp thở. Nhưng vết thương ở bả vai trái thỉnh thoảng lại nhói lên một cơn đau buốt, khiến hơi thở của cô bị đứt quãng. Thêm vào đó, thời tiết hanh khô của phòng máy lạnh khiến cổ họng cô nhanh chóng bị khô rát, khản đặc chỉ sau hai giờ luyện tập liên tục.
"Không đúng! Hơi thở của con bị nông rồi! Diễn viên thực lực không bao giờ để chấn thương thể chất làm ảnh hưởng đến đài từ!" Thầy Bình gõ mạnh chiếc thước gỗ xuống bàn.
Nhã Đan khẽ ho khan một tiếng, vị máu tanh nhẹ dâng lên nơi cổ họng. Cô cảm thấy đầu óc mình hơi ong ong vì thiếu oxy do tập thở cường độ cao. Nhưng hình ảnh người cha quá cố Nhã Nam uất ức tự sát, hình ảnh Vy Oanh kiêu ngạo sỉ nhục cô tại nhà hàng đêm qua lại hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cô. Lòng hận thù và khát vọng công lý bùng cháy thành một nguồn năng lượng mạnh mẽ, giúp cô vượt qua giới hạn chịu đựng của cơ thể.
Cô uống một ngụm nước ấm pha mật ong do Bác Năm chuẩn bị sẵn, nuốt xuống cơn đau rát ở cổ họng, rồi tiếp tục đứng vào vị trí.
Suốt mười hai giờ đồng hồ liên tục, Nhã Đan không hề nghỉ ngơi. Cô luyện tập kỹ năng nhả chữ chuẩn xác từng phụ âm cổ phong, điều chỉnh âm vực từ trầm ấm, u uất sang sắc bén, uy nghiêm của một bậc vương giả. Thầy Trần Bình đứng bên cạnh, ánh mắt nghiêm khắc ban đầu dần được thay thế bằng sự kinh ngạc và nể phục trước ý chí thép của cô học trò cũ.
Đến đêm muộn, khi cơ thể đã mệt mỏi rã rời, Nhã Đan đứng giữa phòng, nhắm mắt lại để nhập vai cực hạn bằng kỹ thuật Method Acting. Cô tưởng tượng mình chính là Quận chúa Mẫu Đơn – người phụ nữ bị phản bội, bị tước đoạt mọi hào quang nhưng vẫn kiêu hãnh đứng trên đỉnh cao quyền lực để phán xét kẻ thù.
Cô mở mắt ra, thần thái thay đổi hoàn toàn chỉ trong một tích tắc. Giọng nói của cô vang lên trầm ấm, sắc bén và có một độ vang tự nhiên cực kỳ đáng sợ, đè bẹp hoàn toàn tiếng gió rít của máy điều hòa trong phòng:
"Kẻ nào dám nói ta là kẻ cướp? Hào quang này, ngai vàng này, vốn dĩ là do một tay ta dùng máu và nước mắt để đánh đổi! Các người... chỉ là những con rối đáng thương dưới chân ta mà thôi!"
Từng chữ nhả ra tròn vành rõ chữ, mang theo một luồng áp lực nghệ thuật khủng khiếp khiến không gian như ngưng đọng lại.
Thầy Trần Bình đứng lặng đi vài giây, chiếc thước gỗ trên tay khẽ buông lỏng. Ông gật đầu mỉm cười đầy tự hào sau khi nghe Nhã Đan thực hiện phân cảnh thoại khó nhất, khẳng định cô đã sẵn sàng đè bẹp mọi đối thủ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!