Tuyên Bố Chủ Quyền
Nhã Đan khẽ động mi mắt, từ từ tỉnh giấc dưới ánh nhìn thâm trầm ấm áp của Gia Uy. Ánh sáng vàng mờ dịu từ chiếc đèn ngủ bên cạnh giường của Lục Gia Bảo hắt lên nửa khuôn mặt góc cạnh của người đàn ông, khiến những đường nét lạnh lùng thường ngày của vị tổng tài Hoàng Kim bỗng trở nên mềm mại một cách lạ kỳ. Cô khẽ cử động thân mình, nhưng ngay lập tức, một cơn đau buốt từ bả vai trái truyền đến tận đại não khiến cô không kìm được mà khẽ chau mày, một tiếng rên rỉ nhỏ nghẹn lại nơi cổ họng.
"Đừng cử động mạnh." Giọng nói trầm thấp, mang theo độ khàn nhẹ của Gia Uy vang lên trong không gian tĩnh lặng của phòng ngủ. Bàn tay to lớn, ấm áp của anh khẽ đặt lên bả vai phải không bị thương của cô, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết giữ cô ngồi yên tại chỗ.
Nhã Đan bừng tỉnh hoàn toàn. Cô nhận ra mình vẫn đang ngồi bệt dưới sàn thảm dày bên cạnh mép giường của Gia Bảo, đầu gục vào nệm ngủ quên suốt cả đêm. Cậu bé Gia Bảo lúc này đã ngủ rất say, hơi thở đều đặn, đôi bàn tay nhỏ nhắn vẫn ôm chặt lấy chú gấu bông màu xanh lá đã được sấy khô sạch sẽ. Nhã Đan khẽ đưa tay lên chạm vào cổ mình, nơi vết xước nhỏ do Gia Bảo vô ý cào đêm qua đã khô lại, để lại một cảm giác rát nhẹ.
Gia Uy nhìn chăm chằm vào vết xước rớm máu trên chiếc cổ thanh mảnh của cô, ánh mắt anh tối sầm lại đầy xót xa. Anh khẽ vươn ngón tay thon dài, nhẹ nhàng miết nhẹ lên cạnh vết xước. Luồng điện ấm áp từ đầu ngón tay anh truyền qua da thịt khiến Nhã Đan khẽ rùng mình, cô theo bản năng lùi lại một nhịp, áp dụng Đàm phán gương mặt lạnh để che giấu sự bối rối đang dâng trào.
"Tôi không sao, anh Gia Uy. Vết xước nhỏ này không ảnh hưởng gì đến việc thực hiện hợp đồng." Cô nói, giọng nói cố giữ vẻ sòng phẳng, xa cách.
Gia Uy khẽ thu tay lại, gương mặt anh nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng kiêu ngạo thường ngày của một nhà tài phiệt: "Vết thương ở bả vai trái của cô bị động mạnh đêm qua, lát nữa tôi sẽ bảo bác sĩ riêng đến kiểm tra lại. Cô dọn dẹp rồi xuống phòng ăn dùng bữa sáng. Tôi có việc cần nói với cô."
Nhã Đan khẽ gật đầu, lặng lẽ đứng dậy bước ra khỏi phòng. Trở về căn phòng ngủ rộng lớn của mình ở phía Đông biệt thự, cô cẩn thận lấy cuốn sổ tay kịch bản gốc của cha – đạo diễn quá cố Nhã Nam – từ trong chiếc túi vải cũ ra, ngắm nhìn nó một lúc rồi giấu sâu vào ngăn bí mật trong tủ quần áo. Đây là báu vật duy nhất cô phải bảo vệ bằng cả mạng sống.
Khi Nhã Đan bước xuống phòng ăn chính ở tầng trệt, không khí ấm áp và mùi thơm dịu nhẹ của thức ăn đã tràn ngập không gian. Chị Hoa – đầu bếp riêng của biệt thự – đang bưng một tô cháo nóng hổi đặt lên bàn ăn lót đá thạch anh trắng tinh khiết. Nhìn thấy Nhã Đan, gương mặt phúc hậu của Chị Hoa lập tức rạng rỡ hẳn lên:
"Cô Nhã Đan xuống rồi đấy à? Đêm qua cô vất vả quá, Bác Năm kể cho tôi nghe hết rồi. Tôi đặc biệt hầm món canh tổ yến hạt sen và cháo dưỡng sinh này để cô bồi bổ cơ thể và làm dịu cơn đau dạ dày. Cô mau dùng bữa đi kẻo nguội."
"Cảm ơn Chị Hoa, chị chu đáo quá." Nhã Đan khẽ mỉm cười dịu dàng. Sự quan tâm chân thành từ những người làm trong biệt thự khiến tảng băng phòng thủ trong lòng cô khẽ rạn nứt.
Bác Năm đứng bên cạnh hầu trà khẽ mỉm cười ẩn ý, ông nhẹ giọng nói: "Cậu ba đã dùng bữa sáng từ sớm và đang đợi cô ở phòng khách. Mười năm nay, tôi chưa từng thấy cậu ấy lo lắng cho ai ngoài cậu út như vậy."
Nhã Đan chỉ im lặng dùng bữa, cô ăn rất chậm để dạ dày không bị kích thích. Sau khi dùng xong bữa sáng thanh đạm, cô bước ra phòng khách lớn nhìn ra sông Sài Gòn. Gia Uy đang ngồi trên chiếc sofa da cao cấp, tay cầm một tập hồ sơ tài liệu, phong thái ung dung tự tại nhưng đầy uy lực áp đảo.
"Ngồi đi." Gia Uy không ngẩng đầu lên, chỉ khẽ ra hiệu.
Nhã Đan ngồi xuống chiếc ghế đối diện, giữ thẳng lưng đầy kiêu hãnh. Gia Uy lúc này mới buông tập tài liệu xuống, ánh mắt thâm trầm khóa chặt gương mặt cô: "Tối nay, tôi sẽ đưa cô đi ăn tối công khai tại Nhà hàng Pháp L'Amour ở Quận 1."
Nhã Đan khẽ nhướng mày: "Nhà hàng L'Amour? Đó là nơi giới thượng lưu và paparazzi thường xuyên lui tới. Anh muốn công khai mối quan hệ hợp đồng của chúng ta sao?"
"Đúng vậy." Gia Uy tựa lưng vào ghế, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ mun. "Vy Oanh và Trần Hải đang dùng scandal giật chồng để phong sát toàn bộ tài nguyên của cô. Muốn bẻ gãy đòn đánh của chúng, cô phải có một danh phận đủ lớn để các nhãn hàng và đạo diễn không dám ngó lơ cô. Tối nay, tôi muốn toàn bộ giới truyền thông Sài Gòn biết rằng, Nhã Đan là người phụ nữ duy nhất được Lục Gia Uy này công khai bảo hộ."
Nhã Đan im lặng phân tích. Lý trí của một cựu ảnh hậu mách bảo cô rằng đây là một nước cờ truyền thông cực kỳ mạo hiểm nhưng mang lại hiệu quả tuyệt đối. Nếu cô có được danh phận người tình của ông trùm giải trí Hoàng Kim, Vy Oanh sẽ không thể dùng quyền lực nhỏ nhoi của mình để chèn ép cô được nữa. Nhưng cái giá phải trả là cô sẽ chính thức bước vào tầm ngắm tiêu diệt của liên minh bảo thủ họ Lục và Trịnh Mỹ Lệ.
"Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ diễn thật tốt vai diễn này." Nhã Đan lạnh lùng đáp.
"Không chỉ là diễn." Gia Uy khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên một tia sáng thâm sâu. "Tôi đã bảo Thanh Mai chuẩn bị trang phục dạ hội tốt nhất cho cô. Năm giờ chiều nay, cô ấy sẽ đến đây để tạo hình cho cô."
Đúng năm giờ chiều, Thanh Mai bước vào biệt thự Quận 2 cùng hai trợ lý mang theo ba chiếc vali trang phục haute couture đắt giá. Vừa nhìn thấy Nhã Đan, Thanh Mai đã lập tức lao đến, vừa xót xa vừa lo lắng càu nhàu:
"Đan ơi là Đan! Mày có biết tao lo cho mày đến mức nào không? Nghe tin mày bị thương mà tao đứng ngồi không yên. Đâu, vết xước trên cổ mày thế nào rồi?"
"Tao không sao, Mai. Vết thương nhỏ thôi." Nhã Đan khẽ cười, vỗ nhẹ vào tay bạn thân để trấn an.
Thanh Mai nhanh chóng bắt tay vào việc. Cô ấy khéo léo chọn một bộ đầm dạ hội màu đỏ rượu chát bằng chất liệu lụa tơ tằm thượng hạng. Thiết kế lệch vai tinh tế vừa khéo che đi lớp băng gạc ở bả vai trái của Nhã Đan, nhưng lại tôn lên bờ vai phải thon thả và chiếc cổ cao thanh mảnh của cựu ảnh hậu. Thanh Mai dùng kem che khuyết điểm chuyên dụng để phủ hoàn toàn vết xước nhỏ trên cổ cô, rồi thực hiện một layout trang điểm sắc sảo với tông son đỏ quyến rũ. Mái tóc đen dài tự nhiên của Nhã Đan được uốn xoăn nhẹ bồng bềnh, xõa lệch sang một bên vai.
Khi Nhã Đan bước xuống sảnh chính biệt thự, Gia Uy đã đứng đợi sẵn trong bộ vest may đo cao cấp màu xanh navy lịch lãm. Anh khẽ sững sờ mất vài giây trước visual quyền lực, kiêu sa tột đỉnh của cô. Thần thái của một ảnh hậu thực lực kết hợp với vẻ đẹp mặn mà, lạnh lùng của Nhã Đan tạo nên một sức hút nghẹt thở.
"Rất đẹp." Gia Uy khẽ nhận xét, giọng nói trầm ấm hơn thường lệ. Anh chủ động vươn cánh tay phải ra.
Nhã Đan khẽ mỉm cười, đặt bàn tay thon dài của mình lên khuỷu tay anh. Họ cùng nhau bước lên chiếc xe Rolls-Royce siêu sang tiến thẳng về trung tâm Quận 1.
Nhà hàng Pháp L'Amour tọa lạc tại vị trí đắc địa nhất Sài Gòn, nổi tiếng với không gian xa hoa, ánh nến lung linh và những món ăn chuẩn Michelin đắt đỏ. Khi chiếc xe dừng trước cổng nhà hàng, hàng chục ống kính của các phóng viên ảnh ẩn danh nấp trong bóng tối lập tức nháy sáng liên tục. Gia Uy ung dung dắt tay Nhã Đan bước vào sảnh chính dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt của vệ sĩ Quốc Huy.
Nhưng ngay khi họ vừa bước vào sảnh chờ dát vàng của nhà hàng, một giọng nói chua ngoa, đầy mỉa mai quen thuộc đột ngột vang lên, phá vỡ bầu không khí sang trọng:
"Ôi chao, tôi cứ tưởng là ai xa lạ, hóa ra lại là cựu ảnh hậu Nhã Đan danh tiếng lẫy lừng đây sao? Một kẻ bị toàn mạng tẩy chay vì scandal giật chồng bẩn thỉu, nay lại có tư cách bước chân vào nơi sang trọng này à?"
Vy Oanh bước ra từ góc sảnh VIP, trên người khoác bộ váy dạ hội lộng lẫy màu vàng kim nhưng gương mặt sắc sảo nhờ phẫu thuật thẩm mỹ của cô ta lúc này đang vặn vẹo vì đố kỵ và khinh miệt. Đi ngay phía sau cô ta chính là Trần Hải – gã em chồng phản diện đầy mưu mô, tay cầm ly rượu vang, ánh mắt gian manh lướt qua cơ thể Nhã Đan với vẻ thèm khát và khinh rẻ.
Nhã Đan dừng bước. Cô áp dụng Đàm phán gương mặt lạnh, đôi mắt biết nói thường ngày lúc này trở nên sắc lạnh và trống rỗng như nhìn vào một khoảng không vô định. Cô hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của Vy Oanh, coi cô ta như một làn khói không khí không đáng bận tâm. Sự kiêu hãnh tột cùng của Nhã Đan khiến Vy Oanh tức điên người, cô ta bước lên một bước chặn đường cô:
"Mày giả vờ thanh cao cái gì chứ? Nhã Đan, mày chỉ là một con điếm rẻ tiền bám đuôi đại gia để kiếm chút tài nguyên rác rưởi thôi! Đừng tưởng có chút nhan sắc là có thể đứng chung mâm với giới thượng lưu tụi tao!"
Trần Hải bước lên bên cạnh Vy Oanh, gã cười khẩy nhìn Gia Uy, giọng điệu đầy khiêu khích: "Anh ba, danh tiếng của Hoàng Kim gần đây bị ảnh hưởng nghiêm trọng vì những scandal bẩn thỉu của người phụ nữ bên cạnh anh đấy. Là Phó tổng giám đốc tập đoàn, tôi khuyên anh nên biết giữ thể diện cho gia tộc họ Lục. Nhà hàng L'Amour này tối nay đã được tôi bao trọn khu vực VIP để tiếp đón các đối tác lớn. Tôi nghĩ... anh và người tình của mình nên biết điều mà tự động rời đi thì hơn."
Trần Hải cố ý dùng quyền lực phó giám đốc và sức ép của lão gia tử Lục Vạn Sơn để làm nhục Gia Uy và Nhã Đan trước mặt quản lý nhà hàng.
Không khí sảnh nhà hàng lập tức trở nên căng thẳng tột độ. Quản lý nhà hàng L'Amour mồ hôi hột chảy ròng ròng, run rẩy đứng giữa hai thế lực lớn của tập đoàn giải trí Hoàng Kim, không biết phải cư xử ra sao.
Nhã Đan khẽ nhếch môi, ánh mắt cô lướt qua Vy Oanh rồi dừng lại trên gương mặt gian manh của Trần Hải. Giọng thoại trầm ấm, đài từ chuẩn xác từng chữ của cô vang lên đầy uy lực, lấn át hoàn toàn sự ồn ào xung quanh:
"Anh Trần Hải, hình như anh quên mất một quy tắc cơ bản của giới thượng lưu: kẻ nào dùng bạo lực lời nói để che giấu sự bất tài của mình thì kẻ đó chính là kẻ kém đẳng cấp nhất. Và cô Vy Oanh đây... nếu lớp phấn phẫu thuật thẩm mỹ trên mặt cô không thể che giấu được lòng đố kỵ đang nứt nẻ, tôi khuyên cô nên về thẩm mỹ viện chui của mẹ kế cô để dặm lại trước khi ra đường nói chuyện với người khác."
"Mày...!" Vy Oanh tức đến nghẹn họng, gương mặt cô ta đỏ bừng vì bị khui trúng tim đen.
Trần Hải biến sắc, gã quát lớn với quản lý nhà hàng: "Quản lý! Mau hủy bàn của họ lập tức! Tối nay tôi không muốn nhìn thấy những kẻ không cùng đẳng cấp xuất hiện ở đây!"
Đúng lúc này, Gia Uy tiến lên một bước. Thần thái lạnh lùng, áp đảo của ông trùm tài phiệt lập tức bao trùm toàn bộ sảnh nhà hàng. Anh không thèm nhìn Trần Hải lấy một cái, chỉ thản nhiên rút từ trong ví da ra một chiếc thẻ màu đen tuyền lấp lánh – chiếc Thẻ VIP Black Card HSBC quyền lực tối cao chỉ dành riêng cho những người thừa kế hợp pháp của Lục gia tộc.
Gia Uy kẹp chiếc thẻ đen giữa hai ngón tay, thong thả lướt nhẹ trên mặt quầy lễ tân bằng đá marble, giọng nói của anh lạnh lẽo như băng tuyết mùa đông:
"Nhà hàng L'Amour này được xây dựng trên khu đất thuộc quyền sở hữu của công ty con Lục gia. Và chiếc thẻ Black Card này có quyền quyết định tối cao đối với mọi hoạt động kinh doanh của các đối tác chiến lược trong khu vực Quận 1. Quản lý, ai cho phép một phó giám đốc nhánh nhỏ nhoi như Trần Hải có quyền hủy bàn của tôi?"
Quản lý nhà hàng nhìn thấy chiếc thẻ Black Card HSBC thì gương mặt lập tức cắt không còn một giọt máu. Ông ta vội vã cúi rạp người chín mươi độ, giọng nói run rẩy bần bật vì sợ hãi:
"Dạ... dạ thưa Tổng giám đốc Lục! Tôi vô cùng xin lỗi! Là do chúng tôi sơ suất! Bàn VIP số 1 hướng nhìn đẹp nhất sông Sài Gòn đã được chuẩn bị sẵn sàng cho ngài và cô Nhã Đan ạ!"
Gia Uy lạnh lùng liếc nhìn Trần Hải và Vy Oanh, dứt khoát ra lệnh: "Quản lý, tối nay tôi muốn có một không gian yên tĩnh để dùng bữa cùng hôn thê của mình. Trục xuất những kẻ không phận sự và ồn ào này ra ngoài lập tức. Đừng để họ làm bẩn mắt tôi."
"Dạ rõ thưa ngài!" Quản lý nhà hàng lập tức quay sang, nghiêm giọng nói với các bảo vệ đô con: "Mau mời anh Trần Hải và cô Vy Oanh ra ngoài ngay lập tức!"
"Lục Gia Uy! Anh dám làm nhục tôi sao? Tôi sẽ báo cáo chuyện này với cha!" Trần Hải điên cuồng gào thét, nhưng gã nhanh chóng bị hai gã bảo vệ to lớn cưỡng chế lôi ra ngoài sảnh cùng với Vy Oanh đang khóc lóc vì nhục nhã.
Sảnh nhà hàng trở lại sự yên tĩnh sang trọng vốn có. Gia Uy quay sang nhìn Nhã Đan, ánh mắt anh thâm trầm nhưng chứa đựng một sự quyết đoán mãnh liệt. Anh nắm lấy bàn tay thon dài của cô, dắt cô bước đến bàn VIP số 1 nằm biệt lập giữa những ánh nến lung linh.
Trước khi ngồi xuống, dưới ánh đèn flash mờ nhạt của các phóng viên ảnh ẩn danh đang rình rập ngoài cửa kính, Gia Uy bất ngờ rút từ trong túi áo vest ra một chiếc hộp nhung màu đỏ sẫm sang trọng.
Anh mở chiếc hộp, để lộ một chiếc Nhẫn kim cương hồng Aura độc bản trị giá hai triệu USD lấp lánh rực rỡ dưới ánh nến. Nhã Đan khẽ giật mình, cô định rút tay lại theo bản năng phòng thủ của hợp đồng, nhưng Gia Uy đã siết chặt lấy những ngón tay cô.
Anh chậm rãi, nâng niu đeo chiếc nhẫn kim cương hồng vào ngón áp út của bàn tay trái Nhã Đan. Ánh mắt Gia Uy nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói trầm ấm, vang rõ từng chữ truyền ra ngoài không gian tĩnh lặng:
"Nhã Đan, chiếc nhẫn này là minh chứng cho danh phận của cô. Từ hôm nay, cô là người phụ nữ duy nhất được Lục gia tộc công nhận. Bất kỳ kẻ nào dám chạm vào cô, chính là tự tuyên chiến với Lục Gia Uy này."
Nhã Đan bàng hoàng nhìn chiếc nhẫn lấp lánh trên ngón tay mình. Cô nhận ra, đây không còn là một màn diễn kịch đơn thuần của Quy tắc bảo mật hợp đồng tình nhân nữa. Sức nặng của chiếc nhẫn và ánh mắt thâm tình đầy bảo bọc của người đàn ông trước mặt đang dần bẻ gãy mọi ranh giới lý trí nghiêm ngặt mà cô hằng xây dựng.
Ở phía ngoài cửa kính nhà hàng, Trần Hải đứng trong bóng tối cơn mưa, gương mặt gã vặn vẹo vì tức giận tột độ. Gã nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn kim cương hồng Aura lấp lánh trên tay Nhã Đan, đôi bàn tay siết chặt đến rớm máu, gã nhận ra Gia Uy đang dùng toàn bộ thế lực Hoàng Kim để dọn đường cho cô quay lại showbiz.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!