Dưới Một Mái Nhà
Chiếc SUV chuyên dụng màu đen của Lục Gia Uy từ từ lăn bánh qua cánh cổng sắt rèn nghệ thuật cao lớn, tiến vào khuôn viên của căn Biệt thự biệt lập Quận 2. Nắng trưa muộn sau cơn bão đổ xuống dòng sông Sài Gòn bên cạnh, hắt lên những dải sáng lấp lánh như dát vàng lên những bức tường đá thạch anh vạn niên của tòa biệt thự mang phong cách Pháp cổ điển. Không gian tĩnh lặng đến rợn người, chỉ có tiếng gió xạc xào qua những tán cây cổ thụ và mùi hương hoa hồng trắng thoang thoảng trong không khí.
Nhã Đan khẽ bước xuống xe. Bả vai trái của cô vẫn còn đau nhức dưới lớp băng gạc trắng, cánh tay trái phải cố định nhẹ sát hông để tránh chấn thương rách rộng thêm. Cô hít một hơi thật sâu để an định tâm trí đang căng thẳng của mình, bàn tay phải vô thức chạm vào Mặt dây chuyền ngọc bích Nhã Nam đang đeo sát ngực. Đây là bước đi mạo hiểm nhất trong cuộc đời cô: chấp nhận ký vào bản hợp đồng tình ái để bước chân vào hang cọp.
Ngay tại sảnh chính lót đá thạch anh, một ông lão ngoài sáu mươi tuổi, mái tóc bạc phơ được chải chuốt gọn gàng, mặc bộ trang phục quản gia chỉn chu lịch sự đã đứng đón sẵn. Đó chính là Bác Năm, quản gia lâu năm của biệt thự. Nhìn thấy Nhã Đan bước vào, ông khẽ cúi đầu chào, gương mặt hiền từ xuất hiện một nụ cười đầy ẩn ý.
"Chào cô Nhã Đan. Tôi là quản gia Năm, mọi người ở đây vẫn gọi là Bác Năm." Ông lão nói, giọng nói ấm áp nhưng đôi mắt sắc sảo đầy trải nghiệm khẽ lướt qua vết thương trên vai cô và chiếc nhẫn ngọc bích trên cổ cô. "Cậu ba đã dặn dò tôi chuẩn bị phòng tốt nhất cho cô. Mười năm qua, đây là lần đầu tiên tôi thấy cậu ba đưa một cô gái về đây sống chung. Hy vọng sự xuất hiện của cô sẽ mang lại chút hơi ấm cho căn nhà lạnh lẽo này."
Nhã Đan khẽ giật mình trước câu nói của Bác Năm, nhưng cô nhanh chóng lấy lại sự điềm tĩnh vốn có của một cựu ảnh hậu. Cô áp dụng Đàm phán gương mặt lạnh, khẽ gật đầu chào ông: "Chào Bác Năm. Thời gian tới làm phiền bác và mọi người trong nhà rồi. Tôi dọn đến đây chỉ để thực hiện đúng nghĩa vụ trong hợp đồng, mong bác không quá bận tâm."
Bác Năm không nói gì thêm, chỉ cười nhẹ rồi ra hiệu cho một người giúp việc xách chiếc vali nhỏ của cô lên tầng hai. "Phòng của cô nằm ở phía Đông, ngay sát phòng của cậu út Lục Gia Bảo. Cậu ba dặn rằng như vậy sẽ tiện cho cô chăm sóc thằng bé."
Nhã Đan nhìn theo hướng chỉ của Bác Năm, lòng cô khẽ thắt lại khi nghĩ đến đứa trẻ tự kỷ đáng thương mà cô đã cứu đêm qua. Nhưng trước khi bắt đầu cuộc sống chung tại đây, cô vẫn còn một nhiệm vụ sinh tử phải hoàn thành ngay trong chiều nay.
Nhìn đồng hồ đã chỉ một giờ mười lăm phút chiều, Nhã Đan quay sang nói với vệ sĩ Quốc Huy đang đứng nghiêm nghị phía sau: "Quốc Huy, đưa tôi đến quán trà hoa Yên ở Phú Nhuận. Tôi có một cuộc hẹn quan trọng lúc hai giờ."
"Rõ, thưa cô." Quốc Huy dứt khoát trả lời, nhanh chóng mở cửa xe cho cô.
Chiếc xe lướt nhanh qua các con phố Sài Gòn nhộn nhịp, dừng lại trước một con hẻm nhỏ yên tĩnh ở Phú Nhuận. Quán trà hoa Yên hiện ra với những vách ngăn gỗ bảo mật cao, là nơi lý tưởng để thực hiện những giao dịch ngầm tránh xa tai mắt của paparazzi.
Nhã Đan bước vào phòng VIP số 3. Nguyễn Văn Hùng – gã cậu ruột nghiện ngập của cô – đã ngồi đợi sẵn từ trước. Gương mặt gã xám ngoét vì thức đêm, đôi mắt hí lấm lét nhìn quanh đầy cảnh giác, bàn tay mập mạp run rẩy ôm khư khư chiếc túi vải cũ kỹ màu nâu.
Nhìn thấy Nhã Đan bước vào cùng gã vệ sĩ cao lớn Quốc Huy đứng sừng sững ở cửa, Hùng khẽ nuốt nước bọt, cố lấy giọng hống hách: "Mày đến đúng giờ đấy, Đan. Hai trăm triệu của tao đâu? Giao tiền ra đây rồi tao đưa cuốn sổ kịch bản gốc của cha mày cho."
Nhã Đan ngồi xuống chiếc ghế đối diện, gương mặt cô lạnh lùng như băng tuyết, không hề có một chút biểu cảm thừa thãi nào. Cô rút chiếc điện thoại dự phòng ra, lướt nhanh màn hình rồi đẩy về phía gã: "Hai trăm triệu đã được chuyển khoản trực tiếp vào tài khoản nợ của sòng bạc ngầm theo đúng yêu cầu của ông. Đây là chứng từ giao dịch thành công có đóng dấu điện tử của ngân hàng."
Nguyễn Văn Hùng vội vàng giật lấy chiếc điện thoại, mắt gã sáng lên khi nhìn thấy dòng chữ xác nhận giao dịch thành công. Gã thở phào một hơi nhẹ nhõm, nhưng bản tính tham lam trỗi dậy, gã lầm bầm: "Mày bây giờ có bệ đỡ là tổng tài Hoàng Kim, giàu có nứt đố đổ vách, chỉ đưa tao hai trăm triệu chuộc kịch bản thì có vẻ hơi bủn xỉn quá không?"
"Nguyễn Văn Hùng." Nhã Đan đột ngột lên tiếng, giọng nói của cô tuy nhỏ nhưng trầm ấm và sắc bén như một lưỡi dao cạo găm thẳng vào lòng đối phương. Cô dùng Đàm phán gương mặt lạnh kết hợp với ánh mắt sắc lẹm khóa chặt gã cậu ruột. "Tôi khuyên ông nên biết điểm dừng. Số tiền mười tỷ ứng trước của Hoàng Kim tôi đã giải ngân sạch sẽ để trả nợ xã hội đen cho ông và lo học phí cho Nhã Đông. Nếu ông còn dám dùng di vật của cha tôi để tống tiền thêm một lần nào nữa, tôi thề sẽ dùng toàn bộ hệ thống luật sư riêng của tập đoàn Hoàng Kim để tống ông vào tù vì tội tống tiền và chiếm đoạt tài sản trái phép. Ông nên nhớ, Lục Gia Uy không phải là người mà loại cờ bạc như ông có thể trêu chọc."
Sát khí lạnh lùng tỏa ra từ cựu ảnh hậu cùng sự hiện diện đầy uy hiếp của vệ sĩ Quốc Huy đứng phía sau khiến Nguyễn Văn Hùng run bắn người. Gã hèn nhát co rúm vai lại, vội vã đẩy chiếc túi vải cũ kỹ về phía cô: "Được rồi, được rồi! Mày thật là tuyệt tình. Kịch bản gốc của cha mày đây, tao không thèm giữ thứ giấy lộn này nữa!"
Nhã Đan đón lấy chiếc túi vải bằng bàn tay phải run nhẹ vì xúc động. Cô cẩn thận mở túi, lấy ra cuốn sổ tay kịch bản gốc của đạo diễn Nhã Nam. Những trang giấy đã ố vàng theo thời gian, nhưng nét chữ viết tay mạnh mẽ, đầy hoài bão nghệ thuật của cha cô vẫn còn nguyên vẹn. Cô khẽ vuốt ve bìa da sờn cũ, một giọt nước mắt nóng hổi khẽ suýt rơi xuống nhưng cô đã kịp kìm lại. Cô đã lấy lại được di vật thiêng liêng nhất của cha, vũ khí cốt lõi để minh oan cho ông sau này.
"Quốc Huy, chúng ta về biệt thự." Nhã Đan ôm chặt cuốn sổ vào lòng, dứt khoát đứng dậy bước ra ngoài, không thèm nhìn lại gã cậu ruột thêm một lần nào.
Khi chiếc xe trở về căn biệt thự Quận 2 thì trời đã bắt đầu sập tối. Ánh đèn vàng ấm áp từ các ô cửa kính của tòa biệt thự hắt ra sân vườn, xua đi phần nào vẻ lạnh lẽo của ngôi nhà siêu sang.
Nhã Đan bước vào phòng ăn chính. Chị Hoa – đầu bếp riêng của biệt thự – đã chuẩn bị sẵn một bàn ăn tối thịnh soạn nhưng cực kỳ thanh đạm. Nhìn thấy Nhã Đan bước vào với bả vai băng bó, Chị Hoa – một người phụ nữ trung niên đầy đặn với gương mặt phúc hậu – vội vàng bước lại gần, giọng nói đầy xót xa:
"Cô Nhã Đan về rồi đấy à? Tôi có nghe Bác Năm nói cô bị thương ở bả vai và có bệnh đau dạ dày kinh niên, nên tối nay tôi đặc biệt nấu món canh gà hầm sâm và cháo dưỡng sinh bằng gạo lứt đỏ chuẩn nhà hàng Michelin này cho cô bồi bổ cơ thể. Cô mau ngồi xuống ăn khi còn nóng đi."
Nhã Đan khẽ mỉm cười ấm áp trước sự chu đáo của người đầu bếp: "Cảm ơn Chị Hoa nhiều lắm. Chị vất vả rồi."
Sự lễ phép và chân thành của Nhã Đan nhanh chóng xóa bỏ khoảng cách chủ tớ, khiến Chị Hoa vô cùng cảm kích. Trong bữa ăn, Nhã Đan chỉ ăn một lượng nhỏ cháo dưỡng sinh vì dạ dày cô vẫn còn đau nhẹ sau những ngày căng thẳng. Sau khi dùng bữa xong, Bác Năm mang đến cho cô một tách trà hoa cúc ấm áp để an thần.
Nhã Đan ngồi ở phòng khách lộng gió nhìn ra dòng sông Sài Gòn trôi lặng lẽ trong đêm. Cô khẽ hỏi Bác Năm đang đứng hầu trà bên cạnh: "Bác Năm, anh Gia Uy thường xuyên về muộn thế này sao?"
Bác Năm khẽ thở dài, rót thêm trà cho cô rồi chậm rãi nói: "Cậu ba là người cực kỳ cô độc, cô Nhã Đan ạ. Từ khi còn rất nhỏ, cậu đã phải gánh vác cả một đế chế giải trí Hoàng Kim khổng lồ trên vai, đối mặt với những cuộc tranh đoạt quyền lực tàn nhẫn trong gia tộc họ Lục. Cậu ấy hiếm khi ăn tối ở nhà, cũng chẳng bao giờ mở lòng với ai. Căn biệt thự này tuy rộng lớn và xa hoa, nhưng thực chất mười năm qua chỉ là một cái vỏ rỗng không có hơi ấm con người."
Ông lão dừng lại một chút, ánh mắt nhìn ra xa xăm đầy hoài niệm: "Cậu ba có những vết thương lòng quá khứ sâu sắc mà không ai dám chạm tới. Có những đêm, cậu ấy chỉ ngồi im lặng trong thư phòng tối tăm suốt nhiều giờ liền, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Sự lạnh lùng của cậu ba chỉ là chiếc mặt nạ để bảo vệ bản thân khỏi những âm mưu tàn nhẫn xung quanh thôi. Tôi hy vọng, sự xuất hiện của cô và tình yêu thương dành cho bé Gia Bảo có thể giúp cậu ba tìm lại chút bình yên."
Nhã Đan im lặng lắng nghe, lòng cô dấy lên một cảm giác phức tạp khó tả. Qua những câu chuyện kể của Bác Năm, cô bắt đầu nhận ra Gia Uy không đơn thuần là một ác ma thực dụng, lạnh lùng trên thương trường. Anh cũng là một linh hồn đầy tổn thương, một người đàn ông cô độc phải đeo lên mình chiếc mặt nạ sắt để sinh tồn trong thế giới tài phiệt tàn nhẫn. Một sợi dây liên kết vô hình, mơ hồ nhưng đầy ấm áp dường như đang âm thầm bắt đầu hình thành giữa hai con người cùng mang những vết thương lòng sâu sắc.
"Cảm ơn bác đã chia sẻ với tôi, Bác Năm." Nhã Đan khẽ nói, giọng nói cô dịu lại. "Tôi sẽ lên phòng xem bé Gia Bảo thế nào."
Cô bước lên tầng hai, nhẹ nhàng mở cửa phòng của Lục Gia Bảo. Cậu bé sáu tuổi với gương mặt thiên thần đang nằm ngủ ngoan ngoãn trên chiếc giường nhỏ, đôi bàn tay nhỏ nhắn vẫn siết chặt lấy chú gấu bông màu xanh lá đã được sấy khô sạch sẽ. Nhìn đứa trẻ đáng thương, Nhã Đan khẽ mỉm cười dịu dàng, nhẹ nhàng đắp lại chăn cho cậu bé rồi trở về phòng mình bên cạnh để nghỉ ngơi.
Đến nửa đêm, bầu trời Quận 2 đột ngột chuyển giông, sấm sét nổ vang trời kèm theo cơn mưa lớn trút xuống mái ngói biệt thự.
"A... A... Không! Tránh ra! Đừng chạm vào tôi!"
Một tiếng thét xé lòng, đầy hoảng loạn và sợ hãi đột ngột vang lên từ căn phòng bên cạnh, xé toạc không gian tĩnh lặng của đêm tối. Nhã Đan lập tức choàng tỉnh giấc. Cô bật dậy khỏi giường bất chấp cơn đau buốt nhói từ bả vai trái truyền đến, nhanh chóng lao ra ngoài hành lang.
Cửa phòng của Lục Gia Bảo đang bị khóa chặt từ bên trong. Tiếng đập phá đồ đạc, tiếng gào thét khóc lóc thảm thiết của đứa trẻ tự kỷ vang lên dồn dập đầy đau đớn.
Bà Minh Khuê – mẹ của Gia Uy, người vừa từ biệt phủ họ Lục đến thăm cháu trong đêm – đang đứng trước cửa phòng với gương mặt tái mét vì lo lắng. Xung quanh bà là ba gã vệ sĩ đô con và hai cô người giúp việc đang cuống cuồng cố gắng dùng sức lực để tông cửa phòng.
"Mau! Mau phá cửa ra cho tôi!" Bà Minh Khuê run rẩy ra lệnh, giọng nói đầy sự hoảng loạn. "Gia Bảo lại gặp ác mộng rồi! Gọi điện ngay cho bác sĩ trưởng khoa cấp cứu, bảo ông ấy chuẩn bị sẵn thuốc an thần liều cao mang đến đây lập tức!"
"Đừng phá cửa! Đừng dùng bạo lực!"
Một giọng nói thanh mảnh nhưng đầy uy lực và dứt khoát đột ngột vang lên, cắt đứt sự hỗn loạn của đám đông. Nhã Đan bước tới, gương mặt cô nghiêm nghị, ánh mắt sắc bén lướt qua các vệ sĩ đang chuẩn bị tông cửa.
Bà Minh Khuê quay lại nhìn cô, chân mày quý phái nhíu chặt đầy nghi ngờ và giận dữ: "Cô Nhã Đan? Cô làm cái gì ở đây? Cháu tôi đang gặp khủng hoảng tâm lý nghiêm trọng, cô biết cái gì mà can thiệp? Tránh ra để vệ sĩ của tôi làm việc!"
"Bà Minh Khuê, xin bà hãy bình tĩnh nghe tôi nói!" Nhã Đan không hề lùi bước trước sự áp chế của phu nhân quyền lực. Cô tiến lại gần, giọng nói của cô hạ thấp xuống nhưng cực kỳ đanh thép và thuyết phục. "Gia Bảo bị tự kỷ nhẹ, hệ thần kinh của thằng bé cực kỳ nhạy cảm với tiếng ồn lớn và sự cưỡng chế vật lý. Nếu các vệ sĩ của bà dùng bạo lực phá cửa và khống chế thằng bé bằng sức lực, điều đó chỉ khiến cơn hoảng loạn của thằng bé tăng lên gấp bội, thậm chí gây ra chấn thương tâm lý vĩnh viễn không thể cứu vãn. Và việc dùng thuốc an thần liều cao lúc này sẽ hủy hoại tế bào não thần kinh non nớt của một đứa trẻ sáu tuổi!"
"Nhưng nếu không dùng thuốc, làm sao xoa dịu được thằng bé? Cô có cách nào sao?" Bà Minh Khuê gắt lên, nhưng trong thâm tâm bà bắt đầu bị thuyết phục bởi những lý luận chuyên môn sắc sảo của Nhã Đan.
"Hãy để tôi vào một mình. Tôi có cách." Nhã Đan kiên định nói.
"Không được! Thằng bé đang mất kiểm soát, nó sẽ làm cô bị thương!" Bác Năm lo lắng can ngăn.
"Tôi không sợ. Xin hãy đưa chìa khóa dự phòng cho tôi."
Trước sự kiên quyết và ánh mắt đầy lòng trắc ẩn chân thành của Nhã Đan, Bác Năm khẽ gật đầu, run rẩy rút chùm chìa khóa vạn năng mở khóa phòng biệt thự đưa cho cô.
Nhã Đan đón lấy chìa khóa bằng bàn tay phải, nhẹ nhàng tra vào ổ khóa. Cô quay lại ra hiệu cho các vệ sĩ và người giúp việc lùi lại phía sau để tạo không gian yên tĩnh, rồi khẽ đẩy cửa bước vào trong phòng.
Căn phòng ngủ của Gia Bảo hiện ra trong cảnh hỗn loạn. Đèn ngủ bị đập vỡ, các bức tranh vẽ trên tường bị cào rách, đồ chơi bằng gỗ vương vãi khắp sàn nhà. Cậu bé Gia Bảo đang co rúm người trong góc tối giữa giường và tủ quần áo, hai tai bị bịt chặt bằng đôi bàn tay nhỏ bé, cơ thể run rẩy bần bật dưới cơn hoảng loạn tột cùng. Cậu bé liên tục la hét, đôi mắt đờ đẫn tràn ngập sự sợ hãi tột độ.
Nhã Đan khẽ đóng cửa phòng lại để cách âm hoàn toàn tiếng ồn bên ngoài. Cô không hề vội vã lao đến khống chế đứa trẻ, cô hiểu rằng trẻ tự kỷ cần sự an toàn tuyệt đối chứ không phải sự cưỡng chế vật lý.
Cô chậm rãi quỳ xuống nền đất lạnh, giữ khoảng cách an toàn khoảng hai mét với cậu bé. Nhã Đan hạ thấp giọng nói của mình xuống mức dịu dàng nhất, mềm mại như dòng nước mát lành:
"Gia Bảo ơi... Cô Nhã Đan đây con. Đừng sợ, có cô ở đây rồi. Sấm sét ngoài kia sẽ không làm hại con đâu..."
Nghe thấy giọng nói quen thuộc đã cứu mình đêm qua, tiếng la hét của Gia Bảo khẽ khựng lại một nhịp. Cậu bé khẽ hé đôi mắt đẫm nước nhìn về phía cô, nhưng cơn ác mộng kinh hoàng vẫn chưa hoàn toàn tan biến khiến cậu bé đột ngột vớ lấy một khối đồ chơi bằng gỗ trên sàn ném mạnh về phía cô.
"Bộp!"
Khối gỗ đập trúng vào bả vai trái đang bị thương của Nhã Đan. Cơn đau buốt nhói tột cùng như hàng ngàn mũi kim châm khiến gương mặt cô khẽ biến sắc, một tiếng rên rỉ đau đớn suýt tràn ra khỏi khe môi. Nhưng Nhã Đan lập tức cắn chặt răng chịu đựng, cô không hề lùi bước hay tỏ ra giận dữ. Cô tiếp tục tiến lại gần cậu bé một cách chậm rãi, hai tay mở rộng để thể hiện sự không phòng thủ.
"Gia Bảo ngoan... Cô không sao. Cô đến để bảo vệ con đây..."
Nhã Đan tiến sát lại gần, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh góc tối của cậu bé. Gia Bảo trong cơn hoảng loạn cực độ đột ngột lao vào lòng cô, đôi bàn tay nhỏ bé cào cấu một cách vô thức. Móng tay của đứa trẻ vô ý cào xước nhẹ một vệt dài rớm máu trên cổ Nhã Đan.
Bất chấp nỗi đau thể chất từ vết thương vai trái bị động mạnh và vết xước rớm máu trên cổ, Nhã Đan vẫn ôm chặt lấy cơ thể nhỏ bé đang run rẩy của Gia Bảo vào lòng. Cô dùng bàn tay phải nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại của cậu bé, để đầu cậu áp sát vào lồng ngực mình, nơi nhịp tim cô đang đập đều đặn, điềm tĩnh.
Cô bắt đầu cất giọng hát ru nhẹ nhàng. Đó là một khúc hát ru truyền thống dịu dàng mà cha cô thường hum hát cho cô nghe mỗi khi cô gặp ác mộng thời thơ ấu:
"À ơi... Hoa hồng trắng nở bên sông...
Gió đưa cành lá, giấc nồng con say...
Đừng sợ bóng tối bủa vây...
Có cô bên cạnh, chuỗi ngày bình yên..."
Giọng hát của Nhã Đan truyền cảm, ấm áp và mang một sức mạnh chữa lành tâm lý kỳ diệu. Dưới vòng tay ôm siết chặt đầy bảo bọc và nhịp tim bình yên của cô, cơn hoảng loạn của Lục Gia Bảo dần dần được xoa dịu. Nhịp thở dồn dập của cậu bé bắt đầu ổn định lại, đồng điệu với nhịp thở của cô. Đôi bàn tay đang co rúm của đứa trẻ từ từ buông lỏng ra, chuyển sang bám chặt lấy vạt áo của Nhã Đan như một điểm tựa an toàn duy nhất trong thế giới của mình.
Sau mười phút hát ru kiên nhẫn, Gia Bảo hoàn toàn bình tĩnh lại. Cậu bé khẽ nhắm mắt, nhịp thở đều đặn và ngủ thiếp đi một cách bình yên trong vòng tay ấm áp của cô.
Bên ngoài hành lang biệt thự, bà Minh Khuê chứng kiến toàn bộ sự việc qua khe cửa kính nhỏ. Nhìn thấy đứa cháu nội vốn cực kỳ bài xích người lạ và luôn phải dùng thuốc an thần mỗi khi lên cơn hoảng loạn giờ đây lại ngoan ngoãn ngủ say trong lòng Nhã Đan, hai hàng nước mắt cảm động vô thức lăn dài trên gương mặt quý phái của bà. Mọi sự nghi ngờ, định kiến về một "cựu ảnh hậu tai tiếng" trong lòng phu nhân quyền lực hoàn toàn sụp đổ, thay thế bằng một sự nể phục và biết ơn sâu sắc.
Nhã Đan khẽ bế Gia Bảo đặt nằm ngay ngắn lên giường, đắp chăn ấm áp cho cậu bé rồi đặt chú gấu bông màu xanh lá bên cạnh gối của cậu. Cô khẽ thở phào một hơi dài, cảm thấy cơ thể mình rã rời vì kiệt sức tinh thần và cơn đau từ vết thương vai trái đang hành hạ.
Vì quá mệt mỏi, Nhã Đan không thể trở về phòng mình. Cô khẽ ngồi bệt xuống bên cạnh mép giường của Gia Bảo, gục đầu xuống nệm ngủ quên đi từ lúc nào không hay, bàn tay phải của cô vẫn còn cầm cuốn truyện tranh dang dở mà cô định đọc cho cậu bé nghe.
"Cạch."
Tiếng khóa cửa khẽ động rất khẽ. Lục Gia Uy vừa trở về biệt thự sau một cuộc họp tài phiệt kéo dài xuyên đêm. Anh vẫn mặc bộ vest đen lịch lãm sang trọng, nhưng phong thái có chút phong trần mệt mỏi. Nghe Bác Năm báo cáo lại sự việc xảy ra đêm nay, anh lập tức bước nhanh lên tầng hai.
Gia Uy đứng ngoài cửa phòng nửa mở, lặng lẽ nhìn vào bên trong.
Dưới ánh đèn ngủ màu vàng nhạt ấm áp và mờ ảo, Nhã Đan đang ngủ quên bên cạnh giường của Gia Bảo, gương mặt thanh tú của cô vương chút nét mệt mỏi nhưng cực kỳ bình yên. Trên cổ cô là vết xước nhỏ rớm máu đã khô, và bả vai trái băng bó khẽ rung nhẹ theo từng nhịp thở đều đặn.
Nhìn thấy người phụ nữ dũng cảm chịu chấn thương bả vai và vết xước trên cổ để ôm chặt bảo vệ em trai mình, tảng băng lạnh lùng, impenetrable trong đôi mắt của ông trùm giải trí quyền lực nhất nước bỗng chốc tan chảy một chút. Ánh mắt anh nhìn cô không còn sự tính toán, lạnh lùng của một đối tác hợp đồng vụ lợi, mà tràn ngập một sự thấu cảm, xót xa và một tia sáng ấm áp thâm tình chưa từng xuất hiện suốt mười năm qua.
Gia Uy khẽ bước vào phòng, bước chân nhẹ nhàng không hề phát ra tiếng động. Anh cúi xuống, nhẹ nhàng lấy cuốn truyện tranh dang dở khỏi bàn tay đang buông lỏng của cô đặt lên bàn, rồi lặng lẽ đứng nhìn gương mặt ngủ say của cô dưới ánh sáng dịu nhẹ của đêm khu mịt mù.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!