Ký Kết Với Ác Ma
Tiếng tạch tạch đều đặn từ máy đo nhịp tim bên giường bệnh như một chiếc đồng hồ đếm ngược, nhắc nhở Nhã Đan về thời gian ít ỏi còn lại của mình. Ánh nắng sớm mai rọi qua ô cửa kính lớn của phòng bệnh VIP thuộc Bệnh viện Quốc tế FV, rải một vệt sáng nhạt nhòa lên Bản hợp đồng tình ái 50 điều khoản đang nằm im lìm trên bàn. Gia Uy đã rời đi được mười phút, nhưng mùi hương gỗ tuyết tùng lạnh lùng và áp lực từ sự hiện diện của anh dường như vẫn còn vương lại trong không khí, bóp nghẹt lồng ngực cô.
Nhã Đan khẽ cử động bả vai trái. Một cơn đau buốt nhói chạy dọc theo dây thần kinh khiến cô khẽ nhíu mày, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. Vết thương do nhát chém cứu bé Gia Bảo đêm qua đã được khâu thẩm mỹ và băng bó kỹ lưỡng, nhưng thể trạng suy kiệt sau những ngày bị phong sát vẫn khiến cô cảm thấy rã rời. Tuy nhiên, đôi mắt cô không hề có sự mệt mỏi. Trái lại, nó sáng lên một tia nhìn sắc bén và đầy tính toán của một cựu ảnh hậu từng đứng trên đỉnh cao danh vọng.
"Hai mươi tư giờ..." Nhã Đan thì thầm, giọng nói khản đặc nhưng rành rọt. Gã cậu ruột nghiện ngập Nguyễn Văn Hùng đang giữ cuốn sổ tay kịch bản gốc của cha cô – đạo diễn quá cố Nhã Nam. Nếu cô không có tiền chuộc trước khi thời hạn kết thúc, di vật thiêng liêng ấy sẽ rơi vào tay Vy Oanh và Trần Hải, đồng nghĩa với việc cơ hội minh oan cho cha cô sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi.
Cô không thể ký bừa vào bản hợp đồng của Gia Uy. Trong giới giải trí, một chữ ký vội vã có thể biến một thiên tài thành nô lệ, và Nhã Đan đã nếm trải đủ đòn roi của những điều khoản gài bẫy. Cô cần một cái đầu lạnh, một lá chắn pháp lý vững chắc.
Nhã Đan dùng bàn tay phải không bị thương, với lấy chiếc điện thoại dự phòng mà Thanh Mai để lại trên bàn, nhanh chóng bấm một dãy số đã thuộc lòng từ thời đại học.
Đầu dây bên kia bắt máy sau ba nhịp chuông. Giọng một người đàn ông trầm ấm, điềm tĩnh vang lên: "Alô, Phan Anh nghe đây."
"Phan Anh, là tớ, Nhã Đan đây." Cô nói nhanh, cố giữ cho giọng mình không run rẩy. "Tớ đang ở phòng VIP 802, bệnh viện FV. Tớ cần cậu đến đây ngay lập tức. Mang theo bộ công cụ thẩm định hợp đồng giải trí tốt nhất của cậu. Tớ sắp ký kết một giao dịch sinh tử."
Phía bên kia im lặng một giây, rồi tiếng lật giấy tờ sột soạt vang lên, kèm theo giọng nói dứt khoát của Phan Anh: "Mười lăm phút nữa tớ có mặt. Giữ nguyên hiện trạng, đừng ký bất kỳ thứ gì trước khi tớ đến."
Đúng mười lăm phút sau, cửa phòng bệnh mở ra. Phan Anh bước vào với phong thái lịch lãm thường thấy. Anh mặc một bộ vest màu xám tro chỉn chu, mái tóc vuốt keo gọn gàng, đôi kính gọng vàng phản chiếu ánh sáng phòng bệnh đầy trí tuệ. Trên tay anh là chiếc iPad Pro chứa toàn bộ cơ sở dữ liệu luật dân sự và sở hữu trí tuệ mới nhất. Nhìn thấy Nhã Đan nằm trên giường bệnh với bả vai băng bó, đôi mắt Phan Anh khẽ thắt lại, ẩn chứa một sự xót xa thầm kín mà anh luôn giấu kín suốt nhiều năm qua.
"Cậu ổn chứ?" Phan Anh bước nhanh đến bên giường, đặt chiếc cặp da lên bàn.
"Tớ không sao, chỉ là vết thương ngoài da thôi." Nhã Đan khẽ mỉm cười để trấn an bạn mình, rồi dùng ánh mắt ra hiệu cho anh nhìn vào tập tài liệu dày cộp trên bàn. "Thứ tớ cần cậu giải quyết là cái này."
Phan Anh ngồi xuống chiếc ghế bành bọc da, cầm Bản hợp đồng tình ái 50 điều khoản lên. Khi đọc đến dòng chữ tiêu đề và danh tính của bên B – Lục Gia Uy, Tổng giám đốc Tập đoàn Giải trí Hoàng Kim, chân mày của vị luật sư trẻ nhíu chặt lại. Anh không nói một lời, lập tức đeo kính lên và bắt đầu lật từng trang giấy, ngón tay thon dài lướt nhanh trên màn hình iPad để đối chiếu các điều khoản pháp lý.
Phòng bệnh rơi vào trạng thái im lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng lật giấy sột soạt và tiếng thở khẽ của Nhã Đan. Sau mười phút thẩm định căng thẳng, Phan Anh đặt bản hợp đồng xuống, nhìn thẳng vào mắt Nhã Đan với vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị.
"Nhã Đan, đây là một cái bẫy pháp lý được ngụy trang dưới dạng một giao dịch sòng phẳng." Phan Anh đẩy gọng kính, giọng nói sắc bén như dao mổ. "Hệ thống luật sư của Hoàng Kim quả thực là những con cáo già. Hãy nhìn vào Điều khoản 12: Quy tắc bảo mật hợp đồng tình nhân. Nó quy định nếu cậu để lộ bất kỳ thông tin nào về mối quan hệ này ra ngoài, dù là vô tình hay cố ý, cậu sẽ phải bồi thường thiệt hại định trước là năm mươi tỷ đồng, kèm theo điều khoản phong sát vĩnh viễn trên mọi phương tiện truyền thông quốc nội. Đây không phải là bảo mật, đây là một chiếc xích cổ pháp lý đặt sẵn vào cậu."
Nhã Đan khẽ nheo mắt: "Năm mươi tỷ... Một con số đủ để khiến tớ không bao giờ có cơ hội ngẩng đầu lên nếu sơ hở."
"Chưa hết." Phan Anh tiếp tục chỉ vào Điều khoản 24. "Hợp đồng quy định cậu phải đóng vai người tình hoàn hảo, đồng hành cùng Gia Uy trong mọi sự kiện xã giao, tiệc tối gia tộc và các chiến dịch PR theo yêu cầu của anh ta. Nhưng ở phần nghĩa vụ ngược lại, họ lại dùng những từ ngữ cực kỳ mập mờ như 'hỗ trợ tài nguyên phù hợp'. Định nghĩa thế nào là 'phù hợp'? Nếu anh ta chỉ ném cho cậu vài vai diễn quần chúng không thoại để đối phó, cậu cũng không có quyền khiếu nại. Đặc biệt, bản hợp đồng này hoàn toàn khuyết thiếu điều khoản bảo vệ quyền tự chủ thân thể của cậu."
"Ý cậu là..." Nhã Đan lạnh giọng.
"Họ cố tình bỏ trống điều khoản về giới hạn tiếp xúc vật lý." Phan Anh gật đầu, ánh mắt lộ rõ vẻ tức giận. "Nếu không bổ sung, về mặt pháp lý, anh ta có thể yêu cầu cậu thực hiện các nghĩa vụ thân mật dưới danh nghĩa 'diễn kịch trước công chúng' mà cậu không có quyền từ chối. Nhã Đan, tớ biết cậu đang cần tiền để cứu em trai Nhã Đông và giải quyết nợ nần, nhưng ký vào đây đồng nghĩa với việc cậu bán đi linh hồn của mình cho một ác ma thực sự."
Nhã Đan khẽ chạm tay vào Mặt dây chuyền ngọc bích Nhã Nam đang đeo sát ngực. Hơi lạnh từ mặt ngọc truyền vào lòng bàn tay giúp cô giữ vững lý trí cực hạn. Cô nhìn Phan Anh, ánh mắt kiên định không chút dao động: "Phan Anh, tớ không còn đường lui. Nhưng tớ cũng không phải là một con mồi dễ dàng chịu trói. Hãy giúp tớ soạn thảo các điều khoản phản khắc. Chúng ta sẽ chơi sòng phẳng với họ trên bàn đàm phán này."
Đúng lúc đó, cửa phòng bệnh một lần nữa mở ra. Luật sư riêng Tiến Dũng – trưởng bộ phận pháp chế của tập đoàn Hoàng Kim, cánh tay phải pháp lý của Gia Uy – bước vào. Hắn mặc bộ vest đen phẳng phiu, tay cầm chiếc cặp da cao cấp, gương mặt nghiêm nghị và lạnh lùng mang đặc trưng của một luật sư thương trường lão luyện.
"Chào cô Nhã Đan. Tôi là Tiến Dũng, đại diện pháp lý của Tổng giám đốc Lục Gia Uy." Tiến Dũng bước lại gần, khẽ cúi đầu xã giao rồi nhìn sang Phan Anh với ánh mắt dò xét. "Có vẻ như cô đã chuẩn bị sẵn người đại diện cho mình."
"Chào luật sư Tiến Dũng. Tôi là Phan Anh, luật sư đại diện độc quyền của cô Nhã Đan trong thương vụ này." Phan Anh đứng dậy, lịch thiệp bắt tay đối phương nhưng khí chất sắc bén của anh không hề lép vế. "Chúng tôi đã thẩm định bản thảo của các ông. Và tôi phải thẳng thắn tuyên bố rằng, cô Nhã Đan sẽ không ký vào bản hợp đồng này trừ khi các ông chấp nhận sửa đổi các điều khoản bất bình đẳng."
Tiến Dũng khẽ nhếch môi, ngồi xuống chiếc ghế đối diện: "Hoàng Kim luôn làm việc trên tinh thần thượng tôn pháp luật và sòng phẳng. Các ông muốn sửa đổi điều gì?"
Phan Anh lập tức mở iPad, đưa ra bản dự thảo sửa đổi: "Thứ nhất, chúng tôi yêu cầu bổ sung Điều khoản 14.2 về quyền tự chủ thân thể: 'Nghiêm cấm mọi hành vi đụng chạm thể xác vượt quá giới hạn nắm tay và ôm xã giao công khai, trừ khi có sự đồng ý tự nguyện bằng văn bản của cô Nhã Đan. Mọi hành vi vi phạm sẽ bị coi là đơn phương phá vỡ hợp đồng, bên A phải bồi thường lập tức một trăm tỷ đồng và giải phóng hoàn toàn nghĩa vụ cho bên B'."
Tiến Dũng khẽ biến sắc, ngón tay hắn siết nhẹ chiếc bút máy Montblanc: "Điều khoản này quá khắt khe. Tổng giám đốc của chúng tôi không có thói quen ép buộc phụ nữ, nhưng việc đưa một con số bồi thường khổng lồ như vậy vào hợp đồng sẽ gây bất lợi cho dòng tiền của tập đoàn."
"Nếu Tổng giám đốc của các ông không có ý đồ xấu, thì con số bồi thường này chỉ là một dòng chữ trên giấy, chẳng phải sao?" Nhã Đan đột ngột lên tiếng, giọng nói của cô trầm ấm nhưng mang một áp lực tâm lý cực lớn khiến Tiến Dũng phải quay sang nhìn cô. Cô dùng Đàm phán gương mặt lạnh, ánh mắt sắc bén khóa chặt đối phương. "Hay là, các ông thực sự có ý định dùng bản hợp đồng này để ép buộc tôi thực hiện những giao dịch thể xác bẩn thỉu?"
Trước sự sắc sảo của Nhã Đan, Tiến Dũng khẽ hắng giọng để che giấu sự bối rối: "Được, điều khoản này chúng tôi chấp nhận bổ sung."
"Thứ hai," Phan Anh tiếp tục tấn công, không cho đối phương cơ hội thở dốc. "Về quy định bảo mật. Các ông đưa ra mức phạt năm mươi tỷ nếu cô Nhã Đan để lộ thông tin. Chúng tôi chấp nhận bảo mật tuyệt đối thông tin nội bộ của Hoàng Kim. Nhưng đổi lại, chúng tôi yêu cầu bổ sung quyền lợi tương xứng tại Điều khoản 8: 'Cô Nhã Đan phải có quyền tự do tuyệt đối trong việc lựa chọn và tham gia các dự án phim điện ảnh nghệ thuật độc lập ngoài Hoàng Kim, ban giám đốc tập đoàn không có quyền can thiệp, phủ quyết hoặc phong sát các dự án này dưới bất kỳ hình thức nào'."
Nước cờ này của Nhã Đan vô cùng hiểm hóc. Cô biết rõ Trần Hải và Vy Oanh sẽ dùng quyền lực của Hoàng Kim để đóng băng sự nghiệp của cô trong tương lai. Việc cài cắm điều khoản tự do đóng phim độc lập chính là chiếc phao cứu sinh giúp cô tự lực cánh sinh, dùng thực lực để quay lại màn ảnh mà không bị thế lực họ Lục bóp chết.
Tiến Dũng nhíu mày suy nghĩ. Hắn cố tình đưa ra một điều khoản phản khắc để lấy lại thế chủ động: "Nếu cô Nhã Đan muốn tự do nghệ thuật, chúng tôi đồng ý. Nhưng cô phải cam kết tham gia đầy đủ tất cả các sự kiện ngoại giao gia tộc và lịch trình xã giao do Tổng giám đốc chỉ định mà không được phép từ chối bất kỳ lần nào."
"Không thể được." Phan Anh lập tức bác bỏ. "Điều đó sẽ biến cô Nhã Đan thành một nô bộc thời gian. Chúng tôi chỉ chấp nhận tham gia tối đa hai sự kiện công khai mỗi tháng, và lịch trình phải được thông báo trước ít nhất bảy mươi hai giờ để cô Nhã Đan sắp xếp công việc riêng. Mọi sự kiện phát sinh ngoài danh sách phải có sự đồng ý bằng văn bản của chúng tôi."
Tiến Dũng cố gắng đưa thêm điều khoản phụ nhằm ràng buộc hành vi sinh hoạt của Nhã Đan: "Cô Nhã Đan phải phục tùng mọi lịch trình xã giao cá nhân của Tổng giám đốc Gia Uy tại biệt thự riêng."
"Gạt bỏ điều khoản đó." Nhã Đan lạnh lùng ngắt lời, ánh mắt cô không có một chút thỏa hiệp. "Tôi dọn vào sống chung tại biệt thự Quận 2 là để đóng vai người tình trước mắt tai mắt của Trần Hải và gia tộc họ Lục, chứ không phải để làm kẻ hầu hạ đời sống cá nhân cho Gia Uy. Nếu các ông không chấp nhận sự sòng phẳng này, cuộc đàm phán kết thúc tại đây. Tôi tin rằng, việc Gia Bảo chỉ chịu ăn uống khi có tôi bên cạnh cũng đáng giá hơn rất nhiều so với những điều khoản ép người quá đáng này của các ông."
Sự sắc bén và khả năng nắm bắt tâm lý đối phương của Nhã Đan khiến Tiến Dũng hoàn toàn bị thuyết phục. Hắn nhận ra cô gái này không phải là một bình hoa di động dễ bị thao túng, mà là một đối tác đàm phán cực kỳ đáng gờm. Hắn khẽ thở dài, cúi đầu ghi chép lại các điều khoản sửa đổi vào máy tính.
"Tôi sẽ trình bản sửa đổi này lên Tổng giám đốc Gia Uy. Nếu anh ấy đồng ý, chúng ta sẽ tiến hành ký kết ngay lập tức." Tiến Dũng nói rồi đứng dậy bước ra ngoài ban công phòng bệnh để gọi điện thoại.
Năm phút sau, Tiến Dũng quay lại, gương mặt vẫn giữ vẻ nghiêm nghị nhưng ánh mắt nhìn Nhã Đan đã có thêm một phần nể phục: "Tổng giám đốc Gia Uy chấp nhận toàn bộ sửa đổi của các vị. Bản hợp đồng chính thức đã được cập nhật trên hệ thống bảo mật."
Hắn rút từ trong cặp ra hai bản hợp đồng mới tinh vừa được in nóng hổi từ văn phòng bệnh viện, đặt lên bàn cùng một chiếc bút máy và hộp mực đỏ chuyên dụng để lăn tay.
Nhã Đan cầm cây bút lên. Cánh tay trái của cô khẽ run nhẹ vì vết thương đau nhức, nhưng cô vẫn giữ vững cổ tay, ký tên mình dưới dòng chữ "Bên B: Nhã Đan" bằng những nét chữ thanh mảnh nhưng vô cùng dứt khoát. Tiếp theo, cô ấn ngón tay trỏ phải vào hộp mực đỏ, rồi ép mạnh xuống trang giấy trắng bên cạnh chữ ký. Vệt vân tay đỏ rực hiện lên như một lời thề máu, chính thức ràng buộc cuộc đời cô vào Bản hợp đồng tình ái 50 điều khoản đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng là con đường duy nhất để báo thù.
"Chúc mừng sự hợp tác của chúng ta, cô Nhã Đan." Tiến Dũng cầm lấy một bản hợp đồng, khẽ cúi đầu chào rồi bước ra ngoài.
Ngay khi cánh cửa phòng bệnh vừa khép lại, điện thoại của Nhã Đan vang lên một tiếng "ting" giòn giã. Đó là thông báo tin nhắn từ ngân hàng quốc tế HSBC liên kết đặc quyền với Lục gia.
Cô mở màn hình lên. Dòng chữ hiện ra rõ ràng: "Tài khoản của quý khách đã được cộng thêm 10.000.000.000 VND (Mười tỷ đồng). Nội dung: Thanh toán khoản ứng trước hợp đồng từ Lục Gia Uy."
Nhìn con số không dài dằng dặc trên màn hình, Nhã Đan khẽ thở phào một hơi dài, cảm giác như một tảng đá khổng lồ đè nặng lên ngực cô suốt những ngày qua cuối cùng đã được nhấc bỏ. Khoản ứng trước 10 tỷ VND này chính là vũ khí sinh tồn đầu tiên giúp cô đập tan mọi cạm bẫy vây hãm hiện tại.
Cô không lãng phí một giây nào, lập tức thao tác trên điện thoại chuyển khoản trực tiếp hai trăm triệu đồng vào tài khoản của gã cậu ruột Nguyễn Văn Hùng kèm theo tin nhắn lạnh lùng: "Tiền chuộc kịch bản đã chuyển. Đúng hai giờ chiều nay, mang cuốn sổ kịch bản gốc của cha tôi đến quán trà hoa Yên ở Phú Nhuận. Nếu ông dám lỡ hẹn hoặc làm hư hại dù chỉ một trang sách, tôi sẽ dùng văn phòng luật sư riêng của Hoàng Kim để tống ông vào tù vì tội tống tiền và chiếm đoạt tài sản trái phép."
Tiếp theo, Nhã Đan thực hiện một giao dịch chuyển khoản quốc tế lớn khác, chuyển thẳng học phí trọn gói bốn năm học và chi phí sinh hoạt cho em trai Nhã Đông tại Anh quốc vào tài khoản bảo trợ của trường đại học Oxford.
Khi dòng chữ "Giao dịch thành công" hiện lên, một giọt nước mắt nóng hổi khẽ lăn dài trên má Nhã Đan. Cô đưa tay lên lau đi vệt nước mắt, ánh mắt trở lại vẻ sắc lạnh kiên định. Cô đã bảo vệ được em trai mình an toàn ngoài tầm với của Trần Hải. Giờ đây, cô có thể toàn tâm toàn ý bước vào cuộc chiến sinh tử này mà không còn bất kỳ mối bận tâm nào phía sau.
"Cậu thực sự quyết định dọn đến sống chung với anh ta sao?" Phan Anh đứng bên cạnh, lo lắng hỏi khi nhìn thấy cô thu dọn đồ đạc cá nhân ít ỏi.
"Tớ không còn lựa chọn nào khác, Phan Anh." Nhã Đan quay lại nhìn bạn mình, giọng nói đầy kiên định. "Biệt thự biệt lập Quận 2 của Gia Uy là nơi duy nhất có hệ thống an ninh nghiêm ngặt có thể bảo vệ tớ khỏi sự truy sát của Thắng 'Sẹo' và những mưu đồ bẩn thỉu của Vy Oanh lúc này. Hơn nữa, tớ cần danh phận người tình bí mật này để mượn thế lực Hoàng Kim dọn đường cho việc quay lại showbiz."
Phan Anh im lặng một lúc, rồi khẽ thở dài, đưa cho cô chiếc iPad của mình: "Tớ đã lưu toàn bộ file sao lưu của bản hợp đồng này vào hệ thống đám mây bảo mật được mã hóa riêng của tớ. Bất cứ khi nào cậu gặp rắc rối pháp lý, tớ sẽ luôn đứng sau cậu. Hãy cẩn thận, Nhã Đan. Gia Uy là một ác ma thương trường thực sự, anh ta không bao giờ làm điều gì mà không có mục đích lợi ích vĩ mô phía sau."
"Tớ biết. Tớ cũng đang lợi dụng anh ta mà thôi." Nhã Đan khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn ra ngoài cửa sổ nơi cơn mưa bão đêm qua đã hoàn toàn tạnh hẳn, để lại một bầu trời xanh trong vắt nhưng đầy rẫy những luồng gió lạnh.
Một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. Vệ sĩ riêng Quốc Huy bước vào, gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị trong bộ vest đen phẳng phiu. Anh cúi đầu chào Nhã Đan đầy cung kính: "Cô Nhã Đan, xe chuyên dụng đã chuẩn bị sẵn ở sảnh dưới. Thủ tục xuất viện đã hoàn tất. Tổng giám đốc ra lệnh cho tôi đưa cô về biệt thự Quận 2 ngay bây giờ."
"Được, chúng ta đi thôi." Nhã Đan đứng dậy, khẽ chỉnh lại chiếc áo khoác mỏng che đi bả vai trái băng bó, bước đi thẳng thớm đầy kiêu hãnh.
Chiếc SUV chuyên dụng màu đen bóng loáng lướt nhanh trên các cung đường đại lộ của Sài Gòn, hướng về khu biệt thự biệt lập siêu sang ven sông tại Quận 2. Ngồi ở hàng ghế sau, Nhã Đan lặng lẽ nhìn những tòa nhà chọc trời lướt qua ngoài cửa kính. Cô biết, kể từ giây phút này, cuộc đời giản dị của cô đã hoàn toàn kết thúc. Cô đã đeo lên chiếc mặt nạ của người tình bí mật của ông trùm giải trí quyền lực nhất nước, bước chân vào một vũ điệu đầy rẫy mưu mô, cạm bẫy và thù hận.
Chiếc xe rẽ qua cổng an ninh nghiêm ngặt được canh gác bởi các bảo an vũ trang, tiến vào khuôn viên của căn biệt thự siêu sang Quận 2. Căn biệt thự mang phong cách kiến trúc Pháp cổ điển, sừng sững uy nghiêm bên bờ sông Sài Gòn lộng gió, xung quanh được bao bọc bởi những hàng cây cổ thụ và khuôn viên hoa hồng trắng tinh khôi nhưng tĩnh lặng đến rợn người.
Chiếc xe dừng bánh trước sảnh chính bằng đá thạch anh vạn niên. Quốc Huy bước xuống, lịch thiệp mở cửa xe cho cô. Nhã Đan hít một hơi thật sâu để an định nhịp tim đang đập nhanh của mình, rồi bước xuống xe.
Khi bước chân vào căn biệt thự siêu sang tại Quận 2, Nhã Đan nhìn thấy quản gia Bác Năm đang đứng đón sẵn với một nụ cười đầy ẩn ý.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!