Đề Nghị Trong Bóng Tối
Mùi cồn sát trùng nồng nặc xộc thẳng vào cánh mũi kéo Nhã Đan ra khỏi những cơn mộng mị chập chờn đứt quãng. Khi mí mắt nặng trĩu từ từ mở ra, đập vào mắt cô là trần nhà trắng toát, phẳng lặng và lạnh lẽo của Bệnh viện Quốc tế FV (Quận 7). Ánh sáng trắng từ dãy đèn huỳnh quang phía trên khiến cô phải nheo mắt lại để thích nghi.
Cơn đau thấu xương tủy từ bả vai và cánh tay trái lập tức ập đến như một luồng điện giật. Nhã Đan khẽ rên rỉ, định nhấc tay lên nhưng toàn thân cô rã rời, không còn một chút sức lực nào. Cánh tay trái của cô đã được băng bó chỉn chu bằng lớp gạc trắng dày cộp, cố định chặt vào ngực để tránh động chạm vết thương. Cơn sốt cao do nhiễm trùng từ vũng nước mưa bẩn thỉu đêm qua tuy đã hạ bớt nhờ thuốc kháng sinh liều cao, nhưng vẫn để lại một cảm giác khô khốc, bỏng rát nơi cuống họng.
Nhã Đan khẽ quay đầu sang bên phải. Trên chiếc ghế bành bọc da cao cấp đặt sát mép giường bệnh, một hình bóng nhỏ bé đang cuộn tròn ngủ thiếp đi. Cậu bé Lục Gia Bảo vẫn mặc bộ đồ ngủ sọc xanh lam đã được sấy khô sạch sẽ. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của đứa trẻ tự kỷ vẫn siết chặt lấy vạt áo bệnh nhân của cô, như thể chỉ cần cô biến mất, thế giới của cậu sẽ lập tức sụp đổ. Sát bên cạnh cậu bé là chú gấu bông màu xanh lá đẫm nước mưa đêm qua, giờ đã được các y tá sấy khô và đặt ngay ngắn bên gối.
Nhìn gương mặt thiên thần vẫn còn vương chút nét hoảng sợ của đứa trẻ, lòng Nhã Đan khẽ chùng xuống. Bản năng của một người phụ nữ và ký ức về người cha chính trực quá cố khiến cô không hề hối hận vì nhát chém đêm qua. Cô đã cứu được thằng bé.
"Cạch."
Tiếng khóa cửa khẽ động. Nhã Đan lập tức nhắm mắt lại, duy trì trạng thái phòng thủ tự nhiên của một ảnh hậu đã quen với việc đối phó với những ống kính rình rập và những mưu đồ bẩn thỉu ngoài sáng trong tối.
Tiếng gót giày hàng hiệu gõ xuống nền gạch đá hoa cương vang lên những tiếng "cộp, cộp" vô cùng nhịp nhàng, kiêu kỳ. Mùi nước hoa Chanel No.5 quý phái, nồng ấm lập tức lấn át mùi cồn sát trùng của phòng bệnh. Nhã Đan hé mắt qua khe mi hẹp, quan sát người vừa bước vào.
Đó là một người phụ nữ trung niên mang phong thái quý tộc áp đảo. Bà Minh Khuê xuất hiện trong bộ áo dài lụa tơ tằm thêu tay hình chim phượng hoàng tinh xảo tông màu xanh vương giả. Mái tóc của bà được búi cao sang trọng, để lộ chiếc cổ thanh tú đeo chuỗi ngọc trai tự nhiên Nam Hải sáng bóng. Đôi mắt bà sắc sảo, ẩn chứa một uy lực của người phụ nữ đứng đầu hậu trường gia tộc tài phiệt họ Lục.
Bà Minh Khuê dừng bước bên cạnh giường bệnh, khoanh tay trước ngực, lặng lẽ nhìn Nhã Đan bằng ánh mắt dò xét, đầy nghi kỵ. Sự lạnh lùng và khoảng cách của giới thượng lưu tỏa ra từ người bà khiến nhiệt độ phòng bệnh như giảm xuống vài độ.
"Cô không cần phải giả vờ ngủ trước mặt tôi, cô Nhã Đan. Hay tôi nên gọi cô bằng nghệ danh cũ: Ảnh hậu Nhã Đan?" Giọng nói của bà Minh Khuê vang lên trầm thấp, sắc bén như một lưỡi dao mổ xẻ tâm can đối phương.
Nhã Đan biết mình không thể giả vờ được nữa. Cô từ từ mở mắt, ánh mắt không hề có sự hoảng hốt hay né tránh, ngược lại là một sự điềm tĩnh, lạnh lùng đến kinh ngạc đối diện thẳng với phu nhân quyền lực nhất nhì Sài Thành.
"Chào phu nhân Lục gia. Tôi không có ý định giả vờ, chỉ là cơ thể còn hơi mệt mỏi." Nhã Đan trả lời, giọng nói của cô dù khản đặc nhưng nhờ kỹ thuật đài từ điêu luyện vẫn giữ được độ vang và sự lịch thiệp tối thiểu.
Bà Minh Khuê khẽ nhướng mày. Sự bình tĩnh của cô gái trẻ nằm ngoài dự đoán của bà. Thông thường, những diễn viên hạng B dính đầy scandal thị phi khi đối mặt với bà đều sẽ run rẩy hoặc cố gắng khóc lóc lấy lòng, nhưng Nhã Đan thì không.
Bà Minh Khuê bước lại gần thêm một bước, ánh mắt dừng lại ở bả vai băng bó của cô, rồi lạnh lùng nói: "Vụ bắt cóc đêm qua... quả là một sự trùng hợp hoàn hảo đến mức đáng ngờ. Con trai út của tôi, Gia Bảo, bị bắt cóc ngay tại khu vực vắng vẻ ở Quận 4, và một cựu ảnh hậu dính scandal giật chồng đang bị toàn mạng tẩy chay lại xuất hiện đúng lúc, dũng cảm dùng thân mình đỡ dao để cứu người thừa kế Lục gia. Cô Nhã Đan, cô có nghĩ kịch bản này được viết quá mượt mà không?"
Nhã Đan khẽ cười lạnh trong lòng. Cô nhìn thấu ngôn ngữ cơ thể của bà Minh Khuê: hai vai bà khẽ gồng lên, ngón tay siết chặt chiếc ví cầm tay bằng da cá sấu – đó là biểu hiện của sự lo lắng tột độ cho con trai nhưng cố dùng sự hống hách để che giấu và tìm kiếm quyền kiểm soát tình huống.
"Phu nhân nghi ngờ tôi tự dàn dựng vụ bắt cóc để bám víu vào Lục gia tộc?" Nhã Đan thẳng thắn đối mặt, không hề né tránh cáo buộc bẩn thỉu. "Tôi thừa nhận mình đang ở đáy xã hội, danh tiếng bị hủy hoại, nợ nần chồng chất vì scandal bị gài bẫy. Nhưng Nhã Đan tôi dù có thèm khát hào quang đến đâu, cũng không bao giờ dùng mạng sống của một đứa trẻ vô tội để làm bàn đạp. Nếu tôi muốn gài bẫy, tôi sẽ chọn một kịch bản ít đổ máu và an toàn hơn việc đứng yên chịu một nhát chém đứt động mạch nhẹ từ gã giang hồ Thắng 'Sẹo'."
"Cô biết tên gã bắt cóc?" Ánh mắt bà Minh Khuê lóe lên sự nguy hiểm.
"Hắn chính là kẻ đã đập phá căn hộ của tôi ở Quận 4 vài giờ trước đó theo lệnh của Trần Hải." Nhã Đan lạnh lùng nhả chữ, cố tình gieo cái tên Trần Hải vào cuộc đối thoại để thăm dò phản ứng của bà Minh Khuê.
Bà Minh Khuê khẽ biến sắc khi nghe đến cái tên Trần Hải – đứa con riêng của chồng bà, kẻ luôn tìm cách tranh giành quyền lực với Gia Uy. Đúng lúc bầu không khí đang căng thẳng tột độ, cửa phòng bệnh một lần nữa mở ra.
Bác sĩ tâm lý Thùy Chi bước vào với tệp bệnh án trên tay. Gương mặt cô nhẹ nhàng, thanh lịch, mang lại một luồng gió ấm áp xoa dịu căn phòng. Cô cúi đầu chào bà Minh Khuê rồi bước lại gần giường bệnh, kiểm tra đồng tử và nhịp tim cho Nhã Đan.
"Thưa phu nhân, tình trạng thể chất của cô Nhã Đan đã tạm thời ổn định sau ca phẫu thuật nối cơ vai đêm qua. Tuy nhiên, điều tôi muốn báo cáo là tình trạng tâm lý của bé Gia Bảo." Thùy Chi nhẹ nhàng nói, ánh mắt ái ngại nhìn đứa trẻ đang bám chặt lấy áo Nhã Đan.
Bà Minh Khuê lập tức lo lắng: "Gia Bảo thế nào rồi bác sĩ? Nó có chịu ăn uống gì chưa?"
Thùy Chi lắc đầu thở dài: "Từ lúc nhập viện đến giờ, bé Gia Bảo gặp chứng rối loạn hoảng sợ cực hạn sau chấn thương. Bé từ chối mọi sự tiếp xúc từ các bác sĩ, y tá, thậm chí là cả tôi. Đứa trẻ tự nhốt mình trong thế giới khép kín và liên tục la hét hoảng loạn mỗi khi có người lạ đến gần. Điểm đặc biệt là... bé chỉ chịu im lặng và an định nhịp tim khi được nằm cạnh cô Nhã Đan. Vừa rồi, khi chúng tôi thử tách bé ra để đưa về phòng đặc biệt, bé đã khóc lớn đến mức suýt ngất đi vì thiếu oxy."
Lời nói của bác sĩ Thùy Chi như một cái tát gián tiếp đập tan mọi nghi ngờ dàn dựng của bà Minh Khuê. Một đứa trẻ tự kỷ sáu tuổi không bao giờ biết diễn kịch, và sự bám víu bản năng của Gia Bảo dành cho Nhã Đan chính là chứng cứ ngoại phạm đanh thép nhất của cô.
Bà Minh Khuê nhìn con trai út đang ngủ yên bình bên cạnh Nhã Đan, lòng bà dịu lại nhưng lòng tự tôn của một phu nhân thượng lưu không cho phép bà cúi đầu trước một cô gái showbiz đầy tai tiếng.
Bà Minh Khuê rút từ trong ví ra một tấm séc ngân hàng đã ký sẵn, đặt nhẹ lên chiếc bàn tròn cạnh giường bệnh: "Cô Nhã Đan, Lục gia chúng tôi sòng phẳng, không bao giờ nợ ân tình của ai. Trong tấm séc này là năm tỷ đồng, đủ để cô trả sạch các khoản nợ bồi thường hợp đồng quảng cáo cũ và có một cuộc sống sung túc ở nước ngoài. Sau khi nhận tiền, tôi muốn cô rời khỏi Sài Gòn, cắt đứt hoàn toàn liên lạc với Gia Bảo. Đứa trẻ này cần một môi trường điều trị chuyên nghiệp, không thể dính dáng đến một nghệ sĩ đầy thị phi như cô."
Nhã Đan nhìn tấm séc năm tỷ trên bàn, ánh mắt cô không hề dao động trước sức mạnh của đồng tiền. Sự kiêu hãnh của con gái đạo diễn Nhã Nam trỗi dậy mạnh mẽ. Cô khẽ cử động bàn tay phải không bị thương, cầm lấy tấm séc và đẩy ngược lại phía bà Minh Khuê.
"Cảm ơn sự hào phóng của phu nhân. Nhưng tôi cứu Gia Bảo vì lương tâm của một con người, không phải để bán mạng lấy năm tỷ của Lục gia. Phu nhân có thể dùng tiền để mua đứt lòng biết ơn, nhưng không thể dùng tiền để mua đứt sự tự trọng của tôi. Xin hãy mang tiền của bà về. Khi sức khỏe của tôi ổn định và Gia Bảo không còn cần tôi nữa, tôi tự khắc sẽ rời đi mà không lấy một xu nào của bà."
"Cô...!" Bà Minh Khuê lần đầu tiên bị một cô gái trẻ từ chối thẳng thừng trước mặt, gương mặt quý phái của bà thoáng hiện lên sự tức giận pha lẫn kinh ngạc.
"Mẹ, mẹ ra ngoài trước đi."
Một giọng nói trầm ấm, lạnh lùng nhưng đầy uy lực vang lên từ phía cửa phòng bệnh. Lục Gia Uy bước vào, phong thái cao lớn, lịch lãm của anh lập tức chiếm trọn tiêu điểm của căn phòng. Anh mặc bộ vest may đo thủ công màu xám tro phẳng phiu, mái tóc đen chải chuốt gọn gàng, đôi mắt thâm thẳm như chim ưng nhìn quét qua một lượt.
Bà Minh Khuê nhìn con trai cả, khẽ thở dài thu lại tấm séc: "Gia Uy, con xem cô ta..."
"Con tự có cách giải quyết. Mẹ đưa Gia Bảo sang phòng bên cạnh nghỉ ngơi trước đi. Đã đến lúc nói chuyện sòng phẳng rồi." Gia Uy dứt khoát ra lệnh, một mệnh lệnh không ai có thể từ chối.
Bà Minh Khuê dù không cam lòng nhưng vẫn ra hiệu cho các vệ sĩ nhẹ nhàng bế bé Gia Bảo đang ngủ say đi. Kỳ lạ thay, khi Gia Uy tiến lại gần khẽ vuốt tóc em trai, đứa trẻ chỉ khẽ cựa quậy rồi ngoan ngoãn để vệ sĩ bế đi, tay vẫn ôm khư khư chú gấu bông màu xanh lá.
Cửa phòng bệnh khép lại, để lại không gian biệt lập chỉ còn Nhã Đan và Gia Uy.
Gia Uy bước lại gần giường bệnh, kéo chiếc ghế ngồi xuống đối diện cô. Anh không vội lên tiếng, chỉ im lặng quan sát cô bằng ánh mắt thâm trầm, sắc bén như muốn nhìn thấu mọi bí mật ẩn giấu dưới lớp mặt nạ của cựu ảnh hậu.
Nhã Đan dùng năng lực Nhìn thấu ngôn ngữ cơ thể để phân tích anh: hai tay anh đặt tự nhiên trên đùi, ngón tay trỏ khẽ gõ nhẹ theo nhịp – đó là biểu hiện của một người đang nắm giữ thế chủ động hoàn toàn nhưng đang đánh giá giá trị của đối phương để đưa ra một nước cờ quyết định.
"Cô Nhã Đan, chúng ta đừng lãng phí thời gian bằng những lời xã giao vô nghĩa." Gia Uy lên tiếng, giọng nói lạnh lùng, dứt khoát. "Tôi đã trích xuất camera hành trình xe của Quốc Huy và điều tra toàn bộ lý lịch tư pháp của cô. Cô là con gái của đạo diễn quá cố Nhã Nam – người đã bị Trần Hải gài bẫy vu khống đạo kịch bản dẫn đến uất ức tự sát 10 năm trước. Cô dùng nghệ danh Nhã Đan, làm diễn viên quần chúng vô danh suốt thời gian qua chỉ để tìm cơ hội tiếp cận Trần Hải báo thù. Có đúng không?"
Nhã Đan khẽ siết chặt tấm chăn bệnh viện dưới tay phải. Bí mật lớn nhất cuộc đời cô bị anh bóc trần một cách dễ dàng chỉ trong vài câu nói. Thế lực của ông trùm giải trí Hoàng Kim quả thực quá đáng sợ.
"Phải. Nếu anh đã biết rõ, vậy anh định giao tôi cho Trần Hải để bảo vệ em trai cùng cha khác mẹ của mình sao?" Nhã Đan lạnh lùng thách thức.
Gia Uy khẽ nhếch môi tạo nên một nụ cười lạnh tanh không chút ấm áp: "Giao cô cho hắn? Cô quá coi thường tôi rồi. Trần Hải là một ung nhọt của tập đoàn Hoàng Kim, và tôi đang cần một quân cờ sắc bén để nhổ bỏ cái ung nhọt đó mà không làm ảnh hưởng đến danh tiếng sạch sẽ của gia tộc họ Lục. Cô Nhã Đan, cô có thù hận, có trí tuệ đỉnh cao, có kỹ năng diễn xuất xuất thần, và quan trọng nhất – cô là người duy nhất xoa dịu được chứng tự kỷ của em trai tôi, Gia Bảo."
Anh dừng lại một chút, ghé sát người về phía cô, ánh mắt khóa chặt lấy gương mặt cô:
"Tôi đưa ra một đề nghị: Cô sẽ ký hợp đồng đóng vai người tình bí mật của tôi dưới danh nghĩa Bản hợp đồng tình ái 50 điều khoản. Tôi sẽ cung cấp cho cô nguồn tài chính vô hạn, dọn sạch mọi scandal bẩn thỉu hiện tại, trao cho cô vai diễn phụ phản diện trong dự án bom tấn 'Dưới Bóng Hoàng Lan' để cô dùng thực lực tát thẳng vào mặt Vy Oanh và Trần Hải. Ngược lại, cô phải làm lá chắn truyền thông cho tôi trước sự ép buộc đính hôn của gia tộc, chăm sóc Gia Bảo và làm tai mắt giúp tôi thu thập chứng cứ phạm tội kinh tế của Trần Hải tại Hoàng Kim Nam Sài Gòn."
Nhã Đan bàng hoàng trước đề nghị chấn động của Gia Uy. Đây không phải là một sự ban ơn, đây là một giao dịch sòng phẳng vĩ mô giữa hai linh hồn đầy tổn thương và tham vọng.
"Hợp đồng tình nhân?" Nhã Đan khẽ cười giễu cợt. "Tổng tài Gia Uy muốn dùng tiền để mua đứt sự tự do của tôi sao?"
"Đây là giao dịch đôi bên cùng có lợi." Gia Uy lạnh lùng đẩy bản thảo Bản hợp đồng tình ái 50 điều khoản từ trong cặp tài liệu da cao cấp lên chiếc bàn giường bệnh trước mặt cô. "Tôi không mua sự tự do của cô, tôi mua kỹ năng diễn xuất của cô để đóng một vai diễn dài hạn ngoài đời thực. Trong hợp đồng quy định rõ: nghiêm cấm hai bên phát sinh tình cảm thật; kẻ nào vi phạm sẽ phải bồi thường danh dự và rời đi tay trắng. Cô có quyền suy nghĩ, nhưng thời hạn của gã cậu ruột tống tiền cô chỉ còn chưa đầy mười tiếng. Không có thế lực của tôi bảo hộ, cô không bao giờ giữ nổi cuốn sổ tay kịch bản gốc của cha mình trước bàn tay của Vy Oanh."
Nhã Đan nhìn bản hợp đồng dày cộp trên bàn, ngón tay cô khẽ chạm vào Mặt dây chuyền ngọc bích Nhã Nam đang đeo sát ngực. Cô biết Gia Uy nói đúng. Đây là con đường duy nhất để cô tái sinh từ đống tro tàn và đòi lại công lý cho cha.
Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén như dao nhìn thẳng vào Gia Uy: "Tôi đồng ý xem xét bản hợp đồng này. Nhưng tôi cần luật sư riêng của mình thẩm định trước khi ký. Tôi không chấp nhận bất kỳ điều khoản gài bẫy nào ảnh hưởng đến danh dự nghệ thuật của tôi."
Gia Uy khẽ nhướng mày, ánh mắt lóe lên sự tán thưởng thầm kín trước sự kiêu hãnh và tỉnh táo của cô gái trước mặt: "Được, tôi cho cô thời gian. Ngày mai, luật sư của cô có thể đến văn phòng của tôi để ký kết."
Anh đứng dậy, chỉnh lại cổ áo vest phẳng phiu, phong thái cao lớn khuất bóng dưới ánh sáng trắng của phòng bệnh, để lại Nhã Đan ngồi một mình trên giường bệnh với bản hợp đồng tình ái dang dở.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!