Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Giải Cứu Thiên Thần

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão đêm gào rú qua những hàng cây phượng vĩ bên đường, trút xuống những dòng nước lạnh buốt như muốn nhấn chìm cả thành phố Sài Gòn vào một bầu không khí u tối, ngột ngạt.


Nhã Đan nằm rạp người dưới bụi cây rậm rạp sát bờ rào của khu trường học quốc tế nằm ở ranh giới giữa Quận 4 và khu đô thị mới Nam Sài Gòn. Toàn thân cô ướt sũng, run rẩy bần bật không chỉ vì cái lạnh cắt da cắt thịt của nước mưa, mà còn vì cơn sốt đang âm ỉ thiêu đốt từ bên trong. Cánh tay trái của cô – vết thương rách sâu do cuộc trốn chạy hiểm trở khỏi chung cư cũ Quận 4 trước đó – giờ đây đang throbbing lên từng hồi đau đớn dữ dội. Máu đỏ hòa cùng nước mưa rỉ ra, thấm đẫm cả lớp vải áo khoác đen rách nát, mùi rỉ sắt nồng nặc bốc lên khiến cô xây xẩm mặt mày.


Nhưng Nhã Đan không dám thở mạnh. Đôi mắt sắc lạnh của một cựu ảnh hậu kiêu hãnh chăm chú nhìn qua kẽ lá ướt đẫm, khóa chặt vào chiếc xe van Ford Transit cũ không biển số đang đỗ xéo ở góc đường tối tăm, cách cô chưa đầy mười mét.


Dưới ánh đèn pha nhạt nhòa của chiếc xe van, một gã đàn ông xăm trổ đầy mình – chính là Thắng 'Sẹo', kẻ vừa đập phá căn hộ của cô – đang thô bạo lôi một cậu bé khoảng sáu tuổi vào trong xe. Đứa trẻ có gương mặt đẹp đẽ như thiên thần nhưng đôi mắt lại đờ đẫn, trống rỗng trong nỗi hoảng loạn tột cùng. Cậu bé không hề khóc lóc hay gào thét cứu viện, chỉ có đôi bàn tay nhỏ nhắn là siết chặt lấy một chú gấu bông màu xanh lá đã sờn cũ, cơ thể nhỏ bé giãy giụa một cách tuyệt vọng vô ích chống lại sức mạnh của gã giang hồ hung hãn.


"Đứa bé bị tự kỷ..." Nhã Đan thầm kinh hoàng nhận ra. Sự im lặng bất thường và phản ứng khép kín của đứa trẻ trước hiểm nguy chính là biểu hiện điển hình của chứng tự kỷ nhẹ.


Lý trí của Nhã Đan gào thét rằng cô nên giữ im lặng và lút sâu vào bóng tối để tự bảo vệ mình. Cô đang bị thương nặng, mất máu nhiều, không có điện thoại, không có tiền bạc, và vừa thoát khỏi sự truy sát của chính băng nhóm này. Nếu cô lộ diện, kết cục của cô chắc chắn sẽ là cái chết. Thế nhưng, khi nhìn thấy bàn tay nhỏ bé của đứa trẻ cố gắng bám lấy thành cửa xe van trong bất lực, hình ảnh người cha quá cố – đạo diễn Nhã Nam, người cả đời tôn thờ sự chính trực và nhân đạo – chợt hiện lên trong tâm trí cô. Cha cô đã chết u uất dưới mưu đồ bẩn thỉu của Trần Hải, cô không thể để một sinh mạng vô tội khác bị hủy hoại ngay trước mắt mình.


"Mình phải cứu đứa bé này. Bằng mọi giá!"


Nhã Đan siết chặt nắm tay phải, dùng móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay để cơn đau thể xác lấn át đi sự mệt mỏi của cơn sốt. Cô biết mình không thể dùng sức mạnh cơ bắp để đối đầu trực diện với Thắng 'Sẹo' và đám đàn em bặm trợn. Cô là một diễn viên, một cựu ảnh hậu sở hữu kỹ thuật diễn xuất đỉnh cao – và hôm nay, cuộc đời cô chính là sân khấu lớn nhất, nơi cô phải thực hiện một màn hóa thân sinh tử.


Nhã Đan lục lọi trong chiếc túi xách sờn cũ đẫm nước mưa, ngón tay cô chạm vào một vật kim loại nhỏ gọn, mát lạnh. Đó là thỏi Son môi xịt hơi cay chuyên dụng ngụy trang dưới vỏ thỏi son Tom Ford sang trọng – bảo bối tự vệ mà cô luôn mang theo bên mình từ thời còn ở đỉnh cao danh vọng để đối phó với những fan cuồng quá khích. Cô xoay nhẹ nắp son, ngón cái đặt sẵn vào nút xịt ẩn giấu, rồi giấu thỏi son vào lòng bàn tay phải.


Nhìn xung quanh, cô nhặt lên một khúc gậy gỗ dài khoảng một mét bị bão quật gãy nằm bên vệ đường để làm công cụ hỗ trợ. Hít một hơi thật sâu, Nhã Đan bắt đầu nhập vai.


Cô lảo đảo bước ra khỏi bụi rậm, bước đi loạng choạng, không vững như một kẻ say xỉn mất trí. Đầu cô ngoẹo sang một bên, mái tóc đen dài ướt đẫm rũ rượi che nửa gương mặt nhợt nhạt, miệng lảm nhảm những câu hát vô nghĩa, ngắt quãng bằng những tiếng nấc cụt giả vờ:


"Uống... uống tiếp đi... Sao... sao về sớm thế... Ông xã... ông xã đâu rồi..."


Gã đàn em đứng canh gác bên ngoài xe van lập tức giật mình, tay lăm lăm con dao bấm nhìn về phía tiếng động. Khi thấy một người phụ nữ rách rưới, loạng choạng tiến lại gần với khúc gậy gỗ cầm tay như một chiếc gậy dò đường, gã liền hạ thấp cảnh giác, buông lời chửi thề tục tĩu:


"Mẹ kiếp, con điên nào say xỉn ở đây thế này? Cút ngay! Chỗ này không có ông xã của mày đâu!"


Nhã Đan không dừng lại, cô càng diễn sâu hơn, loạng choạng bước xéo về phía gã, giả vờ như vấp phải một vũng nước mưa và ngã nhào về phía trước. Khúc gậy gỗ trong tay cô quét một đường dưới đất, tạo nên một tiếng động lớn thu hút sự chú ý của gã canh gác.


"Ấy... trơn quá... anh đẹp trai... đỡ tôi... đỡ tôi với..." Nhã Đan thều thào, giọng nói của cô dưới kỹ thuật kiểm soát đài từ trở nên mềm yếu, run rẩy hoàn hảo.


Gã canh gác tặc lưỡi, bước lại gần định dùng chân đá cô ra: "Con điếm say xỉn, tránh xa tao ra trước khi tao bẻ gãy chân mày!"


Ngay khi gã vừa cúi người xuống, khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy một mét, ánh mắt lờ đờ của Nhã Đan đột ngột biến mất, thay vào đó là sự sắc lạnh, tỉnh táo tột độ của một thợ săn.


Không để gã kịp phản ứng, Nhã Đan vung tay phải lên, đưa thẳng thỏi son ngụy trang Tom Ford sát mặt gã và ấn mạnh nút xịt.


"Xoẹt!"


Một luồng hơi cay nồng đặc, nồng độ cực cao phun thẳng vào hai mắt và mũi của gã canh gác.


"Á!!! Mắt tôi! Mẹ kiếp!"


Gã gào thét thảm thiết, hai tay ôm chặt lấy mặt, đau đớn quỵ rạp xuống vũng nước mưa, con dao bấm rơi keng xuống nền đường nhựa. Luồng hơi cay khiến gã hoàn toàn mất đi khả năng chiến đấu trong vòng ít nhất mười lăm phút.


Nhã Đan không chần chừ một giây nào, cô ném thỏi son đi, lao thẳng về phía cửa sau xe van đang mở. Cậu bé Lục Gia Bảo đang bị trói lỏng tay ở hàng ghế sau. Nhã Đan dùng tay phải ôm lấy cậu bé, kéo mạnh đứa trẻ ra khỏi xe:


"Đi theo cô! Nhanh lên!"


Nhưng ngay khi chân cô vừa chạm đất, một bóng đen lớn từ trong buồng lái xe van lao ra. Thắng 'Sẹo' nghe tiếng đàn em gào thét đã kịp thời xuất hiện. Dưới ánh đèn pha nhạt nhòa, vết sẹo dài trên mặt gã co rúm lại đầy hung tợn khi nhận ra gương mặt của Nhã Đan:


"Mày! Con điếm Nhã Đan! Hóa ra mày trốn ở đây!"


Gã điên cuồng rút từ trong thắt lưng ra một con dao bấm dài sắc lẹm, lao thẳng về phía cô. Nhã Đan kinh hoàng, cô không thể chạy trốn vì cơ thể đã quá kiệt sức và mất máu. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi lưỡi dao của Thắng 'Sẹo' đâm thẳng về phía ngực cô, Nhã Đan không hề lùi bước. Cô xoay người, dùng toàn bộ tấm lưng và bả vai trái của mình để che chở hoàn toàn cho cậu bé Gia Bảo đang ôm khư khư chú gấu bông dưới đất.


"Phập!"


Lưỡi dao sắc lạnh rạch một đường sâu hoắm trên cánh tay trái của Nhã Đan – ngay chồng lên vết thương cũ đang bị nhiễm trùng. Cơn đau thấu xương tủy ập đến như một luồng điện cao thế chạy dọc sống lưng, khiến Nhã Đan hét lên một tiếng đau đớn. Máu tươi phun ra xối xả, nhuộm đỏ cả vũng nước mưa dưới chân cô.


Thế nhưng, Nhã Đan vẫn kiên cường đến mức đáng sợ. Cô dùng kỹ thuật đài từ xuất chúng tích lũy từ những năm tháng đứng trên sân khấu kịch, dồn toàn bộ hơi thở vào cơ hoành, hét lớn cứu viện với âm lượng vang dội, vọng qua cả tiếng mưa bão:


"CƯỚP! BẮT CÓC TRẺ EM! CỨU TÔI VỚI!"


Đồng thời, cô dùng chân phải đá mạnh vào chiếc thùng rác bằng sắt lớn bên đường, khiến nó đổ nhào và lăn lông lốc tạo nên những tiếng va đập kim loại "xoảng, rầm" cực kỳ lớn chấn động cả khu phố tĩnh lặng.


"Câm mồm! Con điếm!" Thắng 'Sẹo' điên cuồng, gã giơ dao định đâm nhát thứ hai để bịt đầu mối.


Nhã Đan cố gắng bế Gia Bảo chạy trốn, nhưng vết thương ở tay trái mất quá nhiều máu khiến đầu óc cô tối sầm lại, hai đầu gối khuỵu xuống mặt đường nhựa lạnh ngắt. Cô ngã quỵ, nhưng hai cánh tay vẫn ôm chặt lấy Gia Bảo vào lòng, dùng chính thân thể đầy thương tích của mình làm lá chắn bảo vệ đứa trẻ.


Ngay khi lưỡi dao của Thắng 'Sẹo' chỉ còn cách cổ Nhã Đan vài xăng-ti-mét, một tiếng động cơ gầm rú xé toạc màn đêm mưa bão.


"Kéééét!"


Một chiếc SUV màu đen siêu sang lao tới với tốc độ kinh hoàng, ánh đèn pha cực mạnh chiếu thẳng vào mặt Thắng 'Sẹo' khiến gã bị lóa mắt, phải lùi lại che mặt. Chiếc xe phanh gấp, tạo nên một vệt bánh xe cháy khét trên mặt đường sũng nước.


Cửa xe mở toang. Quốc Huy – vệ sĩ cấp cao của tập đoàn Hoàng Kim, cựu sĩ quan đặc nhiệm tinh nhuệ – lao xuống xe như một con mãnh hổ. Phong thái của anh lạnh lùng, dứt khoát đến đáng sợ.


Thắng 'Sẹo' điên cuồng vung dao đâm Quốc Huy, nhưng đối với một đặc nhiệm kỳ cựu, chiêu thức của gã giang hồ mạng chỉ là trò trẻ con. Quốc Huy nghiêng người né lưỡi dao trong tích tắc, tay phải vung lên khóa chặt cổ tay của Thắng 'Sẹo', bẻ ngược ra sau. Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên kèm theo tiếng hét thảm thiết của Thắng 'Sẹo'. Con dao bấm rơi xuống đất. Quốc Huy bồi thêm một cú đá móc sườn cực mạnh, khiến gã giang hồ vạm vỡ bay xa hai mét, ngã gục xuống đường nhựa, hoàn toàn bị khống chế chỉ trong vòng chưa đầy ba mươi giây.


Cửa sau của chiếc SUV đen từ từ mở ra.


Một người đàn ông bước xuống xe dưới chiếc ô đen lớn do một vệ sĩ khác che chắn. Lục Gia Uy – ông trùm giải trí Hoàng Kim, người nắm giữ huyết mạch của cả showbiz Việt Nam – xuất hiện với một phong thái vương giả, áp đảo hoàn toàn không gian xung quanh. Anh mặc một chiếc măng-tô tối màu may đo cao cấp, gương mặt góc cạnh hoàn hảo như tạc tượng, nhưng đôi mắt lại lạnh lùng, thâm thẳm như băng tuyết ngàn năm.


Nhã Đan nằm dưới đất, ý thức của cô đã bắt đầu mờ nhạt do mất máu quá nhiều. Qua làn nước mưa và những giọt máu chảy dài trên trán, cô nhìn thấy người đàn ông quyền lực đang bước lại gần. Thần thái lạnh lùng và uy nghiêm của anh khiến cô có cảm giác như đang đối mặt với một ác ma bước ra từ bóng tối.


Lục Gia Bảo đang hoảng loạn tột độ, nhưng khi thấy Gia Uy bước lại gần, đứa trẻ không hề chạy về phía anh trai mình. Ngược lại, cậu bé càng ôm chặt lấy cổ Nhã Đan, Ref: `Lục Gia Bảò vùi chặt gương mặt nhỏ bé đẫm nước mắt vào hõm cổ đầy máu của cô, ôm khư khư chú gấu bông màu xanh, kiên quyết không chịu buông tay. Đứa trẻ tự kỷ vốn sợ hãi người lạ, giờ đây lại coi người phụ nữ xa lạ đầy thương tích này là bệ đỡ an toàn duy nhất của cuộc đời mình.


Gia Uy dừng bước trước mặt Nhã Đan. Anh cúi xuống nhìn em trai mình đang bám chặt lấy cô, rồi hướng ánh mắt thâm trầm, sắc bén nhìn thẳng vào gương mặt nhợt nhạt, đẫm máu của Nhã Đan.


Anh nhìn thấy vết thương rách sâu hoắm đang chảy máu xối xả trên cánh tay trái của cô, nhìn thấy chiếc áo khoác đen rách nát và Mặt dây chuyền ngọc bích Nhã Nam đang run rẩy trước ngực cô dưới cơn mưa bão.


Gia Uy nhìn chằm chằm vào Nhã Đan đang đầy vết thương nhưng vẫn ôm chặt lấy em trai mình, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng phức tạp.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!