Bức Tường Cùng Đường
Cơn mưa rào rạt trút xuống thành phố như muốn gột rửa sạch sẽ những dơ bẩn của giới giải trí hào nhoáng, nhưng đối với Nhã Đan, tiếng nước xối xả ngoài cửa sổ chỉ càng làm tăng thêm sự ngột ngạt đang bóp nghẹt lồng ngực cô.
Trong căn hộ nhỏ của Thanh Mai ở Bình Thạnh, ánh sáng mờ nhạt từ chiếc đèn ngủ hắt lên trần nhà những vệt xám xịt. Nhã Đan ngồi bó gối trên ghế sofa, bả vai và cổ tay trái quấn băng gạc trắng muốt. Cơn sốt nhẹ do vết thương nhiễm trùng bắt đầu hành hạ cơ thể cô, khiến hai bên thái dương giật lên từng hồi đau nhức. Nước bẩn từ hồ nước nhân tạo ở Phim trường Quận 9 dường như đã ngấm sâu vào da thịt, mang theo sự sỉ nhục của Vy Oanh và Tuấn Kiệt biến thành thứ độc tố gặm nhấm lý trí cô.
Nhã Đan khẽ nhìn sang cánh cửa phòng ngủ đóng chặt. Thanh Mai sau một ngày dài chiến đấu bảo vệ cô đã mệt lả và ngủ say. Cô cúi xuống nhìn cổ tay trái đang sưng tấy. Thời hạn hai mươi tư giờ mà gã cậu ruột Nguyễn Văn Hùng đưa ra chỉ còn chưa đầy mười hai tiếng. Gã đang nắm giữ cuốn sổ tay kịch bản gốc của cha cô – đạo diễn quá cố Nhã Nam. Đó không chỉ là di vật thiêng liêng nhất, mà còn là bằng chứng duy nhất chứng minh sự trong sạch của ông trước lời vu khống đạo nhái năm xưa. Nếu cô không có hai trăm triệu trước bình minh, Hùng sẽ bán đứng nó cho Vy Oanh.
Nhã Đan không thể nhờ vả Thanh Mai. Thanh Mai chỉ là một stylist tự do, tiền thuê căn hộ này còn đang phải trả góp từng tháng. Cô cũng không thể ngồi chờ chết. Lý trí lạnh lùng của một cựu ảnh hậu mách bảo cô rằng, nơi nguy hiểm nhất chính là nơi lưu giữ chìa khóa của sự sống. Cô cần phải quay lại căn chung cư cũ ở Quận 4.
Đặt nhẹ cốc trà gừng đã nguội lên bàn, Nhã Đan lẳng lặng viết một mảnh giấy nhắn để lại cho Thanh Mai. Cô lục trong chiếc túi xách sờn cũ, tìm thấy Mặt dây chuyền ngọc bích Nhã Nam – kỷ vật duy nhất cô bảo vệ được sau đêm căn hộ bị đập phá. Mặt ngọc bích lạnh lẽo áp sát vào lồng ngực như một lời nhắc nhở đanh thép về mối thù giết cha chưa trả. Kéo cao cổ chiếc áo khoác đen, Nhã Đan mở chốt cửa, bước xéo vào màn mưa tầm tã bên ngoài.
***
Chung cư cũ Quận 4 đón cô bằng mùi vôi vữa ẩm mốc và tiếng nước mưa dột róc rách từ trần nhà xuống cầu thang bộ tối tăm. Ánh đèn neon vàng vọt ở hành lang tầng bốn nhấp nháy liên hồi, phát ra những tiếng kêu "tè tè" nghe buốt óc. Căn hộ 402 – nơi từng là tổ ấm của cô sau chuỗi ngày bị phong sát – giờ đây hoang tàn không khác gì một ngôi mộ hoang. Cánh cửa gỗ bị Nguyễn Văn Hùng đạp gãy bản lề vẫn khép hờ, bên trong tối đen như mực.
Nhã Đan bước qua ngưỡng cửa, bước chân cô nhẹ đến mức không phát ra tiếng động. Cô không bật đèn để tránh thu hút sự chú ý của những gã hàng xóm tò mò hay phóng viên lá cải đang rình rập. Dưới ánh sáng lờ mờ hắt vào từ cửa sổ, Nhã Đan tiến về phía chiếc tủ thờ đổ nát của cha. Cô quỳ xuống, tay phải lần mò dưới hốc kẹt của chân tủ thờ – nơi cô từng giấu chiếc hộp thiếc nhỏ chứa những ghi chép riêng tư của cha.
Nhưng tay cô vừa chạm vào khoảng không lạnh lẽo thì một tiếng "rắc" khô khốc vang lên từ phía cửa chính.
"Mày tìm cái này hả, con điếm?"
Giọng nói ồm ồm, nồng nặc mùi rượu và khói thuốc lá rẻ tiền vang lên phá tan sự tĩnh lặng của đêm mưa. Nhã Đan giật mình quay lại. Đứng ở lối cửa khép hờ là Thắng 'Sẹo' – gã giang hồ mạng chuyên đòi nợ thuê khét tiếng vùng ven. Thân hình vạm vỡ xăm trổ đầy mình của hắn chắn ngang lối ra duy nhất, trên tay lăm lăm chiếc gậy bóng chày bằng sắt gõ cồm cộp xuống nền gạch men nứt nẻ. Phía sau hắn, ba gã đàn em bặm trợn khác cũng lầm lũi bước vào, khóa chặt mọi hướng di chuyển.
Nhã Đan từ từ đứng dậy, lưng áp sát vào bức tường lạnh lẽo. Dù tim đập liên hồi nhưng gương mặt cô không hề lộ một chút hoảng sợ. Cô khẽ siết chặt Mặt dây chuyền ngọc bích Nhã Nam giấu trong lòng bàn tay phải, dùng cơn đau từ vết thương ở tay trái để giữ cho đầu óc tỉnh táo tột độ.
"Thắng 'Sẹo'. Trần Hải trả cho anh bao nhiêu tiền để đến đây làm trò này?" Nhã Đan lạnh lùng lên tiếng, giọng nói của cô dưới kỹ thuật kiểm soát đài từ vẫn giữ được sự trầm ấm, uy lực đến kỳ lạ.
Thắng 'Sẹo' hơi bất ngờ trước sự điềm tĩnh của cô gái trước mặt. Hắn khạc nhổ một bãi nước bọt xuống sàn, nhếch mép cười để lộ vết sẹo dài dữ tợn chạy dọc từ khóe mắt xuống cằm:
"Khôn hồn thì nộp bản di thư gốc và những cuộn băng nháp của lão Nhã Nam ra đây. Thằng Hải bảo tao nhắn với mày: một con điếm hết thời thì đừng cố giữ những thứ vượt quá mạng sống của mình. Mày đưa đồ, tao tha cho cái mạng què quặt này. Bằng không, căn phòng này hôm nay sẽ là mồ chôn của mày."
Nhã Đan nhanh chóng phân tích tình hình. Sóng điện thoại bị mất do mưa bão lớn bên ngoài, cô không có cách nào gọi điện cầu cứu. Cánh tay trái của cô đang bị thương sâu và nhiễm trùng, hoàn toàn không có khả năng đối đầu vật lý với bốn gã đàn ông lực lưỡng. Cô chỉ có một ưu thế duy nhất: sự am hiểu đến từng ngóc ngách của căn chung cư cũ nát này.
"Anh nghĩ tôi ngu ngốc đến mức để những thứ quan trọng đó ở đây sao?" Nhã Đan khẽ nhếch môi, ánh mắt cô lóe lên vẻ giễu cợt đầy khiêu khích. "Muốn lấy đồ? Theo tôi vào phòng ngủ mà lấy."
Dứt lời, Nhã Đan thình lình xoay người, lao thẳng vào căn phòng ngủ nhỏ bên cạnh và sập mạnh cửa lại.
"Mẹ kiếp! Bắt lấy nó!" Thắng 'Sẹo' gầm lên.
"Rầm!"
Tiếng gậy sắt nện mạnh vào cánh cửa gỗ vang lên đinh tai nhức óc. Nhã Đan không lãng phí một giây nào. Cô dùng toàn bộ sức lực của bả vai phải, đẩy chiếc tủ quần áo bằng gỗ ép cũ chặn ngang cánh cửa phòng ngủ. Tiếng gầm rú và chửi thề của đám giang hồ bên ngoài dội vào liên hồi, chiếc tủ gỗ rung lên bần bật dưới những cú đạp thô bạo.
"Thắng 'Sẹo' dùng kìm cộng lực cắt xích khóa cửa chính rồi! Tủ gỗ này không trụ nổi hai phút!" Nhã Đan thầm tính toán.
Cô nhanh chóng tiến ra phía ban công nhỏ hẹp ngập nước mưa. Để đánh lạc hướng đám truy đuổi, Nhã Đan lấy hai sợi dây thun bản lớn từ ngăn bàn, buộc chặt hai chai bia thủy tinh rỗng treo lơ lửng ngoài lan can sắt. Cô giật mạnh dây từ bên trong phòng ngủ, khiến hai chai bia va đập mạnh vào nhau tạo nên những tiếng "xoảng, xoảng" chói tai, giả vờ như cô đang đập cửa kính để leo sang căn hộ bên cạnh.
"Nó định trốn sang nhà bên! Phá cửa nhanh lên!" Tiếng gã đàn em hét lên đầy kích động bên ngoài.
Nhân lúc đám đông dồn sự chú ý vào tiếng động giả ở ban công phía trước, Nhã Đan lập tức leo ra phía cửa sổ nhỏ phía sau phòng ngủ. Phía dưới cửa sổ là đường ống nước PVC cũ kỹ chạy dọc theo vách tường chung cư xuống con hẻm tối phía sau. Nước mưa xối xả tuôn rơi khiến bề mặt ống nhựa trơn tuột như bôi mỡ.
Nhã Đan cắn chặt môi đến bật máu, dùng tay phải bám chặt vào đường ống rỉ sét, rồi từ từ thả người xuống. Ngay khi cánh tay trái bị thương phải chịu lực kéo của toàn bộ cơ thể, vết thương nhiễm trùng rách miệng dữ dội. Cơn đau thấu xương tủy ập đến khiến mắt cô hoa lên, suýt chút nữa đã buông tay rơi xuống từ độ cao tầng bốn.
"Không được bỏ cuộc... Cha ơi, tiếp thêm sức mạnh cho con..." Nhã Đan thầm cầu nguyện trong lòng. Cô chạm tay vào mặt ngọc bích mát lạnh trước ngực, lấy lại sự điềm tĩnh lạnh lùng.
Cô dùng chân kẹp chặt ống nước, dịch chuyển từng xăng-ti-mét một cách vô cùng nhọc nhằn dưới cơn mưa tầm tã. Nước mưa lạnh buốt táp thẳng vào mặt, vào vết thương đang rỉ máu, nhưng ý chí sinh tồn đã biến cô thành một chiến binh thực sự.
"Rầm! xoảng!"
Tiếng cánh cửa phòng ngủ bị đạp tung vang lên từ phía trên.
"Đại ca! Nó không có ở đây! Chỉ có mấy chai bia rỗng!"
"Mẹ kiếp, nó leo ống nước phía sau rồi! Đuổi theo!" Giọng Thắng 'Sẹo' gầm lên đầy giận dữ.
Nhã Đan vừa chạm chân xuống nền đất nhão nhoét của con hẻm tối thì phía trên đầu cô đã vang lên tiếng la hét của đám đàn em Thắng 'Sẹo'. Chúng đang soi đèn pin từ cửa sổ xuống, ánh sáng quét qua quét lại suýt chút nữa đã bắt trọn bóng dáng cô.
Nhã Đan lập tức ôm lấy cánh tay trái đang chảy máu, lao mình vào bóng tối của những ngõ ngách chằng chịt của Quận 4. Đằng sau cô, tiếng bước chân thình thịch nện trên nền đất và tiếng chửi thề vang dội của đám giang hồ ngày một gần hơn. Vết thương ở tay trái khiến cô mất máu nhanh chóng, thể lực suy giảm nghiêm trọng, hơi thở trở nên đứt quãng.
"Đằng kia! Có bóng người chạy vào hẻm 12! Đuổi theo!"
Nhã Đan lách qua một khúc cua hẹp, trước mặt cô là một con hẻm cụt với bức tường tôn cũ nát cao hơn hai mét. Đám truy đuổi đã đến ngay đầu hẻm, ánh đèn pin quét loang loáng trên vách tường tôn.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Nhã Đan phát hiện ra một khe hẹp chỉ rộng chưa đầy ba mươi xăng-ti-mét giữa bức tường tôn và vách tường gạch của căn nhà bên cạnh. Đây là lối thông nhỏ bị bỏ hoang dẫn thẳng sang khu đô thị mới Nam Sài Gòn lân cận – nơi có những tòa nhà cao tầng và ánh sáng văn minh.
Nhã Đan không hề do dự, cô nghiêng người, nén cơn đau dữ dội ở bả vai để ép cơ thể gầy gò lách qua khe hẹp chật chội. Cạnh tôn sắc nhọn rạch rách một đường trên chiếc áo khoác đen, nhưng cô vẫn kiên quyết tiến lên phía trước.
Ngay khi cô vừa lách qua được bờ bên kia, tiếng chân của đám giang hồ đã dừng lại ngay trước bức tường tôn.
"Đại ca, hẻm cụt rồi! Không thấy tăm hơi nó đâu cả!"
"Mẹ kiếp, tìm xung quanh xem có lối thoát nào khác không! Con điếm đó bị thương không chạy xa được đâu!"
Nhã Đan quỵ xuống bãi cỏ ướt sũng phía sau bức tường tôn, toàn thân run rẩy vì kiệt sức và mất máu. Cô đã cắt đuôi thành công băng nhóm Thắng 'Sẹo', nhưng cơ thể cô đã chạm đến giới hạn chịu đựng tối đa. Giữa cơn mưa lạnh buốt của đêm tối, cô không có điện thoại, không có tiền bạc, và hoàn toàn không có nơi nương tựa.
Nhã Đan cố gắng dùng chút tàn lực cuối cùng để đứng dậy, loạng choạng bước đi dọc theo bờ rào của một khu trường học quốc tế gần đó để tìm kiếm sự trợ giúp.
Đột ngột, ánh đèn pha cực mạnh từ một chiếc xe van Ford Transit cũ không biển số quét qua bụi rậm nơi cô đang đứng, buộc Nhã Đan phải nhanh chóng nấp mình sau một bụi cây rậm rạp.
Qua kẽ lá ướt đẫm nước mưa, Nhã Đan bàng hoàng nhìn thấy cửa sau của chiếc xe van mở toang. Một gã đàn ông xăm trổ đầy mình đang thô bạo kéo một cậu bé nhỏ tuổi đang hoảng loạn vào trong xe. Cậu bé khoảng sáu tuổi, gương mặt thiên thần nhưng đôi mắt đờ đẫn đầy sợ hãi, tay ôm khư khư một chú gấu bông nhỏ màu xanh lá. Đứa trẻ dường như bị câm hoặc quá hoảng sợ nên không thể phát ra tiếng khóc cứu viện, chỉ biết giãy giụa một cách tuyệt vọng.
Nhã Đan nấp sau bụi rậm, nhìn thấy gã đàn ông xăm trổ đang thô bạo kéo cậu bé nhỏ tuổi đang hoảng loạn vào chiếc xe tải không biển số.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!