Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Nhục Nhã Trên Phim Trường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão đêm qua dẫu đã tan, nhưng dư âm của nó vẫn để lại trên bầu trời Sài Gòn một màn sương xám xịt, nhớp nháp. Sáng sớm tại căn chung cư cũ Quận 4, Nhã Đan tỉnh dậy trong cái lạnh thấu xương tủy. Cánh cửa gỗ bị Nguyễn Văn Hùng đạp gãy bản lề đêm qua giờ chỉ còn khép hờ, để mặc cho những luồng gió buốt tạt thẳng vào căn phòng trống hoác. Đồ đạc bị lục lọi tung tóe, quần áo và những trang bản thảo nháp vương vãi trên nền đất ẩm ướt. Nhã Đan khẽ cử động, và ngay lập tức, một cơn đau buốt nhói chạy dọc từ cổ tay lên đến bả vai trái. Cô nhíu mày, nhìn xuống cánh tay mình.


Vết thương xước dài rớm máu do va chạm với cạnh bàn gãy đêm qua đã đông cứng lại, để lại một vệt đỏ thẫm ghê người. Không có điện thoại để xem giờ, cũng chẳng có lấy một viên thuốc giảm đau, Nhã Đan chỉ có thể dùng chút nước lạnh còn sót lại trong bình để lau sạch vết máu, rồi xé một dải vải từ chiếc áo thun cũ, quấn chặt lấy cổ tay trái để cầm máu. Sức nóng từ vết thương bắt đầu hành hạ cơ thể cô, khiến đầu óc cô ong ong, nhưng lý trí của một cựu ảnh hậu buộc cô phải đứng dậy. Thời hạn hai mươi tư giờ của gã cậu ruột đang đếm ngược như tiếng tích tắc của quả bom hẹn giờ. Cô không có tiền, không có liên lạc, và nếu không hành động ngay lập tức, di vật thiêng liêng nhất của cha cô – cuốn sổ tay kịch bản gốc – sẽ bị bán rẻ cho Vy Oanh.


Nhã Đan lục tìm trong túi xách cũ, gom góp những đồng tiền lẻ cuối cùng chỉ đủ để mua một chiếc bánh mì không và chiếc vé xe buýt tuyến đường dài hướng về Nam Sài Gòn. Điểm đến của cô là Phim trường Quận 9. Hôm trước, thông qua một điều phối viên quần chúng cấp thấp mà cô từng quen biết thời còn ở đỉnh cao, cô đã đăng ký được một suất làm diễn viên đóng thế (stuntwoman) cho các cảnh quay nguy hiểm của một đoàn phim cổ trang. Thân phận hiện tại của cô là một diễn viên quần chúng vô danh, kẻ tội đồ quốc dân bị toàn mạng xã hội tẩy chay. Cô biết, việc xuất hiện ở nơi đông người lúc này là một canh bạc đầy rủi ro, nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. Cô cần tiền để sinh tồn, và quan trọng hơn, cô cần phải tiếp cận gần hơn với thế giới giải trí – nơi kẻ thù của cô đang ngự trị.


Phim trường Quận 9 đón cô bằng cái nắng gắt như thiêu như đốt của buổi ban trưa. Tiếng loa chỉ đạo, tiếng búa gõ bối cảnh, tiếng cười nói xôn xao của các nhân viên hậu cần tạo nên một khung cảnh hỗn tạp đầy quen thuộc nhưng cũng thật xa lạ. Nhã Đan kéo thấp chiếc mũ lưỡi trai sờn cũ, lặng lẽ bước vào khu vực thay đồ dành cho diễn viên quần chúng. Đó thực chất chỉ là một gian lều bạt dựng tạm bợ, nóng bức và nồng nặc mùi mồ hôi, mùi phấn trang điểm rẻ tiền. Người điều phối viên nhìn thấy cô, khẽ thở dài đầy ái ngại:


"Đan hả? Tay em bị thương thế kia có diễn được không? Cảnh hôm nay là cảnh hành động ngã từ trên cầu gỗ xuống hồ nước bẩn đấy. Diễn viên chính không chịu tự đóng vì sợ hỏng da, nên mới cần đến tụi em. Thù thù lao chỉ có vài trăm nghìn thôi, em nghĩ kỹ chưa?"


Nhã Đan khẽ siết chặt dải băng gạc trên tay trái, nén lại cơn đau đang râm ran truyền đến, khẽ gật đầu: "Em diễn được. Anh cứ giao kịch bản phân cảnh cho em."


Khi khoác lên mình bộ trang phục cổ trang rách rưới của nhân vật nữ sát thủ bị truy sát, Nhã Đan lặng lẽ bước ra bối cảnh quay – một chiếc cầu gỗ nhỏ bắc qua một hồ nước nhân tạo đục ngầu, xung quanh đầy rác rưởi và váng dầu máy quay. Nhưng ngay khi cô vừa đứng vào vị trí chuẩn bị, một chiếc xe van sang trọng màu trắng đỗ xịch ngay sát rìa phim trường. Cửa xe mở ra, và sự xuất hiện của những người bước xuống khiến toàn bộ bối cảnh như đông cứng lại.


Vy Oanh bước xuống dưới sự che chắn của hai chiếc ô lớn từ trợ lý. Cô ta diện một bộ đầm cổ trang lộng lẫy, gương mặt xinh đẹp sắc sảo nhờ phẫu thuật thẩm mỹ tinh vi được trang điểm kỹ lưỡng không tì vết. Đi ngay bên cạnh cô ta là Tuấn Kiệt – gã quản lý độc ác với bộ đồ bóng bẩy, ánh mắt luôn quét qua xung quanh đầy vẻ khinh khỉnh. Sự xuất hiện của Ảnh hậu đương nhiệm Hoàng Kim lập tức khiến đạo diễn phụ trách bối cảnh và toàn bộ ê-kíp xun xoe chạy lại đón tiếp.


Nhã Đan đứng trên cầu gỗ, gió nóng thổi bay những lọn tóc rối che khuất nửa gương mặt, nhưng đôi mắt cô vẫn khóa chặt vào Vy Oanh. Kẻ cướp đi hào quang của cô, kẻ đã cùng Trần Hải đẩy cha cô vào chỗ chết, giờ đây đang đứng đó, rạng rỡ và kiêu ngạo dưới ánh mặt trời.


Như một sự sắp đặt tàn nhẫn của số phận, Vy Oanh đảo mắt nhìn quanh phim trường, và ánh nhìn của cô ta dừng lại trên dáng người gầy gò của người diễn viên đóng thế đang đứng trên cầu. Dù Nhã Đan đã hóa trang lem luốc, nhưng khí chất vương giả ẩn sau bộ dạng rách rưới ấy làm sao có thể qua mắt được kẻ đã từng ngày đêm đố kỵ với cô. Đôi mắt Vy Oanh lóe lên một tia sáng độc địa, cô ta khẽ thì thầm vào tai Tuấn Kiệt. Gã quản lý lập tức nở một nụ cười xảo quyệt, bước lại gần đạo diễn phụ trách:


"Đạo diễn à, cảnh đối đầu trên cầu này rất quan trọng đối với tâm lý nhân vật của Vy Oanh. Vy Oanh muốn cảnh quay phải đạt đến độ hoàn hảo nhất, chân thật nhất. Cho nên, người đóng thế phải ngã thật tự nhiên, không được có chút gượng gạo nào. Chúng ta bắt đầu luôn đi chứ?"


Đạo diễn phụ trách bối cảnh gật đầu lia lịa, lập tức hô lớn qua loa: "Diễn viên đóng thế vào vị trí! Cảnh một, phân đoạn sát thủ bị đẩy xuống nước! Máy quay chuẩn bị! Diễn!"


Vy Oanh bước lên cầu gỗ, đứng đối diện với Nhã Đan. Ở khoảng cách chưa đầy hai mét, Vy Oanh khẽ nhếch môi, nói bằng giọng chỉ đủ cho hai người nghe: "Ồ, tao cứ tưởng là ai hóa ra là cựu ảnh hậu đại minh tinh của chúng ta. Sao thế này? Bây giờ phải đi làm cái trò mèo này để kiếm cơm qua ngày sao? Đáng thương thật đấy."


Nhã Đan không trả lời. Cô nhắm mắt lại trong một tích tắc, kích hoạt kỹ thuật Method Acting. Khi mở mắt ra, cô không còn là Nhã Đan đang chịu tủi nhục, cô chính là nhân vật nữ sát thủ đầy u uất và kiên cường trong kịch bản. Thần thái ấy khiến Vy Oanh chột dạ mất một nhịp, nhưng sự đố kỵ lập tức lấn át.


"Action!"


Vy Oanh lao lên, thực hiện động tác đẩy mạnh vào vai Nhã Đan. Theo đúng kỹ thuật, Nhã Đan phải ngã ngửa ra sau và rơi xuống hồ nước. Cú đẩy của Vy Oanh dùng lực thật 100%, nhắm thẳng vào bả vai trái đang bị thương của Nhã Đan. Cơn đau buốt nhói ập đến dữ dội, nhưng Nhã Đan vẫn giữ vững sự chuyên nghiệp, cô thực hiện cú ngã lộn nhào cực đẹp mắt, cơ thể vẽ một đường cong trên không trung trước khi rơi mạnh xuống mặt nước đục ngầu.


"Tùm!"


Nước hồ bẩn thỉu, lạnh ngắt tạt thẳng vào mũi, vào miệng Nhã Đan. Vết thương ở tay trái khi tiếp xúc với dòng nước ô nhiễm đau rát như bị hàng ngàn cây kim châm vào. Cô cố gắng ngoi lên mặt nước, bám lấy thành cầu gỗ để đứng dậy, toàn thân run rẩy vì lạnh và đau đớn.


"Cắt!" Tiếng đạo diễn vang lên, nhưng ngay sau đó là giọng nói lảnh lót đầy giả tạo của Vy Oanh: "Ôi, xin lỗi đạo diễn, góc máy vừa rồi em di chuyển hơi nhanh nên biểu cảm chưa được tốt lắm. Chúng ta quay lại nhé?"


Đạo diễn phụ trách bối cảnh không hề do dự: "Được, quay lại! Diễn viên đóng thế lên bờ chuẩn bị quay lại cảnh ngã!"


Nhã Đan nén cơn đau, tự mình bò lên bờ. Trang phục cổ trang thấm nước nặng trĩu kéo ghì cơ thể cô xuống. Vết thương dưới lớp băng gạc bắt đầu rỉ máu, nhuộm đỏ một khoảng vải ướt sũng. Cô cố gắng hoàn thành cảnh quay thật nhanh để rời đi, nhưng Vy Oanh luôn tìm ra lý do để bắt quay lại.


"Cảnh hai! Diễn!"

"Tùm!"

"Cắt! Vy Oanh quên lời thoại, quay lại!"

"Cảnh ba! Diễn!"

"Tùm!"

"Cắt! Góc máy bị lệch, quay lại!"


Năm lần, sáu lần, rồi đến lần thứ bảy. Nhã Đan liên tục bị đẩy ngã xuống nước dưới cái nắng gắt ban trưa. Cơ thể cô bắt đầu kiệt sức, lồng ngực đau nhức vì ngạt nước, đầu óc quay cuồng do nhiễm lạnh đột ngột. Toàn bộ ê-kíp đoàn phim đứng xung quanh nhìn cô với ánh mắt thờ ơ, thậm chí là có phần chế giễu. Họ biết Vy Oanh đang cố tình hành hạ cô, nhưng trong cái showbiz thực dụng này, ai dám lên tiếng bảo vệ một kẻ tội đồ quốc dân để đắc tội với ảnh hậu đương nhiệm của tập đoàn Hoàng Kim?


Khi Nhã Đan run rẩy bước lên bờ sau lần ngã thứ bảy, toàn thân cô ướt sũng, bùn đất bám đầy trên tóc và gương mặt lem luốc. Tuấn Kiệt bước lại gần, trên tay cầm một cốc trà gừng nóng nhưng bẩn thỉu đầy cặn đất do gã cố tình múc dưới đất lên. Gã giả vờ trượt chân, hất thẳng cốc nước bẩn thỉu ấy lên người cô.


"Ôi chu chao, tôi lỡ tay!" Tuấn Kiệt cười mỉa mai, giọng điệu đầy sự sỉ nhục. "Xin lỗi nhé cựu ảnh hậu. Tôi chỉ muốn giúp cô giữ ấm cơ thể thôi mà. Nhìn cô bây giờ thật giống một con chuột lột dưới cống ngoi lên vậy. Đúng là bình hoa hết thời, có cố gắng thế nào thì cũng chỉ đến thế này thôi."


Tiếng cười rộ lên từ một vài nhân viên xu nịnh xung quanh. Sự nhục nhã ê chề bao trùm lấy không gian phim trường. Nhã Đan đứng thẳng người dưới cái nắng gay gắt, nước bẩn chảy ròng ròng từ mái tóc xuống cằm cô, nhưng cô không hề khóc, cũng không hề có một hành động phản kháng bạo lực nào. Cô biết rõ, chỉ cần cô ra tay lúc này, Tuấn Kiệt sẽ lập tức cho người quay phim lại và tung lên mạng với tiêu đề "Nhã Đan hành hung nhân viên trên phim trường", dập tắt hoàn toàn cơ hội quay lại của cô.


Nhã Đan hít một hơi thật sâu, cô từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt đen dài ẩn sau mái tóc rối đột ngột khóa chặt vào gương mặt đang đắc ý của Vy Oanh. Đó là một ánh mắt sắc lạnh, thâm sâu và tràn đầy sát khí của một ảnh hậu thực lực đang sử dụng kỹ năng áp chế tinh thần cực hạn. Ánh mắt ấy như nhìn thấu mọi tội ác, mọi sự giả tạo và đố kỵ bẩn thỉu đang che giấu dưới lớp phấn son đắt tiền của Vy Oanh.


Vy Oanh nhìn vào đôi mắt ấy, nụ cười trên môi cô ta đột ngột cứng đờ. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng khiến cô ta chột dạ, vô thức lùi lại một bước phía sau trợ lý. Sự kiêu ngạo của một ảnh hậu đương nhiệm bỗng chốc bị đè bẹp hoàn toàn trước thần thái áp đảo của Nhã Đan.


Để che giấu sự hoảng sợ của mình, Vy Oanh bước lại gần Nhã Đan, ghé sát vào tai cô, nghiến răng thì thầm bằng giọng nói đầy sự độc địa và đe dọa:


"Mày đừng có dùng ánh mắt đó nhìn tao! Nhã Đan, tao nói cho mày biết, tao sẽ dùng mọi mối quan hệ của tao và Trần Hải để đảm bảo mày không bao giờ có nổi một vai diễn có thoại trong cái showbiz này! Mày chỉ xứng đáng làm con chó bò dưới chân tao thôi!"


"Vy Oanh! Cô đang làm cái trò gì thế hả?"


Một giọng nói lanh lảnh, tràn đầy sự phẫn nộ đột ngột vang lên từ phía lối vào phim trường, cắt đứt bầu không khí ngột ngạt.


Thanh Mai bước vào bối cảnh với phong thái cá tính quen thuộc: mái tóc ngắn nhuộm màu khói thời thượng, trang phục unisex nổi bật và chiếc vali trang điểm chuyên nghiệp cầm chắc trên tay. Cô là chuyên gia trang điểm hàng đầu được mời đến để hỗ trợ cho nam chính của dự án này, và cô không thể ngờ lại phải chứng kiến cảnh tượng người bạn thân tri kỷ của mình bị hành hạ dã man đến thế.


Thanh Mai lao thẳng đến bên cạnh Nhã Đan, không ngần ngại dùng chiếc khăn lông sạch mang theo để bao bọc lấy cơ thể đang run rẩy của bạn mình. Cô quay sang nhìn Vy Oanh và Tuấn Kiệt với ánh mắt khinh bỉ tột cùng, công khai chỉ trích trước toàn bộ ê-kíp:


"Một ảnh hậu hạng A mà thái độ làm việc thiếu chuyên nghiệp đến mức này sao? Cố tình diễn hỏng bảy lần để hành hạ diễn viên đóng thế? Các người coi phim trường là nơi để giải quyết ân oán cá nhân à? Đạo diễn, đoàn phim các người dung túng cho hành vi này thì bộ phim này có ra rạp cũng chỉ là một đống rác rưởi không hơn không kém!"


Tuấn Kiệt nổi giận chỉ tay vào mặt Thanh Mai: "Cô là cái thá gì mà dám nói chuyện với Vy Oanh như thế? Có tin tôi bảo Hoàng Kim phong sát luôn cô không?"


"Phong sát tôi?" Thanh Mai cười lạnh, cô dứt khoát kéo tay Nhã Đan đi. "Để xem ai phong sát ai trước! Đi thôi Đan, chúng ta không việc gì phải ở lại cái nơi bẩn thỉu này!"


Thanh Mai đưa Nhã Đan rời khỏi phim trường Quận 9 trong sự ngỡ ngàng và tức tối của Vy Oanh. Nhã Đan chấp nhận mất đi khoản thù lao đóng thế của ngày hôm đó, cơ thể cô kiệt sức hoàn toàn, nhưng trong lòng cô lại nhẹ nhõm vô cùng. Sự xuất hiện của Thanh Mai chính là sự cứu rỗi duy nhất dành cho cô lúc này.


Chiếc taxi đưa hai người về căn hộ chung cư cao cấp của Thanh Mai tại Bình Thạnh. Khác với sự u tối của Quận 4, căn hộ của Thanh Mai tràn ngập ánh sáng, quần áo thiết kế và dụng cụ trang điểm được sắp xếp gọn gàng. Thanh Mai đỡ Nhã Đan ngồi xuống sofa, vội vã đi lấy hộp cứu thương và một cốc trà gừng ấm nóng thực sự.


"Đan... sao cậu lại tự hành hạ mình đến mức này?" Thanh Mai vừa nhẹ nhàng tháo dải băng gạc đẫm nước và máu trên tay trái của Nhã Đan, vừa khóc nức nở vì xót xa cho bạn. "Nếu tớ không đến kịp, bọn họ định dìm chết cậu dưới cái hồ nước bẩn thỉu đó luôn sao?"


Nhã Đan khẽ nhấp một ngụm trà gừng nóng, hơi ấm từ cốc trà dần xoa dịu cơ thể đang run rẩy của cô. Cô nhìn vết thương ở tay trái đang được Thanh Mai sát trùng tỉ mỉ, ánh mắt cô không hề có lấy một giọt nước mắt oán hận, chỉ có sự lạnh lùng và kiên định đến đáng sợ:


"Mai... tớ không sao. Sự nhục nhã ngày hôm nay chính là cái giá tớ phải trả để nhìn rõ thực tế khốc liệt của showbiz. Vy Oanh càng điên cuồng chèn ép tớ, chứng tỏ cô ta càng sợ hãi sự trở lại của tớ. Tớ sẽ dùng chính thực lực diễn xuất để tát thẳng vào mặt cô ta, đòi lại công lý cho cha tớ."


Cô khẽ cúi đầu nhìn vết thương bầm tím trên tay mình. Thời hạn hai mươi tư giờ của Nguyễn Văn Hùng vẫn đang trôi qua từng phút, và cô biết, để giải quyết mối nợ này và bảo vệ di vật của cha, cô bắt buộc phải kích hoạt bước tiếp theo trong kế hoạch: tiếp cận người đàn ông quyền lực nhất Sài Thành – Lục Gia Uy. Cuộc săn lùng tội phạm đầy kịch tính của cựu ảnh hậu chỉ mới thực sự bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!