Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Phượng Hoàng Tái Sinh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bức thư đe dọa của Trịnh Mỹ Lệ đã bị bóp nát vụn trong lòng bàn tay trái của Nhã Đan, những mảnh giấy gấm cao cấp nát vụn rơi lả tả xuống sàn gỗ sồi của Studio Trang điểm Thanh Mai tại Bình Thạnh. Dưới ánh đèn vàng ấm áp của phòng khách, chiếc nhẫn kim cương hồng Aura trên ngón áp út của cô khẽ lóe lên một tia sáng sắc lạnh, phản chiếu đôi mắt phượng đang ngập tràn sát khí nhưng vô cùng điềm tĩnh.


Cơn đau nhói từ bả vai trái – vết thương chưa hoàn toàn khép miệng từ đêm mưa bão cứu bé Gia Bảo – khẽ giật mạnh một nhịp như nhắc nhở cô về cái giá của sự sinh tồn. Nhưng Nhã Đan không hề nhíu mày. Cô đứng thẳng người, bờ vai mảnh khảnh nhưng kiên định như một nhành mai trước bão tuyết.


"Đan Đan, cậu thực sự muốn đi bộ vào thảm đỏ sao?" Thanh Mai lo lắng bước đến, tay cầm cọ trang điểm khẽ run lên. "Trịnh Mỹ Lệ đã mua chuộc toàn bộ ban bảo an của Tuần lễ thời trang quốc tế. Tối nay, xe của cậu chắc chắn sẽ bị chặn ngay từ cổng chính. Cô ta muốn biến cậu thành trò cười trước hàng trăm ống kính phóng viên quốc tế. Hay là... tớ gọi điện cho tổng tài Gia Uy? Chỉ cần anh ấy lên tiếng, Trịnh gia có ngông cuồng đến đâu cũng phải kiêng dè."


"Không cần." Nhã Đan dứt khoát cắt lời, giọng nói trầm ấm nhưng mang một uy lực không thể chối cãi. "Thanh Mai, tớ đã ký hợp đồng tình nhân với Gia Uy để mượn thế lực của Hoàng Kim, chứ không phải để biến mình thành một cây tầm gửi vô dụng. Trịnh Mỹ Lệ nghĩ rằng dùng tiền và quyền lực thượng lưu của Trịnh gia tộc là có thể phong tỏa toàn bộ đường sống của tớ. Cô ta càng muốn tớ bẽ mặt, tớ càng phải tự mình bước lên đỉnh vinh quang bằng chính thực lực của mình."


Cô quay sang nhìn vào chiếc gương lớn. Trong gương, một tuyệt mỹ giai nhân xuất hiện với layout trang điểm sắc sảo, đôi môi đỏ mọng như đóa hồng nhung dưới sương sớm, mái tóc đen dài tự nhiên được bới cao kiêu sa, để lộ chiếc cổ thanh mảnh và bờ vai trần quyến rũ. Chiếc đầm dạ hội đỏ rực mang tên 'Phượng Hoàng Tái Sinh' – một thiết kế haute couture độc bản của Lê Minh – ôm sát lấy đường cong cơ thể hoàn hảo của cô, phần đuôi váy xẻ cao táo bạo sẵn sàng cho mọi chuyển động. Dù bả vai trái vẫn đau nhức âm ỉ dưới lớp băng gạc y tế được khéo léo che giấu bằng kem nền độ che phủ cao, thần thái của Nhã Đan lúc này không khác gì một nữ hoàng chuẩn bị bước lên ngai vàng.


"Reng... reng..."


Chiếc điện thoại trên bàn rung lên. Nhã Đan nhấn nút nghe, giọng nói giữ đúng tông điệu điềm tĩnh: "Phan Anh, tình hình thế nào rồi?"


Đầu dây bên kia, giọng nói sắc bén của luật sư Phan Anh vang lên đầy tự tin: "Đan Đan, công văn pháp lý đã được gửi tới ba nhãn hàng đơn phương hủy hợp đồng trái luật. Anh yêu cầu họ phải thanh toán khoản phạt bồi thường 300% tương đương tổng cộng 25 tỷ đồng trong vòng 7 ngày làm việc. Đúng như em dự đoán, đại diện của Mộc Sắc đã hoảng loạn gọi điện cho anh xin thương lượng giảm nhẹ, nhưng anh đã thẳng thừng từ chối theo đúng Chiến thuật Mượn gió bẻ măng. Chúng ta nắm chắc phần thắng pháp lý, em cứ yên tâm tỏa sáng tối nay."


"Cảm ơn anh, Phan Anh. Trận chiến pháp lý giao cho anh, còn trận chiến thảm đỏ... cứ để em." Nhã Đan cúp máy, ánh mắt khẽ liếc nhìn chiếc nhẫn Aura trên tay.


Cô hiểu rõ, Trịnh Mỹ Lệ và Bà Trịnh đã dùng quyền lực dòng tiền để ép các nhãn hàng nội địa tẩy chay cô, nhưng họ đã quên mất một điều: Nhã Đan đang sở hữu một bảo bối vô giá chưa từng công bố – danh phận đại sứ thương hiệu danh dự của hãng trang sức xa xỉ Aura Pháp, do chính Giám đốc sáng tạo Pierre Dupont trao tặng sau khi ấn tượng với thần thái u uất kiêu sa của cô tại nhà hàng L'Amour.


"Đi thôi, Quốc Huy đang đợi ở dưới." Nhã Đan khoác lên mình chiếc áo choàng đen huyền bí, che giấu chiếc đầm đỏ rực bên trong, sải bước xuống cầu thang căn hộ Bình Thạnh.


***


Trung tâm Hội nghị và Triển lãm Sài Gòn (SECC) tối nay rực rỡ dưới hàng vạn ánh đèn led và thảm đỏ trải dài từ lối vào VIP. Cơn mưa nhẹ của mùa mưa Sài Gòn bắt đầu rơi, tạo nên một lớp sương mờ ảo dưới ánh đèn flash của hàng trăm phóng viên thời trang trong và ngoài nước đang túc trực hai bên rào chắn.


Tại sảnh chính VIP, Trịnh Mỹ Lệ diện bộ váy dạ hội màu bạc lấp lánh đính hàng ngàn viên pha lê, đứng giữa một nhóm thiên kim tiểu thư hống hách và các phu nhân thượng lưu. Cô ta khẽ nâng ly rượu champagne, ánh mắt hướng về phía cổng chính đầy đắc ý.


"Tiểu thư Mỹ Lệ, cô ta thực sự dám đến sao?" Một thiên kim bên cạnh khẽ cười mỉa mai. "Nghe nói toàn bộ nhãn hàng nội địa đã hủy hợp đồng với cô ta rồi. Giờ cô ta chỉ là một kẻ tội đồ quốc dân bị phong tỏa thương mại, lấy tư cách gì bước lên thảm đỏ quốc tế này chứ?"


"Đến chứ, sao lại không?" Trịnh Mỹ Lệ nở nụ cười kiêu ngạo, ánh mắt sắc lẹm đầy độc ác. "Tôi đã chuẩn bị một món quà đặc biệt đón tiếp cô ta ngay tại cổng. Tôi muốn cả thế giới nhìn thấy cảnh cựu ảnh hậu Nhã Đan bị bảo an trục xuất như một con chó hoang ngoài đường. Để xem Lục Gia Uy có thể bảo vệ cô ta cả đời được không."


Đúng lúc đó, chiếc xe SUV màu đen sang trọng của Nhã Đan từ từ tiến vào làn đường VIP dành cho khách mời danh dự. Tuy nhiên, khi chiếc xe chỉ còn cách thảm đỏ chưa đầy năm mươi mét, gã trưởng nhóm bảo an – kẻ đã nhận một khoản tiền hối lộ khổng lồ từ trợ lý của Trịnh Mỹ Lệ – lập tức ra hiệu cho rào chắn hạ xuống, chặn đứng đầu xe.


Quốc Huy khẽ nhíu mày, hạ kính xe xuống, giọng nói lạnh lùng của cựu đặc nhiệm vang lên: "Chúng tôi là khách mời VIP của hãng trang sức Aura. Tại sao lại chặn xe?"


Gã trưởng nhóm bảo an khinh khỉnh nhìn vào trong xe, hất hàm đầy trịch thượng: "Làn đường VIP tối nay chỉ dành cho các khách mời thuộc Trịnh gia tộc và các ngôi sao hạng A được ban tổ chức phê duyệt. Tên của Nhã Đan đã bị gạch khỏi danh sách VIP do dính scandal đạo đức nghiêm trọng. Mời các người quay xe, đỗ ở bãi xe công cộng cách đây năm trăm mét rồi tự đi bộ vào."


Trong xe, Thanh Mai tức giận đến mức mặt đỏ bừng: "Mấy người điên rồi sao? Nhã Đan là khách mời danh dự của..."


"Thanh Mai, im lặng." Nhã Đan khẽ đặt bàn tay đeo nhẫn Aura lên vai bạn thân.


Cô khẽ nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa kính. Cách đó không xa, Trịnh Mỹ Lệ và nhóm thiên kim đang đứng dưới mái hiên sảnh chính, tay cầm ly rượu, ánh mắt tràn đầy sự cười cợt và chế giễu hướng về phía chiếc xe bị chặn. Các phóng viên lá cải ngửi thấy mùi scandal cũng bắt đầu chĩa ống kính về phía chiếc SUV đen, xầm xì bàn tán đầy phấn khích.


Nhã Đan khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Cơn đau từ bả vai trái khẽ nhói lên như một lời thách thức. Cô biết rõ, nếu cô đứng lại tranh cãi với gã bảo an hèn hạ này, cô sẽ lập tức rơi vào cái bẫy của Trịnh Mỹ Lệ, tự hạ thấp đẳng cấp của mình trước ống kính truyền thông. Cô phải biến sự chèn ép này thành một sàn diễn cá nhân độc bản.


"Quốc Huy, mở cửa xe." Nhã Đan lạnh lùng ra lệnh.


"Cô Đan, trời đang mưa nhẹ..." Quốc Huy lo lắng.


"Mở cửa."


Cánh cửa xe SUV từ từ mở ra. Nhã Đan dứt khoát trút bỏ chiếc áo choàng đen, để lộ chiếc đầm đỏ rực 'Phượng Hoàng Tái Sinh' lộng lẫy bên trong. Cô bước chân mang đôi giày cao gót Louboutin đỏ rực xuống nền nhựa đường ướt sũng nước mưa.


Không có ô che, không có người hộ tống thảm đỏ. Nhã Đan đứng thẳng người dưới cơn mưa nhẹ của Sài Gòn. Những giọt nước mưa li ti bám trên làn da trắng ngần và mái tóc đen tuyền của cô như những hạt ngọc tự nhiên lấp lánh. Cô khẽ nâng cằm, áp dụng Quy tắc ứng xử thảm đỏ đỉnh cao đã được rèn luyện suốt mười năm sự nghiệp. Bước đi của cô uyển chuyển, kiêu hãnh như một loài linh điểu tái sinh từ đống tro tàn, mỗi sải bước trên nền đường ướt đều toát lên một khí chất vương giả áp đảo hoàn toàn không gian xung quanh.


"Tách! Tách! Tách!"


Hàng loạt ống kính phóng viên quốc tế vốn đang nhàm chán với những màn tạo dáng rập khuôn trong sảnh tiệc bỗng chốc bị thu hút bởi hình ảnh chấn động này. Một mỹ nhân mặc đầm đỏ rực bước đi kiêu hãnh dưới mưa, mái tóc đẫm nước khẽ bay theo gió, đôi mắt phượng sắc lạnh nhìn thẳng vào ống kính không một chút sợ hãi hay bối rối.


"Chúa ơi! Đó là Nhã Đan! Thần thái của cô ấy thật điên rồ!"

"Góc máy này quá đẹp! Mau chụp lại! Đây chắc chắn là khoảnh khắc thảm đỏ kinh điển nhất năm nay!"


Tiếng màn trập máy ảnh vang lên liên tục như tiếng súng liên thanh, ánh đèn flash trắng xóa cả một góc trời, bao bọc lấy Nhã Đan như một vầng hào quang tự nhiên rực rỡ. Trịnh Mỹ Lệ đứng ở sảnh chính, nụ cười kiêu ngạo trên môi bỗng chốc cứng đờ. Cô ta điên cuồng siết chặt ly rượu champagne trong tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch khi thấy toàn bộ ống kính phóng viên – vốn được cô ta thuê để chụp mình – giờ đây đều đồng loạt quay lưng lại để săn đón Nhã Đan.


"Tại sao... tại sao cô ta lại dám bước xuống đi bộ?" Trịnh Mỹ Lệ nghiến răng căm hận. "Một kẻ bị phong tỏa thương mại như cô ta lấy đâu ra dũng khí đó chứ?"


Nhã Đan sải những bước chân kiêu hãnh tiến gần đến sảnh chính VIP, nơi Trịnh Mỹ Lệ đang đứng. Khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn mười mét, một phóng viên lá cải được Mỹ Lệ mua chuộc từ trước lập tức chen lên, chĩa micro vào mặt Nhã Đan với câu hỏi nhạy cảm:


"Cô Nhã Đan! Có tin đồn cô bị toàn bộ nhãn hàng nội địa hủy hợp đồng đại diện vì scandal đạo đức và đang dùng chiếc nhẫn Aura giả để đánh bóng tên tuổi! Cô giải thích thế nào về việc này?"


Nhã Đan dừng bước chân, khẽ nghiêng đầu nhìn gã phóng viên. Cô không hề tức giận hay bối rối, chỉ khẽ nhếch môi nở một nụ cười lạnh lùng đầy khinh miệt, ngón tay thon dài khẽ vuốt nhẹ chiếc nhẫn kim cương hồng Aura lấp lánh dưới ánh đèn flash. Sự im lặng đầy kiêu hãnh của cô như một cái tát vô hình đè bẹp sự hung hãn của gã phóng viên bẩn.


Đúng lúc bầu không khí đang căng thẳng tột độ, cửa sảnh chính VIP bất ngờ mở ra. Một người đàn ông Pháp trung niên lịch lãm, mái tóc xoăn nhẹ, mặc bộ vest tinh tế phong cách Paris bước nhanh xuống thảm đỏ bất chấp cơn mưa nhẹ. Đó chính là Pierre Dupont – Giám đốc sáng tạo khu vực của hãng trang sức xa xỉ Aura toàn cầu.


Trịnh Mỹ Lệ nhìn thấy Pierre, gương mặt lập tức chuyển sang vẻ nịnh bợ, vội vàng bước lên đón tiếp: "Ngài Pierre, thật vinh hạnh được gặp ngài tại..."


Nhưng Pierre Dupont hoàn toàn ngó lơ Trịnh Mỹ Lệ. Ánh mắt thông tuệ của ông đã bị thu hút hoàn toàn bởi hình ảnh Nhã Đan đang đứng kiêu hãnh dưới mưa với chiếc đầm đỏ rực rỡ và thần thái vương giả độc bản. Ông bước nhanh qua người Mỹ Lệ, tiến thẳng đến trước mặt Nhã Đan, cúi đầu chào lịch thiệp theo đúng nghi thức quý tộc Pháp.


"Oh, Mademoiselle Nhã Đan! Thần thái của cô tối nay quả thực là một kiệt tác nghệ thuật sống!" Pierre Dupont thốt lên bằng giọng tiếng Anh trầm ấm, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ tột độ. "Tôi đã đi khắp các tuần lễ thời trang Milan, Paris, nhưng chưa từng thấy một ngôi sao nào sở hữu khí chất Phượng Hoàng kiên cường và lộng lẫy đến thế này dưới mưa."


Nhã Đan khẽ mỉm cười, nhã nhặn đáp lại bằng tiếng Pháp trôi chảy: "Cảm ơn ngài Pierre. Nghệ thuật chân chính luôn tỏa sáng rực rỡ nhất khi trải qua giông bão, đúng không ạ?"


"Chính xác! Cô nói rất đúng!" Pierre Dupont vô cùng phấn khích. Ông quay lại nhìn hàng trăm ống kính phóng viên đang túc trực xung quanh, dõng dạc tuyên bố trước toàn bộ giới truyền thông quốc tế:


"Thưa các quý vị truyền thông! Tối nay, tôi vô cùng vinh dự được công bố một quyết định chiến lược của Aura toàn cầu. Cựu ảnh hậu Nhã Đan – biểu tượng của sự kiêu hãnh và thực lực nghệ thuật chân chính – chính thức trở thành Đại sứ danh dự toàn cầu cho bộ sưu tập trang sức mới nhất của chúng tôi!"


Lời tuyên bố của Pierre Dupont như một quả bom dội xuống thảm đỏ Tuần lễ thời trang quốc tế. Toàn bộ sảnh tiệc im lặng trong một giây trước khi bùng nổ những tiếng xì xào kinh ngạc và hàng loạt ánh đèn flash liên tục chớp nháy.


Trịnh Mỹ Lệ đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt kiêu sa bỗng chốc trắng bệch không còn một giọt máu. Đôi môi cô ta run rẩy, chiếc ly champagne trên tay khẽ trượt khỏi ngón tay, rơi xuống nền đá thạch anh vỡ tan tành thành trăm mảnh trước sự chứng kiến của toàn bộ giới thượng lưu Sài Thành. Cô ta đã dùng toàn bộ quyền lực của Trịnh gia tộc để phong tỏa thương mại nội địa của Nhã Đan, nhưng giờ đây, Nhã Đan lại bước lên đỉnh vinh quang quốc tế với tư cách Đại sứ toàn cầu của một hãng trang sức xa xỉ hàng đầu thế giới – một vị thế mà ngay cả Trịnh Mỹ Lệ cũng không bao giờ có thể chạm tới bằng tiền bạc.


Pierre Dupont khẽ ra hiệu cho trợ lý bưng đến một chiếc hộp gấm màu đen hoàng gia được bảo vệ nghiêm ngặt. Ông mở hộp, để lộ chiếc vòng cổ kim cương độc bản trị giá hàng triệu đô la của bộ sưu tập Aura – một kiệt tác nghệ thuật lấp lánh ánh sáng vương giả không tì vết.


Trước hàng trăm ống kính phóng viên đang chớp nháy điên cuồng, Pierre Dupont nhẹ nhàng nâng chiếc vòng cổ triệu đô, tự tay đeo lên chiếc cổ thanh mảnh đầy kiêu hãnh của Nhã Đan, biến cô thành tâm điểm sáng nhất, lộng lẫy nhất của đêm hội thời trang quốc tế, chính thức tuyên chiến công khai với sự phong tỏa thương mại của Trịnh gia tộc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!