Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Đòn Ghen Thượng Lưu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh nắng chiều tà của Sài Gòn rọi qua những khe rèm sáo của Studio Trang điểm Thanh Mai tại Bình Thạnh, hắt lên mặt bàn trang điểm gỗ sồi những vệt sáng vàng vọt đầy mệt mỏi. Trên chiếc gương lớn, hình ảnh phản chiếu của Nhã Đan hiện lên với gương mặt thanh tú nhưng lạnh lùng, đôi mắt phượng khẽ nheo lại khi cảm nhận được cơn đau nhức nhối âm ỉ truyền đến từ bả vai trái.


Thanh Mai khẽ thở dài, bàn tay điêu luyện dùng tăm bông thấm nhẹ lớp gel giảm đau thảo dược xoa đều lên vùng da dán băng gạc của bạn thân. Vết thương từ đêm mưa bão cứu bé Gia Bảo vẫn chưa hoàn toàn khép miệng, lại vừa bị động mạnh sau những phân cảnh nhập vai cực hạn của buổi thử vai ngày hôm qua. Mỗi nhịp chuyển động nhỏ của Nhã Đan đều kéo theo một cái nhíu mày kín đáo.


"Cậu xem này, toàn mạng xã hội đang điên cuồng vì cái ảnh này đấy." Thanh Mai vừa bôi thuốc vừa hất cằm về phía chiếc máy tính bảng đang mở trên bàn trang điểm.


Trên màn hình, trang tin tức lá cải của blogger Ngọc Trinh đang chễm chệ dòng tít đỏ rực đầy giật gân: "Rò rỉ hình ảnh cựu Ảnh hậu Nhã Đan bí mật hẹn hò tổng tài Hoàng Kim Lục Gia Uy tại nhà hàng Pháp L'Amour. Cận cảnh chiếc nhẫn kim cương hồng Aura độc bản trị giá triệu đô trên ngón áp út."


Bức ảnh chụp trộm từ góc nghiêng qua lớp kính mờ của nhà hàng ghi lại khoảnh khắc Gia Uy thâm trầm nhìn Nhã Đan, còn cô thì cúi đầu, ngón tay thon dài lấp lánh chiếc nhẫn kim cương hồng Aura – tín vật chủ quyền mà anh đã dứt khoát đeo vào tay cô để dằn mặt Trần Hải. Sự xuất hiện của chiếc nhẫn không chỉ khiến dư luận dậy sóng, mà nó đã chính thức châm ngòi cho một cơn cuồng phong ghen ghét từ giới thượng lưu Sài Thành. Kẻ điên cuồng nhất lúc này, không ai khác chính là Trịnh Mỹ Lệ – thiên kim tiểu thư nhà họ Trịnh, người vốn được Lục Vạn Sơn sắp đặt để trở thành con dâu tương lai của Lục gia.


Nhã Đan khẽ lướt ngón tay trên màn hình, đọc những dòng bình luận đầy tính công kích của cư dân mạng. Lòng cô tĩnh lặng như nước. Cô hiểu rõ, chiếc nhẫn này là một chiếc khiên bảo vệ cô trước sự khinh miệt, nhưng đồng thời cũng là miếng mồi ngon kéo theo vô số mũi tên độc hại từ những kẻ đố kỵ.


"Đoàng!"


Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên cắt đứt bầu không khí im lặng của studio. Nhã Đan liếc nhìn màn hình. Người gọi đến là ông Hoàng – Giám đốc thương hiệu của "Mộc Sắc", một hãng mỹ phẩm thảo dược nội địa cao cấp mà cô vừa ký kết biên bản ghi nhớ làm đại diện hình ảnh vào tuần trước sau khi thắng buổi thử vai.


Nhã Đan thản nhiên nhấn nút nghe, giọng nói trầm ấm giữ đúng tông điệu chuyên nghiệp: "Chào ông Hoàng. Tôi là Nhã Đan đây."


"Cô Nhã Đan... tôi rất tiếc." Đầu dây bên kia vang lên giọng nói đầy mồ hôi và run rẩy của ông Hoàng. "Phía Mộc Sắc quyết định sẽ tạm dừng việc ký kết hợp đồng chính thức với cô. Chúng tôi đã gửi một biên bản thỏa thuận tự nguyện chấm dứt hợp đồng không bồi thường qua email của người quản lý của cô. Hy vọng cô ký nhận sớm để tránh đôi bên gặp rắc rối."


Nhã Đan khẽ nhếch môi, ánh mắt sắc lạnh nhìn vào hình ảnh chiếc nhẫn Aura phản chiếu trong gương: "Tự nguyện chấm dứt không bồi thường? Ông Hoàng, tôi nhớ trong biên bản ghi nhớ có điều khoản quy định rõ: nếu một trong hai bên đơn phương hủy bỏ thỏa thuận mà không có lý do pháp lý chính đáng, sẽ phải bồi thường 300% giá trị hợp đồng tương đương 15 tỷ đồng."


"Cô Đan, xin cô hiểu cho chúng tôi!" Giọng ông Hoàng gần như khóc lóc. "Tập đoàn Trịnh gia tộc vừa gửi công văn trực tiếp đến công ty mẹ của chúng tôi. Bà Trịnh và tiểu thư Mỹ Lệ tuyên bố, nếu chúng tôi còn tiếp tục để một nghệ sĩ dính scandal giật chồng như cô làm đại diện, Trịnh gia sẽ lập tức thu hồi toàn bộ mặt bằng bán lẻ của Mộc Sắc tại tất cả các trung tâm thương mại xa xỉ trên toàn quốc. Chúng tôi chỉ là một thương hiệu nội địa, không thể đối đầu với dòng tiền và quyền lực của Trịnh gia được!"


"Tôi hiểu sự khó khăn của các ông." Nhã Đan dùng Đàm phán gương mặt lạnh, giọng nói không chút dao động, lạnh lùng đến đáng sợ. "Nhưng luật pháp là luật pháp. Việc Trịnh gia chèn ép các ông là việc của họ, còn việc các ông vi phạm hợp đồng với tôi là việc của chúng ta. Tôi từ chối ký vào biên bản tự nguyện chấm dứt không bồi thường. Nếu Mộc Sắc muốn hủy, cứ việc gửi văn bản đơn phương đơn phương độc mã. Luật sư của tôi sẽ làm việc với các ông về khoản bồi thường đúng luật."


Không đợi ông Hoàng kịp phân trần, Nhã Đan dứt khoát cúp máy.


Thanh Mai đứng bên cạnh nhìn bạn thân với ánh mắt vừa lo lắng vừa thán phục: "Đan Đan, cậu cứng rắn thật đấy. Nhưng Trịnh gia tộc thực sự rất mạnh. Họ nắm giữ huyết mạch phân phối thời trang và mỹ phẩm xa xỉ cả nước. Nếu họ đã ra tay phong tỏa thương mại, các nhãn hàng khác cũng sẽ sớm lung lay thôi."


Lời Thanh Mai vừa dứt, chiếc điện thoại trên bàn liên tục rung lên bần bật như một lời tiên tri tàn nhẫn. Hai thông báo hủy hợp đồng tiếp theo gửi đến từ một thương hiệu thời trang thiết kế và một nhãn hàng nước hoa nội địa cao cấp. Tất cả đều dùng chung một kịch bản: xin lỗi vì sự cố ngoài ý muốn, nhưng buộc phải hủy hợp đồng vì áp lực từ Trịnh gia tộc.


Cùng lúc đó, tại văn phòng điều hành của Hoàng Kim Nam Sài Gòn, Trần Hải đang ngồi vắt chân trên chiếc ghế da lớn, tay xoay xoay chiếc điện thoại đầy đắc ý. Đứng bên cạnh hắn, Vy Oanh mặc một chiếc đầm lụa bó sát quyến rũ, nụ cười ngọt ngào giả tạo nở trên môi khi nhìn vào bảng báo cáo tài khoản truyền thông của Nhã Đan đang bị đóng băng hàng loạt.


"Anh Hải, đòn ghen của tiểu thư Trịnh Mỹ Lệ quả thực là danh bất hư truyền." Vy Oanh khẽ vuốt ve bả vai Trần Hải, giọng nói nũng nịu đầy đắc thắng. "Chỉ trong một buổi chiều mà toàn bộ nguồn thu thương mại của Nhã Đan đã bị cắt đứt sạch sẽ. Để xem lần này cô ta lấy gì để kiêu ngạo trước mặt đạo diễn Minh Trí và ban truyền thông nữa."


Trần Hải cười lạnh, ánh mắt đầy tham vọng tàn nhẫn lóe lên: "Gia Uy nghĩ rằng dùng chiếc nhẫn Aura đeo vào tay cô ta là có thể dọn đường cho cô ta quay lại sao? Thật nực cười. Lục gia tộc vận hành bằng những quy tắc gia tộc khắt khe, Lục Vạn Sơn tuyệt đối không bao giờ chấp nhận một đứa con dâu xuất thân từ giới xướng ca vô loài lại còn mang danh kẻ giật chồng. Việc Mỹ Lệ ra tay phong tỏa thương mại của Nhã Đan chính là ý muốn ngầm của cha tôi để cảnh cáo Gia Uy. Tôi chỉ cần ở phía sau đổ thêm dầu vào lửa, dùng ban truyền thông Hoàng Kim Nam Sài Gòn để khóa chặt mọi nỗ lực thanh minh của cô ta trên mạng xã hội."


Hắn quay sang ra lệnh cho trợ lý: "Truyền lệnh xuống ban PR, phong tỏa toàn bộ tài khoản truyền thông chính thức của Nhã Đan dưới danh nghĩa bảo vệ hình ảnh dự án 'Dưới Bóng Hoàng Lan'. Cấm cô ta phát ngôn bất kỳ điều gì về chiếc nhẫn hay mối quan hệ với Gia Uy. Tôi muốn cô ta phải hoàn toàn câm lặng và bị cô lập trước thềm Tuần lễ thời trang quốc tế sắp tới."


Tại căn hộ Bình Thạnh, bầu không khí trở nên ngột ngạt khi luật sư độc lập Phan Anh bước vào phòng khách với tập hồ sơ dày cộp trên tay. Gương mặt anh tuấn của chàng luật sư trẻ tràn đầy sự nghiêm nghị và cẩn trọng.


"Đan Đan, tình hình pháp lý hiện tại rất phức tạp." Phan Anh ngồi xuống đối diện Nhã Đan, mở tập hồ sơ ra. "Trịnh gia tộc không trực tiếp ra mặt ký bất kỳ văn bản nào, họ chỉ dùng quyền lực dòng tiền ngầm để ép các nhãn hàng tự nguyện hủy hợp đồng với em. Ba thương hiệu lớn đã chính thức gửi văn bản đơn phương chấm dứt thỏa thuận. Họ chấp nhận chịu phạt hợp đồng nhưng dưới áp lực tài chính từ Trịnh gia, họ đang tìm cách trì hoãn việc chi trả bồi thường bằng cách kéo dài tiến trình hòa giải dân sự."


Nhã Đan khẽ tựa lưng vào ghế sofa, ngón tay khẽ gõ nhịp lên mặt bàn kính. Cơn đau từ bả vai trái lại nhói lên, nhưng lý trí lạnh lùng của một cựu ảnh hậu giúp cô giữ vững sự điềm tĩnh tuyệt đối. Cô không hề tỏ ra yếu đuối, cũng không hề có ý định nhấc máy gọi điện cầu xin sự giúp đỡ tài chính từ Gia Uy. Bản hợp đồng tình ái 50 điều khoản quy định rõ ranh giới: cô và anh là đối tác sòng phẳng, cô mượn thế lực của anh để sinh tồn và báo thù, chứ không phải là một kẻ bám đuôi vô dụng chỉ biết khóc lóc đòi tiền bảo bọc.


"Họ muốn kéo dài thời gian hòa giải sao?" Nhã Đan khẽ mỉm cười, nụ cười lạnh lùng nhưng đầy mê hoặc. "Phan Anh, anh có nhớ điều khoản bồi thường thiệt hại danh dự do đơn phương chấm dứt hợp đồng trái luật mà anh đã soạn thảo cho em không?"


Phan Anh gật đầu, ánh mắt anh sáng lên: "Tất nhiên. Điều khoản đó quy định: nếu nhãn hàng đơn phương hủy hợp đồng mà không chứng minh được lỗi đạo đức trực tiếp từ phía em bằng văn bản pháp lý của cơ quan chức năng, họ phải thanh toán toàn bộ khoản phạt bồi thường trong vòng 7 ngày làm việc kể từ ngày gửi thông báo. Quá thời hạn trên, mức lãi suất phạt sẽ là 1.5% mỗi ngày tính trên tổng giá trị bồi thường."


"Rất tốt." Nhã Đan đứng dậy, sải bước về phía cửa sổ nhìn xuống dòng xe cộ hối hả của Sài Gòn dưới cơn mưa nhẹ. "Chúng ta sẽ dùng Chiến thuật Mượn gió bẻ măng. Trịnh Mỹ Lệ nghĩ rằng dùng tiền cắt hợp đồng của em là có thể dồn em vào đường cùng. Nhưng cô ta không biết rằng, việc các nhãn hàng đồng loạt hủy hợp đồng trái luật chính là cơ hội để em thu hồi một khoản tài chính khổng lồ một cách hợp pháp."


Cô quay lại nhìn Phan Anh, ánh mắt đầy sắc bén: "Anh hãy gửi công văn pháp lý chính thức tới cả ba nhãn hàng. Khẳng định chúng ta từ chối hòa giải dân sự kéo dài, yêu cầu thanh toán toàn bộ khoản phạt bồi thường 15 tỷ của Mộc Sắc và tổng cộng 10 tỷ của hai nhãn hàng còn lại đúng hạn 7 ngày. Nếu quá hạn, lập tức nộp đơn khởi kiện ra tòa án kinh tế thành phố. Đồng thời, gửi kèm thông cáo báo chí về việc các thương hiệu nội địa vi phạm đạo đức kinh doanh, đơn phương hủy bỏ hợp đồng với nghệ sĩ không có lý do pháp lý."


Thanh Mai tròn mắt nhìn Nhã Đan: "Cậu muốn đối đầu trực diện với họ sao? Nhưng hiện tại tài khoản truyền thông của cậu đang bị Trần Hải phong tỏa rồi, làm sao chúng ta đưa thông tin ra ngoài được?"


"Trần Hải chỉ có thể phong tỏa các kênh truyền thông trong nước thuộc tầm ảnh hưởng của Hoàng Kim Nam Sài Gòn." Nhã Đan khẽ vuốt nhẹ chiếc nhẫn Aura trên ngón tay. "Nhưng hắn không thể chạm tới các kênh truyền thông quốc tế của hãng trang sức Aura Pháp. Tuần lễ thời trang quốc tế chuẩn bị khai mạc vào cuối tuần này. Đó mới là chiến trường thực sự của em. Em sẽ dùng chính danh phận đại sứ thương hiệu Aura để phản công, khiến Trịnh Mỹ Lệ và Trần Hải phải trả một cái giá cực đắt cho đòn ghen thượng lưu này."


Phan Anh mỉm cười đầy tự hào, nhanh chóng thu xếp tài liệu vào cặp da: "Anh hiểu rồi. Anh sẽ lập tức soạn thảo công văn pháp lý và gửi đi ngay trong đêm nay. Trịnh gia tộc quen dùng tiền đè người, nhưng trước luật pháp sở hữu trí tuệ và hợp đồng thương mại, họ không thể che trời bằng một tay được."


Sau khi Phan Anh rời đi, không gian căn hộ trở lại vẻ tĩnh lặng của đêm muộn. Nhã Đan ngồi lặng lẽ trên ghế sofa, tay ôm lấy bả vai trái đang đau nhức. Cơn bão thương mại này đã lấy đi của cô 3 hợp đồng quảng cáo lớn và chịu tổn thất danh tiếng tạm thời trước mắt công chúng, nhưng trong đầu cô đã vạch ra một kế hoạch phản công hoàn hảo.


"Cộc, cộc."


Tiếng gõ cửa dứt khoát vang lên. Thanh Mai bước ra mở cửa rồi quay lại với một chiếc hộp chuyển phát nhanh màu đen sang trọng, phía trên được niêm phong bằng một lớp sáp nóng màu đỏ có khắc biểu tượng hình chim phượng hoàng của Trịnh gia tộc.


"Đan Đan, có người gửi cái này đến cho cậu. Người giao hàng nói là thư đích danh gửi cho cựu ảnh hậu Nhã Đan." Thanh Mai lo lắng đưa chiếc hộp cho cô.


Nhã Đan nhận lấy chiếc hộp, dùng một con dao nhỏ rọc nhẹ lớp sáp niêm phong. Bên trong chiếc hộp sang trọng không có hoa hay quà tặng, chỉ có một bức thư nặc danh được viết bằng mực đen sắc bén trên chất liệu giấy gấm cao cấp dành riêng cho giới thượng lưu. Cô mở bức thư ra, những dòng chữ kiêu ngạo, hống hách hiện lên đầy đe dọa:


"Một kẻ xướng ca vô loài dơ bẩn như cô không bao giờ đủ tư cách bước chân vào Tuần lễ thời trang quốc tế tại Sài Gòn. Chiếc nhẫn Aura trên tay cô chỉ là một món đồ chơi rẻ tiền của sự thương hại. Hãy khôn hồn mà tự nguyện rút lui khỏi sự kiện thời trang và biến mất khỏi Sài Gòn trước khi tôi lột trần chiếc mặt nạ giả tạo của cô trước toàn bộ giới truyền thông quốc tế. Đây là lời cảnh cáo cuối cùng của Trịnh Mỹ Lệ."


Nhã Đan nhìn chăm chằm vào bức thư đe dọa đầy kiêu ngạo của Trịnh Mỹ Lệ. Đôi môi đỏ mọng của cô khẽ cong lên thành một nụ cười lạnh lùng, ánh mắt phượng lóe lên thứ ánh sáng sắc bén, quyết liệt của một ảnh hậu chuẩn bị bước vào trận chiến sinh tử. Cô khẽ siết chặt bức thư trong tay, để mặc cho những dòng chữ kiêu ngạo kia bị bóp nát dưới ngón tay đeo nhẫn kim cương hồng Aura lấp lánh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!