Hào Quang Bằng Thực Lực
Ánh đèn spotlight cực mạnh từ trên trần cao dội thẳng xuống bục diễn trung tâm, bao phủ lấy Nhã Đan trong một quầng sáng rực rỡ và cô độc. Sắc đỏ kiêu kỳ của bộ váy dạ hội "Phượng Hoàng Tái Sinh" dưới ánh đèn như một ngọn lửa đang bùng cháy, tương phản gay gắt với khoảng tối sâu thẳm xung quanh phòng thử vai lớn của Tòa nhà Tập đoàn Hoàng Kim. Nhã Đan đứng đó, cằm khẽ nâng cao, tấm lưng trần mảnh dẻ giữ thẳng tắp. Ít ai biết rằng, ngay dưới lớp lụa đỏ bất đối xứng được thiết kế tinh tế kia, bả vai trái của cô đang nhói lên từng cơn đau âm ỉ. Vết thương từ đêm mưa cứu bé Gia Bảo vẫn chưa hoàn toàn khép miệng, mỗi nhịp thở sâu đều kéo theo sự co rút của các thớ cơ, nhưng gương mặt cô vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn sóng. Trên ngón áp út bàn tay trái, chiếc nhẫn kim cương hồng Aura lấp lánh thứ ánh sáng lạnh lùng, tựa như một lá bùa hộ mệnh vô hình bảo chứng cho sự kiêu hãnh của một cựu ảnh hậu.
Tại bàn giám khảo nằm khuất sau quầng sáng, đạo diễn gạo cội Minh Trí khẽ điều chỉnh lại gọng kính lão, đôi mắt thông tuệ của ông sáng lên khi nhìn thấy thần thái của cô học trò cũ. Ngược lại, ngồi bên cạnh ông, đạo diễn Khải Anh lại khẽ nhíu mày. Gương mặt gầy gò với chòm râu ria lởm chởm của hắn thoáng hiện lên vẻ thất vọng khi thấy Nhã Đan xuất hiện với diện mạo hoàn hảo, hoàn toàn không có vẻ gì là vừa trải qua một vụ phá hoại trang phục thảm hại như hắn đã tính toán cùng Tuyết Anh. Hắn hắng giọng, cố tình gõ mạnh cây bút xuống mặt bàn gỗ, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt trong phòng.
"Nhã Đan, thần thái của cô quả thực rất tốt. Nhưng đây là buổi thử vai cho dự án bom tấn 'Dưới Bóng Hoàng Lan', không phải là sàn diễn thời trang để cô phô diễn váy áo." Khải Anh nở một nụ cười khẩy đầy mưu mô, giọng nói trịch thượng vang lên. "Hơn nữa, kịch bản phân cảnh mà ban tổ chức gửi cho cô trước đây... vừa mới có sự thay đổi lớn vào tối muộn ngày hôm qua. Để đảm bảo tính công bằng và kiểm tra khả năng ứng biến thực sự của một diễn viên, hội đồng quyết định sẽ dùng phân cảnh mới này."
Nói đoạn, Khải Anh ra hiệu cho trợ lý mang lên một xấp tài liệu còn thơm mùi mực in, đặt thẳng lên bục diễn trước mặt Nhã Đan. Hắn tự đắc tựa lưng vào ghế, đan hai tay vào nhau: "Đây là phân đoạn đối chất giữa Quận chúa Mẫu Đơn và hoàng huynh dài đúng ba trang kịch bản, với toàn bộ thoại được viết bằng ngôn ngữ cổ phong cực kỳ phức tạp. Tôi cho cô đúng hai phút để đọc và ghi nhớ. Sau hai phút, cô phải thực hiện phân cảnh này ngay lập tức mà không được nhìn tài liệu. Nếu cô phạm bất kỳ lỗi nhả chữ hay quên thoại nào, buổi thử vai của cô sẽ lập tức kết thúc."
Ngồi ở góc bàn giám khảo, nhà biên kịch đồng minh Kiều Trang khẽ biến sắc. Cô chớp mắt nhìn Nhã Đan đầy lo lắng, bàn tay dưới gầm bàn siết chặt lấy chiếc laptop. Kiều Trang biết rõ đây là đòn hiểm độc của Khải Anh. Ba trang thoại cổ phong đầy rẫy điển tích, điển cố và cấu trúc ngữ pháp cổ vốn dĩ phải mất cả ngày để một diễn viên chuyên nghiệp học thuộc lòng, bắt một người đóng băng sự nghiệp hai năm phải nhớ trong hai phút chẳng khác nào một bản án tử hình gián tiếp. Hơn thế nữa, bản kịch bản phân cảnh mới này thực chất đã bị Khải Anh cố tình chỉnh sửa, lồng ghép những lỗi từ vựng sai lệch để gài bẫy cô.
Từ phía góc tối hành lang ngoài cửa phòng thử vai, Vy Oanh đang đứng tựa người vào bức tường kính, đôi môi đỏ mọng vẽ nên một nụ cười đắc ý tột cùng. Cô ta khẽ nâng ly nước ép trên tay, ánh mắt sắc lẹm rình rập chờ đợi khoảnh khắc Nhã Đan gục ngã và bị đuổi cổ khỏi tòa nhà Hoàng Kim trong sự nhục nhã.
Nhã Đan cúi đầu nhìn ba trang giấy trắng mực đen trước mặt. Cô không hề hoảng loạn, cũng không lên tiếng kháng nghị sự bất công rõ ràng này. Lý trí lạnh lùng của cô lập tức hoạt động hết công suất. Cô biết rõ, nếu cô mở lời tranh cãi hay cầu xin thêm thời gian, Khải Anh sẽ lập tức lấy cớ cô thiếu chuyên nghiệp và năng lực kém để loại cô ngay tại chỗ. Cô chỉ có một con đường duy nhất: đối đầu và chiến thắng bằng thực lực tuyệt đối.
Nhã Đan khẽ lật trang giấy đầu tiên. Cô kích hoạt kỹ năng Ghi nhớ kịch bản siêu tốc – một năng lực thiên bẩm được rèn luyện qua hàng ngàn giờ đọc kịch bản thời đỉnh cao. Đôi mắt phượng của cô di chuyển cực nhanh, chụp lại từng dòng chữ, từng ký tự như một chiếc máy quét chuyên dụng. Bộ não của cô nhanh chóng phân tích, dựng nên một bản đồ tư duy hình ảnh trong tâm trí. Cô lập tức phát hiện ra những điểm bất thường trong lời thoại: một vài điển tích về điển cố triều đại bị dùng sai lệch, cấu trúc câu thoại cổ phong bị đảo lộn một cách vụng về nhằm làm loạn nhịp điệu nhả chữ của người diễn.
"Muốn dùng kịch bản giả để bẫy mình sao?" Nhã Đan thầm cười lạnh trong lòng. Nhờ có bản kịch bản phân cảnh gốc chính xác 100% mà Kiều Trang đã âm thầm gửi cho cô từ trước, cô dễ dàng đối chiếu và tự động điều chỉnh lại những từ ngữ bị Khải Anh cố tình bóp méo ngay trong đầu. Cô bỏ qua những cái bẫy ngôn từ của hắn, chỉ tập trung khắc sâu vào trí nhớ những câu thoại nguyên bản, chính xác nhất của nhân vật Quận chúa Mẫu Đơn.
Đúng lúc đó, từ phía cửa phòng, Vy Oanh cố tình bước nhẹ vào trong bóng tối của căn phòng, cất giọng nói nhỏ đủ để vang vọng đến bục diễn, mang theo sự khiêu khích tột cùng: "Chị Đan ơi, cố lên nhé. Em nghe nói scandal giật chồng của chị dạo này đang xôn xao lắm, các nhãn hàng đều đang nhìn vào buổi thử vai này đấy. Chị đừng để áp lực tâm lý làm ảnh hưởng đến trí nhớ nhé."
Đòn tấn công tâm lý trực diện của Vy Oanh cực kỳ hiểm độc, cố tình khơi lại vết thương scandal để làm rạn nứt sự tập trung của Nhã Đan trong những giây phút ghi nhớ quý giá cuối cùng. Thế nhưng, Nhã Đan thậm chí không thèm liếc mắt nhìn về phía Vy Oanh. Gương mặt cô vẫn lạnh lùng như một pho tượng gấm, đôi mắt phượng vẫn quét nhanh qua trang giấy cuối cùng. Đối với cô, sự khiêu khích của kẻ thù lúc này chỉ là thứ tạp âm vô giá trị, ngược lại còn trở thành chất xúc tác mạnh mẽ kích thích ý chí chiến đấu đang rực cháy trong huyết quản.
"Hết hai phút." Giọng nói lạnh lùng của Khải Anh vang lên, cắt đứt khoảng không gian tĩnh lặng. Hắn nhếch mép cười, ra hiệu cho trợ lý thu lại xấp kịch bản trên bục diễn. "Nhã Đan, cô có thể bắt đầu. Hãy chứng minh cho hội đồng thấy hào quang của cựu ảnh hậu không phải là hư danh."
Nhã Đan khẽ khép mắt lại trong đúng ba giây. Dưới ánh đèn spotlight nóng bỏng, cô hít một hơi thật sâu bằng cơ hoành, luồng hơi nén chặt nơi lồng ngực giúp cô kiểm soát hoàn toàn nhịp tim đang đập nhanh vì cơn đau bả vai. Cô áp dụng kỹ thuật Method Acting (Nhập vai cực hạn) – phương pháp xóa nhòa ranh giới giữa bản thân và nhân vật mà cô đã được đạo diễn Minh Trí mài giũa trong bóng tối suốt thời gian qua. Cô tự thôi miên bản thân, rũ bỏ cái tên Nhã Đan đầy tổn thương của hiện tại, để linh hồn mình hoàn toàn nhập vào Quận chúa Mẫu Đơn – một nữ nhân hoàng tộc kiêu hãnh bước đi giữa triều đình đầy mưu mô phản nghịch, gánh chịu nỗi đau mất đi phụ hoàng và sự phản bội của chính hoàng huynh ruột thịt.
Ký ức đau thương về cái chết uẩn ức của cha cô – đạo diễn tài hoa Nhã Nam – bất ngờ ùa về như một cơn bão tuyết lạnh giá. Hình ảnh cha cô gầy gò, bất lực nằm trên vũng máu với bức di thư tuyệt mệnh viết dở hòa quyện hoàn hảo với nỗi đau mất nước, mất nhà của nhân vật Quận chúa Mẫu Đơn trong kịch bản. Sự uất hận, nỗi cô độc tột cùng và lòng kiêu hãnh không chịu khuất phục trước nghịch cảnh dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng cô.
Khi Nhã Đan mở mắt ra, toàn bộ thần thái của cô đã thay đổi hoàn toàn chỉ trong một tích tắc. Ánh mắt cô không còn là của một diễn viên đi thử vai, mà là ánh mắt sắc lẹm, ngạo nghễ nhưng chứa đựng nỗi bi thương tột cùng của một bậc vương giả thực sự.
Khải Anh đang ngồi rung đùi chợt khựng lại, nụ cười khẩy trên môi hắn cứng đờ khi chạm phải ánh mắt đầy áp lực của cô.
Nhã Đan khẽ nâng tà váy đỏ rực, bước một bước dài về phía trước, bả vai trái nhói lên đau đớn nhưng cô vẫn giữ tư thế uy nghiêm, quý phái. Cô cất giọng thoại đầu tiên. Luồng hơi từ cơ hoành phóng ra mạnh mẽ, mang theo kỹ thuật đài từ xuất thần "Giọng thoại đè bẹp đối thủ" mà cô đã khổ luyện cùng thầy Trần Bình:
"Hoàng huynh... Người nhìn xem, giang sơn này, ngai vàng này, rốt cuộc được nhuộm bằng máu của ai?!"
Giọng nói của Nhã Đan vang lên trầm ấm, sắc bén và có độ vang khủng khiếp, hoàn toàn lấn át toàn bộ tiếng rì rầm của điều hòa và tiếng thì thầm ở hậu trường. Âm vực của cô chuẩn xác đến từng phụ âm cổ phong, nhịp điệu nhả chữ chậm rãi nhưng nặng nề như từng nhát búa gõ thẳng vào tâm trí người nghe. Điều kỳ lạ là, mặc dù Khải Anh đã lén ra hiệu cho nhân viên kỹ thuật tắt bớt micro hiện trường hòng dìm giọng thoại của cô, nhưng giọng mộc tự nhiên của Nhã Đan vẫn vang rõ mồn một, tràn ngập khắp khán phòng lớn mà không cần bất kỳ thiết bị hỗ trợ nào.
Đạo diễn Minh Trí ngồi thẳng người dậy, hai tay ông bám chặt vào thành ghế, ánh mắt rực sáng đầy chấn động. Ông nhìn thấy rõ ràng hình bóng của nhân vật Quận chúa Mẫu Đơn bằng xương bằng thịt đang đứng trước mặt mình. Lời thoại cổ phong khó nhằn, đầy rẫy lỗi sai mà Khải Anh cố tình gài bẫy đã được Nhã Đan tự động chỉnh sửa lại một cách mượt mà, khớp hoàn hảo với điển tích lịch sử chính xác của kịch bản gốc.
Nhã Đan bước thêm một bước, đôi mắt phượng nhìn thẳng vào khoảng không trước mặt như thể hoàng huynh của nhân vật đang đứng đó. Thần thái của cô chuyển từ ngạo nghễ sang bi thương tột độ. Cô khẽ nấc nhẹ một nhịp, bả vai trái run rẩy nhẹ – một phản ứng vật lý thực tế từ cơn đau vết thương nhưng lại hòa quyện hoàn hảo với sự nghẹn ngào của nhân vật.
Chỉ trong vòng đúng ba giây, một giọt nước mắt trong vắt từ từ lăn dài trên má cô, rơi xuống thảm đỏ dưới chân (*Khả năng khóc sau 3 giây*). Giọt nước mắt ấy chứa đựng tất cả sự uất ức của mười năm oan trái, của cái chết của cha cô và sự cô độc của một người luôn phải đeo mặt nạ diễn xuất để sinh tồn.
"Người nói người vì hoàng tộc, vì thiên hạ bách tính... Nhưng bức thư tuyệt mệnh của phụ hoàng vẫn còn vương máu, người có dám nhìn thẳng vào vong linh của ông mà thề độc một câu chăng?!"
Câu thoại cuối cùng được Nhã Đan đẩy lên cao trào bằng âm vực đanh thép, đầy uất hận nhưng vẫn giữ nguyên cốt cách thanh cao của một quận chúa hoàng tộc. Giọt nước mắt thứ hai lăn dài, nhưng gương mặt cô không hề vặn vẹo vì đau khổ, ngược lại vẫn kiêu hãnh đến đáng sợ.
Sự im lặng bao trùm toàn bộ phòng thử vai lớn. Không một ai dám thở mạnh. Cả căn phòng như bị đóng băng trước áp lực nghệ thuật khủng khiếp mà Nhã Đan vừa tạo ra.
Khải Anh đứng ngồi không yên, mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán hắn. Hắn nhìn xuống tập kịch bản giả trên bàn, rồi lại nhìn Nhã Đan đang đứng kiêu hãnh dưới ánh đèn. Hắn biết mình đã hoàn toàn thất bại. Mọi cái bẫy kịch bản, mọi đòn chèn ép đài từ của hắn đều bị Nhã Đan dùng chính thực lực diễn xuất thần sầu đập tan tành.
Kiều Trang không kìm được nước mắt, cô khẽ đưa tay lau khóe mắt, trong lòng tràn đầy sự nể phục và tự hào về người đồng minh chính trực của mình. Vy Oanh đứng ở góc tối, bàn tay siết chặt lấy ly nước ép đến mức các đầu ngón tay trắng bệch, run rẩy vì giận dữ và đố kỵ.
Nhã Đan khẽ thở ra một hơi dài, từ từ thoát khỏi trạng thái nhập vai cực hạn của Method Acting. Thần thái vương dã biến mất, trả lại một Nhã Đan lạnh lùng, điềm tĩnh thường ngày. Cô khẽ cúi đầu chào ban giám khảo:
"Tôi đã thực hiện xong phân cảnh thử vai của mình. Cảm ơn hội đồng nghệ thuật."
Sự im lặng kéo dài thêm vài giây nữa, trước khi một tiếng vỗ tay vang dội, dứt khoát vang lên từ bàn giám khảo.
Đạo diễn gạo cội Minh Trí đứng bật dậy khỏi ghế. Ông vỗ tay đầy nhiệt huyết, ánh mắt thông tuệ nhìn thẳng vào Nhã Đan với sự tự hào tột đỉnh. Ông quay sang nhìn Khải Anh đang cúi đầu trốn tránh, rồi dõng dạc tuyên bố trước toàn bộ ê-kíp có mặt trong phòng:
"Xuất sắc! Đây mới chính là Quận chúa Mẫu Đơn mà tôi hằng tìm kiếm! Nhã Đan, con là người duy nhất xứng đáng với vai diễn này!"
Lời tuyên bố đanh thép của cây đại thụ điện ảnh Minh Trí vang vọng khắp khán phòng, chính thức đóng đinh vai diễn Quận chúa Mẫu Đơn vào tay Nhã Đan, đập tan mọi âm mưu phong sát của phe Trần Hải. Ở góc phòng, Vy Oanh siết chặt nắm tay đến mức móng tay găm sâu vào da thịt, rớm máu, đôi mắt ngập tràn sự căm hận tột cùng trước hào quang rực rỡ bằng thực lực của đối thủ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!