Trận Chiến Thử Vai
Chiếc SUV màu đen bóng loáng của Quốc Huy từ từ giảm tốc rồi dừng hẳn ngay trước thềm sảnh chính của Tòa nhà Tập đoàn Hoàng Kim tại trung tâm Quận 1. Tòa nhà chọc trời bằng kính phản chiếu ánh nắng rực rỡ của Sài Gòn, trông như một biểu tượng quyền lực lạnh lùng và bất khả xâm phạm. Nhã Đan ngồi ở băng ghế sau, khẽ điều chỉnh lại gọng kính râm lớn che khuất nửa gương mặt. Dưới lớp áo mỏng, bả vai trái của cô chợt nhói lên một cơn đau âm ỉ. Vết thương từ đêm mưa cứu bé Gia Bảo vẫn chưa hoàn toàn khép miệng, nhưng cô không cho phép bản thân lộ ra bất kỳ sự yếu đuối nào. Cô cúi đầu nhìn chiếc nhẫn kim cương hồng Aura trên ngón áp út, lấp lánh như một lời nhắc nhở về bản hợp đồng tình ái đầy vụ lợi nhưng cũng là vũ khí duy nhất để cô đứng ở đây ngày hôm nay.
"Cô Nhã Đan, chúng ta đã đến nơi." Giọng nói trầm ổn của Quốc Huy vang lên từ ghế lái. Anh bước xuống xe, nhanh chóng vòng ra sau mở cửa cho cô, tay che chắn trần xe một cách vô cùng chuyên nghiệp. Sự bảo vệ nghiêm ngặt này không chỉ là nhiệm vụ do Gia Uy giao phó, mà từ lâu đã mang theo sự kính trọng thực sự của gã cựu đặc nhiệm dành cho bản lĩnh của cô.
Nhã Đan bước xuống xe. Ngay lập tức, chiếc váy trắng lụa tơ tằm thanh lịch – một thiết kế tinh tế của Lê Minh – khẽ lay động theo làn gió nhẹ. Cô ngẩng cao đầu, sải bước qua cánh cửa xoay bằng kính của tòa nhà, bước thẳng vào chiến trường đầu tiên của cuộc đời mình: buổi thử vai nhân vật Quận chúa Mẫu Đơn trong dự án bom tấn cổ trang "Dưới Bóng Hoàng Lan".
Phòng thay đồ VIP dành cho các diễn viên thử vai nằm ở tầng 12. Khi Nhã Đan vừa đẩy cửa bước vào, một mùi hương nước hoa ngọt nồng quen thuộc đã xộc vào mũi. Ngồi trước gương trang điểm lớn là Tuyết Anh – nữ diễn viên trẻ đang được xây dựng hình tượng "ngọc nữ" thế hệ mới của Hoàng Kim. Tuyết Anh mặc một bộ đầm trắng thanh khiết, mái tóc dài thẳng mượt xõa ngang vai, trông vô cùng trong sáng và ngây thơ. Nhưng ngay khi nhìn thấy Nhã Đan qua tấm gương phản chiếu, ánh mắt cô ta khẽ lóe lên một tia đố kỵ tột cùng trước khi nhanh chóng được thay thế bằng nụ cười ngọt ngào giả tạo.
"Chị Đan! Chị đến rồi à?" Tuyết Anh đứng bật dậy, chạy đến nắm lấy tay Nhã Đan với vẻ mặt mừng rỡ. "Em nghe nói chị bị thương sau vụ tai nạn, lo lắng cho chị chết đi được. Hôm nay thấy chị khỏe mạnh đến thử vai thế này, em vui lắm!"
Nhã Đan khẽ rút tay ra một cách lịch thiệp, đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên một nụ cười nhạt: "Cảm ơn sự quan tâm của em, Tuyết Anh. Chị vẫn ổn."
"Chị Đan này, vai Quận chúa Mẫu Đơn khó lắm đó." Tuyết Anh chớp chớp mắt, giọng nói nhỏ nhẹ đầy vẻ lo lắng cho đàn chị. "Đạo diễn Khải Anh hôm nay cực kỳ khắt khe, lại có cả đạo diễn gạo cội Minh Trí ngồi ghế giám khảo nữa. Chị mới quay lại sau thời gian dài đóng băng sự nghiệp, có cần em chia sẻ chút kinh nghiệm diễn xuất gần đây không?"
Nhã Đan nhìn thấu sự kiêu ngạo ngầm ẩn sau vẻ ngây thơ của Tuyết Anh. Cô biết rõ cô ta chính là tay sai đắc lực của Vy Oanh, kẻ chuyên đâm sau lưng đồng nghiệp để cướp đoạt tài nguyên. Nhã Đan chỉ thản nhiên đáp: "Không cần đâu, chị tự có chuẩn bị. Chị vào phòng vệ sinh chỉnh sửa lại trang phục một chút."
Nhã Đan treo bộ váy dạ hội chính – chiếc váy lụa trắng tơ tằm haute couture lộng lẫy được bọc trong túi bảo vệ chuyên dụng – lên giá treo đồ ở góc phòng, rồi bước vào phòng vệ sinh bên trong.
Chỉ chờ có thế, nụ cười trên môi Tuyết Anh lập tức biến mất, thay thế bằng một gương mặt vặn vẹo vì đố kỵ. Cô ta nhìn chằm chằm vào chiếc túi đựng váy của Nhã Đan. Vy Oanh đã ra lệnh cho cô ta bằng mọi giá phải khiến Nhã Đan bẽ mặt trước giờ thử vai, không được để cô xuất hiện với vẻ ngoài hoàn hảo. Tuyết Anh run rẩy rút từ trong túi xách ra một chiếc dao rọc giấy sắc lẹm, bước nhanh đến góc phòng. Với sự độc ác và đố kỵ tột cùng, cô ta kéo khóa túi bảo vệ, dùng lưỡi dao rạch mạnh những đường dứt khoát, tàn nhẫn lên chất liệu lụa tơ tằm mỏng manh của bộ váy trắng.
"Xoẹt! Xoẹt!"
Từng đường dao sắc lẹm cắt nát bộ váy dạ hội lộng lẫy thành những mảnh giẻ rách không hơn không kém. Sau khi thực hiện xong hành vi bẩn thỉu, Tuyết Anh nhanh chóng kéo khóa túi bảo vệ lại như cũ, giấu chiếc dao rọc giấy đi rồi quay lại ghế ngồi, tim đập liên hồi nhưng gương mặt đã khôi phục lại vẻ ngây thơ vô tội.
Năm phút sau, Nhã Đan bước ra khỏi phòng vệ sinh. Cùng lúc đó, Thanh Mai – bạn thân kiêm stylist riêng của cô – cũng vừa đẩy cửa bước vào phòng với vẻ mặt hớt hải: "Đan ơi! Sắp đến giờ của cậu rồi, để mình giúp cậu thay đồ và dặm lại phấn son."
Thanh Mai bước đến giá treo đồ, kéo khóa túi bảo vệ ra để lấy bộ váy dạ hội chính. Nhưng ngay khi nhìn thấy vật phẩm bên trong, Thanh Mai kinh hoàng hét lên một tiếng, suýt chút nữa đánh rơi cả chiếc móc treo: "Cái... cái gì thế này?! Đan ơi! Nhìn bộ váy của cậu này!"
Nhã Đan bước nhanh tới. Trước mắt cô, Bộ váy dạ hội rách nát thảm hại, những vết cắt sắc lẹm, dứt khoát bằng dao rọc giấy kéo dài từ ngực xuống tận tà váy, làm lộ ra lớp lót bên trong xơ xác. Đây hoàn toàn là một vụ phá hoại có chủ đích, một đòn đánh chí mạng nhằm hủy hoại hoàn toàn diện mạo thảm đỏ của cô trước giờ G.
Tuyết Anh đứng bên cạnh lập tức giả vờ lo lắng, cố tình lớn tiếng để âm thanh lọt ra ngoài hành lang nơi các phóng viên và nhân viên Hoàng Kim đang đi lại: "Ôi trời ơi! Đan ơi! Sao bộ váy của chị lại bị rách nát thế này? Ai mà độc ác quá vậy? Thế này thì làm sao chị kịp vào phòng thử vai đây? Để em gọi mọi người vào giúp chị nhé!"
"Im miệng!" Nhã Đan đột ngột quay đầu lại, ánh mắt cô sắc lạnh và uy lực như hai lưỡi dao găm thẳng vào Tuyết Anh, khiến cô ta cứng họng, lùi lại một bước vì sợ hãi. Nhã Đan quay sang Thanh Mai, giọng nói cực kỳ điềm tĩnh nhưng chứa đựng mệnh lệnh tối cao: "Thanh Mai, khóa chặt cửa phòng thay đồ lại. Không cho bất kỳ ai bước vào, kể cả phóng viên hay nhân viên hậu cần."
Thanh Mai nhanh chóng hiểu ý, lao ra chốt chặt cửa phòng. Cô quay lại nhìn bộ váy rách nát, bật khóc nức nở: "Đan ơi, làm sao bây giờ? Đây là thiết kế độc bản của Lê Minh, chất liệu lụa tơ tằm này cực kỳ nhạy cảm, có khâu vá thế nào cũng không thể cứu vãn được trong vòng năm phút! Hay là mình báo với anh Gia Uy..."
"Không được báo cho Gia Uy." Nhã Đan cắt ngang, giọng nói lạnh lùng quyết liệt. "Mình đã nói rồi, mình phải thắng trận chiến này bằng chính thực lực của mình, không thể dựa dẫm vào anh ấy để kẻ thù có cớ khinh miệt. Tuyết Anh muốn thấy mình hoảng loạn, Vy Oanh muốn mình trễ giờ thử vai để tự động bị loại. Mình quyết không để chúng đạt được ý nguyện."
Nhã Đan hít một hơi thật sâu để an định tinh thần. Cô áp dụng kỹ năng phân tích tình huống nhạy bén của một cựu ảnh hậu. Cô nhìn sang chiếc vali bảo mật thứ hai mà Thanh Mai mang theo từ biệt thự Quận 2. Đó chính là sự chuẩn bị dự phòng mà cô đã tính toán từ trước.
"Thanh Mai, kích hoạt chiếc vali thứ hai." Nhã Đan ra lệnh.
Thanh Mai khẽ giật mình, rồi mắt cô sáng lên: "Bộ váy đỏ 'Phượng Hoàng Tái Sinh'?! Nhưng Đan ơi, layout trang điểm hiện tại của cậu là tông nude thanh lịch, nếu mặc bộ váy đỏ rực rỡ vương giả đó, chúng ta phải thay đổi hoàn toàn phong cách trang điểm! Thời gian chỉ còn chưa đầy bốn phút!"
"Bốn phút là quá đủ cho kỹ năng của cậu và bản lĩnh của mình." Nhã Đan dứt khoát cởi bỏ bộ váy thường ngày, đứng trước gương lớn. "Trang điểm tông đỏ cổ điển, nhấn mạnh vào đôi mắt phượng. Chúng ta sẽ dùng Thủ đoạn Tráo rồng đổi phượng, biến sự cố phá hoại này thành màn lột xác visual chấn động nhất ngày hôm nay!"
Thanh Mai như được truyền thêm sức mạnh từ sự kiên định của bạn thân. Cô lập tức mở chiếc vali thứ hai, lấy ra bộ váy dạ hội đỏ rực rỡ quyền lực. Đây là một thiết kế haute couture táo bạo của Lê Minh, xẻ tà cao lên tận đùi, phần lưng trần quyến rũ và bả vai được thiết kế bất đối xứng khéo léo che đi lớp băng gạc trên vai trái của Nhã Đan.
Thanh Mai di chuyển đôi tay nhanh như múa, dặm phấn tạo khối sắc sảo, tô điểm cho đôi môi Nhã Đan sắc son đỏ trầm đầy quyền lực, và vẽ đường eyeliner sắc lẹm kéo dài ở đuôi mắt. Từng động tác phối hợp nhịp nhàng giữa hai người tạo nên một bầu không khí khẩn trương nhưng cực kỳ chuyên nghiệp.
Tuyết Anh đứng góc phòng, chứng kiến màn lột xác ngoạn mục này mà lòng tràn đầy sợ hãi và thất vọng. Cô ta không ngờ Nhã Đan không hề khóc lóc hay hoảng loạn, ngược lại còn bình tĩnh đến đáng sợ để tự cứu vây.
Đúng ba phút năm mươi giây, cửa phòng thay đồ mở ra.
Nhã Đan bước ra ngoài. Sắc đỏ rực rỡ của bộ váy "Phượng Hoàng Tái Sinh" kết hợp cùng layout trang điểm sắc sảo tông đỏ cổ điển khiến cô trông như một nữ hoàng bước ra từ đống tro tàn của danh vọng bị hủy hoại. Thần thái kiêu sa, bước đi uyển chuyển và ánh mắt đầy sát khí vương giả của cô lập tức chiếm trọn mọi ánh nhìn của các nhân viên Hoàng Kim và phóng viên đang túc trực ở hành lang.
Tuyết Anh bước theo sau, gương mặt tái mét không còn một giọt máu. Vy Oanh đứng ở góc hành lang chờ đợi để xem trò hề của Nhã Đan, nhưng ngay khi nhìn thấy sắc đỏ rực rỡ quyền lực ấy bước ra, cô ta đã siết chặt nắm tay đến mức móng tay găm sâu vào da thịt, rớm máu.
Nhã Đan phớt lờ hoàn toàn những ánh mắt kinh ngạc xung quanh, cô sải bước tiến thẳng về phía cuối hành lang, nơi đặt cánh cửa gỗ lớn dẫn vào phòng thử vai chính thức của dự án "Dưới Bóng Hoàng Lan".
Bên trong phòng thử vai lớn của tòa nhà Hoàng Kim, không khí vô cùng ngột ngạt và nghiêm trang. Ánh đèn spotlight cực mạnh chiếu sáng bục diễn ở trung tâm phòng, xung quanh là bóng tối bao phủ. Tại bàn giám khảo, ngồi ở vị trí trung tâm là Đạo diễn Minh Trí – cây đại thụ của nền điện ảnh nước nhà, người thầy đã âm thầm chỉ dạy kỹ thuật diễn xuất xuất thần cho Nhã Đan trong bóng tối. Gương mặt ông phúc hậu nhưng ánh mắt cực kỳ thông tuệ và khắt khe. Ngồi bên cạnh ông là Khải Anh – đạo diễn chính của bộ phim, kẻ đã nhận hối lộ của Vy Oanh để cố tình chèn ép Nhã Đan. Khải Anh đang cười khẩy đầy mưu mô, tay gõ gõ cây bút xuống tập hồ sơ kịch bản giả mà hắn đã cố tình rò rỉ cho cô ở tập trước, tin chắc rằng cô sẽ phạm sai lầm ngớ ngẩn.
"Thí sinh tiếp theo: Nhã Đan. Thử vai nhân vật Quận chúa Mẫu Đơn." Giọng nói của thư ký ban tổ chức vang lên qua loa phóng thanh.
Nhã Đan bước vào phòng. Sắc đỏ rực rỡ của cô lập tức xé toạc bóng tối của căn phòng lớn, thu hút toàn bộ sự chú ý của ban giám khảo.
Khải Anh khẽ biến sắc khi thấy Nhã Đan xuất hiện với diện mạo quá đỗi lộng lẫy và kiêu hãnh, hoàn toàn không có vẻ gì là vừa trải qua một vụ phá hoại trang phục như hắn đã nghe Tuyết Anh báo cáo ngầm. Hắn hắng giọng, cố tình dùng giọng điệu trịch thượng để tạo áp lực tâm lý: "Nhã Đan, cô trễ mất hai phút so với lịch trình. Trình diễn trang phục lộng lẫy thế này liệu có giúp cô che giấu được sự thiếu hụt về năng lực diễn xuất và đài từ sau hai năm đóng băng không?"
Nhã Đan bước lên bục diễn, đứng thẳng dưới ánh đèn spotlight chói mắt. Cơn đau từ bả vai trái thỉnh thoảng lại nhói lên dữ dội, nhưng cô khéo léo giữ vai thẳng, không hề biểu lộ một chút đau đớn nào trên cơ mặt. Cô khẽ cúi đầu chào đạo diễn Minh Trí với sự kính trọng sâu sắc, rồi quay sang nhìn thẳng vào Khải Anh, ánh mắt sắc lạnh không chút dao động:
"Đạo diễn Khải Anh, sự chuyên nghiệp của một diễn viên được đánh giá bằng kết quả trên bục diễn này, chứ không phải bằng những lời phán xét vội vã trước khi tôi bắt đầu. Tôi đã sẵn sàng thực hiện phân cảnh thử vai của mình."
Đạo diễn Minh Trí khẽ gật đầu, ánh mắt ông lóe lên một tia sáng hài lòng trước sự kiên cường và phong thái đĩnh đạc của cô học trò cũ. Ông lật trang kịch bản, giọng nói trầm ấm vang lên: "Nhã Đan, phân cảnh thử vai của con hôm nay là đoạn Quận chúa Mẫu Đơn đối mặt với hoàng huynh sau khi mưu đồ phản nghịch của gia tộc bị bại lộ. Đây là phân cảnh đòi hỏi sự chuyển biến tâm lý cực kỳ phức tạp và đài từ cổ phong nghiêm ngặt. Con có mười giây để chuẩn bị."
Khải Anh cười thầm trong lòng. Hắn biết rõ bản kịch bản giả mà hắn gửi cho cô chứa đầy lỗi ngữ pháp cổ phong và điển tích sai lệch. Chỉ cần cô cất giọng đọc theo bản thảo đó, hắn sẽ lập tức lấy cớ cô thiếu kiến thức, xúc phạm nguyên tác để loại cô ngay lập tức trước mặt Minh Trí.
Nhã Đan đứng yên dưới ánh đèn. Cô khẽ nhắm mắt lại trong đúng ba giây. Trong bóng tối của tâm trí, cô rũ bỏ hoàn toàn những thị phi, những mưu đồ bẩn thỉu của Vy Oanh, và cả cơn đau thể chất đang hành hạ bả vai trái. Cô kích hoạt kỹ năng Ghi nhớ kịch bản siêu tốc, tái hiện lại bản kịch bản phân cảnh gốc chính xác 100% mà biên kịch Kiều Trang đã lén gửi cho cô. Từng câu thoại cổ phong chuẩn xác, từng nhịp thở, từng biểu cảm tâm lý của nhân vật được cô sắp xếp hoàn hảo trong bộ não hình ảnh của mình.
Cô áp dụng kỹ thuật Method Acting (Nhập vai cực hạn), tự thôi miên bản thân chính là Quận chúa Mẫu Đơn – người phụ nữ bị dồn vào đường cùng, bị cả triều đình quay lưng nhưng vẫn giữ nguyên lòng kiêu hãnh vương tộc không thể bị chà đạp.
Khi Nhã Đan mở mắt ra, toàn bộ thần thái trên gương mặt cô thay đổi hoàn toàn chỉ trong một tích tắc. Đôi mắt phượng vốn lạnh lùng bỗng chốc tràn ngập sự u uất, bi thương nhưng lại lóe lên tia sáng sắc bén, ngạo nghễ của một bậc vương giả thực sự.
Khí chất bùng nổ mạnh mẽ đến mức Đạo diễn Minh Trí phải thẳng người dậy, hai tay đan vào nhau, chăm chú quan sát không chớp mắt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!