Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Rơi Xuống Đáy Bùn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa tầm tã của mùa hạ Sài Gòn dội xuống mái tôn rỉ sét của khu chung cư cũ Quận 4, tạo nên những tiếng động rền vang, nhức nhối như muốn gõ nát màng nhĩ của bất kỳ ai đang trú ngụ bên trong. Nước mưa tạt qua khe cửa sổ gỗ mục nát, rỉ rả chảy thành một vệt dài xám xịt trên nền gạch bông đã mờ hết hoa văn. Trong không gian chật hẹp, u tối mờ mịt ấy, Nhã Đan ngồi bó gối trên chiếc giường đơn ọp ẹp. Gương mặt cô nhợt nhạt, những lọn tóc đen dài tự nhiên rũ xuống hai bên vai, che đi nửa vầng trán thanh tú nhưng không giấu nổi đôi mắt sắc lạnh, sâu thẳm như hồ băng vĩnh cửu.


Trên màn hình chiếc điện thoại thông minh rẻ tiền bị nứt một góc kính, những dòng thông báo đỏ rực liên tục nhảy lên như những nhát dao vô hình đâm thẳng vào khoảng không gian tĩnh lặng.


"Ảnh hậu giật chồng! Nhã Đan đi khách sạn với đại gia có vợ!"

"Tẩy chay cựu ảnh hậu đạo đức giả! Trả lại danh dự cho gia đình người ta!"

"Nhãn hàng thời trang X chính thức hủy hợp đồng đại diện thương hiệu với Nhã Đan, yêu cầu bồi thường thiệt hại 5 tỷ đồng!"


Những dòng chữ nhảy múa điên cuồng trên các diễn đàn giải trí lớn nhỏ. Scandal Giật chồng quốc dân – một cái bẫy hoàn hảo được dàn dựng tinh vi bởi thế lực đứng sau tập đoàn giải trí Hoàng Kim, cụ thể là Trần Hải và Vy Oanh – đã thành công dìm cô từ đỉnh cao vinh quang của một cựu ảnh hậu tài sắc vẹn toàn xuống tận đáy bùn sâu của sự nhục nhã. Chỉ trong vòng chưa đầy một tuần, từ một ngôi sao được vạn người săn đón, Nhã Đan đã biến thành Kẻ tội đồ quốc dân, bị toàn mạng xã hội tẩy chay, bị các nhãn hàng đồng loạt quay lưng và đòi bồi thường những khoản tiền khổng lồ mà cô không bao giờ có khả năng chi trả ở thời điểm hiện tại.


Cô tắt màn hình điện thoại. Bóng tối lập tức nuốt chửng căn phòng nhỏ. Nhã Đan khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu để nén lại cơn hoảng loạn đang chực chờ bùng phát trong lồng ngực. Cô tự nhủ bản thân phải tỉnh táo. Cái chết u uẩn của cha cô – đạo diễn tài hoa Nhã Nam – vẫn chưa được làm sáng tỏ. Chân tướng cái chết của đạo diễn Nhã Nam chính là động lực duy nhất giúp cô chịu đựng mọi tủi nhục này. Cha cô không hề tự sát vì trầm cảm, ông bị Trần Hải gài bẫy nợ nần rồi bức tử để cướp đoạt kịch bản gốc. Cô phải sống, phải kiên cường, và phải tìm cách quay lại giới giải trí để lột trần bộ mặt thật của lũ quỷ dữ đó.


"Rầm!"


Tiếng đập cửa thô bạo thình lình vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Nhã Đan. Cánh cửa gỗ cũ kỹ rung lên bần bật dưới những cú thúc mạnh mẽ từ bên ngoài.


"Nhã Đan! Mở cửa! Tao biết mày đang ở trong đó! Đừng có giả vờ chết giả vờ điếc với tao!"


Giọng nói chua ngoa, khàn đặc vì khói thuốc và rượu bia của Nguyễn Văn Hùng – gã cậu ruột nghiện ngập cờ bạc – dội qua khe cửa. Nhã Đan siết chặt hai bàn tay, ánh mắt cô lạnh đi vài phần. Cô đứng dậy, bước từng bước điềm tĩnh ra phía cửa. Chưa kịp để cô chạm vào chốt khóa, cánh cửa đã bị một lực mạnh từ bên ngoài đạp tung.


Nguyễn Văn Hùng bước vào, mang theo mùi rượu rẻ tiền nồng nặc và hơi ẩm ướt của cơn mưa bão ngoài kia. Thân hình gã mập mạp xộc xệch trong bộ đồ hiệu nhái lòe loẹt, khuôn mặt xám ngoét vì thức đêm ở các sòng bạc ngầm hiện rõ vẻ tham lam và hằn học. Đôi mắt hí lấm lét của gã đảo quanh căn phòng chật hẹp, cuối cùng dừng lại trên người cháu gái.


"Ồ, cựu ảnh hậu đại minh tinh của tao sao lại thảm hại thế này?" Hùng cười khẩy, giọng điệu đầy sự mỉa mai khinh bỉ. Gã tự tiện kéo chiếc ghế nhựa duy nhất trong phòng ra ngồi xuống, gác hai chân bẩn thỉu lên góc bàn gỗ. "Sao hả? Nghe nói mày bị các nhãn hàng hủy hợp đồng, bị người ta chửi rủa khắp nơi rồi à? Đáng đời lắm! Ai biểu ngày xưa làm ra vẻ thanh cao, không chịu đi tiếp khách với các đại gia cho tao nhờ vả?"


Nhã Đan đứng thẳng người, hai tay buông thõng bên hông, thần thái u uất nhưng kiên định như một cây tùng giữa bão tuyết. Cô dùng sự lạnh lùng áp chế, giọng nói không chút gợn sóng: "Ông đến đây làm gì? Tôi đã nói giữa tôi và ông không còn quan hệ gì nữa kể từ khi ông lấy trộm tiền viện phí của mẹ tôi để nướng vào sòng bài. Đi ra khỏi nhà tôi ngay lập tức trước khi tôi gọi cảnh sát."


"Cảnh sát?" Hùng cười hô hố, điệu bộ vô cùng đắc ý. Gã đứng dậy, tiến lại gần cô từng bước, mùi hôi hám từ người gã khiến Nhã Đan khẽ nhíu mày nhưng cô không hề lùi bước. "Mày dọa ai thế hả cháu gái? Bây giờ mày là kẻ tội đồ quốc dân, là con hồ ly tinh bị cả xã hội phỉ nhổ. Cảnh sát nào rảnh rỗi đi bảo vệ một đứa con gái lăng loàn như mày? Mà tao nói cho mày biết, tao đến đây không phải để nghe mày giảng đạo lý. Tao cần tiền! Đưa tao hai trăm triệu, nếu không hôm nay tao sẽ không để mày yên thân đâu!"


"Tôi không có tiền." Nhã Đan trả lời dứt khoát. "Tất cả tài khoản của tôi đã bị đóng băng để phục vụ điều tra bồi thường hợp đồng. Tôi hiện tại ngay cả tiền ăn cũng phải đi làm diễn viên quần chúng vô danh để kiếm từng đồng lẻ. Ông đi mà hỏi những kẻ đã thuê ông bôi nhọ tôi ấy."


Khuôn mặt Nguyễn Văn Hùng lập tức biến dạng vì giận dữ. Gã không tin một cựu ngôi sao hạng A như cô lại không có tiền riêng giấu đi. Gã điên cuồng lao đến chiếc tủ gỗ nhỏ ở góc phòng – nơi duy nhất có khóa trong căn hộ này. Gã dùng sức mạnh thô bạo giật mạnh, phá hỏng chiếc khóa lỏng lẻo và bắt đầu lục lọi đồ đạc bên trong, ném tung tóe quần áo, sách vở của cô xuống nền đất ẩm ướt.


"Ông làm cái gì thế hả? Bỏ tay ra!" Nhã Đan lao đến, cố gắng ngăn cản hành vi phá hoại của gã.


"Mày giấu tiền ở đâu? Hộp trang sức đâu? Kịch bản đâu? Đưa hết ra đây cho tao!" Hùng gầm gừ như một con thú đói. Gã gạt phắt tay cô ra, khiến cô lảo đảo suýt ngã.


Trong lúc lục lọi điên cuồng, bàn tay bẩn thỉu của Hùng chạm trúng một chiếc hộp gỗ mun nhỏ nằm sâu dưới đáy tủ. Đôi mắt gã sáng lên khi nhìn thấy chiếc hộp. Gã lập tức giật lấy và mở ra. Bên trong không có vàng bạc châu báu, mà chỉ có một cuốn sổ tay bìa da đã sờn cũ và một xấp giấy viết tay ố vàng – đó chính là cuốn sổ tay kịch bản gốc và những ghi chép phân cảnh cũ của đạo diễn quá cố Nhã Nam.


Nhìn thấy di vật thiêng liêng của người cha quá cố bị gã cậu ruột cầm trên tay, lớp mặt nạ lạnh lùng của Nhã Đan hoàn toàn rạn nứt. Gương mặt cô biến sắc, hơi thở dồn dập: "Nguyễn Văn Hùng! Bỏ thứ đó xuống! Đó là di vật của ba tôi! Ông không được chạm vào nó!"


"Di vật?" Hùng nhìn cuốn sổ tay, rồi nhìn phản ứng kích động của Nhã Đan. Với bản tính lừa lọc tinh vi của một kẻ chuyên lăn lộn ở chợ đen, gã lập tức nhận ra đây chính là điểm yếu chí mạng của cô cháu gái kiêu ngạo này. Gã nở một nụ cười đê tiện, giơ cao cuốn sổ lên: "À... hóa ra đây là báu vật của mày sao? Cuốn kịch bản cũ của ông già mày. Tao nghe nói con mụ Vy Oanh đang tìm kiếm những thứ này để hợp thức hóa bộ phim mới của nó đúng không? Nếu tao đem thứ này bán cho Vy Oanh, hoặc đưa cho nhà báo bẩn Hữu Bằng để gã viết thêm một bài báo về việc 'Ảnh hậu bất hiếu, bán rẻ di vật của cha để lấy tiền bao trai', mày nghĩ cuộc đời mày sẽ thảm hại thế nào nữa hả?"


"Tôi bảo ông bỏ xuống!"


Nhã Đan không thể giữ nổi lý trí nữa. Cô lao lên, dùng toàn bộ sức lực để giật lại cuốn sổ tay từ tay Hùng. Nhưng sức lực của một cô gái gầy gò, kiệt quệ sau những ngày dài khủng hoảng làm sao đối địch nổi với một gã đàn ông lực lưỡng hung hãn. Hùng gầm lên một tiếng tức giận, gã dùng lực cánh tay đẩy mạnh một cú chí mạng vào bả vai Nhã Đan.


Nhã Đan mất đà, ngã nhào về phía sau. Cơ thể cô va đập mạnh vào cạnh chiếc bàn gỗ mục nát trước khi ngã xuống nền gạch cứng lạnh lẽo. Cú va chạm mạnh khiến chiếc bàn bị gãy một chân, những mảnh gỗ sắc nhọn quẹt qua cánh tay và cổ tay trái của cô, tạo nên một vết cắt dài rớm máu. Cơn đau nhức nhối ập đến khiến Nhã Đan khẽ rên rỉ, cô ôm chặt lấy cổ tay đang chảy máu, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi cuốn sổ tay trên tay gã cậu ruột.


Nguyễn Văn Hùng nhìn vết thương của cô với vẻ dửng dưng lạnh lùng. Gã tiến lại gần chiếc bàn, nhanh tay giật lấy chiếc điện thoại di động của Nhã Đan đang để trên bàn và đút tợn vào túi quần cùng với một số giấy tờ kịch bản nháp mà gã vừa vơ vét được từ chiếc tủ gỗ.


"Nghe cho rõ đây, Nhã Đan!" Hùng chỉ thẳng mặt cô, giọng điệu đầy sự đe dọa tàn nhẫn của một kẻ tống tiền chuyên nghiệp. "Mày có đúng 24 giờ để kiếm ra hai trăm triệu đưa cho tao. Đừng có nghĩ đến chuyện gọi cảnh sát hay nhờ vả ai. Chiếc điện thoại này tao giữ làm tin. Nếu sau 24 giờ nữa tao không thấy tiền trong tài khoản, kịch bản phân cảnh cũ của cha mày sẽ nằm gọn gàng trên bàn làm việc của Vy Oanh, và Hữu Bằng sẽ lập tức tung tin mày bất hiếu lên trang nhất! Mày tự mà suy nghĩ đi!"


Nói rồi, Nguyễn Văn Hùng quay người bước nhanh ra khỏi phòng, không quên đạp mạnh cánh cửa gỗ đã hỏng bản lề một lần nữa trước khi biến mất vào màn mưa đêm đen kịt của Quận 4. Tiếng bước chân nặng nề của gã xa dần, để lại căn phòng chỉ còn tiếng gió rít qua khe cửa sổ và tiếng mưa rơi rả rích.


Nhã Đan nằm im trên nền đất lạnh, vết thương ở tay vẫn không ngừng chảy máu, thấm đỏ một góc chiếc áo thun trắng giản dị. Nỗi đau thể xác không thấm thía gì so với sự u uất, bất lực đang gặm nhấm tâm hồn cô lúc này. Di vật của cha đang nằm trong tay kẻ thù, danh dự bị hủy hoại, tiền bạc trống rỗng. Cô thực sự đã rơi xuống đáy bùn sâu nhất của xã hội.


Nhưng trong bóng tối mịt mùng ấy, đôi mắt Nhã Đan đột ngột lóe lên một tia sáng lạnh lùng, sắc bén như lưỡi dao được mài giũa trong bóng tối. Cô gượng dậy, dùng một dải vải sạch băng bó tạm thời vết thương ở tay. Cô không được gục ngã. Thời hạn 24 giờ đang đếm ngược, và cô phải tìm ra một thế lực đủ mạnh để bảo vệ mình, bảo vệ di vật của cha và thực hiện kế hoạch báo thù nhắm vào gia tộc họ Lục. Một ý nghĩ táo bạo vụt qua tâm trí cô: Lục Gia Uy – ông trùm giải trí tối cao của Hoàng Kim, người duy nhất có thể đối đầu với Trần Hải. Cô phải tiếp cận anh ta, bằng mọi giá.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!