Nhạc nềnPowder_Snow

Bóng Ma Kiếp Trước Trở Lại

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn sương mù dày đặc của buổi chiều muộn trên dòng sông S như một tấm lưới khổng lồ nuốt chửng những tia nắng yếu ớt cuối ngày. Hạ Vy bước đi vội vã trên con đường lát đá sỏi ẩm ướt của khu phố cổ, chiếc áo khoác đen kéo cao quá cằm để che đi vết bầm tím hằn sâu trên cổ. Tiếng bước chân phía sau vẫn vang lên đều đặn, không nhanh không chậm, nhưng bám theo cô như hình với bóng.


Là Thẩm Duệ.


Vy không cần quay đầu lại cũng biết gã em họ xảo quyệt của Lâm Phong đang rình rập mình. Kiếp trước, chính gã đã phối hợp với Trịnh Thế Anh tạo ra hàng loạt bằng chứng ngoại tình giả để dồn cô vào đường cùng. Kiếp này, gã vẫn dùng lại những thủ đoạn bẩn thỉu đó. Vy khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên sự sắc sảo của một linh hồn đã từng trải qua cái chết. Cô rẽ đột ngột vào lối đi phụ bên hông một xưởng gốm cổ, nơi những kệ gốm nung xếp san sát tạo thành một mê cung nhỏ. Lợi dụng lúc một gánh hàng rong cồng kềnh đi ngang qua chặn tầm nhìn, Vy nhanh chóng lách người vào một ngõ hẻm tối dẫn thẳng ra bờ sông, thành công cắt đuôi Thẩm Duệ trong gang tấc.


Khi Vy bước vào quán cà phê Lệ Giang ven sông S, không gian bên trong mờ ảo dưới ánh đèn vàng ấm áp và tiếng nhạc jazz cổ điển. Ở góc bàn sát cửa kính nhìn ra dòng sông mù sương, một người đàn ông đã ngồi đợi sẵn.


Trịnh Thế Anh.


Hắn vẫn bảnh bao và chải chuốt như trong ký ức u tối của cô. Mái tóc vuốt keo dựng đứng bóng lộn, bộ vest thiết kế đắt tiền ôm sát cơ thể, và nụ cười đào hoa giả tạo luôn túc trực trên môi. Nhìn thấy Vy, đôi mắt hắn sáng lên một tia tham lam vô độ, nhưng lập tức được thay thế bằng vẻ mặt lo lắng, xót xa đầy kịch tính.


- Vy nhi! Em đây rồi. Sao em lại hẹn gặp anh ở nơi hẻo lánh thế này? Anh lo cho em phát điên lên được! - Thế Anh vội vàng đứng dậy, đưa tay định nắm lấy tay cô.


Vy khẽ nghiêng người tránh né, thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Cô nhìn thẳng vào gương mặt giả nhân giả nghĩa của mối tình đầu kiếp trước, lồng ngực dâng lên một sự ghê tởm tột độ. Kiếp trước, cô đã ngu muội tin vào những lời thề non hẹn biển của kẻ này, để rồi bị hắn lợi dụng lấy cắp con dấu Thẩm gia, đẩy Thẩm Lâm Phong vào vũng bùn và chính cô phải kết thúc cuộc đời trong phòng giam lạnh lẽo.


- Trịnh Thế Anh, bớt diễn kịch đi. Tôi hẹn anh ra đây chỉ để nói một lần cho rõ ràng. - Giọng Vy lạnh buốt như nước sông mùa đông.


Thế Anh khựng lại, ánh mắt hắn lướt qua chiếc cổ áo khoác hơi trễ của Vy, phát hiện ra vết bầm tím đỏ hằn sâu trên làn da trắng ngần của cô. Hắn lập tức chồm người tới, vẻ mặt đầy phẫn nộ giả tạo:


- Cổ của em... Có phải tên phế vật tàn phế Thẩm Lâm Phong đã làm ra chuyện này không? Hắn ta dám bạo hành em sao? Vy nhi, em gả vào Thẩm gia chỉ để chịu sự sỉ nhục này sao? Hãy nghe anh, bỏ trốn cùng anh đi! Anh sẽ dùng thế lực Trịnh thị để bảo vệ em, bảo vệ cả cha em nữa. Đừng ở bên cạnh tên điên liệt chân đó nữa!


Hắn lại đưa tay ra, lần này nắm chặt lấy bàn tay trái của cô—bàn tay vẫn còn quấn băng gạc trắng do vết thương bị bánh xe lăn cán phải hôm trước. Cơn đau nhói truyền thẳng vào đại não, nhưng nó không đau bằng nỗi hận thù đang cuộn trào trong huyết quản Vy.


- Buông ra! - Vy gằn giọng, dứt khoát giật mạnh tay lại.


- Vy nhi, em sao thế? Kiếp trước—à không, trước đây chúng ta đã từng yêu nhau sâu sắc thế nào em quên rồi sao? Anh biết em bị ép gả vì khoản sính lễ 50 tỷ của Thẩm gia. Nhưng anh không quan tâm đến quá khứ của em, anh chỉ muốn cứu em ra khỏi địa ngục đó! - Thế Anh tiếp tục dùng giọng điệu si tình dụ dỗ, cố tình xích lại gần cô hơn.


Vy nhìn thẳng vào đôi mắt xảo quyệt của hắn, từng câu chữ kiên định vang lên rõ ràng:


- Trịnh Thế Anh, anh nghe cho rõ đây. Tôi chưa từng yêu anh, và kiếp này tôi lại càng khinh bỉ anh. Khoản sính lễ 50 tỷ đó, Hạ gia đã lừa đảo chiếm đoạt, tôi không lấy một xu. Và người chồng tàn phế mà anh gọi là tên điên đó, đối với tôi, anh ấy đáng giá gấp vạn lần một kẻ đê tiện, nợ nần chồng chất như anh. Đừng bao giờ vác bộ mặt giả tạo này đến trước mặt tôi nữa.


Nói rồi, Vy không ngần ngại cầm ly nước lọc lạnh ngắt trên bàn, tạt thẳng vào mặt Trịnh Thế Anh trước sự kinh hoàng của hắn và những vị khách xung quanh. Nước lạnh chảy ròng ròng từ mái tóc vuốt keo xuống bộ vest đắt tiền của hắn, biến vẻ bảnh bao thường ngày thành một bộ dạng thảm hại.


- Cô... Hạ Vy! Cô điên rồi sao?! - Thế Anh hét lên, gương mặt méo mó vì nhục nhã.


Vy dứt khoát đứng dậy, kéo lại cổ áo khoác, quay lưng bước đi không một lần ngoảnh lại. Cô tin rằng sự cự tuyệt phũ phàng này sẽ khiến Thế Anh tức giận và bộc lộ sơ hở cấu kết với Thẩm Duệ sớm hơn.


Thế nhưng, Vy không hề biết rằng, ở góc khuất sau bức bình phong gỗ của quán cà phê, em gái cùng cha khác mẹ của cô—Hạ Tuyết—đang cầm chiếc máy ảnh cơ chuyên nghiệp lén lút chụp hình liên tục. Ả đã căn những góc chụp mập mờ nhất: lúc Thế Anh nắm lấy bàn tay băng bó của Vy, lúc hắn chồm người sát vào cô với vẻ mặt đầy lo lắng. Dưới ống kính đầy ác ý của Hạ Tuyết, cuộc đối chất nảy lửa và sự cự tuyệt của Vy đã hoàn toàn bị bóp méo thành một cuộc hẹn hò vụng trộm, đầy tình cảm giữa mợ cả Thẩm gia và tình cũ.


***


Chưa đầy một tiếng sau khi Vy rời đi, những bức ảnh chụp lén đã được chuyển thẳng đến tay Thẩm Duệ.


Ngồi trong văn phòng xa hoa của Nhị phòng Thẩm gia, Thẩm Duệ cười lên điên cuồng đầy đắc ý. Gã lập tức kích hoạt "Thủ đoạn thao túng dư luận mạng xã hội", chỉ đạo đội ngũ truyền thông bẩn phát tán hàng loạt bức ảnh này lên diễn đàn "Hào Môn Bí Sử"—nơi tập trung toàn bộ giới thượng lưu và các phu nhân hào môn thành phố S.


Tiêu đề bài viết giật gân nhanh chóng leo lên top tìm kiếm: *"Nóng: Mợ cả mới cưới của Thẩm gia lén lút ngoại tình với tình cũ ngay sau đêm tân hôn, bỏ mặc người chồng tàn phế tại biệt thự u tối."*


Dư luận lập tức bùng nổ như một chảo lửa. Giới phu nhân hào môn liên tục để lại những bình luận khinh bỉ, coi Vy là "ác phụ lăng loàn", kẻ hám tiền vô đạo đức. Tần Lệ Hoa—mợ hai Thẩm gia—lập tức gọi điện cho cha Vy là Hạ Trí, sỉ nhục gia đình họ Hạ không biết dạy con gái, bôi tro trát trấu vào mặt Thẩm gia.


Khi Hạ Vy trở về biệt thự Thẩm gia vào chập tối, bầu không khí bao trùm nơi đây lạnh lẽo và u ám đến rợn người. Cô lấy điện thoại ra định liên lạc với Giang Nam để kiểm tra tình hình, nhưng màn hình hiển thị cột sóng trống rỗng.


Mất sóng hoàn toàn.


Lý quản gia đứng ở sảnh chính với nụ cười lạnh lùng, ra hiệu cho gia nhân ngắt toàn bộ thiết bị phát sóng viễn thông và wifi khu vực phòng Vy theo lệnh của Nhị phòng. Chúng muốn cô hoàn toàn bị cô lập, không thể thanh minh hay tìm kiếm sự trợ giúp từ bên ngoài.


Trần Hào đứng chặn ngay trước lối vào phòng ngủ của Lâm Phong, gương mặt anh ta lạnh lùng và tràn ngập sự thất vọng tột độ.


- Mợ cả, thiếu gia đang đợi mợ bên trong. - Giọng Trần Hào khàn đặc, mang theo sát khí áp đảo.


Vy mím môi, kiên định đẩy cửa bước vào.


Căn phòng ngủ rộng lớn chìm sâu vào bóng tối, rèm cửa kéo kín mít không một khe sáng. Thẩm Lâm Phong ngồi lặng lẽ trên chiếc xe lăn giữa phòng, ánh sáng duy nhất phát ra là màn hình chiếc máy tính bảng đang hiển thị những bức ảnh chụp lén Vy bên cạnh Trịnh Thế Anh.


Đôi mắt obsidian của Lâm Phong đỏ ngầu, tràn ngập sát khí và sự dằn vặt tột cùng. Bóng ma tâm lý kiếp trước ùa về tàn phá tâm trí anh dữ dội. Kiếp trước, anh chết một phần cũng vì tin vào những bức ảnh ngoại tình giả này của Vy, kiếp này vết thương lòng bị chạm vào đau đớn tột độ. Lòng hận thù gào thét trong lồng ngực anh, bóp nghẹt mọi chút lòng tin ít ỏi vừa mới nhen nhóm.


- Hạ Vy... Cô giỏi lắm. - Giọng Lâm Phong trầm thấp, lạnh buốt như tiếng rít của quỷ dữ. - Hóa ra sự chăm sóc, sự sám hối của cô những ngày qua chỉ là để che mắt tôi, để cô thuận tiện đi hẹn hò với nhân tình sao?


- Lâm Phong, anh nghe em giải thích, những bức ảnh đó là do chúng cắt ghép dàn dựng... - Vy vội vàng bước tới, định giải thích.


- Cút đi! - Lâm Phong điên cuồng gào lên.


Trong cơn hoảng loạn và tức giận tột độ, anh vung tay gạt đổ toàn bộ đồ đạc trên bàn làm việc. Chiếc bình hoa cổ vỡ tan tành dưới sàn gỗ, sách vở và tài liệu bay tứ tung. Anh không muốn nghe bất kỳ lời giải thích nào nữa. Vết thương lòng bị phản bội từ cả hai kiếp sống khiến anh hoàn toàn mất đi lý trí.


- Trần Hào! - Lâm Phong gầm lên ngoài cửa. - Đưa người đàn bà lăng loàn này xuống phòng kho ẩm ướt ở cuối hành lang phía Tây. Khóa chặt cửa lại, giam lỏng cô ta hoàn toàn cho tôi! Không có lệnh của tôi, ai dám thả cô ta ra sẽ phải chết!


Trần Hào bước vào, cúi đầu chấp hành mệnh lệnh. Vy nhìn Lâm Phong đang thở dốc dữ dội trên xe lăn, hai tay ôm lấy lồng ngực với gương mặt tím tái dần do cơn co thắt tim cấp tính đang cận kề. Cô muốn lao lại cứu anh, nhưng đã bị Trần Hào dùng lực giữ chặt bả vai đưa đi.


Cánh cửa phòng kho tối tăm, ẩm ướt sập lại, khóa xích sắt kêu lên những tiếng rợn người. Vy bị giam lỏng hoàn toàn trong bóng tối lạnh lẽo, lòng tin của Lâm Phong quay về mức 0%, trong khi bên kia bức tường, người chồng tàn phế của cô đang lịm dần đi trong cơn suy tim cấp tính.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!