Thoát Khỏi Biệt Thự U Tối
Tiếng bước chân lén lút của Tiểu Liên dừng lại ngay trước cửa phòng. Hạ Vy thản nhiên tắt màn hình điện thoại, chậm rãi giấu chiếc máy ghi âm siêu nhỏ vào túi áo khoác, nơi tờ đơn thuốc tây y của Bác sĩ Trần vẫn đang nằm im lìm như một bản án tử hình gián tiếp. Cô hít một hơi thật sâu, nén cơn đau rát từ cuống họng bị siết chặt đêm qua và cảm giác bỏng rát ở hai bàn tay đỏ ửng.
*Cạch.*
Tiểu Liên đẩy cửa bước vào, trên tay bưng khay trà gừng nóng. Gương mặt ả tỏ vẻ rụt rè, ngoan ngoãn như một gia nhân trung thành, nhưng đôi mắt láo liên lại khẽ quét qua bàn trang điểm và chiếc két sắt nhỏ ở góc phòng.
- Mợ cả, con mang trà gừng ấm lên cho mợ. Đêm qua trời lạnh quá, con sợ mợ bị nhiễm phong hàn. - Giọng Tiểu Liên ngọt xớt, khéo léo che đậy sự dò xét.
Hạ Vy không vội trả lời. Cô đứng dậy, bước từng bước chậm rãi đến trước mặt ả hầu gái. Chiếc cổ thanh mảnh của cô vẫn còn hằn sâu những vết bầm tím đỏ—dấu vết từ bàn tay tàn nhẫn của Thẩm Lâm Phong đêm qua. Khi Vy đến gần, Tiểu Liên vô thức lùi lại một bước, hơi thở khựng lại trước khí thế lạnh lùng, sắc sảo đột ngột tỏa ra từ người mợ cả vốn dĩ nhu nhược ngày nào.
- Tiểu Liên, trà gừng này ngon đấy. - Vy khẽ mỉm cười, nụ cười không chạm đến đáy mắt. - Nhưng có ngon bằng tin báo cáo cô vừa gửi cho Thẩm Duệ mười phút trước không?
*Bộp!*
Chiếc khay trà trên tay Tiểu Liên rơi sầm xuống sàn, nước trà gừng nóng hổi bắn tung tóe lên đôi giày da của ả. Gương mặt ả hầu gái lập tức cắt không còn một giọt máu. Ả lắp bắp, hai đầu gối run rẩy:
- Mợ... mợ cả... mợ nói gì thế ạ? Con... con không hiểu...
Hạ Vy thản nhiên lấy điện thoại ra, nhấn nút phát đoạn ghi âm. Giọng nói lanh lảnh của chính Tiểu Liên vang lên trong căn phòng tĩnh lặng, rành rọt từng câu chữ báo cáo việc Vy lấy cắp đơn thuốc của Bác sĩ Trần cho Thẩm Duệ.
Tiểu Liên quỳ sụp xuống sàn gỗ, hai tay ôm lấy chân Vy, khóc lóc thảm thiết:
- Mợ cả! Xin mợ tha mạng! Con bị ép buộc... Là bà cả Liễu Mai và cậu Duệ dùng mạng sống của mẹ con ở quê để uy hiếp... Con không còn cách nào khác!
Hạ Vy cúi xuống, dùng ngón tay nâng cằm Tiểu Liên lên. Lực tay của cô không mạnh, nhưng ánh mắt kiên định của cô khiến ả hầu gái lạnh toát cả sống lưng:
- Tôi không đuổi cô, cũng không giao cô cho Trần Hào. Cô biết vì sao không? Vì cô vẫn còn giá trị lợi dụng. Từ giờ trở đi, Thẩm Duệ hỏi gì, cô cứ báo cáo theo những gì tôi chỉ định. Nếu cô dám lệch một chữ, bản ghi âm này cùng hồ sơ ăn cắp tài sản Thẩm gia của cô kiếp trước—à không, của những năm qua—sẽ được gửi thẳng đến đồn cảnh sát. Cô hiểu chưa?
Tiểu Liên gật đầu như tế sao, lưng áo đẫm mồ hôi lạnh. Vy xua tay cho ả lui ra dọn dẹp bãi chiến trường dưới sàn.
Giải quyết xong gián điệp phòng ngủ, Vy quay lại chiếc bàn trang điểm. Cô mở ứng dụng ngân hàng trên điện thoại để kiểm tra tài khoản cá nhân chứa 500 triệu đồng tiết kiệm của mình. Màn hình hiển thị dòng chữ đỏ lạnh lùng: *"Tài khoản tạm thời bị khóa do yêu cầu xác minh giao dịch từ ngân hàng chủ quản."*
Vy siết chặt nắm tay, lòng căm phẫn dâng trào. Thẩm Quốc Hùng quả nhiên ra tay rất nhanh. Ông ta đã cấu kết với Uông quản lý của Ngân hàng thương mại S để phong tỏa toàn bộ tài chính cá nhân của cô, hòng dồn cô vào đường cùng, không có tiền mua thuốc điều trị cho Lâm Phong.
"Muốn dồn tôi vào thế bí sao? Nhị phòng Thẩm gia, các người quá coi thường Hạ Vy này rồi." Vy thầm nghĩ, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán.
Cô mở chiếc hộp gỗ nhỏ giấu dưới kẽ tủ quần áo, lấy ra chiếc kiềng vàng hồi môn duy nhất do người mẹ quá cố để lại. Đây là tài sản vật lý duy nhất không bị hệ thống ngân hàng của Thẩm gia kiểm soát. Cô cần phải lén ra ngoài ngay trong đêm nay để thanh lý nó tại khu phố cổ ven sông S, lấy tiền mặt khẩn cấp mua nhân sâm tuyết ngàn năm bảo vệ cơ tim cho Lâm Phong trước khi đợt bão tuyết tiếp theo kích hoạt độc tính của đơn thuốc tây y.
Nhưng làm thế nào để thoát khỏi hệ thống camera giám sát dày đặc và ban bảo an dưới quyền Thẩm Duệ?
Vy quyết định tìm gặp Hứa Vĩ—Đội trưởng đội bảo an biệt thự Thẩm gia.
Buổi chiều muộn, khi bão tuyết bắt đầu ngưng và sương mù dày đặc bao phủ khu vườn sau biệt thự, Vy lén gặp Hứa Vĩ tại góc khuất cạnh nhà kho cũ. Hứa Vĩ là một người đàn ông cao lớn, gương mặt vuông chữ điền nghiêm nghị. Nhìn thấy Vy bước đến với chiếc cổ bầm tím và đôi tay băng bó gạc, ánh mắt anh ta khẽ dao động đầy ái ngại.
- Mợ cả, mợ hẹn gặp tôi có việc gì? Nếu để cậu Duệ biết, tôi sẽ gặp rắc rối lớn. - Hứa Vĩ trầm giọng, cảnh giác nhìn xung quanh.
Vy đứng thẳng lưng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang theo sức nặng của sự ơn nghĩa:
- Đội trưởng Hứa, anh không cần lo lắng. Tôi hẹn gặp anh ở đây vì muốn hỏi thăm sức khỏe của bác gái ở quê. Cơn đau khớp mãn tính của bà sau đợt thuốc châm cứu của tôi tuần trước đã giảm bớt chưa?
Hứa Vĩ nghe nhắc đến mẹ mình, thái độ lập tức mềm mỏng hẳn. Tuần trước, mẹ anh ta từ quê lên thăm con trai, đột ngột phát bệnh khớp nặng đến mức không thể đi lại. Chính Vy đã lén dùng kỹ thuật châm cứu Đông y cổ truyền điều trị miễn phí cho bà suốt ba ngày, giúp bà đứng dậy đi lại bình thường. Ơn nghĩa ấy, Hứa Vĩ luôn khắc ghi trong lòng.
- Nhờ ơn mợ cả, mẹ tôi đã khỏe mạnh và về quê an toàn. Tôi thực sự biết ơn mợ. - Hứa Vĩ cúi đầu, giọng đầy kính trọng.
- Tôi không cần anh trả ơn bằng tiền bạc. - Vy nhìn thẳng vào mắt anh ta. - Đêm nay, tôi cần ra ngoài khu phố cổ ven sông S để lo một số việc khẩn cấp cho thiếu gia Lâm Phong. Tôi biết hệ thống camera của biệt thự do anh quản lý. Tôi cần anh nhắm mắt làm ngơ, xóa dấu vết camera ở góc phụ số 4 trong vòng đúng 5 phút vào lúc nửa đêm.
Hứa Vĩ biến sắc, mồ hôi hột rịn ra trên trán:
- Mợ cả, việc này... nếu cậu Duệ phát hiện ra camera bị nhiễu sóng, tôi sẽ bị đuổi việc, thậm chí bị Nhị phòng truy sát.
- Anh yên tâm. - Vy kiên định nói. - Góc số 4 là góc khuất sát bờ tường tường phụ, nơi có rặng thông già che chắn. Anh chỉ cần tạo ra một đợt nhiễu sóng vô tuyến ngắn do thời tiết bão tuyết. Sẽ không ai nghi ngờ một đội trưởng bảo an kỳ cựu như anh. Hơn nữa, việc tôi đi đêm nay là để cứu mạng Lâm Phong. Nếu anh muốn nhìn thấy thiếu gia thực sự đứng dậy và lấy lại Thẩm gia, hãy giúp tôi lần này.
Sự kiên cường và ánh mắt tràn ngập chính nghĩa của Vy đã hoàn toàn thuyết phục được người đàn ông trọng nghĩa khí này. Hứa Vĩ siết chặt nắm tay, gật đầu quyết đoán:
- Được! Đúng 12 giờ đêm nay, tôi sẽ làm nhiễu sóng camera góc số 4 trong vòng 5 phút. Mợ phải hành động thật nhanh. Sau thời gian đó, tôi bắt buộc phải khôi phục hệ thống để tránh bị nghi ngờ.
- Cảm ơn anh, Đội trưởng Hứa. - Vy khẽ cúi đầu chào rồi nhanh chóng rời đi.
***
Nửa đêm.
Thành phố S chìm sâu vào giấc ngủ dưới màn sương mù dày đặc và lạnh buốt xương. Căn biệt thự Thẩm gia u tối như một con quái vật khổng lồ đang ngủ say trong bóng đêm.
Hạ Vy mặc một chiếc áo khoác gió màu đen kín đáo, đầu đội mũ len sụp xuống che khuất gương mặt nhợt nhạt. Cô lén mở cửa phòng ngủ, bước từng bước nhẹ nhàng không tiếng động dọc theo hành lang phía Tây. Đi qua phòng ngủ của Lâm Phong, cô khựng lại một giây, áp tai vào cửa gỗ lắng nghe. Bên trong hoàn toàn tĩnh lặng, chỉ có tiếng thở đều đặn và nặng nề của người đàn ông đang phải chịu đựng di chứng của thuốc độc mạn tính.
"Chờ em, Lâm Phong. Nhất định em sẽ mang tuyết sâm về cứu anh." Vy thầm thề nguyện trong lòng rồi quay người dứt khoát bước đi.
Đúng 11 giờ 58 phút, Vy tiếp cận bức tường phụ sát rặng thông già ở góc vườn sau—nơi camera số 4 đang chĩa thẳng vào.
*Tạch. Tạch.*
Đèn hồng ngoại trên mắt camera số 4 đột ngột chớp tắt liên tục rồi tối hẳn. Hứa Vĩ đã ra tay.
Không bỏ lỡ một giây nào, Vy cắn răng chịu đựng cơn đau buốt từ bắp đùi và hai bàn tay phồng rộp, dùng hết sức lực mảnh mai bám vào rễ cây thông già để leo lên bờ tường đá cao hơn hai mét. Những sợi gạch đá sắc nhọn cứa vào bàn tay trái đang bị thương của cô, khiến vết rách da cũ rách miệng, máu đỏ rỉ ra thấm đẫm lớp băng gạc trắng. Vy cắn chặt môi đến mức bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ.
Cô nhảy xuống bãi cỏ mềm phía ngoài tường phụ. Cơn chấn động khiến cổ chân cô đau nhói, nhưng cô lập tức gượng dậy, chạy nhanh về phía bến sông S tối tăm cách đó trăm mét.
Dưới bến sông, giữa làn sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn, một chiếc thuyền gỗ nhỏ không gắn động cơ đang lặng lẽ bập bềnh trên mặt nước. Lão Vương chèo đò—người lão nông gầy gò với mái tóc bạc phơ và bộ quần áo bà ba sờn cũ—đang đứng chờ sẵn, tay cầm chiếc chèo gỗ dài.
Nhìn thấy Vy chạy đến trong bộ dạng chật vật, hơi thở hổn hển và bàn tay rướm máu, Lão Vương vội vàng đưa tay đỡ cô xuống thuyền:
- Mợ cả! Sao mợ lại ra nông nỗi này? Mau vào trong khoang thuyền trốn tạm, sương đêm lạnh lắm! - Giọng Lão Vương thì thầm đầy lo lắng.
- Lão Vương, mau chèo thuyền đi. Chúng ta cần đến khu phố cổ trước khi ban bảo an tuần tra đường thủy của Thẩm Duệ phát hiện ra chiếc thuyền này. - Vy khẩn trương nói, cô chui vào khoang thuyền nhỏ hẹp, thơm mùi lau sậy khô.
Lão Vương không nói hai lời, lập tức khéo léo khua mái chèo. Chiếc thuyền gỗ lướt đi trên dòng sông S tĩnh lặng, không hề phát ra một tiếng động động cơ nào. Sự tĩnh lặng tuyệt đối trên sông nước tương phản hoàn toàn với bầu không khí nghẹt thở, đầy rẫy tai mắt giám sát trong căn biệt thự Thẩm gia u tối mà cô vừa thoát ra.
Ngồi trong khoang thuyền tối, Vy ôm chặt chiếc túi xách chứa chiếc kiềng vàng hồi môn vào lồng ngực. Hơi lạnh từ mặt sông bốc lên buốt giá, thấm qua lớp áo khoác mỏng khiến cô run rẩy bần bật. Vết bầm trên cổ cô nhức nhối theo từng nhịp thở, nhưng ánh mắt cô khi nhìn ra dòng sông mù sương lại kiên định hơn bao giờ hết.
Chiếc thuyền gỗ lách qua những bốt gác ven sông của Nhị phòng một cách êm đẹp nhờ tài chèo đò điêu luyện và sự am hiểu dòng chảy của Lão Vương. Sau gần một tiếng đồng hồ di chuyển ẩn mật, những ngôi nhà mái ngói rêu phong, cổ kính của khu phố cổ ven sông S dần hiện ra dưới ánh đèn dầu leo lắt.
Vy bước lên bờ, gửi lời cảm ơn chân thành và một ít tiền lẻ cho Lão Vương rồi nhanh chóng đi sâu vào những con hẻm nhỏ chằng chịt của phố cổ.
Điểm đến đầu tiên của cô là tiệm cầm đồ cũ của Mạnh Hùng.
Đây là một ngôi nhà gỗ hai tầng nằm khuất sau rặng tre già. Vy gõ cửa theo nhịp ba ngắn một dài. Cánh cửa gỗ dày nặng chậm rãi mở ra, lộ ra gương mặt béo mập, đeo kính râm đen của Mạnh Hùng dưới ánh đèn dầu mờ ảo.
- Ai thế? Giờ này tiệm đã đóng cửa rồi. - Giọng Mạnh Hùng khàn khàn, đầy vẻ cảnh giác.
Vy tháo mũ len xuống, để lộ gương mặt thanh tú nhưng nhợt nhạt và chiếc cổ bầm tím đầy vết tích bạo lực:
- Ông chủ Mạnh, tôi là Hạ Vy, mợ cả Thẩm gia. Tôi có món đồ quý muốn thanh lý khẩn cấp tối nay.
Mạnh Hùng nghe đến danh xưng "mợ cả Thẩm gia" thì khẽ nhướng mày dưới cặp kính râm. Ông ta nhìn vết thương trên người cô, rồi nhìn chiếc kiềng vàng hồi môn chạm khắc hoa văn phượng hoàng cổ xưa mà cô đặt lên bàn kính.
- Kiềng vàng ròng nguyên chất của thời nhà Nguyễn, chạm khắc thủ công tinh xảo. Đây là bảo vật gia truyền, trị giá ít nhất cũng phải 150 triệu đồng. - Mạnh Hùng dùng kính lúp thẩm định kỹ lưỡng, giọng trầm trồ. - Nhưng mợ cả hào môn Thẩm gia mà lại thiếu tiền đến mức phải đi cầm đồ đêm khuya thế này sao?
- Ông chủ Mạnh, tôi cần tiền mặt ngay lập tức để lo việc riêng, không muốn thông qua hệ thống ngân hàng của Thẩm gia. - Vy thẳng thắn nói, ánh mắt sắc sảo không hề né tránh. - Tôi chỉ lấy 100 triệu tiền mặt, món đồ này tôi sẽ chuộc lại trong vòng một tháng. Nhưng ông phải giữ bí mật tuyệt đối giao dịch này trước sự săn lùng của cả Hạ gia và Nhị phòng Thẩm gia.
Mạnh Hùng là người khôn ngoan, sòng phẳng và cực kỳ trọng chữ tín trong giới chợ đen. Nhìn thấy sự quyết đoán và bản lĩnh của người phụ nữ trẻ trước mặt, ông ta khẽ gật đầu, nở nụ cười đầy ẩn ý:
- Được! Mợ cả đã thẳng thắn như vậy, Mạnh Hùng tôi xin nhận giao dịch này. 100 triệu tiền mặt sạch, không qua dấu vết ngân hàng. Tôi cam kết giữ kín món đồ này cho mợ trong vòng đúng một tháng.
Mạnh Hùng quay vào trong két sắt, lấy ra hai xấp tiền mặt mệnh giá lớn xếp gọn gàng vào túi xách cho Vy.
Cầm số tiền mặt ấm áp trên tay, Vy thở phào nhẹ nhõm. Nguồn tài chính tự lập đầu tiên của cô đã được xác lập thành công. Cô chào tạm biệt Mạnh Hùng rồi nhanh chóng đi bộ hướng về phía quán trà hoa của Tôn nương ở cuối phố ven sông để tìm kiếm manh mối về Đường Kính.
Quán trà hoa của Tôn nương giờ này vẫn sáng ánh đèn dầu ấm áp, tỏa ra mùi thơm dịu nhẹ của hoa cúc và oải hương khô. Tôn nương—người phụ nữ trung niên đằm thắm mặc chiếc áo dài tân thời giản dị—đang tỉ mẩn phân loại các túi trà thô.
Nhìn thấy Vy bước vào với bả vai rướm máu và chiếc cổ hằn vết bầm, Tôn nương kinh hãi, vội vàng buông túi trà, đỡ cô ngồi xuống chiếc ghế tre ấm áp:
- Trời đất ơi! Vy nhi, con làm sao thế này? Ai đã hành hạ con ra nông nỗi này? Mau uống chén trà hoa cúc ấm này đi! - Tôn nương xót xa, nhanh chóng rót một chén trà nóng đặt vào đôi bàn tay phồng rộp của cô.
Hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay đau rát, giúp Vy lấy lại một phần sinh khí. Cô nhấp một ngụm trà, giọng khàn khàn nhưng khẩn trương:
- Cô Tôn, con không sao. Con đến đây đêm nay là muốn cầu cứu cô. Cô có biết tung tích của Lão y sư Đường Kính—người nắm giữ phương pháp châm cứu phục hồi tủy sống không? Con cần tìm ông ấy gấp để cứu chân cho Lâm Phong.
Gương mặt Tôn nương lập tức biến sắc khi nghe đến cái tên Đường Kính. Bà nhìn Vy với ánh mắt đầy lo ngại, khẽ thở dài:
- Vy nhi, ta biết Đường Kính. Ông ấy là một thần y Đông y ẩn dật, sống sâu trong hẻm số 9 của khu phố cổ này. Nhưng tính tình ông ấy cực kỳ lập dị, kiêu ngạo và đặc biệt ghét giới nhà giàu hào môn sâu sắc. Năm xưa, có kẻ cậy quyền thế mang hàng tỷ đồng đến cầu xin ông ấy chữa bệnh, ông ấy liền thả chó đuổi đi không thương tiếc. Con mang danh mợ cả Thẩm gia hào môn thế gia đầy tai tiếng, ông ấy sẽ không bao giờ tiếp đón con đâu.
Vy siết chặt chén trà, ánh mắt lóe lên quyết tâm sắt đá:
- Dù có phải quỳ dưới mưa lạnh ba ngày ba đêm, con cũng phải thuyết phục được ông ấy. Lâm Phong không còn nhiều thời gian nữa.
Tôn nương nhìn sự kiên định tột cùng trong mắt Vy, khẽ gật đầu cảm động. Bà ghé sát tai cô, hạ giọng cảnh báo mật:
- Được rồi, ta sẽ chỉ đường cho con. Nhưng con phải tuyệt đối cẩn thận. Ta vừa nhận được tin từ các tiểu thương phố cổ: Nhị phòng Thẩm gia của Thẩm Quốc Hùng đang ngầm cho người phong tỏa, giám sát tất cả các hiệu thuốc bắc lớn nhỏ trong thành phố S để ngăn chặn bất kỳ ai mua thảo dược quý. Con đi mua thuốc lúc này là đang đi vào miệng cọp đấy.
Vy khẽ rùng mình trước sự tàn nhẫn và chu mật của Thẩm Quốc Hùng. Ông ta thực sự muốn triệt tiêu mọi con đường sống của Lâm Phong.
- Con hiểu rồi. Cảm ơn cô Tôn. - Vy đứng dậy, cúi đầu chào Tôn nương rồi cầm chiếc túi xách chứa 100 triệu tiền mặt kiên định bước ra khỏi quán trà.
Gió đêm phố cổ thổi lồng lộng, kéo theo màn sương mù dày đặc che khuất những ngôi nhà cổ kính. Vy kéo thấp mũ len, bước nhanh trên nền đá sỏi ẩm ướt của con hẻm nhỏ để quay lại bến thuyền của Lão Vương.
Thế nhưng, ngay khi cô vừa bước ra khỏi góc khuất của tiệm cầm đồ Mạnh Hùng, sống lưng cô đột ngột cứng đờ.
Một cảm giác ớn lạnh, gai người chạy dọc khắp cơ thể. Bản năng sinh tồn nhạy bén của một người từng chết một lần ở kiếp trước mách bảo cô rằng có nguy hiểm đang rình rập phía sau.
Vy khẽ liếc mắt qua chiếc gương lồi treo ở góc tường hẻm cổ.
Dưới ánh đèn đường mờ ảo của khu phố cổ mù sương, ở khoảng cách tầm ba mươi mét, một bóng người đàn ông cao gầy, mặc áo khoác gió sẫm màu đang lặng lẽ bám theo từng bước chân của cô. Gương mặt hắn khuất sau chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống, nhưng Vy vẫn nhận ra dáng điệu hống hách, quen thuộc của Thẩm Duệ.
Hắn đã phát hiện ra hành tung vượt thoát biệt thự của cô, và đang âm thầm rình rập theo dõi cô từ xa như một con rắn độc chuẩn bị vồ mồi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!