Đơn Thuốc Giết Người Không Dao
Cơn bão tuyết của ngày thứ ba sau đêm tân hôn tuy đã ngớt, nhưng cái lạnh cắt da cắt thịt vẫn bao trùm lấy thành phố S. Tuyết đọng dày trên những rặng thông già bao quanh biệt thự Thẩm gia, biến nơi đây thành một tòa lâu đài băng giá cô độc và u ám.
Trong căn phòng ngủ nhỏ hẹp nằm khuất ở hành lang phía Tây, Hạ Vy thức dậy từ rất sớm. Hơi sưởi trong phòng vẫn bị Lý quản gia cố tình cắt giảm đến mức tối thiểu, khiến hơi thở của cô phả ra thành những luồng sương trắng mờ. Cô cúi đầu nhìn xuống hai bàn tay của mình. Làn da thon dài vốn trắng trẻo giờ đây đỏ ửng, phồng rộp lên do vết bỏng từ nước ngâm chân thảo dược nóng buốt đêm qua. Đặc biệt là bàn tay trái, vết thương rách da do bánh xe lăn của Thẩm Lâm Phong cán phải lại càng sưng tấy, đau nhức âm ỉ khi tiếp xúc với không khí lạnh.
Vy khẽ thở dài, cẩn thận dùng nước muối sinh lý rửa sạch vết thương rồi tự mình băng bó lại bằng lớp gạc mới từ hộp cứu thương cá nhân. Dù thể xác đau đớn, nhưng trong lòng cô lại nhen nhóm một tia hy vọng. Đêm qua, hơi ấm thảo dược đã thực sự xoa dịu cơn co thắt cơ chân cho Lâm Phong. Sự nhượng bộ im lặng của anh khi chấp nhận ngâm chân chính là vết nứt đầu tiên trên lớp băng hận thù kiếp trước. Cô biết, mình không được phép dừng lại.
Khi Vy vừa đứng dậy định dọn dẹp chiếc bàn trang điểm gỗ sồi cũ, ánh mắt sắc sảo của một người từng trải qua sóng gió kiếp trước đột ngột ngưng trệ.
Hộp gỗ nhỏ đựng trang sức hồi môn của cô đã bị dịch chuyển khoảng hai centimet về phía bên phải. Sợi dây ruy-băng đỏ dùng để đánh dấu kẽ tủ quần áo đã bị đứt, và những cuốn sổ ghi chép y lý của cô trên bàn có dấu hiệu bị lật giở một cách vội vã.
"Có người đã vào phòng mình lục lọi." Vy thầm nghĩ, đôi mắt híp lại đầy cảnh giác.
Kẻ duy nhất trong căn biệt thự này có thể tự do ra vào hành lang phía Tây mà không bị Trần Hào ngăn cản, chỉ có thể là Tiểu Liên—ả hầu gái riêng do mẹ kế Liễu Mai cài vào bên cạnh cô. Kiếp trước, chính Tiểu Liên đã lén lục lọi phòng ngủ của Vy, lấy cắp con dấu cá nhân của cô để giao cho Trịnh Thế Anh, gián tiếp đẩy cô vào thảm cảnh bị vu khống phản bội. Kiếp này, ả lại bắt đầu hành động sớm hơn cô tưởng.
Vy không hề hoảng loạn. Cô biết nếu lập tức vạch trần Tiểu Liên lúc này, Liễu Mai sẽ chỉ cài một kẻ khác tinh vi hơn vào phòng cô. Cô cần một bằng chứng không thể chối cãi để tương kế tựu kế, biến ả hầu gái này thành quân cờ ngược lại chống lại Nhị phòng.
Vy lén lấy ra một thiết bị ghi âm siêu nhỏ—thứ mà cô đã nhờ luật sư Giang Nam chuẩn bị từ trước thông qua mối quan hệ của lập trình viên Trần Minh. Thiết bị này chỉ nhỏ bằng cúc áo, có khả năng lọc tạp âm cực tốt. Cô khéo léo dùng băng dính hai mặt dán chặt nó dưới gầm bàn trang điểm, ngay góc khuất mà Tiểu Liên thường đứng khi lau dọn. Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng để đảm bảo không để lộ bất kỳ dấu vết nào, Vy thản nhiên bưng khay thuốc rỗng bước ra ngoài, cố tình tạo ra tiếng bước chân lớn dọc hành lang để báo hiệu mình đã rời phòng.
Cô không đi xa mà rẽ vào phòng kho chứa đồ điều trị ở cuối dãy hành lang để lấy thêm bông gạc. Nơi đây chứa đầy những thùng thuốc tây và thiết bị y tế cũ của Thẩm gia. Trong lúc tìm kiếm băng gạc, Vy vô tình nhìn thấy một tập hồ sơ bệnh án màu xanh sẫm nằm lăn lóc dưới ngăn tủ thấp nhất. Bên trên có dán một tờ giấy màu vàng nhạt đã sờn góc, ghi rõ: "Lịch trình cấp phát thuốc hằng tuần của Thẩm thiếu gia - Bác sĩ điều trị chính: Bác sĩ Trần."
Sự tò mò của một cựu sinh viên trường Y trỗi dậy. Vy mở tập hồ sơ ra. Bên trong là đơn thuốc tây y hằng tuần do Bác sĩ Trần kê cho Lâm Phong trong suốt ba năm qua, bao gồm cả những viên thuốc giảm đau màu xanh sẫm mà Trần Hào định cho anh uống đêm qua.
Vy chăm chú đọc từng dòng thành phần hóa học được in trên đơn thuốc. Khi ánh mắt cô dừng lại ở dòng chữ "Chlorpromazine liều cao phối hợp với hoạt chất ức chế thần kinh trung ương mạn tính", đồng tử của cô đột ngột co rụt lại, sống lưng lạnh toát.
"Chlorpromazine... kết hợp với thuốc giảm đau thần kinh vận động liều cao?"
Đầu óc Vy quay cuồng khi các kiến thức y khoa lâm sàng hiện đại hiện về rõ mồn một. Chlorpromazine là một loại thuốc an thần cực mạnh, thường chỉ dùng cho bệnh nhân tâm thần phân liệt. Đối với một người bị tổn thương tủy sống nặng như Lâm Phong, việc sử dụng hoạt chất này hằng ngày với liều lượng cao không chỉ làm tê liệt hoàn toàn khả năng tự phục hồi của các dây thần kinh vận động, mà quan trọng hơn, nó có tác dụng phụ cực kỳ nguy hiểm là gây liệt cơ tim mạn tính, làm suy giảm nhịp tim và dẫn đến suy tim cấp tính khi gặp thời tiết lạnh.
Đây không phải là đơn thuốc cứu người. Đây là một đơn thuốc giết người không dao!
Thẩm Quốc Hùng và Bác sĩ Trần đã cấu kết với nhau từ mười năm trước. Chúng không muốn Lâm Phong chết ngay lập tức vì điều đó sẽ thu hút sự điều tra của cảnh sát và các cổ đông trung lập. Chúng muốn anh chết dần chết mòn vì suy tim mạn tính, biến anh thành một phế vật điên loạn, tàn phế vĩnh viễn trên chiếc xe lăn để Thẩm nhị thúc thuận lợi nuốt chửng tập đoàn Thẩm thị.
Vy siết chặt tờ đơn thuốc trong tay, lòng căm phẫn dâng trào tột độ. Kiếp trước, cô đã quá ngây thơ không hề hay biết đến sự tồn tại của đơn thuốc độc địa này, để mặc Lâm Phong uống nó hằng ngày cho đến khi anh kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần. Kiếp này, cô tuyệt đối không để bi kịch đó tái diễn.
Không kịp suy nghĩ nhiều, Vy giấu tờ đơn thuốc vào túi áo khoác rồi vội vã chạy thẳng về phía phòng ngủ của Lâm Phong.
Khi cô đẩy cửa bước vào, mùi thuốc sát trùng nồng nặc lập tức xộc vào mũi. Lâm Phong đang ngồi trên chiếc xe lăn titan cạnh cửa sổ, gương mặt anh tuấn lạnh lùng như tượng tạc, đôi mắt vô cảm nhìn ra khoảng sân đầy tuyết trắng xóa. Trần Hào đang đứng bên cạnh, tay cầm một ly nước ấm và ba viên thuốc giảm đau màu xanh sẫm đặt trên một chiếc khay bạc nhỏ.
- Lâm Phong, đừng uống thứ thuốc đó! - Vy hét lên, cô lao đến như một cơn gió, dứt khoát vung tay gạt phăng chiếc khay bạc trên tay Trần Hào.
*Xoảng!*
Chiếc khay bạc rơi xuống sàn gỗ, ly nước ấm vỡ tan tành, nước nóng bắn tung tóe. Ba viên thuốc màu xanh sẫm lăn lóc dưới gầm giường.
Trần Hào giật mình, sắc mặt lập tức biến đổi dữ dội. Anh ta nhanh chóng rút chiếc gậy ba khúc bằng thép đặc bên hông ra, chặn ngay trước mặt Vy, ánh mắt tràn ngập sát khí:
- Mợ cả! Mợ điên rồi sao? Thiếu gia đang cần uống thuốc để khống chế cơn đau khớp xương sau bão tuyết. Mợ hết lần này đến lần khác phá hoại thuốc của ngài ấy, rốt cuộc là có dã tâm gì?
Vy không thèm nhìn Trần Hào, cô bước lên một bước, đối mặt trực diện với Lâm Phong, giọng nói run rẩy nhưng tràn ngập sự khẩn cầu:
- Lâm Phong, anh nghe em nói! Đơn thuốc này của Bác sĩ Trần có độc! Nó chứa Chlorpromazine liều cao—thứ thuốc an thần chống chỉ định cho bệnh nhân tổn thương tủy sống. Nó đang hủy hoại cơ tim của anh hằng ngày, khiến anh bị suy tim mạn tính. Nếu anh tiếp tục uống nó, anh sẽ không bao giờ đứng dậy được, và tim anh sẽ ngừng đập trước khi anh kịp trả thù những kẻ đã hại gia đình anh!
Lâm Phong ngồi im lặng trên xe lăn. Đôi mắt obsidian sâu thẳm của anh khẽ dao động một nhịp khi nghe Vy đọc chính xác thành phần Chlorpromazine. Anh thực chất đã biết đơn thuốc này có vấn đề từ lâu, và việc anh cố tình uống nó với liều lượng nhỏ chỉ là một phần trong chiến thuật "Giả heo ăn hổ" để đánh lừa sự cảnh giác của Thẩm Quốc Hùng. Anh bực tức vì Vy can thiệp quá sâu vào kế hoạch ngầm của mình, làm xáo trộn mạng lưới ngụy trang mà anh đã dày công xây dựng suốt mười năm qua.
Nhưng ngoài sáng, anh bắt buộc phải duy trì vỏ bọc của một kẻ tàn phế điên loạn đầy hận thù.
- Hạ Vy... cô câm miệng lại cho tôi! - Lâm Phong đột ngột gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy giận dữ.
Anh dùng lực cánh tay mạnh mẽ của mình, bất ngờ vươn tay ra chộp lấy cổ áo Vy, kéo mạnh cô sát về phía chiếc xe lăn. Bàn tay to lớn của anh siết chặt lấy chiếc cổ thanh mảnh của cô, ép cô vào sát tay vịn xe lăn bằng hợp kim lạnh ngắt.
- Khục... Lâm Phong... - Vy nghẹn ngào, lồng ngực thắt lại vì thiếu oxy, nhưng đôi mắt cô vẫn kiên định nhìn thẳng vào anh, không hề có một chút sợ hãi hay oán hận.
Trần Hào đứng bên cạnh kinh hãi, nhưng không dám tiến lên can thiệp khi chưa có lệnh của chủ nhân.
- Cô lấy tư cách gì để sỉ nhục Bác sĩ Trần? - Lâm Phong rít qua kẽ răng, đôi mắt đỏ sọc vì giận dữ và dằn vặt nội tâm cực hạn. - Ông ấy là bác sĩ điều trị do chính ông nội tôi lựa chọn, là người duy nhất giúp tôi duy trì mạng sống tàn phế này suốt mười năm qua! Còn cô? Cô chỉ là một đứa con gái hám tiền do Hạ gia gả vào đây để làm bia đỡ đạn. Cô muốn tôi ngừng uống thuốc để tôi chết nhanh hơn, để cô và Trịnh Thế Anh dễ dàng chiếm đoạt sính lễ 50 tỷ của Thẩm gia đúng không?
- Không phải... em không hề... - Vy cố gắng thốt ra từng chữ qua cuống họng bị siết chặt. Sức lực của Lâm Phong quá lớn, chiếc cổ trắng ngần của cô bắt đầu hằn lên những vết bầm tím đỏ, đau đớn như bị bóp nghẹt.
- Tôi nói cho cô biết, Hạ Vy! - Lâm Phong ghé sát tai cô, giọng nói lạnh lùng như băng tuyết ngoài kia nhưng ẩn chứa một sự dằn vặt dữ dội. - Thà tôi uống thuốc độc của Thẩm Quốc Hùng để duy trì mạng sống tàn phế này hằng ngày, còn hơn là tin vào thứ lòng tốt giả tạo, đê tiện của một kẻ phản bội như cô! Cút khỏi mắt tôi!
Nói rồi, anh dứt khoát buông tay, xô mạnh Vy ngã xuống sàn nhà ngay cạnh đống mảnh vỡ thủy tinh.
Vy ngã nhào xuống đất, bả vai trái đập mạnh vào cạnh giường đau nhói. Cô ho sặc sụa, hai tay ôm lấy chiếc cổ bầm tím, nước mắt sinh lý trào ra bên khóe mắt. Thế nhưng, ánh mắt cô khi nhìn Lâm Phong không hề có sự oán trách, chỉ có một nỗi xót xa vô hạn. Cô nhìn thấy anh thản nhiên lấy ra một lọ thuốc giảm đau dự phòng khác trong ngăn kéo xe lăn, dứt khoát bỏ một viên màu xanh sẫm vào miệng nuốt khan mà không cần nước, như một lời thách thức tột cùng dành cho cô.
Viên thuốc độc hại đó vẫn bị anh nuốt xuống trước mặt cô.
Vy biết, sự nghi kỵ kiếp trước của Lâm Phong dành cho cô quá sâu sắc, mọi lời thuyết phục bằng lý thuyết y khoa lúc này đều vô dụng khi anh chưa thực lòng mở cửa trái tim. Cô không thể ngăn anh uống thuốc lần này, nhưng cô đã xác định được kẻ thù y tế cần phải tiêu diệt đầu tiên để bảo vệ mạng sống cho chồng: Bác sĩ Trần.
Vy gượng dậy khỏi sàn nhà lạnh buốt, lẳng lặng cúi đầu dọn dẹp đống mảnh vỡ thủy tinh dính nước ấm dưới sàn để tránh cho bánh xe lăn của anh cán phải. Trần Hào đứng bên cạnh nhìn theo bóng dáng mảnh mai, kiên cường của mợ cả, trong lòng người cận vệ trung thành này lần đầu tiên dâng lên một cảm giác phức tạp khó tả. Vết thương bỏng đỏ trên tay cô vẫn còn rỉ máu, chiếc cổ trắng ngần thì bầm tím do thiếu gia bóp mạnh, nhưng cô không hề kêu ca một lời, vẫn lặng lẽ chăm sóc cho sự an toàn của anh.
Vy im lặng bước ra khỏi phòng ngủ của Lâm Phong, khép hờ cánh cửa gỗ cổ kính lại. Cô bước nhanh về phòng ngủ của mình, khóa chặt cửa lại.
Lòng căm phẫn và quyết tâm tự lập tài chính để mua nhân sâm tuyết ngàn năm trung hòa độc tính cho chồng dâng trào trong lồng ngực cô. Vy bước đến bàn trang điểm, lén lấy thiết bị ghi âm siêu nhỏ dưới gầm bàn ra, kết nối vào chiếc điện thoại di động của mình.
Đoạn ghi âm dài ba tiếng đồng hồ bắt đầu phát ra những âm thanh sột soạt, rồi nhanh chóng chuyển sang một giọng nói lanh lảnh, quen thuộc của hầu gái Tiểu Liên:
- ...Vâng, thưa bà cả Hạ trạch. Con đã lục soát khắp phòng của cô ta rồi. Không thấy cuốn nhật ký hay con dấu nào cả... Chỉ có mấy cuốn sổ ghi chép thảo dược vớ vẩn thôi... Vâng, con sẽ tiếp tục giám sát cô ta chặt chẽ...
Vy lạnh lùng mỉm cười, định tắt đoạn ghi âm thì đột ngột, một đoạn hội thoại khác vang lên khiến ngón tay cô khựng lại giữa không trung. Đó là tiếng Tiểu Liên lén lút gọi điện thoại cho một người đàn ông vào khoảng mười phút trước khi Vy trở về phòng:
- ...Cậu Duệ ạ? Vâng, con vừa thấy mợ cả lén mang một tập hồ sơ bệnh án cũ từ phòng kho về phòng ngủ. Hình như cô ta đang nghiên cứu đơn thuốc tây y hằng tuần của thiếu gia Lâm Phong do Bác sĩ Trần kê... Vâng, con đã chụp ảnh lại toàn bộ đơn thuốc đó gửi qua tin nhắn cho cậu rồi. Cậu yên tâm, con sẽ không để cô ta phát hiện ra đâu...
Vy đứng lặng người bên bàn trang điểm, chiếc điện thoại trong tay cô run lên bần bật.
Tiểu Liên đã lén chụp ảnh đơn thuốc tây y gửi cho Thẩm Duệ, hoàn toàn không biết rằng mọi hành vi và cuộc gọi báo cáo bẩn thỉu của ả đã bị chiếc máy ghi âm ẩn dưới gầm bàn trang điểm của Vy thu lại trọn vẹn không sót một chữ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!