Hơi Ấm Giữa Trời Đông
Cơn bão tuyết đầu đông tràn về thành phố S mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt. Gió bấc gào rít liên hồi ngoài cửa sổ, quất những bông tuyết nặng hạt vào lớp kính dày của biệt thự Thẩm gia, tạo nên những âm thanh phần phật u ám. Trong căn phòng ngủ nhỏ hẹp và tồi tàn của Hạ Vy, hơi sưởi vốn đã bị Lý quản gia cắt giảm nay chỉ còn là một làn khí yếu ớt, không đủ để xua đi cái lạnh buốt xương đang gặm nhấm căn phòng. Vy quấn chặt chiếc chăn len mỏng quanh người, hơi thở phả ra thành những luồng khói trắng nhạt.
Bàn tay trái của cô, nơi bánh xe lăn của Thẩm Lâm Phong cán qua chiều nay, giờ đây đã sưng đỏ lên dưới lớp băng gạc trắng. Những vết cứa từ mảnh sành dính máu khô vẫn âm ỉ nhói buốt theo từng nhịp đập của mạch máu. Thế nhưng, tâm trí Vy lúc này không hề đặt vào vết thương của bản thân. Tai cô đang căng ra, lắng nghe từng tiếng động nhỏ phát ra từ bức tường ngăn cách với phòng ngủ của Lâm Phong kế bên.
*Uỳnh! Tiếng đổ vỡ trầm đục vang lên, theo sau đó là tiếng thở dốc nghẹn ngào đầy đau đớn.*
Vy bật dậy khỏi giường, khuôn mặt nhợt nhạt biến sắc. Cô biết rõ chuyện gì đang xảy ra. Kiếp trước, mỗi khi bão tuyết tràn về, nhiệt độ giảm sâu đột ngột sẽ kích hoạt các dây thần kinh tủy sống bị tổn thương của Lâm Phong, gây ra những cơn co thắt cơ đùi và thắt lưng dữ dội tột cùng. Những cơn đau đó nhức nhối như thể có hàng ngàn chiếc kim thép đâm thẳng vào tủy xương, khiến một người có ý chí sắt đá như anh cũng phải run rẩy trong bất lực. Và kiếp trước, để đối phó với những cơn đau này, Lâm Phong chỉ biết lạm dụng những viên thuốc giảm đau liều cao do Bác sĩ Trần kê đơn—thứ thuốc chứa hoạt chất an thần cực mạnh mà Thẩm nhị thúc Thẩm Quốc Hùng đã ngầm chỉ định nhằm phá hủy dần hệ tim mạch của anh.
"Không được... Mình không thể để anh ấy uống thứ thuốc độc hại đó nữa!" Vy thầm nghĩ, ánh mắt cô lóe lên sự quyết đoán.
Cô vội vã bước đến góc phòng, nơi chiếc bếp điện mini cô lén mang vào đang đặt một chậu gỗ sồi nhỏ. Bên trong chậu, một hỗn hợp nước thuốc màu đỏ thẫm như huyết kiệt đang sôi sủi tăm, tỏa ra mùi thơm nồng ấm, cay nhẹ của ngải cứu, gừng già và các loại thảo mộc thô quý hiếm. Đây là công thức của "Liệu pháp ngâm chân thảo dược bài độc" mà cô đã tỉ mẩn nghiên cứu từ cuốn sổ tay y lý của bà nội quá cố, kết hợp với những vị thuốc thô cô lén mua từ quán trà hoa của Tôn nương ở khu phố cổ.
Để có được những thảo dược tươi này giữa mùa đông nghiêm ngặt, chiều qua Vy đã phải lén gặp Lão Trương—người làm vườn già tốt bụng của biệt thự. Nhìn thấy vết thương trên tay Vy và nghe cô khẩn khoản cầu xin một góc khuất trong vườn để trồng ngải cứu, Lão Trương đã vô cùng cảm động trước lòng hiếu thảo và sự nhẫn nại của mợ cả. Ông đã âm thầm dọn dẹp một góc khuất sau rặng mẫu đơn ở Khu vườn sau biệt thự Thẩm gia, lén che chắn bằng những tấm nilon giữ nhiệt để Vy có thể trồng và thu hoạch những nhánh ngải cứu tươi nhất.
Vy dùng một chiếc khăn dày lót tay, cẩn thận bưng chậu nước thảo dược nóng hổi, nghi ngút khói bước ra khỏi phòng. Hành lang biệt thự u tối, lạnh lẽo không một bóng người, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa. Cô bước nhanh đến trước cửa phòng ngủ của Lâm Phong, đẩy nhẹ cửa bước vào.
Trong căn phòng rộng lớn kéo rèm kín mít, Lâm Phong đang nằm nửa người trên giường, gương mặt anh tuấn thường ngày giờ đây co rút lại vì đau đớn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng bên thái dương, ướt đẫm cả một mảng gối xám. Đôi chân bại liệt dưới lớp chăn mỏng đang co giật vô điều kiện theo từng cơn co thắt cơ tủy sống.
Cạnh giường, cận vệ trung thành Trần Hào đang hốt hoảng mở hộp thuốc tây, lấy ra một lọ thuốc giảm đau liều cực mạnh. Anh ta định đổ ba viên thuốc màu xanh sẫm ra tay để cho Lâm Phong uống.
- Trần Hào, dừng tay lại! Đừng cho anh ấy uống thứ thuốc đó! - Giọng Vy vang lên đứt khoát, xé toạc không khí ngột ngạt trong phòng.
Trần Hào giật mình xoay người lại. Khi nhìn thấy Vy bưng chậu nước thuốc màu đỏ thẫm nghi ngút khói bước vào, ánh mắt anh ta lập tức chuyển sang trạng thái đề phòng cực độ. Nghĩ đến việc Vy từng uống độc tự sát đêm tân hôn để chứng minh lòng trung thành, và cả những nghi kỵ kiếp trước mà Lâm Phong luôn gieo rắc vào đầu mình, Trần Hào không hề do dự rút chiếc gậy ba khúc bằng thép đặc bên hông ra, chặn ngay trước mặt Vy.
- Mợ cả! Xin mợ lùi lại! - Giọng Trần Hào lạnh lùng, tràn ngập sát khí. - Thiếu gia đang lên cơn đau dữ dội, tôi bắt buộc phải cho ngài ấy uống thuốc giảm đau theo đơn của Bác sĩ Trần. Chậu nước thuốc màu đỏ kỳ dị này của mợ là thứ gì? Mợ lại muốn đầu độc thiếu gia thêm một lần nữa sao?
Vy nhìn thẳng vào họng súng vô hình của sự nghi kỵ trong mắt Trần Hào, cô không hề lùi bước, hai tay vẫn bưng chặt chậu nước nóng tỏa hơi nghi ngút:
- Trần Hào, anh có biết thứ thuốc giảm đau liều cao đó chứa hoạt chất gây ức chế cơ tim mạn tính không? Thể trạng tim của Lâm Phong vốn đã suy yếu do độc tố tích tụ mười năm qua, nếu anh tiếp tục cho anh ấy uống ba viên thuốc này giữa trời đông lạnh giá, tim anh ấy sẽ bị quá tải dẫn đến suy tim cấp tính ngay lập tức!
- Cô câm miệng lại cho tôi! - Từ trên giường, Lâm Phong khàn giọng gầm lên. Anh dùng chút sức lực tàn tạ còn lại để gượng dậy, đôi mắt obsidian đỏ sọc vì đau đớn và hận thù khóa chặt lấy cô. - Hạ Vy... cô lại muốn giở trò gì đây? Cô định dùng cái thứ nước bốc mùi này để hủy hoại đôi chân tàn phế này của tôi một lần nữa sao? Cút ra ngoài!
Lâm Phong thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cơn co thắt cơ đùi lại ập đến, khiến anh đau đớn siết chặt ga giường đến mức móng tay rách nát, rỉ máu.
Trần Hào thấy vậy càng thêm kiên quyết, anh ta tiến lên một bước, gậy sắt dí sát vào bả vai Vy:
- Mợ cả, đừng ép tôi phải dùng vũ lực với mợ. Đổ chậu nước này đi và cút về phòng ngay lập tức!
Vy nhìn làn khói trắng tỏa ra từ chậu nước thảo dược, rồi nhìn đôi chân đang co giật liên hồi của chồng. Cô biết, nếu đêm nay cô lùi bước, Lâm Phong sẽ tiếp tục lún sâu vào vũng bùn độc dược của Nhị phòng. Sự sám hối chân thành của cô không cho phép cô hèn nhát.
Để chứng minh chậu nước ngâm chân thảo dược này hoàn toàn an toàn và không hề chứa độc chất, Hạ Vy đã đưa ra một quyết định điên cuồng khiến cả Trần Hào và Lâm Phong phải sững sờ.
Cô đặt mạnh chậu gỗ xuống sàn nhà ngay dưới chân giường. Không một lời giải thích, Vy dứt khoát tháo bỏ lớp băng gạc trắng trên bàn tay trái đang rách da rỉ máu của mình. Trước ánh mắt kinh ngạc của Trần Hào, cô nhúng thẳng cả hai bàn tay—bao gồm cả bàn tay trái đang bị thương tổn thương sâu—vào sâu trong chậu nước thảo dược nóng hổi màu đỏ thẫm.
- Mợ cả! - Trần Hào thốt lên đầy kinh hãi.
Nước thuốc đun sôi ngải cứu và gừng già có nhiệt độ cực cao, nóng bỏng rát. Khi tiếp xúc trực tiếp với vết thương hở trên tay Vy, cơn đau buốt thấu xương như hàng ngàn mũi kim châm lập tức xộc thẳng lên đại não cô. Da tay Vy nhanh chóng bị bỏng đỏ ửng lên, những vệt máu tươi từ vết thương bị xe lăn cán chiều nay hòa vào làn nước đỏ thẫm, bốc lên hơi nóng nghi ngút.
Gương mặt Vy co rúm lại vì đau đớn, mồ hôi hột đổ dọc bên thái dương, nhưng cô kiên quyết không rút tay ra. Cô cắn chặt môi đến bật máu, giữ nguyên hai tay trong chậu nước nóng bỏng suốt mười giây, ánh mắt kiên định, ngập tràn nước mắt nhìn thẳng vào Lâm Phong:
- Nhìn đi... Trần Hào, nhìn đi Lâm Phong... Nếu nước này có độc, độc tính tương khắc với vết thương hở của em sẽ lập tức phát tác khiến em mất mạng tại chỗ. Nhưng em vẫn bình an vô sự. Đây là liệu pháp ngâm chân thảo dược bài độc, nó chỉ có ngải cứu, gừng già và huyết kiệt để giữ ấm kinh mạch, lưu thông khí huyết. Em tự dùng chính cơ thể mình để thử nghiệm, anh đã tin em chưa?
Căn phòng ngủ bỗng chốc rơi vào một sự im lặng chết chóc. Chỉ có tiếng bão tuyết gào thét ngoài cửa sổ và tiếng thở dốc nặng nề của Lâm Phong.
Trần Hào bàng hoàng nhìn bàn tay bỏng đỏ, rỉ máu của Vy trong chậu nước nóng. Chiếc gậy ba khúc trong tay anh ta vô thức hạ xuống. Sự nghi ngờ sắt đá trong lòng người cận vệ trung thành này lần đầu tiên bị lung lay dữ dội trước hành động tự hành xác điên cuồng nhưng tràn ngập sự chân thành của mợ cả.
Lâm Phong chằm chằm nhìn vào đôi bàn tay đỏ ửng, run rẩy dưới nước của Vy. Lồng ngực anh thắt lại một cơn đau đớn vô danh, sâu sắc và dằn vặt hơn cả cơn đau thể xác ở chân. Kiếp trước, người phụ nữ này luôn tìm mọi cách để tránh xa anh, coi anh là vết nhơ của cuộc đời cô. Nhưng kiếp này, cô lại hết lần này đến lần khác dùng chính mạng sống và thể xác của mình để chứng minh sự trong sạch, để bảo vệ anh khỏi những viên thuốc giảm đau độc hại.
Lòng hận thù kiếp trước gào thét bảo anh hãy hất đổ chậu nước đó đi, hãy tiếp tục lạnh lùng xua đuổi cô. Nhưng lý trí kiếp này lại chấn động tột hạn trước vết thương rách da rỉ máu trên tay cô—vết thương do chính bánh xe lăn của anh cán qua chiều nay.
- Trần Hào... - Lâm Phong khàn giọng ra lệnh, giọng anh run rẩy đến mức khó nhận ra. - Lùi lại.
- Thiếu gia! Ngài thực sự muốn... - Trần Hào lo lắng.
- Tôi bảo cậu lùi lại! - Lâm Phong gầm nhẹ, dùng ánh mắt uy nghiêm của một cựu gia chủ ép Trần Hào phải thu gậy sắt bước lùi vào bóng tối.
Vy khẽ thở phào nhẹ nhõm, cô run rẩy rút đôi bàn tay bỏng đỏ ra khỏi nước nóng. Hơi nóng thảo dược bốc lên giúp sát trùng vết thương cũ, nhưng cơn đau rát vẫn khiến vai cô run lên bần bật. Cô không màng đến vết bỏng của mình, nhanh chóng quỳ gối xuống sàn nhà lạnh buốt ngay cạnh giường ngủ của Lâm Phong.
Vy nhẹ nhàng vén chiếc chăn len mỏng màu xám tro lên, để lộ đôi chân bại liệt mười năm qua của anh. Đôi chân ấy gầy gò, lạnh ngắt như đá tảng dưới hầm băng, và các cơ đùi đang co rút cứng ngắc dưới lớp da nhợt nhạt.
Vy nâng nhẹ đôi bàn chân lạnh buốt của Lâm Phong, định đặt chúng vào chậu nước ấm.
Thế nhưng, ngay khi làn da chân lạnh ngắt của anh vừa chạm vào mặt nước nóng, sự phòng thủ kiếp trước và lòng kiêu ngạo hào môn của một thiên tài tàn phế đột ngột trỗi dậy. Lâm Phong nhíu chặt mày, gương mặt anh tuấn lộ rõ vẻ cự tuyệt lạnh lùng. Anh không muốn nhận sự thương hại từ người phụ nữ đã từng phản bội mình.
Lâm Phong định hất đổ chậu nước nóng, nhưng hơi ấm thảo dược tỏa ra bất ngờ làm dịu đi cơn đau buốt ở bắp đùi anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!