Kẻ Giám Sát Trong Bóng Tối
Tiếng còi xe cấp cứu rú lên xé toạc màn sương đêm lạnh giá của thành phố S, nhưng nó không dừng lại trước cổng biệt thự Thẩm gia. Trần Hào đã chặn chiếc xe đó từ xa theo mệnh lệnh tối mật của Thẩm Lâm Phong. Thay vào đó, chiếc SUV đen tuyền của bác sĩ Tiêu Minh lao thẳng qua cánh cổng sắt, phanh gấp ngay trước sảnh chính.
Tiêu Minh xách hộp cứu thương vội vã chạy xộc vào phòng ngủ. Mùi máu tanh nồng lẫn với hương trà hoa cúc đắng nghét xộc thẳng vào mũi anh. Trên sàn gỗ tối màu, Hạ Vy nằm bất động, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu, khóe môi vẫn còn vệt máu đen sậm đang dần khô lại.
- Lâm Phong! Cậu điên rồi sao? Độc tố trúc đào này phát tác cực nhanh, nếu chậm trễ mười phút nữa là tim cô ta sẽ ngừng đập! - Tiêu Minh vừa gầm lên vừa nhanh chóng quỳ xuống bên cạnh Vy, lật ngược mí mắt cô để kiểm tra phản xạ, rồi lập tức lấy ống tiêm atropine từ trong hộp cứu thương ra.
Lâm Phong ngồi trên chiếc xe lăn bằng hợp kim titan trong góc tối, hai bàn tay anh siết chặt vào tay vịn đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Đôi mắt obsidian của anh khóa chặt vào gương mặt bất tỉnh của Vy, sâu thẳm và lạnh lùng như một vực nước không đáy.
- Tôi không đầu độc cô ta. Là tự cô ta giật lấy chén trà và uống cạn. - Giọng Lâm Phong khàn đặc, mang theo một thứ áp lực vô hình khiến không khí trong phòng như đông cứng lại.
Tiêu Minh không rảnh để tranh cãi. Anh nhanh chóng tiêm thuốc giải độc vào tĩnh mạch của Vy, sau đó luồn một ống thông dạ dày nhỏ qua thực quản của cô để tiến hành súc rửa khẩn cấp. Mỗi lần Vy co giật nhẹ vì đau đớn trong cơn mê man, Lâm Phong lại vô thức nheo mắt lại. Anh đang tìm kiếm một sơ hở, một dấu vết diễn kịch của "khổ nhục kế". Nhưng không có. Gương mặt Vy thanh tú, nhợt nhạt và hoàn toàn thả lỏng dưới sự tàn phá của độc chất. Cô thực sự đã uống chén trà đó mà không hề do dự, sẵn sàng đặt cược cả tính mạng của mình.
Sau hơn một tiếng đồng hồ căng thẳng, Tiêu Minh đứng dậy, mồ hôi ướt đẫm trán. Anh nhìn Lâm Phong với ánh mắt vô cùng phức tạp:
- Độc tính tạm thời đã được khống chế, thực quản bị tổn thương nhẹ do dịch dạ dày tương khắc với độc chất. Nhưng thể trạng cô ta vốn dĩ rất yếu, lại thêm chấn động tinh thần này, cần phải nghỉ ngơi tuyệt đối. Cậu định xử lý cô ta thế nào?
Lâm Phong nhắm mắt lại, che đi tia sáng dằn xé dữ dội trong đáy mắt. Kiếp trước, người phụ nữ này đã dùng những lời lẽ tàn nhẫn nhất để sỉ nhục đôi chân tàn phế của anh, kiếp này cô lại dùng chính tính mạng của mình để chứng minh sự vô tội. Anh không tin cô. Lòng hận thù tích tụ từ cả hai kiếp sống không thể bị xóa nhòa chỉ bằng một chén trà độc.
- Trần Hào. - Lâm Phong mở mắt, giọng nói khôi phục lại sự ngụy trang cảm xúc lạnh lùng thường ngày. - Đưa cô ta sang căn phòng nhỏ bên cạnh. Giam lỏng cô ta ở đó. Không có lệnh của tôi, không ai được phép cho cô ta ra ngoài nửa bước.
Tiêu Minh thở dài, thu dọn dụng cụ y tế:
- Lâm Phong, lòng hận thù có thể che mắt cậu, nhưng y học thì không nói dối. Cô ta thực sự đã cứu mạng cậu đêm nay. Chén trà đó... nếu là cậu uống, với thể trạng tim mạch hiện tại, cậu đã chết từ trước khi tôi đến rồi.
Lâm Phong im lặng, không đưa ra bất kỳ câu trả lời nào. Chiếc xe lăn của anh từ từ quay lại, hướng về phía cửa sổ sát đất đang bị sương mù che phủ hoàn toàn.
***
Sáng hôm sau.
Hạ Vy tỉnh dậy trong một không gian hoàn toàn xa lạ. Căn phòng nhỏ hẹp, chỉ có một chiếc giường đơn kê sát tường và một chiếc bàn gỗ cũ kỹ phủ một lớp bụi mỏng. Đây là phòng ngủ của Hạ Vy, căn phòng tồi tàn nhất trong khu biệt thự Thẩm gia, nằm ngay sát vách phòng ngủ của Lâm Phong.
Cô cố gắng ngồi dậy, nhưng cơn đau rát từ thực quản xộc thẳng lên đại não khiến cô phải rên rỉ một tiếng nhỏ. Cổ họng cô khô khốc như sa mạc, và khi cô nhìn xuống cổ tay mình, những vết bầm tím do Lâm Phong siết chặt đêm qua đã chuyển sang màu tím sẫm ghê người.
"Mình vẫn còn sống..." - Vy thầm nghĩ, một cảm giác nhẹ nhõm dâng lên trong lòng. Cô đã vượt qua được cửa tử đầu tiên của đêm tân hôn.
*Cạch.*
Cánh cửa phòng mở ra. Lý quản gia bước vào với một khay thức ăn trên tay. Gương mặt gầy gò của ông ta không hề có một chút cung kính nào dành cho mợ cả mới cưới, thay vào đó là sự khinh miệt lộ rõ trong từng nếp nhăn nơi khóe mắt.
- Mợ cả đã tỉnh rồi sao? - Lý quản gia đặt mạnh khay thức ăn xuống chiếc bàn gỗ cũ, khiến bát cháo trắng loãng bên trên bắn cả ra ngoài. - Nhị gia có lời nhắn, mợ mới về nhà chồng đã gây ra scandal đầu độc ồn ào thế này, làm tổn hại đến danh dự Thẩm gia. Để tránh mợ lại nghĩ quẩn làm loạn, từ hôm nay, chi phí sưởi ấm của phòng này sẽ bị cắt giảm một nửa. Khẩu phần ăn của mợ cũng sẽ bị hạn chế theo tiêu chuẩn của gia nhân phạt lỗi.
Cắt sưởi ấm giữa mùa đông lạnh giá? Hạn chế khẩu phần ăn? Đây rõ ràng là đòn hành hạ thể xác của Nhị phòng Thẩm Quốc Hùng nhằm dồn cô vào đường cùng, ép cô phải nổi điên mà tự nguyện ly hôn.
Nếu là kiếp trước, Hạ Vy chắc chắn đã hét lên, đập phá khay thức ăn và gọi điện cho cha ruột để khóc lóc đòi ly hôn. Nhưng kiếp này, cô đã mang theo "Quy tắc sinh tồn hào môn Thẩm gia" nằm lòng trong xương tủy. Cô biết rõ, bất kỳ sự phản kháng nông nổi nào lúc này cũng sẽ là cái cớ để Nhị phòng bôi nhọ cô trước truyền thông và đẩy Lâm Phong vào thế bí.
Vy chậm rãi vuốt lại mái tóc rối, gương mặt nhợt nhạt không hề lộ ra một chút tức giận hay oán hận nào. Cô nhìn Lý quản gia, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng vô cùng kiên định:
- Tôi biết rồi. Cảm ơn Lý quản gia đã nhắc nhở. Tôi sẽ tuân thủ quy định của gia tộc.
Lý quản gia khựng lại, ánh mắt gian xảo của ông ta lộ rõ vẻ kinh ngạc. Ông ta vốn dĩ muốn kích động cô cãi lại để chụp ảnh báo cáo cho Thẩm Duệ, nhưng thái độ nhẫn nhịn và bình tĩnh của Vy khiến ông ta như đấm vào bông.
- Hừ, mong mợ cả nhớ kỹ lời mình nói. Đừng tưởng dùng khổ nhục kế uống độc là có thể ngồi vững cái ghế mợ cả này. - Lý quản gia hậm hực quay người bước ra ngoài, đóng sầm cửa lại.
Hạ Vy nhìn bát cháo loãng nguội ngắt trên bàn, khẽ mỉm cười cay đắng. Cô bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khu vườn sau biệt thự Thẩm gia đang bị bao phủ bởi một màu xám xịt của tuyết đông. Cái lạnh từ khe cửa kính rạn nứt bắt đầu len lỏi vào phòng, khiến cô run lên bần bật. Cô kéo chiếc chăn mỏng quấn chặt lấy người, cố gắng nuốt từng thìa cháo loãng để duy trì thể lực. Cô không được phép gục ngã lúc này.
Sau khi ăn xong, Vy đứng dậy, bước sang phòng ngủ của Lâm Phong kế bên. Căn phòng vẫn u tối như đêm qua, rèm cửa kéo kín mít không cho một tia sáng mặt trời nào lọt vào. Lâm Phong đang ngồi trên chiếc xe lăn cạnh bàn làm việc, bóng lưng anh cô độc và lạnh lẽo tựa như một bức tượng đá cổ xưa.
Trên sàn gỗ, những mảnh vỡ của chén trà sứ trắng dính máu đen đêm qua vẫn nằm im lìm dưới chân giường. Lý quản gia cố tình không cho gia nhân dọn dẹp để làm nhục cô.
Hạ Vy không nói một lời, cô lặng lẽ quỳ xuống sàn gỗ lạnh buốt, dùng đôi bàn tay mảnh mai của mình bắt đầu nhặt từng mảnh sành vỡ.
- Ai cho phép cô bước vào phòng tôi? - Giọng nói lạnh lùng, tàn nhẫn của Lâm Phong vang lên từ phía sau.
Vy khựng lại một nhịp, nhưng không ngẩng đầu lên, cô vẫn tiếp tục nhặt mảnh vỡ:
- Em chỉ muốn dọn dẹp sạch sẽ phòng ngủ của anh. Những mảnh vỡ này rất sắc, nếu anh vô tình lăn xe qua sẽ rất nguy hiểm.
- Dọn dẹp? Hay cô đang tìm cách tiếp cận để lục lọi tài liệu của tôi? - Lâm Phong quay xe lăn lại, ánh mắt anh sắc lẹm như dao cạo nhìn xuống bóng lưng mảnh mai của cô. - Hạ Vy, cô nghĩ tôi sẽ tin sự giả tạo này của cô sao? Một kẻ kiếp trước sẵn sàng vì tiền tài của Trịnh Thế Anh mà bán đứng chồng mình, kiếp này lại trở nên hiền thục, chu đáo thế này? Cô diễn kịch không thấy mệt sao?
Lâm Phong cố tình dùng những lời lẽ độc địa nhất, những vết thương sâu kín nhất của kiếp trước để đâm vào tim cô, muốn kích động cô bộc lộ bộ mặt thật. Nhưng Vy chỉ lặng lẽ mím môi chịu đựng. Cô biết anh hận cô là đúng, và cô chấp nhận mọi sự hành hạ tinh thần này để chuộc lỗi.
- Em biết bây giờ anh không tin em. Em cũng không cầu xin anh tha thứ ngay lập tức. - Vy nhỏ nhẹ nói, tay cô nhặt đến mảnh sành lớn nhất dính vệt máu đen đã khô. - Nhưng em thề, kiếp này em sẽ dùng cả mạng sống của mình để bảo vệ anh.
- Bảo vệ tôi? - Lâm Phong cười lạnh, một nụ cười đầy sự khinh miệt và tàn nhẫn. - Đôi chân này của tôi đã phế rồi. Tôi không cần một kẻ lăng loàn bảo vệ.
Nói rồi, anh đột ngột điều khiển chiếc xe lăn điện lao thẳng về phía trước. Chiếc bánh xe bằng hợp kim nặng nề cán trực diện qua bàn tay trái đang đặt trên sàn của Vy.
*Rắc.*
Một tiếng động rợn người vang lên. Cạnh sắc của mảnh sành dưới bánh xe lăn găm thẳng vào lòng bàn tay Vy, máu tươi đỏ hồng lập tức trào ra, nhuộm đỏ cả một khoảng sàn gỗ.
Vy đau đớn đến mức toàn thân run rẩy, gương mặt cô biến dạng vì co thắt cơ, nhưng cô kiên quyết không phát ra một tiếng hét nào. Cô chỉ cắn chặt môi đến rỉ máu, lặng lẽ rút bàn tay đầy máu lại, ngước mắt nhìn anh.
Trong đôi mắt cô lúc này không hề có một chút oán hận, giận dữ hay trách móc nào. Chỉ có một sự hối lỗi sâu thẳm, một tình yêu đau đớn và sự bao dung vô điều kiện nhìn thẳng vào đôi mắt obsidian đang dao động dữ dội của anh.
- Em xin lỗi... vì đã làm anh tổn thương nhiều đến thế. - Vy thì thầm, giọng cô run rẩy nhưng vô cùng chân thành.
Lâm Phong nhìn bàn tay đẫm máu của cô, nhìn dòng máu đỏ tươi đang chảy ra - khác hoàn toàn với dòng máu đen độc chất đêm qua. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, một cảm giác dằn vặt, hoang mang chưa từng có xộc thẳng vào não bộ. Anh muốn lăn xe lùi lại, muốn thét lên bảo cô cút đi, nhưng cơ thể anh như bị đóng băng trước ánh mắt bao dung của cô.
- Trần Hào! Đưa cô ta cút ra ngoài! - Lâm Phong đột ngột gầm lên, giọng anh lạc đi vì kìm nén cảm xúc.
Trần Hào từ trong bóng tối bước ra, ánh mắt anh nhìn Vy đã bớt đi một phần lạnh lùng và thêm vào một phần phức tạp. Anh cúi người, cung kính nhưng kiên quyết đỡ Vy đứng dậy:
- Mợ cả, xin mời mợ về phòng điều trị vết thương.
Hạ Vy ôm lấy bàn tay trái đẫm máu, cúi đầu chào Lâm Phong rồi lặng lẽ bước ra khỏi phòng. Sàn gỗ phía sau cô để lại những giọt máu đỏ tươi kéo dài, tương phản hoàn toàn với vẻ u tối, lạnh lẽo của căn biệt thự Thẩm gia.
***
Đêm khuya buông xuống.
Cơn bão mùa đông bắt đầu gào thét bên ngoài cửa sổ biệt thự Thẩm gia, tuyết rơi ngày một dày. Căn phòng ngủ của Hạ Vy lúc này lạnh buốt như một hầm chứa đá. Hệ thống sưởi ấm bị cắt giảm khiến hơi thở của cô thở ra tạo thành những làn khói trắng mỏng.
Vy quấn chặt chiếc chăn len mỏng trên giường, toàn thân run rẩy vì lạnh và di chứng của độc tố trúc đào vẫn còn âm ỉ trong lồng ngực. Bàn tay trái bị bánh xe lăn cán qua đã được cô tự dùng băng gạc trong hộp cứu thương cá nhân băng bó lại sơ sài, nhưng cơn đau buốt từ xương ngón tay vẫn khiến cô không thể nào chợp mắt.
Cùng lúc đó, sâu bên dưới tầng hầm của biệt thự Thẩm gia.
Trong căn mật thất u tối, chỉ có ánh sáng xanh mờ ảo phát ra từ hệ thống màn hình giám sát công nghệ cao. Đây là trung tâm chỉ huy ngầm của Lâm Phong, nơi anh lắp đặt "Hệ thống camera mật dưới hầm Thẩm gia" quét sạch mọi góc khuất trong phòng ngủ của mình và phòng ngủ của Vy mà không một ai trong Thẩm gia biết được.
Lâm Phong ngồi lặng lẽ trên xe lăn trước các màn hình lớn. Anh đang thực hiện "Thủ đoạn giả vờ tàn phế điên loạn" ngoài sáng, nhưng dưới căn hầm này, anh là một kẻ săn mồi nhạy bén và tàn nhẫn nhất.
Anh nhấn nút điều khiển, zoom cận cảnh vào màn hình số 3 - camera ẩn siêu nhỏ giấu sau bức tranh treo tường trong phòng ngủ của Hạ Vy.
Trên màn hình có độ phân giải cực cao, căn phòng của cô tối tăm và lạnh lẽo tột cùng. Vy đang ngồi co rúm trên chiếc giường đơn tồi tàn, đôi môi cô tím tái vì lạnh.
Lâm Phong lạnh lùng quan sát, đôi mắt anh không một gợn sóng. Anh đang chờ đợi cô bộc lộ sơ hở. Anh chờ đợi cô lén lút lấy điện thoại ra gọi cho Trịnh Thế Anh để than vãn, hoặc lén lút viết thư tay gửi cho Nhị phòng để báo cáo tình hình.
Nhưng không có.
Hạ Vy từ từ ngồi dậy dưới ánh nến leo lắt. Cô chậm rãi kéo tay áo len màu xám của mình lên, để lộ cổ tay mảnh mai trắng ngần.
Dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn nến, Lâm Phong nhìn thấy rõ ràng những vết bầm tím đen hình năm ngón tay hằn sâu trên cổ tay cô - vết tích từ cơn điên loạn bóp cổ của anh đêm qua. Bên cạnh đó là bàn tay trái băng bó gạc trắng dính một vệt máu đỏ tươi đã thấm qua lớp vải.
Vy mở chiếc hộp gỗ nhỏ trên bàn, lấy ra một tuýp thuốc mỡ giảm đau giá rẻ mà cô lén mang theo. Bằng những ngón tay run rẩy vì lạnh và đau đớn, cô lén bôi thuốc giảm đau lên cổ tay đầy vết bầm do anh siết chặt đêm qua và vết thương bị bánh xe cán phải.
Khuôn mặt cô nhăn lại vì đau, nước mắt sinh lý khẽ lăn dài trên má, nhưng tuyệt nhiên không có một lời oán hận nào phát ra từ đôi môi khô nẻ của cô. Cô chỉ lặng lẽ bôi thuốc, rồi đưa chiếc vòng ngọc cẩm thạch của Tô Nhã đeo trên cổ tay lên môi khẽ hôn nhẹ, ánh mắt tràn đầy sự kiên định và dịu dàng hướng về phía bức tường ngăn cách giữa hai phòng ngủ.
Lâm Phong nhìn chằm chằm vào màn hình, đôi mắt obsidian của anh đột ngột tối sầm lại, sâu thẳm và nguy hiểm như một cơn bão đang tích tụ năng lượng. Trái tim anh thắt chặt lại một nhịp đau đớn vô danh.
Cô không hề biết có camera ẩn. Đây hoàn toàn là những hành động chân thực nhất của cô khi ở một mình.
"Hạ Vy... rốt cuộc cô đang muốn chuộc lỗi thật lòng, hay đây là một cái bẫy tinh vi đến mức cô sẵn sàng hy sinh cả thể xác của chính mình?"
Lâm Phong siết chặt tay vịn xe lăn, hơi thở anh trở nên dồn dập trong bóng tối lạnh lẽo của căn hầm mật.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!