Chén Trà Tân Hôn Đẫm Máu
Bóng tối trong căn phòng tân hôn của biệt thự Thẩm gia dày đặc và lạnh lẽo tựa như một nấm mồ phủ đầy tơ lụa.
Hạ Vy mở mắt. Hơi thở của cô dồn dập, lồng ngực phập phồng dưới lớp áo cưới màu đỏ thẫm thêu chỉ vàng lộng lẫy nhưng nặng nề như một chiếc gông xiềng. Gương mặt cô nhợt nhạt, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, thấm ướt cả những lọn tóc mai dán chặt vào lưỡng quyền. Cô bàng hoàng nhìn lên trần nhà cao vút với những chiếc xà gồ bằng gỗ gụ đen bóng, rồi nhìn sang bức rèm ren màu đỏ rượu vang đang rủ xuống bên bậu cửa sổ kính buốt giá.
Cơn gió mùa đông của thành phố S rít qua khe cửa, mang theo cái lạnh thấu xương tủy.
"Mình... thực sự đã trọng sinh rồi sao?"
Hạ Vy run rẩy đưa bàn tay mảnh mai lên chạm vào cổ họng. Cảm giác đau đớn, nghẹt thở từ nhát dao chí mạng của Trịnh Thế Anh ở kiếp trước dường như vẫn còn âm ỉ cháy bỏng nơi cuống họng. Nhưng không, làn da cổ của cô lúc này vẫn mịn màng, không hề có vết sẹo lồi ghê rợn đó. Cô nhìn xuống đôi bàn tay trắng trẻo, chưa bị hủy hoại bởi những năm tháng giam cầm và lao dịch y tế cưỡng bức.
Đúng lúc này, một giọng nói trầm thấp, khàn đặc và lạnh lùng như băng tuyết từ góc tối của căn phòng vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng u uất:
- Hạ Vy, cô diễn vở kịch hoảng hốt này cho ai xem?
Sống lưng Hạ Vy cứng đờ. Cô chậm rãi xoay đầu lại.
Dưới ánh đèn ngủ lờ mờ màu vàng cam, trên chiếc xe lăn bằng hợp kim titan thiết kế riêng, một người đàn ông đang ngồi lặng lẽ trong bóng tối. Thẩm Lâm Phong. Chồng của cô.
Anh mặc một chiếc áo sơ mi đen tuyền cài kín cổ, vạt áo phẳng phiu không một nếp nhăn. Đôi chân bại liệt của anh được phủ bởi một chiếc chăn len mỏng màu xám tro. Gương mặt anh là một kiệt tác của tạo hóa nhưng lại bị bao phủ bởi một tầng sương giá quanh năm không tan. Đôi lông mày rậm hơi nhíu lại, sống mũi cao thẳng như lưỡi dao, và đặc biệt là đôi mắt obsidian sâu thẳm, lạnh lùng đến mức tàn nhẫn đang khóa chặt lấy cô.
Nhìn thấy anh bằng xương bằng thịt, vẫn còn sống, trái tim Hạ Vy thắt lại một cơn đau đớn tột cùng. Kiếp trước, cô bị Trịnh Thế Anh lừa gạt, coi Lâm Phong như một kẻ thù tàn phế gàn dở, liên tục sỉ nhục và phản bội anh, lấy cắp con dấu Thẩm gia dâng cho kẻ thù để rồi đẩy anh vào cái chết cô độc trên chiếc xe lăn này. Đến khi cô nhận ra chân tướng thì đã quá muộn, cô bị bức tử trong sự hối hận muộn màng.
- Lâm Phong... - Giọng cô run rẩy, nước mắt không tự chủ được dâng đầy hốc mắt. Cô muốn bước xuống giường, muốn lao đến ôm lấy đôi vai gầy nhưng kiên cường kia để nói lời xin lỗi.
Nhưng ngay khi cô vừa nhúc nhích, Trần Hào - cận vệ trung thành của Lâm Phong - từ trong bóng tối bước lên một bước, bàn tay anh ta đặt hờ lên báng súng ngắn giảm thanh giấu bên hông vest đen, ánh mắt tràn đầy sự đề phòng cực độ nhìn cô.
Lâm Phong khẽ nhếch môi, nụ cười của anh không hề có chút ấm áp của một tân lang trong đêm động phòng hoa chúc, chỉ có sự mỉa mai cay đắng:
- Đừng dùng cái giọng điệu ghê tởm đó gọi tên tôi. Khoản sính lễ năm mươi tỷ đồng của Thẩm gia đã chuyển thẳng vào tài khoản của cha cô chiều nay rồi. Nhiệm vụ của cô đã hoàn thành. Bây giờ, cô có thể cút về phòng bên cạnh, tiếp tục mơ mộng về gã tình nhân nghèo hèn của cô.
Anh biết. Hạ Vy run lên. Kiếp này anh vẫn mang ký ức kiếp trước, anh hận cô đến tận xương tủy vì sự phản bội của cô. Nhưng cô không thể lùi bước. Kiếp này cô trở về là để chuộc tội, để bảo vệ anh khỏi những âm mưu thâm độc của Nhị phòng Thẩm gia.
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa phòng ngủ vang lên nhẹ nhàng nhưng đều đặn.
- Thiếu gia, mợ cả. Tôi mang trà hoa cúc nóng lên cho hai người.
Giọng nói dịu dàng, quen thuộc của vú nuôi Trương mẫu vang lên từ phía sau cánh cửa gỗ sồi cổ kính.
Hạ Vy giật mình. Ký ức kiếp trước như một luồng điện xộc thẳng vào não bộ. Đêm tân hôn kiếp trước, Trương mẫu cũng mang lên một chén trà hoa cúc hằng đêm cho Lâm Phong. Lâm Phong đã uống nó, và chính chén trà đó chứa độc tố trúc đào mạn tính do Thẩm nhị thúc Thẩm Quốc Hùng mua chuộc Trương mẫu bỏ vào. Chất độc đó đã tàn phá cơ tim và thần kinh vận động của anh suốt nhiều năm, khiến đôi chân anh vĩnh viễn không thể hồi phục.
- Vào đi. - Lâm Phong lạnh lùng ra lệnh.
Trương mẫu đẩy cửa bước vào, trên tay bưng một chiếc khay bạc nhỏ, bên trên đặt một chén trà sứ trắng tỏa khói nghi ngút. Bà ta cúi đầu, thái độ vô cùng cung kính giả tạo, ánh mắt lén lút liếc nhìn biểu cảm của hai vợ chồng trẻ rồi đặt chén trà lên chiếc bàn gỗ cạnh giường ngủ.
- Thiếu gia, đây là trà hoa cúc mật ong giúp ngài dễ ngủ. Mợ cả, ngài cũng dùng một chút cho ấm người nhé. - Trương mẫu nhỏ nhẹ nói.
Lâm Phong đưa bàn tay thon dài, hơi nhợt nhạt định vươn ra cầm lấy chén trà.
- Chờ đã! - Hạ Vy hét lên một tiếng thất thanh.
Cả căn phòng lập tức rơi vào trạng thái căng thẳng tột độ. Trần Hào ngay lập tức rút gậy ba khúc bằng thép đặc ra, chặn đứng trước xe lăn của Lâm Phong. Trương mẫu giật nảy mình, chiếc khay bạc trên tay suýt rơi xuống đất, gương mặt già nua thoáng qua một tia hoảng loạn cực kỳ nhanh nhưng không thể thoát khỏi đôi mắt tinh tường của một bác sĩ lâm sàng như Hạ Vy.
Hạ Vy bước nhanh xuống giường, đôi chân trần chạm vào sàn gỗ lạnh buốt nhưng cô không hề quan tâm. Cô tiến lại gần chiếc bàn gỗ, đưa mũi ngửi nhẹ làn khói mỏng đang bốc lên từ chén trà sứ trắng.
Khứu giác nhạy cảm của cô, được rèn luyện từ những ngày tháng học y lý thảo dược của bà nội, lập tức phát hiện ra một mùi đắng nhẹ, cực kỳ mảnh, ẩn giấu dưới hương thơm nồng nàn của hoa cúc và vị ngọt của mật ong. Đó là mùi nhựa cây trúc đào (oleander) - một loại cardiotoxin cực độc gây liệt tim mạn tính nếu dùng liều lượng nhỏ trong thời gian dài.
- Chén trà này... có độc. - Hạ Vy trầm giọng nói, ánh mắt cô sắc lạnh nhìn thẳng vào Trương mẫu.
Trương mẫu lập tức quỳ sụp xuống đất, khóc lóc thảm thiết, giọng run rẩy đầy oan ức:
- Mợ cả! Ngài nói thế là oan cho tôi quá! Tôi chăm sóc thiếu gia từ nhỏ, làm sao tôi dám bỏ độc ngài ấy? Nếu ngài ghét bỏ tôi, ngài cứ việc đuổi tôi đi, xin đừng vu oan cho tấm lòng già này!
Lâm Phong ngồi trên xe lăn, ánh mắt anh tối sầm lại. Anh nhìn chén trà, rồi nhìn sang Hạ Vy. Trong lòng anh dâng lên một sự mỉa mai tột cùng. Kiếp trước, chính cô là kẻ đã phối hợp với Nhị thúc để đầu độc anh, kiếp này cô lại bày ra trò "vừa ăn cướp vừa la làng" này sao? Cô nghĩ anh sẽ tin cô sao?
- Hạ Vy, cô diễn trò này để chứng minh cái gì? - Lâm Phong cười lạnh, giọng nói tràn đầy sát khí. - Muốn chứng minh cô quan tâm đến mạng sống của tôi, hay muốn dùng khổ nhục kế để lấy lòng tin của tôi rồi lấy cắp tài liệu mật của Thẩm thị? Cô nghĩ tôi ngu ngốc đến mức tin một kẻ hám tiền, lăng loàn như cô sao?
Anh đột ngột vươn tay ra, năm ngón tay cứng như kìm sắt siết chặt lấy cổ họng mảnh mai của Hạ Vy, kéo cô sát lại gần chiếc xe lăn của mình.
- Khụ... Lâm Phong... - Hạ Vy nghẹt thở, gương mặt đỏ bừng vì thiếu oxy. Cô nhìn sâu vào đôi mắt chứa đầy hận thù và sự dằn vặt của anh. Cô thấy bóng dáng của chính mình kiếp trước đã tàn nhẫn chà đạp lên lòng tin của người đàn ông này thế nào.
Trần Hào đứng bên cạnh lạnh lùng quan sát, không hề có ý định ngăn cản chủ nhân. Trương mẫu thì vẫn quỳ dưới đất, lén lút lau mồ hôi lạnh, hy vọng Lâm Phong sẽ bóp chết Hạ Vy để bịt đầu mối.
- Tôi nói cho cô biết, Hạ Vy. - Lâm Phong ghé sát tai cô, hơi thở lạnh lẽo phả vào làn da nhạy cảm. - Đừng hòng giở trò trước mặt tôi. Chén trà này, dù có độc hay không, tôi cũng không bao giờ tin cô.
Nói rồi, anh buông tay ra, hất mạnh cô ngã xuống sàn nhà gỗ lạnh lẽo. Hạ Vy ôm cổ ho sặc sụa, nước mắt sinh lý chảy dài trên má. Cô biết, kiếp này nếu cô không dùng biện pháp cực đoan nhất, cô sẽ không bao giờ phá vỡ được bức tường nghi kỵ tột độ mà anh đã dựng lên từ đống tro tàn của kiếp trước.
Cô nhìn chén trà hoa cúc vẫn đang tỏa khói trên bàn.
"Lâm Phong, kiếp trước anh đã gánh thay em quá nhiều đau khổ. Kiếp này, mạng sống của em là để trả lại cho anh."
Hạ Vy cắn chặt môi đến mức bật máu. Cô đột ngột đứng bật dậy, đẩy mạnh Trần Hào đang mất cảnh giác sang một bên, lao đến giật lấy chén trà sứ trắng trên bàn.
- Hạ Vy! Cô làm gì thế? - Lâm Phong biến sắc, gầm lên một tiếng dữ dội.
Trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người trong phòng, Hạ Vy ngửa cổ, dứt khoát uống cạn một ngụm lớn chén trà hoa cúc độc trúc đào.
Vị đắng chát của nhựa độc lập tức lan tỏa nơi đầu lưỡi, xộc thẳng xuống thực quản nóng rát như lửa đốt.
*Choang!*
Chén trà sứ trắng rơi khỏi bàn tay run rẩy của cô, vỡ tan tành thành trăm mảnh thủy tinh lấp lánh trên sàn gỗ tối màu. Nước trà ấm lẫn máu đen loang lổ trên những mảnh sành sắc nhọn.
- Cô điên rồi sao?! - Lâm Phong hét lên, gương mặt anh lần đầu tiên mất đi sự bình tĩnh vô cảm, đôi mắt co rút lại đầy kinh hoàng khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt.
Hạ Vy lảo đảo thối lui hai bước, hai tay ôm lấy lồng ngực đang co thắt dữ dội. Chất độc trúc đào phát tác cực nhanh trên dạ dày trống rỗng của cô, tàn phá hệ tim mạch và khiến thực quản cô bỏng rát. Cô quỳ sụp xuống sàn nhà, cơ thể mảnh mai co rúm lại vì đau đớn.
- Lâm... Phong... - Vy ngước nhìn anh, khóe môi cô chảy ra một dòng máu đen sậm ghê người. Cô mỉm cười, một nụ cười thê lương nhưng tràn đầy sự giải thoát. - Trà... thực sự... có độc... Em không... hại anh...
Nói rồi, cô ngã gục hoàn toàn xuống sàn nhà, bất tỉnh nhân sự cạnh đống mảnh vỡ thủy tinh dính máu.
Lâm Phong ngồi trên xe lăn, toàn thân anh đông cứng như hóa đá. Nhìn dòng máu đen chảy ra từ khóe môi của người phụ nữ mà anh căm ghét nhất, lòng hận thù kiếp trước trong anh bất ngờ bị một cơn địa chấn tâm lý cực mạnh đập tan tành.
Trần Hào bàng hoàng nhìn mợ cả nằm bất tỉnh, rồi nhìn sang Trương mẫu đang tái mét mặt mày bò lùi lại phía cửa.
- Trần Hào! Mau gọi Tiêu Minh đến cứu cô ta! - Lâm Phong điên cuồng gào lên, giọng nói anh run rẩy đến mất giọng. - Nếu cô ta chết đêm nay, tôi sẽ bắt cả cái Thẩm gia này phải chôn cùng!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!