Nút Thắt Ghế Đơn Cứu Mạng
Cơn bão lốc thung lũng giật cấp 11 gào rú dữ dội qua vách đá Thiên Đao, xối những luồng cát đá dăm buốt nhọn vào bệ đá Tháp neo số 1. Mặt cầu treo Phong Khê nhịp số 1 đang lật nghiêng bốn mươi lăm độ, rên rỉ dưới sức căng cực hạn. Hoài Nam đứng cheo leo trên sợi cáp đơn, toàn thân anh run rẩy dữ dội.
Cơn đau từ khớp vai phải bị rạn nứt và lệch nặng đang nhói lên từng đợt như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua thớ thịt. Khuỷu tay cụt trái bọc da hươu rách nát của anh rỉ máu đỏ tươi, tuôn xối xả dọc thân chiếc móc sắt rỉ sét đang găm chặt vào bánh răng tời gỗ sồi nứt vỡ. Máu nóng chảy dọc kim loại lạnh ngắt, nhỏ xuống vực sương độc đen ngòm bên dưới. Anh đang là đối trọng sống duy nhất giữ cho cả cây cầu không bị lật úp hoàn toàn.
Nhưng ngay sát mép vực sương độc cuồn cuộn, gia đình Lão Tiền đang lơ lửng giữa ranh giới sống chết. Vợ và đứa cháu gái nhỏ sáu tuổi của gã đang bám hờ vào một sợi dây gai thường mục nát. Sợi dây bị gió bão quật liên tục vào gờ đá vôi sắc nhọn, tiếng tước sợi "xoèn xoẹt" vang lên đầy tàn nhẫn.
"Cứu... cứu cháu tôi với! Hoài Nam ơi! Cháu tôi mới sáu tuổi, nó không có tội tình gì cả!" Lão Tiền quỳ sụp trên bệ đá trơn trượt, hai bàn tay già nua cào rách cả móng vào nền đá vôi xám, gào thét trong tuyệt vọng.
Gương mặt Hoài Nam co thắt lại. Ký ức mười năm trước đột ngột ập về như một dòng nước lũ lạnh buốt. Ngày đó, cũng chính trên một nhịp cầu treo chao đảo dưới màn sương độc này, Lão Tiền – vì lòng đố kỵ hẹp hòi với kỹ nghệ bện cáp của gia tộc họ Hoài – đã cố tình chỉ sai chốt neo đá vôi phụ. Sợi cáp chủ lực đứt nổ tung, phạt đứt lìa cánh tay trái của Hoài Nam và kéo cha anh, ông Hoài Trung, rơi thẳng xuống đáy vực sâu không đáy. Mười năm qua, vết sẹo bỏng ma sát sâu trên khuỷu tay cụt trái vẫn luôn ngứa rát vào những đêm mưa bão, nhắc nhở anh về nỗi đau mất mát và sự phản bội đê tiện của kẻ đang quỳ trước mặt.
"Hoài Nam! Đừng buông tời! Mày buông móc sắt ra là tời gỗ vỡ ngay, cả cầu sẽ sập!" Đại Sơn đứng bên bờ đá, hai tay ghì chặt sợi dây mồi gân thú, hét lớn qua tiếng bão rú. "Với lại gã đó... gã đó chính là kẻ đã hại mày cụt tay! Ông nội mày, cha mày đều bị gã hại! Đừng cứu kẻ thù!"
"Đúng thế! Kẻ phản bội không đáng được cứu!" Mấy phu kéo cáp đứng sau cũng đồng loạt hét lên, ánh mắt đầy phẫn nộ nhìn Lão Tiền.
Lão Tiền nghe vậy chỉ biết gục đầu xuống bệ đá, nước mắt hòa lẫn bụi đá xám xịt chảy dài trên gương mặt khắc khổ: "Ta biết ta đáng chết... Ta có tội với nhà họ Hoài! Nhưng vợ con ta... cháu gái ta... xin cháu..."
Trong đầu Hoài Nam diễn ra một cuộc đấu tranh nội tâm khủng khiếp. Sức nặng của hận thù gia tộc đè nặng lên lồng ngực anh, cơ vai phải rách cơ buốt nhói như muốn gãy lìa. Nếu anh phớt lờ, chỉ cần ba khắc nữa, sợi dây gai thường kia sẽ đứt hoàn toàn, sương độc dưới vực sâu sẽ nuốt chửng gia đình kẻ đã hại anh. Đó là sự trừng phạt tự nhiên.
Nhưng khi ánh mắt anh chạm vào gương mặt tái nhợt, ngây thơ đang khóc lặng đi vì sợ hãi của đứa bé sáu tuổi lơ lửng sát làn sương vàng nhạt, trái tim thợ cầu của anh đột ngột thắt lại.
"Căn tính của thợ bện cáp: luôn tìm kiếm sự liên kết bền vững, ghét bỏ sự chia rẽ và dối trá." Lời dạy của ông nội Hoài Bắc vang lên bên tai anh. Nhà họ Hoài bện cáp là để nối liền những bờ vui, để giữ mạng sống cho vạn người, chứ không phải để đứng nhìn mạng sống rơi rụng vì hận thù cá nhân.
"Hận thù không thể nối lại cánh tay đã mất," Hoài Nam nghiến chặt răng, máu tươi rỉ ra từ kẽ răng đỏ thẫm. "Nhưng kỹ nghệ của dòng họ Hoài... hôm nay phải cứu được người!"
Anh không thể buông móc sắt ở khuỷu tay trái, vì tời gỗ sồi nứt vỡ sẽ lập tức vỡ vụn dưới sức căng hàng tấn của nhịp cầu chính. Anh chỉ còn một tay phải và hàm răng của mình.
"Đại Sơn! Giữ chặt dây mồi lan can phụ cho tớ!" Hoài Nam hét lớn ra lệnh.
Anh dùng tay phải nhanh nhẹn giật cuộn dây gai tuyết mồi dệt tơ nhện đá cổ đại đeo bên hông ra. Đây là sợi dây siêu bền, d dẻo dai gấp mười lần thừng thông thường nhờ những sợi tơ nhện đá dệt xen kẽ trong lõi chịu lực.
Hoài Nam đưa đầu dây gai tuyết vào miệng, dùng răng cửa cắn chặt kéo căng. Sợi dây thô ráp mang theo mùi nhựa thông và sáp ong đắng ngắt làm rách cả nướu răng anh, máu tươi bắt đầu rỉ ra, nhuộm đỏ một đoạn dây dệt.
"Kỹ thuật thắt nút một tay khẩn cấp!"
Bằng một phản xạ nhanh như chớp được rèn luyện qua hàng vạn lần treo mình vách đứng, tay phải Hoài Nam vẩy mạnh sợi dây gai tuyết quanh chiếc móc sắt ở khuỷu trái để tạo một vòng khuyên cố định. Vai phải anh nhói lên một cơn đau xé thịt, xương khớp kêu "rắc rắc" rợn người, nhưng anh không dừng lại. Ngón tay phải của anh chuyển động thoăn thoắt, đan chéo các tao dây theo quy luật âm dương, kết hợp với lực kéo ghì từ hàm răng đang cắn chặt đầu dây.
Chỉ trong vòng chưa đầy năm giây, một nút ghế đơn cứu sinh khẩn cấp lặp đôi – bí kỹ độc môn của gia tộc họ Hoài – đã hình thành hoàn hảo. Nút thắt này tạo ra hai vòng lặp rộng rãi, tự động siết nhẹ để ôm khít hông và đùi nạn nhân khi chịu lực kéo nhưng tuyệt đối không bóp nghẹt hay gây chấn thương xương hông.
"A Bảo! Quăng dây thường cứu đứa bé bên cạnh không được đâu, gió bão sẽ thổi bạt đứt dây ngay!" Hoài Nam hét lớn khi thấy cậu bé mồ côi cố quăng dây thường cứu giúp nhưng bị gió thổi bay tơi tả vào vách đá.
Hoài Nam hạ thấp trọng tâm, hai bàn chân bám đá hình chữ V quặp chặt lấy sợi cáp đơn đang chao lật. Anh dùng tay phải vung mạnh vòng dây ghế đơn vừa thắt.
Sợi dây gai tuyết mồi dệt tơ nhện đá lướt đi theo hình vòng cung con lắc, đón đúng luồng gió xoáy hút ngược từ lòng vực dâng lên để tự lượn qua khoảng không mười lăm thước, ôm trọn lấy hông và đùi của vợ Lão Tiền cùng đứa cháu gái nhỏ.
Ngay khoảnh khắc vòng dây vừa khóa chặt, một tiếng "phựt" khô khốc vang lên. Sợi dây gai thường mục nát của Lão Tiền bị đá vôi cứa đứt hoàn toàn.
"Á!"
Cả hai cơ thể rơi tự do thẳng xuống vực sâu sương độc.
"Giữ chặt!" Hoài Nam hét lớn.
Đà rơi tự do tạo ra một lực giật ngược khổng lồ dội thẳng vào cơ thể Hoài Nam. Nếu anh dùng tay phải kéo trực tiếp, khớp vai phải đang rạn nứt sẽ lập tức gãy lìa. Trong tích tắc, Hoài Nam luồn sợi dây bảo hiểm qua rãnh của chiếc bình tời quay tay mini đeo bên hông đai da bảo hộ. Chiếc bình tời bằng đồng thau do Tuyết Mai chế tạo lập tức phát huy tác dụng đòn bẩy trợ lực cơ học, phân phối toàn bộ lực kéo khổng lồ vào chiếc đai da bò dày bản rộng quấn quanh hông và đùi anh.
"Rầm!"
Lực giật mạnh khiến đai da bò thắt chặt vào hông Hoài Nam, gây ra vết bầm tím lớn xé da thịt. Hàm răng anh bị kéo ghì mạnh đến mức tưởng chừng như muốn vỡ vụn, máu tươi tuôn xối xả dọc khóe miệng. Nhưng nhờ tính đàn hồi đàn dẻo vô song của lõi tơ nhện đá bện trong cáp gai tuyết, đà rơi tự do của hai nạn nhân bị triệt tiêu hoàn toàn khi họ chỉ còn cách mặt sương độc vàng quánh chưa đầy năm mét.
"Đại Sơn! Thiết Ngưu! Mau kéo tời phụ!" Hoài Nam rống lên qua kẽ răng đầy máu.
Đại Sơn gầm lên một tiếng như gấu rừng, buông sợi dây mồi phụ, lao tới cùng Thiết Ngưu bám chặt lấy sợi cáp gai tuyết. Với sức mạnh thể chất vô song của hai gã khổng lồ vách đá, họ phối hợp nhịp nhàng quay cần gạt bình tời mini, kéo ngược hai cơ thể đang treo lơ lửng dưới vực sâu lên bờ mới.
Khi vợ và cháu gái Lão Tiền được kéo lên bệ đá Tháp 1 an toàn, cả quảng trường đá nứt như vỡ òa trong tiếng khóc và tiếng thở phào nhẹ nhõm. Đứa bé sáu tuổi run rẩy ôm chặt lấy mẹ, còn Lão Tiền thì đứng lặng người như một pho tượng đá vôi.
Gã nhìn khóe miệng đầy máu tươi của Hoài Nam, nhìn khớp vai phải lệch hẳn sang một bên đang run rẩy của anh, và nhìn chiếc móc sắt trái bám đầy máu đỏ rỉ ra từ khuỷu tay cụt. Sự dũng cảm và nhân cách vĩ đại của người thợ bện cáp tàn tật đã đập tan hoàn toàn sự đố kỵ hèn hạ tích tụ suốt mười năm trong lòng gã thợ bện phản bội.
"Bộp!"
Lão Tiền quỳ sụp hai đầu gối xuống nền đá vôi lạnh ngắt trước mặt Hoài Nam. Gã dập đầu mạnh xuống đá đến mức trán rướm máu: "Hoài Nam... ta đáng chết! Ta là kẻ hèn hạ! Cháu đã cứu mạng cả nhà ta... nhà họ Hoài cháu thực sự là những thợ cầu vĩ đại nhất biên cương này!"
Hoài Nam thở dốc nhọc nhằn, anh nương người vào bệ tời gỗ sồi để giữ thăng bằng. Giọng anh khàn đặc, lạnh lùng nhưng kiên định: "Đứng dậy đi. Ta cứu người không phải để nhận cái lạy này của ông. Ta cứu họ vì họ là dân Phong Khê, và ta là thợ cầu họ Hoài."
Lão Tiền khóc nghẹn ngào. Gã run rẩy đưa tay vào trong lớp áo vải thô rách nát, lôi ra một cuốn sổ tay da sờn rách bọc da hoẵng chống thấm nước và một tấm bản đồ da dê cổ xưa dính bết bụi than rỉ sét.
"Đây... đây là di thư của ông nội Hoài Bắc cháu để lại... và bản đồ toàn bộ hệ thống móng neo ngầm cổ đại của thung lũng sương độc này." Lão Tiền dâng hai tay lên, giọng gã run rẩy trong sự hối hận tột cùng. "Mười năm trước, ta vì đố kỵ đã giấu nó đi... Ta đã hại cháu cụt tay, hại cha cháu tử nạn. Hôm nay, ta giao lại cho cháu để chuộc tội!"
Hoài Nam khựng lại, anh dùng bàn tay phải rớm máu đón lấy cuốn sổ tay da sờn rách.
Lão Tiền ngước nhìn anh, ánh mắt đầy sự sợ hãi xen lẫn quyết tâm vạch trần chân tướng lịch sử: "Hoài Nam... nhà họ Hoài cháu bị oan suốt ba mươi năm qua! Vụ sập đại cầu treo kinh đô năm xưa... hoàn toàn không phải lỗi thiết kế của ông nội cháu! Chính quan Bộ Công triều đình đã cấu kết với bọn quan lại bớt xén toàn bộ vật tư đồng đỏ đúc chốt chịu lực, thay bằng sắt phế thải pha chì để ăn bớt tiền bạc. Khi cầu sập, chúng đã đổ oan cho gia tộc họ Hoài cháu gánh tội thế mạng để bịt đầu mối!"
Một tiếng sét nổ vang trời từ bão lốc dội xuống, chiếu sáng gương mặt kinh hoàng của Lão Tiền và ánh mắt co thắt dữ dội của Hoài Nam. Chân tướng lịch sử oan khuất của gia tộc cuối cùng đã hé lộ ngay giữa trận bão lốc sinh tử.
Nhưng chưa kịp để Hoài Nam lật mở cuốn sổ tay, mặt đất dưới chân Tháp neo số 1 đột ngột chấn động dữ dội. Một tiếng rít gào trầm đục từ đáy vực sâu vạn trượng bốc lên rát buồng phổi.
Từ lòng đất ngầm, một đợt phun trào khí lưu huỳnh đỏ cực mạnh bùng phát. Màn sương độc vàng đặc quánh dâng cao bao phủ toàn bộ nhịp cầu treo số 1, che khuất hoàn toàn tầm nhìn. Hơi axit đậm đặc bắt đầu ăn mòn rỉ sét các xích sắt thường cũ kỹ của cầu Phong Khê với tốc độ kinh hoàng, sủi bọt trắng xóa rợn người.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!