Khớp Vai Rạn Nứt
Cơn lốc xoáy thung lũng quét qua bẻ gãy trụ neo phụ của cầu Phong Khê, làm mặt cầu lật nghiêng 45 độ giữa không trung.
"Rắc... rắc... uỳnh!"
Một tiếng nổ chói tai xé toác màn đêm ẩm ướt của vách đá Thiên Đao. Trụ neo gỗ phụ bằng sồi đá cổ thụ – điểm tựa chịu lực chằng ngang cuối cùng của nhịp cầu số 1 – đã bị luồng lốc xoáy giật mạnh từ đáy vực bẻ gãy làm đôi. Những thớ gỗ già nua nứt toác, bắn ra hàng trăm mảnh dăm nhọn hoắt vào màn sương loãng xám xịt. Không còn sợi cáp phụ giữ nhịp chống chao, toàn bộ mặt cầu treo Phong Khê lập tức chao lật dữ dội, nghiêng hẳn một góc bốn mươi lăm độ giữa không trung vạn trượng.
Tiếng gào rú của gió bão va đập vào vách đá vôi vang lên như tiếng gầm của một con quái thú đang đói mồi. Sức gió lốc địa hình cấp 11 cuộn xối xả từ lòng vực sương độc lên đỉnh núi, rít qua từng khe hở của các tấm ván sàn cầu mục nát.
"Cứu tôi với! Cầu sập rồi!"
"Mẹ ơi! Con trượt tay rồi!"
Hàng trăm tiếng thét kinh hoàng của dân tị nạn Phong Khê vang lên hỗn loạn. Trên mặt cầu nghiêng dốc đứng, hơn hai trăm con người đang di tản bị dồn vào ranh giới sinh tử. Trọng lực tàn nhẫn kéo tuột mọi thứ. Những chiếc rương gỗ, gùi tre đựng hành lý, chăn màn và của cải tích cóp cả đời của người dân thi nhau trượt khỏi mặt ván sàn trơn trợt, rơi tự do xuống đáy vực sương độc xám xịt bên dưới. Trong tích tắc, bóng tối của vực sâu nuốt chửng tất cả những gì rơi xuống, không một tiếng động vọng lại, chỉ có mùi lưu huỳnh nồng nặc bốc lên rát buồng phổi.
Ở giữa cầu, A Kiên – đội viên cứu hộ vạm vỡ – đang gồng mình bám chặt vào sợi cáp lan can đơn. Gương mặt chữ điền của anh đỏ lựng lên vì nghẹt thở, đôi ủng da cao cổ bám đá bám chặt vào một khe hở giữa hai tấm ván sàn gỗ thông đá.
"Không được buông tay! Tất cả nằm sát xuống mặt ván! Thắt đai bảo hiểm vào!" A Kiên hét lớn, giọng anh bị tiếng gió bão át đi quá nửa. Anh cố gắng quăng cuộn dây bảo hiểm dẻo bọc da hươu về phía một người mẹ đang ôm chặt đứa con nhỏ treo lơ lửng sát mép ván cầu.
Nhưng sức giật của cơn lốc quá lớn. Gió bão liên tục thổi bạt sợi dây bảo hiểm của A Kiên vào vách đá dựng đứng, khiến đầu dây bị cứa rách tơi tả vào những gờ đá sắc nhọn.
"A Kiên! Thả neo phụ gỗ sồi khẩn cấp! Đóng chốt nêm găm chặt thân cầu vào gờ đá!" Hoài Nam hét lên từ phía tháp neo số 1. Giọng anh đanh thép, vang vọng xuyên qua tiếng gầm rú của bão gió.
Hoài Nam biết rõ nếu không thực hiện ngay quy trình xử lý khẩn cấp khi đứt cáp phụ, lực cộng hưởng từ lốc xoáy sẽ lật úp mặt cầu hoàn toàn 180 độ trong vòng vài khắc nữa. Khi đó, toàn bộ hơn hai trăm mạng người trên cầu sẽ bị hất văng xuống vực sâu sương độc không một ai sống sót.
A Kiên nghiến răng, cố sức bò ngược lên bệ đá sát vách dựng. Anh rút chiếc neo phụ bằng gỗ sồi già giắt sau lưng, phối hợp với hai phu kéo cáp nỗ lực đóng chốt nêm đá vôi chịu lực để găm giữ đầu cầu. Thế nhưng, dưới sức giật tàn bạo của gió lốc, móng đá vôi xám của tháp neo vốn đã bị rỗng chân đế sau trận địa chấn bắt đầu rạn nứt dữ dội.
"Két... két... phựt!"
Những chốt nêm đá vôi bị lỏng lẻo mộng, tuột ren hoàn toàn dưới lực kéo giật quá lớn của gió. Chiếc neo phụ gỗ sồi bay vút ra ngoài không trung, kéo theo những mảnh đá dăm bắn tung tóe. Điểm tựa cơ học cuối cùng đã thất bại.
"Không giữ được rồi, Hoài Nam ơi! Chốt nêm đá bị vỡ mộng rồi!" A Kiên hét lên trong tuyệt vọng, hai bàn tay anh rớm máu do ma sát với đá hộc trơn trượt.
Nhìn mặt cầu treo đang lật nghiêng ngày một sâu hơn, tim Hoài Nam thắt lại. Vết thương lệch khớp vai phải vừa được nắn lại vào chiều tối nay dội lên một cơn đau buốt nhói, xé rách từng thớ cơ lưng vai. Khuỷu tay cụt bên trái bọc da hươu dầy đang rỉ máu đỏ tươi, thấm đẫm qua lớp băng vải quấn quanh chiếc móc sắt kéo cáp thô sơ. Vết sẹo bỏng ma sát sâu trong quá khứ nhói lên như một lời cảnh tỉnh tàn nhẫn từ cái chết của cha anh mười năm trước.
"Mười năm trước, ta đã buông tay vì không đủ sức..." Hoài Nam lẩm bẩm, ánh mắt anh co thắt lại khi nhìn thấy dòng người đang chao đảo lơ lửng giữa ranh giới sống chết. "Hôm nay, ta tuyệt đối không lùi bước!"
Ý chí sinh tồn và danh dự của một thợ bện cáp dòng họ Hoài bùng lên át đi nỗi sợ hãi thể xác. Hoài Nam đưa ra một quyết định điên khùng nhưng là giải pháp cơ học duy nhất lúc này: Anh sẽ dùng chính cơ thể của mình làm đối trọng sống để kéo ghì sợi cáp chủ lực.
Hoài Nam băng mình ra khỏi bệ đá an toàn của tháp neo. Anh không đi trên ván sàn, mà nhảy trực tiếp lên sợi cáp lan can đơn đang căng thẳng tắp.
"Khóa chân bám cáp đơn chao đảo!" Hoài Nam vận dụng kỹ năng thăng bằng đỉnh cao của thợ cầu vách đứng. Hai mu bàn chân quấn xà cạp chặt chẽ của anh quặp chặt vào sợi cáp đơn theo hình chữ V khép kín. Người anh gập sát rạp xuống thân cáp, nương theo từng nhịp lắc lư của gió bão để triệt tiêu lực quán tính lực lật ngang.
Bằng động tác nhanh nhẹn như một con sóc đá, Hoài Nam lướt dọc theo sợi cáp đơn đang chao lật 45 độ, tiếp cận bệ tời gỗ sồi nứt vỡ sát chân tháp neo.
"Móc sắt tì vai kéo cáp trợ lực!"
Hoài Nam vẩy mạnh khuỷu tay cụt trái, móc chặt chiếc móc sắt kéo cáp thô sơ vào vòng khuyên của bánh răng ròng rọc tời gỗ. Anh dùng vai phải bị rách cơ làm điểm tì đòn bẩy tì sát vào bệ tời gỗ sồi. Tay phải anh bám chặt lấy sợi cáp lan can chịu lực chính, gồng toàn bộ trọng lượng cơ thể sáu mươi cân ngả mạnh về phía sau vách đá Thiên Đao.
"Á... !"
Một tiếng hét khản đặc xé toác họng Hoài Nam. Lực kéo khổng lồ nặng hàng tấn từ nhịp cầu đang bị gió lốc vặn xoắn truyền dẫn trực tiếp qua móc sắt, dội thẳng vào khớp vai phải đang bị chấn thương của anh.
"Rắc... rắc..."
Tiếng xương khớp bả vai phải rạn nứt và lệch nặng vang lên khô khốc bên trong cơ thể anh. Cơn đau buốt thấu tận xương tủy khiến mắt Hoài Nam lòa đi, mồ hôi hột hòa lẫn máu tươi chảy dài từ trán xuống cằm. Da vùng khuỷu tay cụt tiếp xúc trực tiếp với móc sắt bị ma sát cơ học kéo căng rách toác, máu tươi tuôn xối xả nhuộm đỏ thẫm lớp da hươu bảo vệ.
Thế nhưng, đòn bẩy cơ học cơ thể của anh đã phát huy tác dụng. Sức nặng và góc nghiêng ngả người của Hoài Nam đã kéo ghì mặt cầu treo nghiêng sát trở lại vách đá Thiên Đao.
Sự dịch chuyển góc nghiêng này là một tính toán khí động học thiên tài. Khi mặt cầu bị kéo lệch sát vào vách đá đứng, luồng lốc xoáy địa hình thổi ngược từ đáy vực bị vách đá chắn lại, chia đôi luồng gió và giảm lực cản tác động trực tiếp lên thân cầu. Đồng thời, những tấm lá chắn gió bằng đồng dẻo lắp dưới gầm mặt ván sàn từ trước bắt đầu phát huy tác dụng xẻ gió, giảm biên độ chao lắc của cầu từ bốn mươi lăm độ xuống dưới hai mươi độ.
"Giữ được rồi! Cầu bớt lắc rồi!" A Kiên hét lên vui mừng khi cảm nhận mặt ván sàn dưới chân ngừng lật nghiêng.
"Mau! Dân làng mau chạy qua bờ mới! Hoài Nam đang dùng mạng để giữ cầu!" Trương Thiết đứng ở đầu cầu tự vệ, vung đao lệnh chỉ huy dòng người di tản chạy nhanh qua đoạn cầu vừa được ổn định.
Hoài Nam nghiến chặt răng đến mức máu tươi rỉ ra đầy kẽ răng. Toàn thân anh run rẩy dữ dội, cơ bắp chân quặp chặt vào cáp đơn bị bó cứng và chuột rút liên tục. Khớp vai phải của anh hoàn toàn tê liệt, chỉ còn giữ được bằng ý chí thép và tính đàn hồi tự khóa của nút thắt bảo hiểm quanh hông.
Giữa màn sương mù đặc quánh và gió bão rít gào, Hoài Nam cố giữ cho tầm nhìn không bị bóng tối nuốt chửng. Anh nhìn dọc theo thân cầu chao lật.
Đúng lúc đó, một đợt gió xoáy giật mạnh cấp 12 bất ngờ bốc lên từ lòng vực, đập mạnh vào nhịp cầu Phong Khê.
"Rắc... phựt!"
Một sợi xích sắt neo phụ rỉ sét bên bờ cũ bị giòn hóa do sương độc ăn mòn đột ngột đứt nổ tung. Lực giật mạnh làm hai tấm ván sàn gỗ sát mép tháp neo bờ mới nứt toác, trượt ra ngoài.
Nằm sát mép vực sương độc chính là gia đình Lão Tiền – cựu thợ bện phản bội từng chỉ sai chốt neo hại Hoài Nam cụt tay mười năm trước. Vợ và đứa cháu gái nhỏ của Lão Tiền bị trượt chân khỏi mặt ván sàn gãy nứt, nửa thân người đã rơi tự do lơ lửng giữa khoảng không vạn trượng, chỉ còn bám hờ vào một sợi dây gai thường đang bị đá dăm cứa rách từng sợi.
"Cứu... cứu tôi với! Hoài Nam!" Lão Tiền quỳ sụp trên gờ đá Tháp 1, đôi bàn tay già nua chai sạn run rẩy bám chặt vào chân tháp, bất lực nhìn gia đình mình sắp rơi xuống vực sương độc chết chóc.
Khớp vai phải của Hoài Nam dội lên tiếng rạn nứt "răng rắc" dữ dội lần thứ hai, toàn bộ cơ lưng bả vai dập nát hoàn toàn dưới sức kéo cực hạn của nhịp cầu bị đứt xích neo phụ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!