Nhạc nềnDesert6

Nhát Rìu Trong Sương Mù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sột soạt cực kỳ nhỏ nhẹ, mượt mà như tiếng lụa lướt trên đá vôi ẩm ướt vang lên từ con đường mòn dẫn lên nhà sàn gỗ của Hoài Nam. Giữa màn đêm lạnh buốt của vùng biên thùy Phong Khê, hơi sương loãng màu xám tro bắt đầu dâng lên từ đáy vực, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc rít vào buồng phổi.


Hoài Nam đứng tĩnh lặng bên góc tối của vách đá sát hiên nhà sàn. Cánh tay phải của anh khẽ run lên. Khớp vai phải vừa được Thiết Ngưu nắn lại vào chiều tối nay đang dội lên từng cơn đau buốt nhói, rách cơ âm ỉ. Mỗi nhịp thở của anh đều kéo theo một luồng khí lạnh làm vết loét ở khuỷu tay cụt bên trái nhức nhối. Lớp da hươu dầy bọc ngoài khuỷu tay cụt đã thấm đẫm máu đỏ tươi rỉ ra dọc theo chiếc móc sắt thô sơ rỉ sét, từng giọt sẫm màu nhỏ lặng lẽ xuống nền đá vôi xám dưới chân.


Anh đã đưa Trương Mai và bé Tiểu Yến lánh tạm vào hốc đá khuất gió phía sau từ đường dòng họ từ một khắc trước. Nhà sàn gỗ này hiện tại chỉ còn là một cái bẫy rập trống rỗng treo leo bên vách đứng Thiên Đao, nhô ra khoảng không vạn trượng của vực sương độc. Anh biết Ảnh Tử đang đến. Lời đe dọa của gã côn đồ A Báo trước khi tẩu thoát khỏi Hang Đá Khô không phải là lời nói suông. Lôi Hổ đã điên cuồng đến mức bỏ ra vạn lượng vàng để thuê sát thủ lấy mạng anh ngay trong đêm nay.


"Sột..."


Tiếng lụa sát vào đá lại vang lên, lần này là ngay dưới gầm sàn gỗ mục nát của căn nhà. Hoài Nam nheo đôi mắt kiên nghị. Anh không dùng đèn bão. Trong màn sương mù nhập nhẹm này, ánh lửa chỉ biến anh thành một tấm bia sống cho phi tiêu độc. Anh hạ thấp trọng tâm cơ thể, hai bàn chân bám đá tuyệt đỉnh quặp chặt vào gờ đá vôi xám trơn trượt, tay phải chậm rãi giắt chiếc búa gõ cáp sừng tê giác ra khỏi thắt lưng da trâu.


Một bóng đen mảnh khảnh, gầy nhom như một dải lụa đen lướt ra từ khe hở của sàn gỗ mục. Kẻ đó di chuyển không tiếng động, hơi thở nhẹ đến mức gần như hòa vào tiếng gió rít thung lũng. Đó chính là Ảnh Tử.


"Phập! Phập!"


Hai tiếng động cực nhỏ vang lên từ phía giường ngủ dải chiếu gai của Hoài Nam. Hai chiếc phi tiêu độc tẩm nhựa cây trúc đào vách đá cực độc đã cắm ngập vào chiếc gối rơm. Ảnh Tử không hề biết rằng chiếc giường hoàn toàn trống rỗng.


Ngay khoảnh khắc sát thủ nhận ra mình bị lừa và xoay người lại, Hoài Nam đã hành động. Dù bả vai phải đau buốt như bị xé rách, anh vẫn gồng lực vai vung chiếc búa gõ cáp sừng tê giác bằng tay phải gạt bay chiếc phi tiêu thứ ba đang lao thẳng về phía ngực mình trong bóng tối.


"Keng!"


Tia lửa xám xanh bắn ra khi đầu búa sừng tê giác va chạm với phi tiêu thép. Ảnh Tử kinh hoàng lướt tới nhanh như chớp, đoản đao sắc bén trong tay gã vạch một đường vòng cung lạnh buốt, chém dọc từ vai phải xuống ngực Hoài Nam. Nhát đao cực hiểm, nhắm thẳng vào bên vai đang bị chấn thương của anh.


Hoài Nam biết mình không thể né tránh hoàn toàn do khớp vai phải bị bó cứng. Anh nghiến chặt răng đến mức chảy máu chân răng, vẩy mạnh khuỷu tay cụt trái bọc da hươu ra phía trước. Chiếc móc sắt kéo cáp thô sơ rỉ sét lao ra đón đỡ lưỡi đao.


"Xoẹt! Keng!"


Lưỡi đoản đao của Ảnh Tử găm chặt vào khe hở của móc sắt. Lực va đập cực mạnh truyền dẫn trực tiếp vào khuỷu tay cụt trái của Hoài Nam, kích hoạt vết sẹo bỏng ma sát sâu trong quá khứ nhói buốt dữ dội. Cơn đau thấu xương tủy tái hiện lại ký ức kinh hoàng mười năm trước, ngày cha anh rơi xuống vực sâu sương độc, bàn tay anh bỏng rát khi cố nắm giữ sợi cáp gai dầy ma sát rách nát nhưng thất bại.


"Không được buông tay!" Tiếng gào thét nội tâm thúc đẩy ý chí sinh tồn của Hoài Nam lên cực hạn. Anh dùng móc sắt kẹp chặt lấy lưỡi đao, gồng toàn bộ trọng lượng cơ thể ngả về phía sau, biến khuỷu tay cụt thành một đòn bẩy cơ học khổng lồ khóa cứng tay sát thủ.


Ảnh Tử biến sắc, gã cố giật mạnh đoản đao nhưng kết cấu thép nguội của móc sắt đã khóa chặt ren mối nối. Gã không thể ngờ một kẻ tàn phế cụt tay lại sở hữu lực khóa tì vai khủng khiếp đến thế.


Hoài Nam xoay người, tay phải luồn nhanh xuống hông giật mạnh cần gạt tời mini bằng đồng thau nện thẳng vào quai hàm của Ảnh Tử.


"Bốp!"


Tiếng xương quai hàm vỡ vụn vang lên khô khốc. Ảnh Tử rú lên một tiếng nghẹn ngào, toàn thân mất thăng bằng lùi lại phía sau. Gã đạp mạnh chân vào lan can gỗ mục nát của nhà sàn để tìm điểm tựa.


Nhưng trọng lực là tuyệt đối. Kết cấu gỗ sàn mục nát nhô ra vực sâu bấy lâu nay không chịu nổi lực giật cơ học đột ngột của cả hai người. Tiếng gỗ gãy răng rắc vang lên gầm cầu.


"Rắc... Rầm!"


Một góc lan can gỗ sụp đổ hoàn toàn. Ảnh Tử mất đà rơi tự do khỏi sàn nhà, đôi mắt sắc lạnh lòa đi vì kinh hoàng khi nhìn thấy sợi dây bảo hiểm tự khóa của Hoài Nam đã găm chặt vào cột đá móng nhà sàn từ trước. Sát thủ gầy nhom rơi thẳng xuống màn sương độc vàng quánh dưới đáy vực sâu vạn trượng, tiếng thét của gã bị tiếng gió rít thung lũng nuốt chửng hoàn toàn.


Hoài Nam treo mình lơ lửng bằng sợi dây bảo hiểm tự khóa quanh hông, tay phải bám chặt vào gờ đá vôi xám của hiên nhà sàn để leo lên lại. Khớp vai phải của anh tê dại, máu tươi từ vết thương khuỷu tay trái chảy dọc thân móc sắt rỉ sét nhỏ tong tỏng xuống vách đá.


Anh chưa kịp thở dốc thì tai trái bỗng giật mạnh.


Từ phía đầu cầu treo cửa ngõ (Nhịp số 1) cách đó trăm thước, một tiếng động kim khí lạ lùng truyền qua lòng đất đá vôi xám. Đó không phải tiếng rung tự nhiên của gió bão, mà là tiếng va chạm nhịp nhàng, nặng nề của kim loại sắc nhọn chém vào thớ gỗ chịu lực.


"Cốp... Cốp... Cốp..."


"Có kẻ đang chặt cáp chằng phụ chống gió!" Hoài Nam biến sắc. Anh hiểu ngay lập tức: Ảnh Tử chỉ là mồi nhử để giam chân anh tại nhà sàn gỗ, mục tiêu thực sự của Lôi Hổ là đánh sập nhịp cầu số 1 ngay trong đêm nay trước khi bão lốc ập đến.


Hoài Nam gạt phắt cơn đau buốt ở vai, rút dao rọc cáp cán sừng giắt ở thắt lưng, băng mình chạy xuyên qua màn sương loãng xám xịt đang dâng cao sát mặt đất. Tầm nhìn xa lúc này giảm xuống dưới hai mươi mét. Hơi sương độc rít vào phế quản khiến anh ho khan nhẹ, cay xè mắt.


Khi tiếp cận bệ đá Tháp neo số 1, dưới ánh sáng nhập nhẹm của màn sương mù bao phủ, Hoài Nam nhìn thấy một bóng người lù khù đang cầm chiếc rìu đốn củi khổng lồ vung lên dồn dập chém vào hai sợi cáp chằng phụ chống gió chao của cầu.


Đó là A Túy, gã say rượu rách rưới của thị trấn Phong Khê, kẻ luôn nồng nặc mùi rượu ngô rẻ tiền.


"A Túy! Dừng tay!" Hoài Nam hét lớn, tay phải cầm búa gõ cáp lao tới. "Cầu sập thì cả thị trấn này sẽ bị chôn vùi dưới đất đá lở! Ngươi đang tự giết chính mình đấy!"


A Túy quay lại, gương mặt đỏ gay vì men rượu và đôi mắt ti hí sắc lạnh co rúm lại đầy điên cuồng. Gã cười sằng sặc, giọng lè nhè rách nát: "Lôi Hổ đại ca cho tao rượu... cho tao tiền vàng đầy túi! Chúng mày muốn chạy trốn qua bờ mới à? Không có chuyện đó đâu! Ở lại đây mà chết chôn cùng tao!"


Nói rồi, A Túy điên cuồng vung rìu chém một nhát chí mạng vào sợi cáp chằng phụ thứ hai đang căng lực giữ thăng bằng cho cầu.


"Phựt!"


Sợi cáp chằng phụ chống gió bằng gai thường bị rìu sắc phạt đứt đôi, nổ tung ra như một chiếc roi thép khổng lồ quất mạnh vào bệ đá tháp neo, bắn ra những tia lửa xám xanh dữ dội.


Nhịp cầu treo Phong Khê số 1 mất đi dây chằng giữ nhịp, lập tức chao lật dữ dội giữa không trung, mặt sàn gỗ rên rỉ lên những tiếng "kèn kẹt" buốt óc.


Cùng lúc đó, một tiếng gầm rú trầm đục, kinh hoàng từ đáy vực sâu vạn trượng bốc lên, rung chuyển cả vách đá Thiên Đao. Một cơn lốc xoáy thung lũng khổng lồ bắt đầu gào rú ập đến.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!