Nhạc nềnDesert6

Đêm Tối Không Ánh Sáng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió chiều từ thung lũng sương độc thốc ngược lên vách đá Thiên Đao, mang theo hơi lạnh ẩm ướt và mùi lưu huỳnh nồng nặc đặc trưng. Trước cửa Hang Đá Khô, bầu không khí căng thẳng đến mức tưởng chừng như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ kích nổ cả khoảng không gian đặc quánh. Thanh kiếm lệnh mạ vàng của Đội trưởng tuần tra Vương Bá tì sát vào ngực Hoài Nam, lưỡi kiếm lạnh buốt xuyên qua lớp áo vải nâu sờn rách, chạm nhẹ vào làn da đang run lên vì lạnh của anh. Phía sau Vương Bá, tên đồ tể Lôi Hổ đứng khoanh tay, gương mặt mập ú hằn lên những tia máu đỏ rực đầy thú tính. Cổ tay phải của gã quấn băng vải trắng xóa dầy cộp, vết máu khô sẫm màu lốm đốm rỉ ra ngoài – di chứng từ cú giật cộng hưởng cáp kinh hoàng ở bệ đá Tháp neo số 1 vẫn còn khiến gã đau đớn mỗi khi cử động.


"Kẻ tàn phế kia!" Giọng Vương Bá hách dịch vang lên, lấn át cả tiếng rít của gió thung lũng. "Toàn bộ số gai tuyết cổ đại này là tài nguyên biên thùy thuộc sở hữu của triều đình. Tao ban lệnh phong tỏa kho chứa tạm thời Hang Đá Khô và tịch thu toàn bộ số sợi gai này để sung công quỹ! Đội tuần tra biên phòng Phong Khê thực thi pháp luật triều đình, kẻ nào dám cản trở, khép vào tội phản loạn biên phòng, chém đầu tại chỗ!"


Hàng chục lính tuần tiễu biên phòng giàn trận địa phòng thủ bằng khiên sắt và giáo dài, bao vây chặt chẽ chiếc xe đẩy tay bánh gỗ bọc sắt của Thiết Ngưu bang. Trên xe, những cuộn gai tuyết cổ đại trắng phơ, dẻo dai vẫn nằm im lìm, tỏa ra mùi nhựa thông bảo quản thanh khiết. Đại Sơn đứng bên cạnh Hoài Nam, tay gã đã đặt sẵn lên cây cung tre già bọc da trăn, bắp thịt vai gồng lên cuồn cuộn. Thiết Ngưu cùng nhóm phu vác khổng lồ cũng siết chặt những chiếc đòn gánh tre đực bọc thép, sẵn sàng lao vào một cuộc tử chiến đẫm máu.


Hoài Nam hít một hơi thật sâu. Khớp vai phải bị lệch xương rách cơ của anh đang dội lên từng cơn đau buốt nhói tận xương tủy. Khuỷu tay cụt trái bọc da hươu dầy rách nát, máu đỏ tươi rỉ ra dọc theo chiếc móc sắt thô sơ rỉ sét, nhỏ từng giọt sẫm màu xuống nền đá vôi xám. Anh biết, nếu bây giờ nổ ra giao tranh vũ trang, đội phu vác của anh không thể địch lại binh lính chính quy có giáp sắt bảo vệ. Hơn nữa, số gai tuyết cổ đại này – đường sống duy nhất của hàng vạn cư dân Phong Khê – sẽ bị phá hủy hoàn toàn.


Anh phải dùng đến quân bài tẩy cuối cùng.


Hoài Nam chậm rãi dùng bàn tay phải bị bỏng ma sát rách nát thọc sâu vào túi áo ngực. Hành động đột ngột của anh khiến đám lính tuần tiễu giật mình, đồng loạt chĩa mũi giáo nhọn hoắt về phía trước. Vương Bá nheo mắt, thanh kiếm lệnh giật nhẹ, sẵn sàng đâm xuyên qua lồng ngực gầy gò của người thợ bện cáp.


Nhưng thứ Hoài Nam rút ra không phải là một thứ vũ khí sát thương, mà là một mảnh kim loại đồng thau nhỏ dẹt, bám đầy đất cát khô cằn. Anh giơ mảnh đồng lên sát tầm mắt của Vương Bá, giọng nói khản đặc nhưng vô cùng đanh thép vang lên:


"Đội trưởng Vương, ông có nhận ra cái này là gì không?"


Vương Bá nhíu mày nhìn kỹ. Trên bề mặt mảnh đồng thau dẹt có khắc chìm một ấn ký hoa văn hình bánh răng tinh xảo và một dãy mã số quân đội triều đình đã bị mòn vẹt một góc. Sắc mặt của gã quan tuần tra béo phệ lập tức biến đổi, từ hách dịch chuyển sang kinh hoàng tột độ chỉ trong một cái chớp mắt. Gã nhận ra ngay lập tức: đó là một mảnh kíp nổ đồng thau chuyên dụng của công binh triều đình, loại chỉ được cấp phát cho các chiến dịch nổ đá quy mô lớn của quân đội.


Hoài Nam bước tới một bước, mặc cho mũi kiếm của Vương Bá đã khứa nhẹ làm rách da ngực mình, rỉ ra một vệt máu mỏng. Anh hạ thấp giọng, chỉ đủ cho một mình Vương Bá nghe thấy:


"Mảnh kíp nổ này tôi nhặt được tại chân dốc sạt lở phía bắc vách Thiên Đao. Trận sạt lở núi dồn dập đang đe dọa chôn vùi cả Phong Khê thực chất không phải thiên tai tự nhiên, mà là do hoạt động nổ mìn khai thác quặng phốt pho lậu quy mô lớn của Tổng đốc Triệu Nghị gây rỗng chân địa chất. Đội trưởng Vương, nếu tôi gửi mảnh kíp nổ này cùng cuốn sổ sách ghi chép lịch trình tuần tra của ông lên ngự sử triều đình đang thị sát biên cương... liệu cái đầu của ông và Tổng đốc Triệu có còn giữ được trên cổ không?"


Những giọt mồ hôi hột to bằng hạt ngô lập tức rịn ra trên trán Vương Bá, chảy ròng ròng xuống đôi má phúng phính đầy thịt. Gã hiểu rất rõ tính chất nghiêm trọng của vấn đề. Hoạt động khai thác mỏ phốt pho lậu dưới đáy vực là bí mật tuyệt mật của hoàng gia, và gã chính là kẻ nhận hối lộ để làm ngơ và bảo kê. Nếu vụ này bị phanh phui, triều đình sẽ tru di tam tộc kẻ liên quan để bịt đầu mối.


Lôi Hổ đứng phía sau nhận thấy sắc mặt Vương Bá bất thường, liền bước tới quát lớn: "Đội trưởng Vương! Thằng cụt này đang giở trò gì thế? Mau ra lệnh cho lính chém chết nó rồi tịch thu số gai tuyết kia đi!"


"Câm miệng!" Vương Bá đột ngột quay lại quát lớn, giọng gã run lên vì sợ hãi lẫn giận dữ. Gã từ từ hạ thanh kiếm lệnh mạ vàng xuống, lách người chắn ngang tầm nhìn của Lôi Hổ. Gã nhìn Hoài Nam bằng ánh mắt vừa căm hận vừa kiêng dè, hàm răng nghiến chặt kèn kẹt.


Sau một vài giây đấu trí căng thẳng, Vương Bá hắng giọng, cố lấy lại vẻ uy nghiêm giả tạo trước mặt binh lính: "Hừm... Số gai tuyết này đúng là có dấu hiệu nghi vấn cần phải xác minh kỹ lưỡng. Tao nể tình dân làng Phong Khê đang gặp nạn sạt lở, tạm thời cho phép tụi mày lưu kho số vật tư này tại Hang Đá Khô để kiểm kê. Nhưng tao sẽ cắt cử lính canh gác chặt chẽ cửa hang. Không một ai được phép mang một sợi gai nào ra ngoài trước khi có lệnh chính thức từ dinh tổng đốc!"


Nói rồi, Vương Bá ra hiệu cho binh lính lùi lại, lập một chốt gác bằng gỗ thô ngay lối đi chính dẫn vào Hang Đá Khô. Lôi Hổ tức tối giậm chân, gã nhìn Hoài Nam bằng ánh mắt độc địa như rắn rết, nhưng không dám làm trái lệnh của quan tuần tra. Gã dắt toán tay sai hậm hực rút lui về phía Ngõ Thợ Bện.


"Hoài Nam, cậu giỏi thật!" Đại Sơn thở phào nhẹ nhõm, gã cất cây cung tre vào bao da, bước tới đỡ lấy bả vai phải đang sụi lơ của Hoài Nam. "Gã quan tham đó vậy mà lại chịu lui bước."


"Chúng ta chỉ tạm thời giữ được gai tuyết," Hoài Nam khàn giọng nói, gương mặt anh nhợt nhạt đi vì mất máu và đau đớn. "Vương Bá phong tỏa lối ra chính, nghĩa là chúng ta bị giam lỏng ngay tại đây. Trận sạt lở núi dốc Thiên Đao đang đếm ngược từng ngày, chúng ta không có nhiều thời gian. Thiết Ngưu, mau đẩy xe gai tuyết vào sâu trong hang. Lão Khố, đóng cửa hang lại!"


Hang Đá Khô là một hang động tự nhiên nằm sâu trong lòng núi đá vôi Phong Khê. Nơi đây quanh năm khô ráo, khuất gió thung lũng, vốn là nơi dòng họ Hoài tích trữ các công cụ bện cáp và sáp ong bảo dưỡng từ nhiều đời nay. Khi cánh cửa gỗ sồi dầy cộp của hang đóng sập lại, ngăn cách hoàn toàn với ánh sáng nhập nhẹm của buổi hoàng hôn bên ngoài, không gian bên trong chỉ còn được chiếu sáng bởi ba chiếc đèn dầu bão treo trên vách đá.


"A..." Hoài Nam khuỵu gối xuống nền đá lạnh, một tiếng rên rỉ đau đớn kìm nén bấy lâu thoát ra khỏi bờ môi nứt nẻ. Khớp vai phải của anh đã bị lệch hoàn toàn khỏi ổ khớp sau cú giật con lắc ở vách đứng Thiên Đao.


"Hoài Nam! Cậu sao thế?" Thiết Ngưu hốt hoảng lao tới.


"Khớp vai... bị lệch," Hoài Nam thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Anh nhìn Thiết Ngưu bằng đôi mắt kiên nghị. "Thiết Ngưu, gã khổng lồ của tôi... Giúp tôi nắn lại khớp vai. Mau lên!"


"Nhưng... tôi không biết kỹ thuật y lý, lỡ làm gãy xương cậu thì sao?" Thiết Ngưu run rẩy, đôi bàn tay to bản như tấm thớt lúng túng không biết đặt vào đâu.


"Nghe tôi chỉ dẫn," Hoài Nam nghiến chặt răng, áp sát xương khuỷu tay cụt trái vào một tảng đá phẳng để làm điểm tì cố định. "Đặt một bàn chân của anh vào nách phải của tôi để làm điểm tì lực. Hai tay nắm chặt lấy cổ tay phải của tôi, gồng lực lưng dồn vào chân, kéo thẳng ra phía sau theo một góc nghiêng mười lăm độ. Khi tôi ra hiệu... hãy giật mạnh một phát thật dứt khoát!"


Thiết Ngưu nuốt nước bọt, gã hiểu tính mạng của cả đội công binh đang đè nặng lên vai người thanh niên tàn tật này. Gã cởi bỏ đôi ủng da mòn vẹt móng chân, đặt bàn chân thô ráp bám đầy bụi đá vào nách phải Hoài Nam. Đôi bàn tay hộ pháp của gã nắm chặt lấy cổ tay phải bám đầy vết cháy sém bỏng ma sát của anh.


"Sẵn sàng chưa?" Thiết Ngưu khàn giọng hỏi.


"Kéo... căng lực..." Hoài Nam gầm lên trong cổ họng.


Thiết Ngưu gồng cơ lưng vai vạm vỡ, ngả toàn bộ thân hình khổng lồ về phía sau. Lực kéo mạnh mẽ khiến các thớ cơ vai của Hoài Nam căng ra hết cỡ. Cơn đau buốt nhói như có hàng vạn chiếc kim nung đỏ đâm thẳng vào khớp xương khiến toàn thân anh co giật dữ dội. Da môi anh rách nát, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ cả cằm.


"Giật mạnh!" Hoài Nam hét lớn.


"Hự!"


Thiết Ngưu dùng hết sức lực bộc phát giật mạnh cổ tay Hoài Nam về phía sau, đồng thời đạp mạnh bàn chân vào nách anh.


"Rắc!"


Một tiếng động khô khốc vang lên từ trong ổ khớp. Khớp xương bả vai phải của Hoài Nam đã quay trở lại vị trí cũ. Anh đổ ập người xuống nền đá vôi xám, lồng ngực phập phồng thở dốc, toàn thân rã rời không còn một chút sức lực. Thiết Ngưu vội vàng lấy hũ thuốc mỡ thảo dược do y sư Lý Nguyên bào chế, nhẹ nhàng thoa lên vết thương rách da rỉ máu ở khuỷu tay cụt trái bọc da hươu dầy của anh, rồi dùng băng vải quấn chặt lại.


Sau gần một khắc tĩnh lặng để phục hồi thể lực, Hoài Nam gượng đứng dậy. Anh bước tới bên chiếc xe đẩy chứa gai tuyết cổ đại. Dưới ánh sáng vàng vọt của đèn dầu bão, anh dùng bàn tay phải chai sần vuốt dọc theo những sợi gai đông khô tự nhiên. Sợi gai tuyết mịn màng, dẻo dai tuyệt đối, có độ bền kéo gấp mười lần sợi gai thông thường nhờ được bảo quản hoàn hảo trong hang đá khô ráo khuất gió.


"Lão Khố," Hoài Nam gọi người giữ kho già nua đang đứng run rẩy bên cạnh các chum sáp ong bảo dưỡng. "Chúng ta cần chuẩn bị bao nhiêu sáp ong rừng và dầu thông để nấu sáp tẩm bảo vệ cáp khẩn cấp?"


"Còn khoảng mười chum sáp ong thô và ba hũ nhựa thông đá," Lão Khố lẩm bẩm, tay gõ nhẹ vào các chum sành bọc da hươu. "Nhưng Hoài Nam này, s sương độc ngoài vực đang dâng cao rất nhanh. Tôi e rằng nếu không quét lớp sáp dầy bảo vệ, sợi gai tuyết sẽ bị mủn rã trong vòng hai mươi tư giờ khi tiếp xúc trực tiếp với axit lưu huỳnh."


"Tôi biết," Hoài Nam trầm ngâm nhìn ra phía cửa hang đá. "Đêm nay, chúng ta phải dệt thành công sợi cáp chủ lực mới dài một trăm hai mươi trượng theo Kỹ thuật bện cáp đối xứng 8 sợi quanh lõi tơ nhện đá. Thiết Ngưu, chuẩn bị trục xoay đá vôi. Chúng ta sẽ làm việc suốt đêm."


Đêm dần trôi. Bên ngoài, sương mù dày đặc che khuất hoàn toàn tầm nhìn, biến thị trấn Phong Khê thành một vùng đất chết tĩnh lặng. Hơi ẩm lạnh buốt luồn qua các khe đá nhỏ của Hang Đá Khô, mang theo làn sương loãng xám nhạt bay la đà sát mặt đất.


Đột ngột, tai trái của Hoài Nam giật mạnh. Thính giác nhạy bén tuyệt đối của anh – thứ năng lực bù trừ khuyết tật tay cụt được rèn luyện qua mười năm lắng nghe nhịp thở của gỗ cầu – phát hiện ra những tiếng sột soạt bất thường truyền qua nền đá vôi xám.


Đó là tiếng bước chân di chuyển lén lút, tiếng kim loại cọ xát nhẹ vào đá đứng.


"Có kẻ đột nhập!" Hoài Nam lập tức đứng bật dậy, tay phải giắt chiếc búa gõ cáp sừng tê giác vào thắt lưng. Anh nhìn về phía góc hang tối, nơi có một khe nứt địa chất hẹp thông ra con đường mòn vách đá.


Lão Khố hoảng hốt định hét lên, nhưng Hoài Nam đã nhanh như chớp lao tới, dùng bàn tay phải bịt chặt miệng lão. Anh ra hiệu cho Thiết Ngưu tắt toàn bộ ba chiếc đèn dầu bão treo trên vách đá.


"Phựt! Phựt! Phựt!"


Không gian Hang Đá Khô lập tức chìm vào bóng tối tuyệt đối đen kịt như mực. Sương mù loãng tràn vào từ khe nứt đá, tạo nên một màn sương đặc quánh che khuất hoàn toàn mọi hướng nhìn.


Hoài Nam áp sát lưng vào một cột đá vôi nhô ra, nín thở hạ thấp trọng tâm cơ thể. Anh áp sát xương khuỷu tay cụt trái bọc da hươu vào thân cột đá để cảm nhận tần số rung động truyền dẫn. Trong bóng tối hoàn toàn không ánh sáng này, mắt thường hoàn toàn vô dụng. Nhưng đối với Hoài Nam, bóng tối chính là vũ khí lợi hại nhất.


"Sột... sột..."


Tiếng bước chân bám đá trơn trượt vang lên rõ rệt hơn. Có ít nhất năm bóng đen đang luồn lách qua khe nứt hẹp để tiến vào kho tạm.


"Tìm kỹ vào!" Một giọng nói thì thầm quen thuộc vang lên đầy vẻ tàn nhẫn. "Lôi Hổ đại ca dặn rồi, phải cướp bằng được các cuộn cáp gai tuyết mới bện, số còn lại thì bôi mỡ thối và tưới dầu thông đốt sạch! Phá hủy kho vật tư này, thằng cụt kia sẽ không còn sợi cáp nào để sửa cầu nữa!"


Đó là giọng của A Báo (Côn đồ) – gã tay sai bạo lực hung hãn nhất của Lôi Hổ.


"Thắp lửa lên để tìm cho nhanh!" Một tên tay sai giục giã.


Lão Khố đứng ở góc hang nghe thấy thế, hoảng loạn sợ hãi kho gai và sáp bị đốt cháy, liền run rẩy mò mẫm struck một que diêm, cố gắng thắp lại chiếc đèn dầu bão treo gần đó để nhìn rõ mặt địch.


"Xoạch!"


Tia lửa diêm vừa bùng lên sáng rực, chiếu rõ gương mặt hốc hác đầy xăm trổ của A Báo đang cầm gậy sắt rỉ sét đặc ruột nặng mười cân.


"Choảng!"


Một tiếng nổ giòn giã vang lên. Chiếc chụp thủy tinh của đèn bão trên tay Lão Khố bị bắn vỡ vụn thành trăm mảnh bởi một viên đá dăm bay vút tới với tốc độ cực nhanh. Đó là đòn quấy rối tầm xa bằng súng cao su của tên thuộc hạ A Tiêu ẩn nấp gần khe nứt. Những mảnh thủy tinh sắc nhọn găm thẳng vào tay Lão Khố khiến lão rú lên đau đớn, chiếc đèn bão rơi xuống đất, dầu hỏa đổ tràn ra ngoài sát cạnh các chum sáp ong rừng dự trữ, bắt đầu bốc cháy ngún măng.


"Chúng nó ở kia! Chém chết thằng cụt cho tao!" A Báo gầm gừ, vung chiếc gậy sắt rỉ sét lao thẳng về phía ánh lửa dầu hỏa đang cháy.


Trong bóng tối đen kịt trở lại sau khi ánh lửa bị dập tắt một phần, A Báo vung gậy sắt đập mạnh xuống vị trí của Lão Khố.


Nhưng Hoài Nam đã hành động sớm hơn. Sử dụng Kỹ năng thao tác trong tối bằng cách cảm nhận hướng luồng gió xé không khí của gậy sắt, anh lách người nhẹ nhàng tránh sang bên phải một thước. Đôi bàn chân bám đá tuyệt đỉnh giúp anh di chuyển thăng bằng tuyệt đối trên nền đá vôi trơn trượt không tiếng động.


"Vút!"


Chiếc gậy sắt của A Báo đập hụt vào khoảng không, nện mạnh xuống nền đá vôi bắn ra những tia lửa xám xanh.


Ngay khi gậy sắt của đối phương vừa chạm đất mất đà, Hoài Nam vung mạnh cánh tay trái bị cụt của mình. Chiếc móc sắt kéo cáp thô sơ dính máu khô, nhờ kết cấu thép nguội dẻo dai và góc móc sắc bén, đã lao ra chính xác như một con rắn gai trong đêm tối.


"Keng!"


Chiếc móc sắt khóa chặt lấy thân gậy sắt rỉ sét của A Báo ngay sát khớp tay cầm đòn bẩy. Hoài Nam gồng lực bắp vai phải vừa nắn khớp, dùng Kỹ năng tì vai kéo cáp trợ lực móc sắt làm điểm tựa đòn bẩy cơ học cơ thể. Anh ngả toàn bộ trọng lượng cơ thể sáu mươi cân về phía sau, giật mạnh một phát thật dứt khoát.


Lực kéo giật ngược khổng lồ truyền qua móc sắt tạo ra một đà xoắn tàn bạo, vặn vẹo cổ tay của A Báo.


"Rắc!"


Tiếng xương cổ tay phải của A Báo bị rạn nứt vang lên giòn giã trong hang đá tĩnh lặng. Gã côn đồ rú lên một tiếng đau đớn tột cùng, chiếc gậy sắt nặng mười cân tuột khỏi tay rơi xuống đất kêu "keng keng".


"Thiết Ngưu! Đập búa!" Hoài Nam hét lớn trong đêm tối.


"Dô ta!"


Một tiếng hô dũng mãnh vang lên từ góc tối. Thiết Ngưu – gã khổng lồ của Thiết Ngưu bang – vung chiếc đòn gánh tre đực già bọc thép hai đầu nặng hơn hai mươi cân, quai một đường vòng cung khổng lồ xé rách màn sương mù ẩm ướt.


"Bốp! Bốp! Bốp!"


Chiếc đòn gánh bọc thép nện thẳng vào ngực và bắp đùi của hai tên côn đồ đang định lao tới bảo vệ A Báo. Sức mạnh cơ bắp vô song của Thiết Ngưu kết hợp đà quán tính cực mạnh khiến hai gã tay sai bị đánh bay ra xa mười thước, đập mạnh lưng vào vách đá vôi hộc hộc rên rỉ, xương sườn gãy nứt dồn dập.


"Mẹ kiếp! Thằng cụt này nhìn xuyên đêm được sao?" Một tên tay sai còn lại hoảng sợ hét lớn, gã vung đao chém loạn xạ vào không khí trong bóng tối đen kịt.


Hoài Nam không hề nhìn bằng mắt. Anh lắng nghe nhịp thở dồn dập và tiếng bước chân hoảng loạn của đối phương. Anh luồn lách nhẹ nhàng qua các khe hở hẹp giữa các chum sáp bảo dưỡng, áp sát phía sau lưng tên tay sai cầm đao.


Anh vung chiếc búa gõ cáp sừng tê giác bằng tay phải, nện mạnh chuôi búa dẻo dai vào khớp gối sau của gã.


"Khụ!"


Tên tay sai quỵ gối xuống đất. Hoài Nam dùng móc sắt khuỷu tay trái khóa chặt cổ họng gã từ phía sau, siết nhẹ đai da bò để khống chế hoàn toàn chuyển động của đối phương.


Trận chiến diễn ra chóng vánh trong vòng chưa đầy một khắc. Bóng tối tuyệt đối – thứ vốn là nỗi sợ hãi của toán côn đồ – đã bị Hoài Nam biến thành một trận địa bẫy rập cơ học hoàn hảo để triệt tiêu hoàn toàn ưu thế số lượng của kẻ địch.


A Báo ôm cổ tay phải bị gãy nứt rạn xương, đau đớn bò lê lết trên nền đá vôi xám hướng về phía khe nứt địa chất để tẩu thoát. Gã biết nếu còn ở lại, gã sẽ bị Thiết Ngưu đập nát cả hai chân.


"Hoài Nam... thằng cụt chết tiệt!" A Báo vừa khóc thét vừa phun ra một búng máu tươi, gương mặt xăm trổ hốc hác co rúm lại vì căm hận tột cùng. Gã cố ngoái đầu lại nhìn vào khoảng tối đen kịt của hang đá, nơi bóng dáng Hoài Nam đang đứng sừng sững như một bóng ma biên thùy.


"Mày giữ được số gai tuyết đêm nay... nhưng không giữ được mạng sống của mày đâu!" Giọng A Báo run rẩy nhưng đầy sự đe dọa lạnh lùng rợn người. "Lôi Hổ đại ca đã bỏ ra vạn lượng vàng để thuê sát thủ Ảnh Tử (Shadow) từ kinh đô biên cương... Ngay đêm nay, khi sương độc tràn vào thị trấn, đầu của mày sẽ bị chặt đứt rơi xuống vực sâu vạn trượng! Mày cứ chờ chết đi!"


Nói rồi, A Báo cùng hai tên tay sai còn lại điên cuồng bò luồn qua khe nứt địa chất hẹp, biến mất hoàn toàn vào màn sương mù dày đặc bên ngoài vách đá dốc Thiên Đao.


Không gian Hang Đá Khô trở lại trạng thái tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của Thiết Ngưu và tiếng rên rỉ đau đớn của Lão Khố đang bị mảnh thủy tinh găm vào tay.


Hoài Nam đứng im lặng trong bóng tối. Lời đe dọa của A Báo về sát thủ Ảnh Tử vang vọng trong đầu anh như một điềm báo tử thần. Anh biết, Lôi Hổ đã bị dồn vào đường cùng và sẽ không từ bất kỳ thủ đoạn tàn độc nào để tiêu diệt anh trước khi nhịp cầu treo số 1 được gia cố hoàn chỉnh.


Anh chậm rãi bước tới bên đống dầu hỏa đang cháy ngún măng sát các chum sáp bảo dưỡng. Anh dùng chân gạt một tảng đá vôi đè lên để dập tắt hoàn toàn ngọn lửa. Một lượng nhỏ sáp ong rừng quý giá trong chum sành đã bị đổ vỡ, hòa lẫn với bụi đá xám bẩn thỉu – cái giá phải trả cho trận chiến đêm tối này.


Gió thung lũng bên ngoài bỗng đổi hướng, rít lên một tiếng dài qua các khe đá của hang. Hoài Nam áp sát tai vào vách đá đứng lạnh buốt.


Từ phía con đường mòn vách đứng dẫn lên nhà sàn gỗ của anh, có một tiếng sột soạt cực kỳ nhỏ nhẹ, mượt mà như tiếng lụa lướt trên đá, đang từ từ tiến sát...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!