Đòn Bẩy Trên Vách Đá
Tiếng tù và bằng sừng trâu của toán cướp Đao Sẹo rít lên liên hồi, xé toác màn sương ẩm ướt đang giăng kín cửa Hang Gai Tuyết. Âm thanh ấy u u, trầm đục, va đập vào các vách đá vôi đứng của dốc Thiên Đao rồi dội ngược lại lòng hang, tạo nên một chuỗi cộng hưởng đầy đe dọa.
Trong khoang hang tối, Hoài Nam đứng im lặng bên chiếc xe đẩy tay bánh gỗ bọc sắt chứa đầy những cuộn gai tuyết cổ đại trắng phơ. Khớp vai phải của anh nhói lên từng cơn đau buốt nhói, kết quả của cú va chạm nắn khớp đầy bạo lực sau trận đối đầu với Lôi Hổ trước đó. Khuỷu tay cụt bên trái bọc trong lớp da hươu dày đã bắt đầu rỉ máu đỏ tươi, thấm qua lớp vải nâu sờn rách, dính bết vào chiếc móc sắt thô sơ rỉ sét.
"Hoài Nam, chúng ta bị vây rồi!" Đại Sơn hạ thấp giọng nói trầm khàn, bắp tay cuồn cuộn gồng lên khi gã nắm chặt cây cung tre già bọc da trăn. "Lối mòn vách đá hẹp phía ngoài chỉ đủ một người đi. Nếu chúng chặn đầu, xe gai tuyết này không cách nào qua được."
Lão Cát chăn dê run rẩy vuốt râu, dắt con dê đầu đàn lùi sâu vào góc hang tối: "Đao Sẹo là kẻ tàn nhẫn nhất vùng biên cương này. Gã khống chế con đường độc đạo dẫn lên Tháp neo số 1. Chúng ta không thể giao tranh bằng sức mạnh cơ bắp với hàng chục tên cướp trên một gờ đá dốc đứng."
Hoài Nam không hề hoảng loạn. Anh khom người, áp sát xương khuỷu tay cụt trái vào vách đá ẩm để cảm nhận tần số rung động truyền từ bên ngoài. Thính giác nhạy bén của một thợ bện cáp ba đời cho anh nghe thấy tiếng xích sắt lách cách và tiếng bước chân nặng nề đang di chuyển dồn dập cách cửa hang khoảng ba mươi trượng.
"Đao Sẹo mang theo bẫy lưới cáp sắt," Hoài Nam lạnh lùng nhận định. Anh đứng thẳng dậy, tay phải giắt chiếc búa gõ cáp sừng tê giác vào thắt lưng da trâu. "Gã muốn dùng lưới cáp sắt khóa chặt lối ra của Đường mòn Vách Đá để bắt sống chúng ta cùng toàn bộ số gai tuyết này. Địa hình vách đá dựng đứng là tử lộ nếu chúng ta cố tình đột phá trực diện."
"Vậy phải làm sao?" Thiết Ngưu, gã phu vác khổng lồ của Thiết Ngưu bang, lo lắng siết chặt chiếc đòn gánh tre đực bọc thép hai đầu.
Hoài Nam nhìn về phía khoảng trống nứt gãy địa chất rộng hơn mười trượng cắt ngang sườn núi phía ngoài cửa hang. Đó là Khe Nứt Tử Thần, nơi dốc đá bị xé toác sau trận động đất đầu tiên, tạo ra một khoảng không sâu vạn trượng lộng gió rít và ngập tràn sương độc xám xịt từ đáy vực dâng lên.
"Chúng ta sẽ không đi đường mòn," Hoài Nam chỉ tay về phía khoảng trống nứt gãy. "Đại Sơn, chúng ta sẽ chuyển các cuộn gai tuyết vượt vực bằng đường trượt không trọng lực."
Đại Sơn lập tức hiểu ý bạn nối khố. Gã tháo cuộn dây gai tuyết mồi siêu mỏng và nhẹ dài hai trăm mét dệt từ gân thú ra khỏi thắt lưng, nhanh nhẹn buộc đầu dây vào mũi tên tre già không ngòi sắt.
"Để tôi mở đường!" Đại Sơn hét lớn giữa tiếng gió rít gầm của thung lũng. Gã bước ra sát mép gờ đá trơn trượt của Đường mòn Vách Đá, nơi rêu xanh bám đầy vách đá vôi đang sụt lún nhẹ. Gã giương cung tre bọc da trăn, gồng hết sức lực cơ bắp kéo căng sợi dây gân thú.
"Vút!"
Mũi tên mang theo sợi dây mồi mỏng manh bay vút qua khoảng trống Khe Nứt Tử Thần, vẽ nên một đường cầu vồng ngược giữa màn sương mù xám xịt. Nhờ Kỹ năng thả dây mồi nương theo chiều gió xoáy, mũi tên nương theo luồng gió đối lưu bốc lên từ lòng vực, cắm phập vào một kẽ đá đứng của tháp neo phụ bờ bên kia cách đó mười lăm trượng.
"Cố định dây rồi!" Đại Sơn hét lớn, hai tay giữ chặt đầu dây mồi để tạo lực căng ban đầu.
Ngay lúc đó, tiếng thét thô bạo của Đao Sẹo vang lên sát cửa hang. Gã thủ lĩnh cướp đường vạm vỡ, gương mặt sần sùi sẹo chém bám đầy muội than, dẫn đầu mười tên cướp cầm đại đao và xà beng xông ra. Trên tay chúng là một tấm lưới cáp sắt rỉ sét dầy dặn, sẵn sàng quăng phủ kín lối đi hẹp.
"Thằng cụt kia! Để lại toàn bộ gai tuyết, tao sẽ cho tụi mày một đường sống rơi xuống vực!" Đao Sẹo cười gằn, thanh trường đao trong tay gã chỉ thẳng vào mặt Hoài Nam.
"Đại Sơn! Giữ chặt dây mồi! Thiết Ngưu, trượt gai tuyết!" Hoài Nam phớt lờ lời đe dọa của kẻ thù. Anh dùng tay phải duy nhất giật nhanh cuộn gai tuyết cổ đại đầu tiên nặng hơn một tạ, luồn chiếc móc sắt ở khuỷu tay cụt trái làm điểm tì đòn bẩy.
Bằng một động tác dứt khoát và chính xác đến kinh ngạc, Hoài Nam sử dụng Kỹ thuật thắt nút một tay khẩn cấp, vẩy mạnh đầu dây mồi tạo thành một nút dẹt liên kết nhanh quanh trục bánh xe gỗ của cuộn gai tuyết. Anh dùng răng cắn chặt đầu dây gai thô ráp, giật mạnh để khóa chốt an toàn.
"Trượt!"
Cuộn gai tuyết khổng lồ lao vút dọc theo sợi dây mồi mỏng manh, trượt không trọng lực qua khoảng không Khe Nứt Tử Thần, hướng về phía bệ đá an toàn bờ bên kia.
Đao Sẹo biến sắc mặt khi thấy số nguyên liệu sinh mệnh sắp tuột khỏi tầm tay. Gã điên cuồng hét lớn: "Chặt đứt sợi dây cho tao!"
Gã thủ lĩnh cướp đường vung thanh trường đao, sải bước dài trên gờ đá trơn trượt lao thẳng về phía điểm neo dây mồi của Đại Sơn. Sức gió thung lũng giật mạnh cấp 7 thổi bạt tà áo da hươu rách nát của Hoài Nam, nhưng đôi bàn chân bám đá tuyệt đỉnh của anh vẫn găm chặt vào nền đá vôi như mọc rễ.
Hoài Nam hiểu rằng nếu Đao Sẹo chặt đứt dây mồi, cuộn gai tuyết đang lơ lửng giữa vực sẽ rơi thẳng xuống đáy vực sương độc, và cuộc di tản của hàng vạn người Phong Khê sẽ hoàn toàn bế tắc.
Anh không hề do dự. Hoài Nam vẩy mạnh cuộn dây gai bảo hiểm giắt bên hông. Với Kỹ năng thắt nút thòng lọng giữ người rơi tự do một tay, anh tạo một vòng khuyên thòng lọng tự khóa khổng lồ trong vòng chưa đầy ba giây. Tay phải anh quăng dứt khoát vòng dây lướt qua màn sương mù ẩm ướt.
Vòng dây gai tuyết bay chính xác tuyệt đối, quấn chặt lấy cổ chân phải của Đao Sẹo ngay khi gã vừa giơ đao định chém xuống sợi dây mồi.
"Cái gì thế này?" Đao Sẹo giật mình kinh hoàng khi cảm thấy cổ chân bị siết chặt bởi một lực kéo dẻo dai.
Để triệt tiêu hoàn toàn mối đe dọa và bảo vệ đường trượt vật tư, Hoài Nam thực hiện một quyết định điên cuồng nhất của một thợ cầu. Anh dùng chiếc móc sắt ở khuỷu tay trái bám chặt vào một sợi dây cáp dốc cố định, gập sát người nương theo chiều gió xoáy, rồi quyết đoán quăng mình nhảy thẳng xuống vực sâu vạn trượng!
"Hoài Nam!" Đại Sơn gào lên trong kinh hãi.
Trọng lực là tuyệt đối. Cơ thể của Hoài Nam rơi tự do giữa màn sương độc xám xịt dưới áp lực của lực hút trái đất. Nhưng anh không rơi xuống đáy vực chết chóc. Sợi dây bảo hiểm quấn quanh hông đai da của anh đã được khóa chặt bằng Nút thắt thòng lọng tự khóa bảo mệnh của dòng họ Hoài.
Khi Hoài Nam rơi xuống độ sâu mười thước, sợi dây bảo hiểm dệt tơ nhện đá kéo căng hết cỡ. Lực đàn hồi đàn dẻo vô song của lõi tơ nhện lập tức kích hoạt, biến cơ thể của anh thành một đối trọng con lắc khổng lồ chuyển động theo hình vòng cung vượt vực.
Lực kéo giật ngược từ trọng lượng cơ thể rơi tự do của Hoài Nam truyền dọc theo sợi dây gai, tạo ra một lực kéo ngàn cân giật mạnh cổ chân của Đao Sẹo.
"Áaaaa!"
Đao Sẹo không hề có kỹ năng thăng bằng vách đá. Gã bị lực giật ngược tàn bạo kéo ngã nhào khỏi gờ đá trơn trượt. Cơ thể vạm vỡ của gã thủ lĩnh cướp đường bị giật bay ra ngoài không trung, đập mạnh bắp chân phải vào gờ đá granite sắc nhọn của vách đứng trước khi bị treo lơ lửng sát mép vực.
"Rắc!"
Tiếng xương ống chân phải của Đao Sẹo gãy nứt vang lên giòn giã giữa tiếng bão gió thung lũng. Gã rú lên một tiếng đau đớn tột cùng, thanh trường đao tuột khỏi tay rơi thẳng xuống vực sương độc không đáy.
Lực con lắc đưa cơ thể Hoài Nam lướt qua khoảng trống Khe Nứt Tử Thần, tiếp đất nhẹ nhàng bằng một chân bên bệ đá tháp neo phụ bờ bên kia. Anh nén cơn đau xé thịt ở bả vai phải bị lệch xương, nhanh tay dùng móc sắt tay giả cố định sợi dây bảo hiểm vào chốt nêm đồng thau của tháp neo phụ.
Cuộn gai tuyết cổ đại đầu tiên cũng vừa trượt đến bờ an toàn bờ bên kia trong sự ngỡ ngàng của Thiết Ngưu bang.
Toán cướp Thiết Lang thấy thủ lĩnh Đao Sẹo bị gãy chân và treo lơ lửng giữa vực sâu, lập tức hoảng loạn. Chúng vội vàng hợp lực kéo dây thừng để kéo Đao Sẹo đang khóc thét đau đớn lên lại gờ đá, rồi dìu gã tháo chạy hỗn loạn dọc theo con đường mòn vách đứng khuất vào sương mù.
Hoài Nam được Đại Sơn và Thiết Ngưu dùng tời gỗ quay kéo ngược trở lại bờ cũ. Lòng bàn tay phải của anh bị cháy xém, rách nát rỉ máu do ma sát mạnh với dây gai thô rít, khuỷu tay cụt trái sưng tấy đỏ rực rớm máu đỏ tươi dọc móc sắt.
"Cậu điên rồi, Hoài Nam!" Đại Sơn vừa kéo bạn lên vừa mắng, nhưng ánh mắt gã đầy sự kính phục sâu sắc. "Nếu nút thắt thòng lọng tự khóa bị tuột, cậu đã tan xác dưới đáy vực sương độc rồi."
"Nút thắt của ông nội không bao giờ tuột," Hoài Nam khản giọng nói, anh nén đau đớn thu hồi cuộn tơ nhện đá bảo mệnh. "Chúng ta đã bảo vệ được toàn bộ sợi gai tuyết cổ đại. Thiết Ngưu, lập tức vận chuyển vật tư về kho chứa tạm thời Hang Đá Khô. Chúng ta cần dệt sợi cáp chủ lực mới khẩn cấp."
Đoàn người nhanh chóng thồ hàng di chuyển ngược dốc đá dốc đứng để trở về thị trấn Phong Khê trong niềm vui thắng lợi tạm thời.
Thế nhưng, khi Hoài Nam và Đại Sơn vừa đặt chân đến đầu dốc dẫn vào kho chứa tạm thời Hang Đá Khô sát rìa thị trấn, nụ cười trên môi Đại Sơn lập tức dập tắt.
Trước cửa hang đá khô ráo, một hàng rào chắn gỗ thô sơ bọc thép đã được dựng lên từ lúc nào. Hơn mười lính tuần tra biên phòng Phong Khê mặc giáp sắt sáng loáng, cầm giáo dài đứng dàn trận địa phòng thủ nghiêm ngặt. Đứng đầu chúng là quan tuần tra Vương Bá béo phệ và tên đồ tể tham lam Lôi Hổ với cổ tay phải đang quấn băng vải dầy trắng xóa dính máu.
Lôi Hổ nhìn thấy Hoài Nam mang theo các cuộn gai tuyết trở về, gương mặt mập ú hằn lên những tia máu đỏ rực vì căm hận. Gã ghé sát tai Vương Bá thì thầm điều gì đó đầy nham hiểm.
Vương Bá vung thanh kiếm lệnh mạ vàng có khắc ấn ký của tổng đốc biên cương, chỉ thẳng vào xe hàng của Hoài Nam, giọng hách dịch vang lên đầy lạnh lùng:
"Kẻ tàn phế kia! Toàn bộ số gai tuyết cổ đại này là tài nguyên biên thùy thuộc sở hữu của triều đình. Tao ban lệnh phong tỏa kho chứa tạm thời Hang Đá Khô và tịch thu toàn bộ số sợi gai này để sung công quỹ! Kẻ nào chống lệnh, khép vào tội phản loạn biên phòng chém đầu tại chỗ!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!