Bí Mật Của Hang Gai Tuyết
Thanh đại đao thép đen khía răng cưa của Lôi Hổ rít gió vung lên sát sợi cáp chủ lực đang căng thẳng tắp gánh giữ mạng sống của hàng vạn con người. Sức gió thung lũng thổi thốc từ dưới vực sâu, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và hơi sương độc xám xịt, quất thẳng vào gương mặt đầy sát khí của gã đồ tể. Lôi Hổ không còn là kẻ đòi tiền thông cầu đơn thuần; sự điên cuồng vì mất thế độc quyền tống tiền đã biến gã thành một con thú dữ cùng đường. Gã muốn chém đứt sợi cáp, muốn cả thị trấn Phong Khê này phải chìm sâu vào lòng đất đá lở cùng gã.
Hoài Nam đứng sát bệ đá tháp neo số 1, đôi mắt đen nheo lại dưới lớp kính chắn bụi bằng sừng trâu mài mỏng. Anh nghe thấy tiếng o o u u phát ra từ sợi cáp chủ lực. Đó là tần số rung động cực hạn của sợi cáp đang chịu tải trọng tĩnh hơn mười lăm tấn. Nếu một nhát đao chém xuống lúc này, lực đàn hồi bị giải phóng đột ngột sẽ giật ngược sợi cáp lại như một chiếc roi thép khổng lồ, bẻ gãy tháp neo và phạt đứt đôi bất kỳ ai đứng trong phạm vi mười trượng.
Khớp vai phải của Hoài Nam nhói lên một cơn đau xé thịt. Cú va đập vào vách đá lúc nãy đã làm lệch xương bả vai của anh. Khuỷu tay cụt bên trái, vốn bọc trong lớp da hươu dày, đang rỉ máu đỏ tươi qua các thớ vải nâu sờn, thấm đẫm vào chiếc móc sắt thô sơ. Anh không thể vung búa gõ cáp sừng tê giác bằng tay phải để chống đỡ nhát chém ngàn cân của Lôi Hổ. Lực cơ bắp của một người tàn phế không cho phép anh làm điều đó.
Nhưng anh là một thợ bện cáp dòng họ Hoài. Anh hiểu quy luật của lực và sự cộng hưởng cơ học.
"Lôi Hổ! Dừng tay!" Tiếng hét của Đại Sơn vang lên bên bờ đá, nhưng gã thợ săn bị hai tên côn đồ cầm gậy sắt chặn lại, không cách nào cứu viện kịp thời.
Đại đao thép đen đã hạ xuống, chém thẳng vào đoạn cáp sát bệ neo.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Hoài Nam không lùi lại. Anh bước lên nửa bước, hạ thấp trọng tâm, đôi bàn chân bám đá tuyệt đỉnh găm chặt vào nền đá vôi trơn trợt. Thay vì đỡ trực diện, anh vẩy mạnh khuỷu tay cụt bên trái, đưa chiếc móc sắt thô sơ lao ra như một con rắn độc. Chiếc móc sắt bọc da hươu không nhắm vào lưỡi đao, mà móc chặt vào khía răng cưa nằm ở sống đao của Lôi Hổ.
"Khục!"
Lực chém của Lôi Hổ cực mạnh, kéo ghì bả vai phải đang chấn thương của Hoài Nam lệch thêm một phân. Cơn đau buốt nhói truyền thẳng vào tận xương tủy làm anh nghiến chặt răng đến mức chảy máu môi. Nhưng chiếc móc sắt đã hoàn thành nhiệm vụ của nó: nó hoạt động như một điểm tựa đòn bẩy, làm chệch quỹ đạo nhát chém của Lôi Hổ đi ba tấc.
Lưỡi đại đao thép đen khía răng cưa không chém đứt sợi cáp, mà bị kéo trượt dọc theo thân cáp đang rung động với tần số cao.
"Kééééét!"
Một tiếng rít chói tai của kim loại ma sát vang dội khắp vực thẳm. Lửa xẹt ra đỏ rực giữa màn sương mù xám xịt. Khi thép đen của lưỡi đao chạm vào sợi cáp đang căng thẳng dưới lực kéo mười lăm tấn, tần số dao động cực đại của cáp lập tức truyền dẫn ngược lại toàn bộ thân đao.
Đó là sự cộng hưởng cơ học tàn nhẫn. Lôi Hổ chỉ cảm thấy một luồng chấn động tê dại, mạnh mẽ như búa tạ nện liên hoàn, truyền từ chuôi đao vào lòng bàn tay gã.
"Rắc!"
Xương cổ tay phải của Lôi Hổ không chịu nổi lực rung cộng hưởng, lập tức rạn nứt. Gã rú lên một tiếng đau đớn, năm ngón tay co rút lại, không thể giữ nổi vũ khí. Thanh đại đao thép đen khía răng cưa tuột khỏi tay gã, bị lực giật của sợi cáp hất văng ra xa, rơi thẳng xuống vực sâu sương độc không đáy.
Lôi Hổ quỳ sụp xuống bệ đá, tay phải ôm lấy cổ tay gãy đang sưng tấy, gương mặt mập ú tái mét vì đau đớn và kinh hoàng. Gã nhìn Hoài Nam - người thanh niên cụt tay đang đứng thở dốc trước mặt, máu từ khuỷu tay cụt nhỏ giọt xuống nền đá vôi xám, nhưng ánh mắt đen sau lớp kính sừng vẫn lạnh lùng và kiên nghị như một bức tường đá đứng.
"Đại Sơn! Trương Thiết! Giữ gã lại!" Trưởng thôn Lão Lý từ phía sau hét lớn.
Đại Sơn gầm lên một tiếng, quai chiếc đòn gánh bọc thép đánh gục hai tên tay sai cầm gậy sắt, lao tới khóa chặt hai tay Lôi Hổ ra sau lưng. Toán côn đồ còn lại thấy thủ lĩnh bị phế vị, lập tức vứt bỏ xà beng tháo chạy tán loạn vào màn sương mù.
Hoài Nam không nhìn Lôi Hổ. Anh quỳ xuống bên sợi cáp chủ lực, áp sát phần xương khuỷu tay cụt trái trực tiếp lên tao cáp vừa bị chém sượt. Tay phải anh nâng chiếc búa gõ cáp sừng tê giác, gõ nhẹ ba nhịp nhịp nhàng.
"Cộc... cộc... bục..."
Âm thanh phản hồi truyền qua xương tai vào óc anh một tần số trầm đục, chết chóc. Sắc mặt Hoài Nam trầm xuống. Nhát chém trượt của Lôi Hổ tuy không làm đứt cáp, nhưng đã cắt đứt ba tao cáp ngoài cùng của sợi cáp bện gai thường. Lõi chịu lực bên trong đã bắt đầu bị xơ xước do ma sát sinh nhiệt.
"Thế nào rồi, Hoài Nam?" Tuyết Mai bước tới, gương mặt bám đầy muội than lo lắng hỏi.
"Cáp chủ lực nhịp số 1 đã bị tổn hại ba phần mười," Hoài Nam khản giọng nói, anh gạt mồ hôi lạnh trên trán. "Sợi cáp gai thường này chỉ gánh được tối đa một trăm người di chuyển giãn cách. Nếu hàng vạn dân làng Phong Khê cùng tràn lên cầu để trốn sạt lở đất đá, sợi cáp này sẽ đứt nổ ngay lập tức. Chúng ta cần một sợi cáp mới. Một sợi cáp có khả năng chịu lực gấp mười lần thường."
"Nhưng chúng ta lấy đâu ra nguyên liệu bện cáp chịu lực lớn như thế trong vòng ba ngày?" Lão Lý lo lắng chống gậy tre bước tới. "Toàn bộ kho chứa sợi gai của thị trấn đã bị đất đá lở chôn vùi một nửa rồi."
Một bóng người gầy gò, khoác áo da dê hôi hám bước ra từ rặng đá khuất gió. Đó là Lão Cát, người chăn dê vách đá của Phong Khê. Tay lão cầm chiếc roi mây dẻo dai, dắt theo con dê đầu đàn có đôi sừng cong vút:
"Có một nơi chứa sợi gai tuyết cổ đại. Đủ để bện ba sợi cáp chủ lực gánh cả vạn người."
Hoài Nam quay phắt lại: "Lão Cát, lão nói thật chứ? Ở đâu?"
"Hang Gai Tuyết," Lão Cát nheo đôi mắt nhăn nheo nhìn về phía vách đá dựng đứng phía dưới thung lũng. "Nằm sâu năm mươi trượng dưới chân vách Thiên Đao. Đó là kho dự trữ chiến lược của tiền triều một trăm năm trước. Sợi gai tuyết ở đó được đông khô tự nhiên trong hang đá khuất gió, dẻo dai vô song. Nhưng nơi đó là vùng cấm."
"Tại sao lại là vùng cấm?" Đại Sơn hỏi lớn.
"Vì nơi đó có Động Nhện Đá," Lão Cát hạ thấp giọng, vẻ mặt hiện lên sự sợ hãi thực sự. "Loài nhện đá khổng lồ làm tổ ở đó. Chúng mù lòa nhưng cực kỳ nhạy bén với tiếng động và mùi của kim loại rỉ sét. Bất kỳ ai mang theo xích sắt hay cuốc xẻng vào hang đều bị chúng xé xác. Ba mươi năm trước, một đội phu mỏ của triều đình vào đó tìm quặng đã không một ai trở về."
Hoài Nam im lặng suy nghĩ. Anh nhớ lại cuốn sổ tay thắt nút của ông nội Hoài Bắc dắt bên hông thắt lưng. Trong phần ghi chép về các loại vật liệu bện cáp cổ đại, ông nội từng viết một dòng chữ mực tàu đã mờ: *"Gai tuyết đông khô vách sâu, bện cùng tơ nhện đá, chịu vạn trượng bão lốc không đứt. Nhện đá kỵ nhựa thông đá cổ thụ, bôi người tránh họa."*
Nhựa thông đá cổ thụ! Đó chính là loại dầu thông đá mà Hoài Đông và Đại Sơn vừa thu hoạch được từ đỉnh núi.
"Chúng ta phải đi," Hoài Nam đứng dậy, dứt khoát nói. "Không có sợi gai tuyết, nhịp cầu số 1 sẽ sập khi đợt sạt lở núi cực đại ập đến. Lão Cát, xin lão chỉ đường mòn bí mật tránh tai mắt của lính biên phòng Vương Bá."
Lão Cát nhìn vết thương rỉ máu trên tay Hoài Nam, thở dài gật đầu: "Được rồi. Đi theo đàn dê của ta. Chúng biết lối mòn khuất gió."
Đội tiền trạm lập tức được thành lập gồm ba người: Hoài Nam, Đại Sơn và Lão Cát. Tuyết Mai ở lại Tháp neo số 1 để cùng Thạch Đầu gia cố chân móng bằng các chốt nêm đồng thau dẻo còn lại. Họ không mang theo bất kỳ công cụ bằng sắt thường rỉ sét nào để tránh kích ứng loài nhện đá.
Lộ trình di chuyển cực kỳ hiểm nghèo. Họ phải đi men theo Đường mòn Vách Đá - một dải đá vôi hẹp chỉ rộng bằng nửa bàn chân, bám sát vào sườn đứng của vách Thiên Đao. Một bên là vách đá dựng đứng cao ngàn trượng, một bên là vực sương độc xám xịt đang cuồn cuộn dâng cao từ đáy thung lũng. Gió giật thung lũng cấp 5 thổi liên hồi, chực chờ hất văng những kẻ thiếu kinh nghiệm xuống vực sâu.
Hoài Nam thắt chặt chiếc Đai da bảo hộ vách đá quanh hông. Khớp vai phải bị lệch xương đau đớn khiến anh phải đi khom người, tay phải bám chặt vào các gờ đá vôi nhỏ để giữ thăng bằng. Chiếc móc sắt ở khuỷu tay cụt trái thỉnh thoảng lại găm vào kẽ đá để làm điểm tựa chịu lực kéo cơ thể.
"Áp sát lưng vào vách đá!" Lão Cát đi đầu, giọng lão bị tiếng gió rít nuốt chửng một nửa. "Con dê đầu đàn sẽ dẫn chúng ta qua đoạn sạt lở!"
Sau hai giờ di chuyển nghẹt thở, họ tiếp cận một hốc đá lớn khuất gió, nằm sâu dưới chân vách đá đứng Thiên Đao. Lối vào hốc đá bị che phủ bởi những sợi tơ nhện màu xám đục, to bằng ngón tay cái, dính bám chặt chẽ từ trần hang xuống nền đá vôi ẩm ướt. Đó chính là cửa vào Hang Gai Tuyết.
Không khí bên trong hang lạnh buốt, ẩm ướt và nồng nặc mùi lưu huỳnh trộn lẫn với một mùi tanh nồng kỳ lạ của sinh vật vách sâu.
Hoài Nam bước tới bên một sợi tơ nhện đá bám trên vách hang. Anh dùng tay phải chạm nhẹ. Sợi tơ có độ đàn hồi cực cao, dẻo dai như dây gân thú nhưng lại cực kỳ dính.
"Hàng vạn sợi tơ nhện đá chắn kín lối vào kho gai," Đại Sơn thì thầm, giọng gã run lên khi nhìn vào bóng tối sâu thẳm của lòng hang. "Chúng ta không thể dùng đao sắt để chặt chúng."
"Đại Sơn, vứt bỏ toàn bộ rìu sắt và mũi tên sắt rỉ sét của cậu ở ngoài hang," Hoài Nam ra lệnh, giọng trầm tĩnh. "Nhện đá chỉ tấn công các phế liệu sắt rỉ sét mang oxit kim loại. Chúng ta chỉ giữ lại búa sừng tê giác và cung tre gỗ."
Đại Sơn gật đầu, dứt khoát tháo chiếc rìu sắt rỉ giắt bên hông ném xuống vực sâu ngoài cửa hang.
Hoài Nam lấy từ trong túi vải ra một hũ dầu thông đá cổ thụ đặc quánh màu nâu đỏ. Anh dùng ngón tay phải múc một nắm nhựa thông thơm nồng, thoa đều lên vùng da hở ở cổ, mặt và bôi kín chiếc móc sắt tay giả cùng bắp tay cụt trái bọc da hươu. Anh đưa hũ dầu cho Đại Sơn và Lão Cát:
"Bôi kín người. Nhện đá kỵ mùi tinh dầu thông đá cổ thụ. Đây là bí kỹ của cụ tổ Hoài Kiến để lại trong sổ tay."
Mùi nhựa thông đá hăng nồng lập tức lan tỏa khắp không gian ẩm ướt của hang đá, tạm thời át đi mùi tanh nồng của sương độc và sinh vật vách sâu.
Họ bắt đầu tiến sâu vào lòng hang. Bóng tối đặc quánh bao trùm lấy đội tiền trạm. Hoài Nam đi đầu, tay phải cầm chiếc búa gõ cáp sừng tê giác để dò đường. Bước chân của họ cực kỳ nhẹ nhàng, nương theo nhịp thở chậm rãi để giảm thiểu tối đa tiếng động rung chuyển nền đá vôi.
Càng đi sâu, lòng hang càng mở rộng thành một vòm đá khổng lồ. Trên trần hang, hàng vạn sợi tơ nhện đá đan chéo nhau thành một mạng lưới khổng lồ, treo lơ lửng những kén đá xám xịt.
"Nhìn kìa..." Lão Cát thì thầm chỉ tay về phía góc hang.
Dưới ánh sáng lờ mờ phản chiếu từ những hạt lân quang bám trên vách đá, Hoài Nam nhìn thấy loài Nhện Đá bảo hộ. Chúng có kích thước khổng lồ bằng một chiếc mâm lớn, toàn thân bao bọc bởi lớp vỏ kitin sần sùi màu xám tro, giống hệt như những tảng đá vôi xám của vách Thiên Đao. Chúng không có mắt, hai chiếc càng lớn bằng đồng rỉ liên tục mài vào nhau phát ra tiếng "két... két" ghê rợn.
Một con nhện đá khổng lồ đang bò lững lững trên vách đá sát lối đi. Nó đột ngột dừng lại, hai chiếc râu dài rung động liên tục để cảm nhận hóa chất trong không khí.
Đại Sơn nín thở, tay gã gồng chặt cây cung tre già bọc da trăn, bắp thịt vai căng thẳng tột độ. Gã định dùng đuốc lửa dự phòng để đốt tơ nhện mở đường.
"Đừng dùng lửa!" Hoài Nam giơ tay phải giữ chặt vai Đại Sơn, thì thầm sát tai gã. "Khói đen bốc lên từ lửa trần sẽ làm nhện đá nổi điên tấn công dồn dập hơn. Cứ đứng yên, nương theo luồng gió đối lưu."
Con nhện đá khổng lồ từ từ bò sát về phía Hoài Nam. Khoảng cách thu hẹp xuống còn ba thước. Chiếc càng lớn của nó suýt chạm vào chiếc đai da bảo hộ của anh. Mùi tinh dầu thông đá hăng nồng bốc lên từ người Hoài Nam tỏa ra xung quanh.
Con nhện đá khựng lại. Hai chiếc râu của nó co giật mạnh mẽ như vừa chạm phải độc dược. Nó phát ra một tiếng rít trầm đục trong cổ họng, rồi nhanh chóng quay đầu, bò ngược lên trần hang lẩn khuất vào mạng lưới tơ nhện xám.
Hoài Nam thở phào nhẹ nhõm. Tập tính loài nhện đá bảo hộ gai tuyết đã được chứng minh chính xác hoàn toàn theo ghi chép của cụ tổ.
"Lối này!" Lão Cát thì thầm dẫn đường qua một khe đá hẹp khuất sau một mạng tơ nhện lớn.
Phía sau khe đá là một khoang hang khô ráo, khép kín hoàn hảo. Không khí ở đây hoàn toàn không có mùi sương độc lưu huỳnh, mà thoang thoảng mùi thơm khô ráo của thảo mộc cổ xưa.
Giữa khoang hang sừng sững những chiếc kệ gỗ mun đen cổ đại dầy chịu lực, trên đó xếp ngăn nắp hàng trăm cuộn sợi gai tuyết cổ đại. Sợi gai có màu trắng phơ như tuyết núi, mịn màng nhưng khi Hoài Nam dùng ngón tay phải miết nhẹ, anh cảm nhận được độ dẻo dai và chịu lực vô song của nó. Lõi sợi gai hoàn toàn khô ráo, không hề bị ẩm mốc nhờ kết cấu hang đá khép kín.
"Đúng là sợi gai tuyết cổ đại rồi!" Hoài Nam thốt lên, đôi mắt anh sáng lên tia hy vọng rực rỡ. "Độ bền kéo của loại sợi này gấp mười lần gai thường. Có chúng, chúng ta sẽ bện được sợi cáp chủ lực chịu tải cực hạn vạn trượng để đưa toàn bộ dân làng Phong Khê di tản an toàn!"
"Thiết Ngưu! Hùng Lực! Vào đây vận chuyển!" Đại Sơn quay đầu gọi nhỏ về phía cửa hang, nơi nhóm phu kéo cáp của Thiết Ngưu bang đang túc trực.
Thiết Ngưu cùng ba phu vác khỏe mạnh, người bôi kín dầu thông đá, nhanh chóng tiến vào khoang hang. Họ dùng những chiếc gùi da bò dày bản rộng để xếp gọn gàng các cuộn gai tuyết cổ đại lên xe đẩy tay bánh gỗ bọc sắt.
Hoài Nam cũng tiến tới bên một vách đá ẩm ướt, nơi có những sợi tơ nhện đá cổ đại bám chặt. Anh dùng chiếc dao rọc cáp cán sừng cực sắc bén, cẩn thận cắt lấy mười cuộn tơ nhện dẻo dai bọc vào lớp vải gai ẩm.
"Cậu lấy tơ nhện đá làm gì?" Đại Sơn thắc mắc hỏi.
"Bện xen kẽ vào lõi cáp gai tuyết," Hoài Nam giải thích, ngón tay anh vuốt phẳng sợi tơ dẻo. "Tơ nhện đá có tính đàn hồi cực cao. Khi có bão lốc giật mạnh, lõi tơ nhện sẽ triệt tiêu lực giật đàn hồi đột ngột của gió thung lũng, ngăn cáp chủ lực bị đứt nổ do quá tải tĩnh."
Quy trình thu hoạch diễn ra nhanh chóng, nhịp nhàng dưới sự điều phối của Hoài Nam. Hàng chục cuộn gai tuyết cổ đại quý giá dần được bốc xếp lên xe vận chuyển của Thiết Ngưu bang.
Thế nhưng, ngay khi cuộn gai tuyết cuối cùng được nâng lên gùi da bò của Thiết Ngưu, một tiếng hú dài, sắc lạnh và mang theo tiếng kim khí va đập tàn bạo vang lên từ phía cửa hang ngoài vách đá đứng.
"U u u u..."
Đó không phải là tiếng rít của gió thung lũng, mà là tiếng tù và bằng sừng trâu của toán cướp đường Thiết Lang.
"Toán cướp của Đao Sẹo!" Lão Cát biến sắc mặt, chiếc roi mây trong tay lão run lên bần bật. "Chúng đã phát hiện ra chúng ta thâm nhập vùng cấm!"
Tiếng bước chân dồn dập của hàng chục gã đàn ông hung hãn cùng tiếng mài đao kiếm sột soạt trên đá vôi vang lên sát cửa hang, khóa chặt lối ra duy nhất của con đường mòn vách đá hẹp dẫn về thị trấn Phong Khê.
Hoài Nam đứng thẳng người bên chiếc xe đẩy chứa đầy gai tuyết cổ đại. Tay phải anh nắm chặt chiếc búa gõ cáp sừng tê giác, chiếc móc sắt rỉ sét ở khuỷu tay cụt trái giơ cao giữa làn sương mù ẩm ướt của hang sâu, sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy mới đang ập đến.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!