Nhạc nềnDesert6

Khóa Sắt Và Đinh Đồng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng đá vôi rạn nứt dưới chân đế Tháp neo số 1 vang lên trầm đục, kéo dài như tiếng xương cốt của một con quái thú khổng lồ bị bẻ gãy. Từ sâu dưới lòng vực, làn sương độc màu vàng xám cuộn lên thành từng luồng đặc quánh, mang theo mùi trứng thối nồng nặc bốc lên tận đỉnh vách đá Thiên Đao. Nhịp cầu treo Phong Khê số 1, vốn đã mục nát sau trăm năm bỏ hoang, nay bị cú nghiêng lật 15 độ của tháp neo kéo căng đến mức phát ra những tiếng kèn kẹt buốt óc. Những tấm ván sàn bằng gỗ thông đá rên rỉ, một vài tấm mục nhất không chịu nổi lực vặn xoắn đã gãy đôi, rơi thẳng xuống vực thẳm không đáy.


"Cầu sập! Cầu sập đến nơi rồi!"


Hàng vạn dân thường Phong Khê hoảng loạn xô đẩy nhau lùi lại phía sau. Nhưng sau lưng họ, dốc Thiên Đao vẫn đang sạt lở dữ dội, dồn từng đợt đất đá khổng lồ trượt xuống rào rào, nuốt chửng những ngôi nhà sàn cuối cùng của thị trấn. Họ bị dồn vào một khoảng đất hẹp sát mép vực, tiến thoái lưỡng nan, tiếng khóc than và tiếng la hét hoảng sợ vang động cả một vùng sương mù.


Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng ấy, một tiếng quát thô bạo như sấm sét vang lên từ phía dốc đá dẫn lên đầu cầu:


"Tránh ra hết! Thằng nào bước lên cầu mà không có tiền thông thông hành, ta chém chết không tha!"


Tên đồ tể Lôi Hổ, gã đàn ông mập ú khoác áo giáp da báo, dẫn theo toán tay sai cầm gậy sắt và xà beng hung hãn gạt phắt đám đông sang hai bên. Hông gã đeo thanh đại đao thép đen khía răng cưa dữ tợn, gương mặt đầy thịt mỡ hằn lên những tia máu đỏ lựng vì tham lam. A Báo và A Sói, hai gã côn đồ đắc lực của hắn, nhanh chóng dựng một hàng rào chắn gỗ thô sơ ngay lối lên cầu treo, chặn đứng dòng người tị nạn nghèo khổ.


"Lôi Hổ! Ngươi làm cái gì vậy?" Trưởng thôn Lão Lý chống gậy tre bước ra, giọng run rẩy vì phẫn nộ. "Đất đá sắp chôn vùi cả thị trấn, ngươi lại chặn đường sống của dân làng sao?"


"Đường sống cái gì?" Lôi Hổ nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ xuống nền đá. "Cây cầu này nằm trên đất Phong Khê, ba đời nay Nghiệp đoàn thợ bện bảo trì. Bây giờ cầu hỏng, Nghiệp đoàn bỏ trốn, ta đứng ra bảo kê thông đường. Muốn qua cầu? Mỗi người nộp năm đồng bạc! Kẻ nào mang theo rương hòm, nộp nửa số của cải! Không có tiền thì ở lại làm mồi cho đất đá!"


Đám đông dân làng xôn xao phẫn uất, nhưng nhìn vào thanh đại đao sáng loáng của Lôi Hổ và những gậy sắt rỉ sét trong tay đám côn đồ, không ai dám bước lên phản kháng. Họ chỉ biết đứng nhìn về phía Tháp neo số 1, nơi một thanh niên cụt tay trái đang quỳ sát mép vách đá dựng đứng.


Hoài Nam phớt lờ hoàn toàn tiếng la hét tống tiền của Lôi Hổ ở đầu cầu. Đối với anh lúc này, áp lực lớn nhất không phải là đám côn đồ tham lam, mà là tiếng kêu nứt ngầm trầm đục của đá vôi dưới chân đế tháp neo.


Anh nghiêng đầu, áp sát phần xương khuỷu tay cụt trái bọc da hươu dầy trực tiếp lên bệ đá nứt. Tay phải anh nâng chiếc búa gõ cáp sừng tê giác, gõ nhẹ ba nhịp nhịp nhàng lên bệ đá vách đứng.


"Cộc... cộc... bục..."


Âm thanh phản hồi qua xương tai truyền thẳng vào óc anh một tần số rung động rỗng tuếch. Sắc mặt Hoài Nam trầm xuống. Vết rạn nứt chân đế móng đá vôi Tháp 1 đã rỗng chân sâu hơn hai thước. Chấn động địa chấn thứ cấp lúc nãy đã xé toác liên kết mộng vôi vữa cổ đại. Nếu không đóng chốt gia cố ngay lập tức, chỉ cần một cơn gió thung lũng giật mạnh thổi qua, toàn bộ tháp neo nặng hàng chục tấn sẽ đổ sập, kéo theo sợi cáp chủ lực dài 120 trượng rơi thẳng xuống vực sương độc.


"Thạch Đầu!" Hoài Nam quay đầu quát lớn, giọng khản đặc nhưng dứt khoát. "Mang búa tạ và đai da bảo hộ qua đây! Chúng ta phải treo mình xuống vách nứt để đóng chốt neo khẩn cấp!"


Thạch Đầu, gã thợ đá trẻ tuổi vai rộng như tảng đá, đang đứng run rẩy bên cạnh bệ tời gỗ sập. Gã nhìn xuống vực sâu vạn trượng ngập sương độc vàng xám, rồi nhìn vết nứt móng đá đang há hoác như miệng quái vật, nuốt nước bọt cái ực:


"Hoài Nam... móng đá nứt thế kia, treo người xuống là chết chắc! Gỗ sồi của chúng ta bị mục rồi, đóng nêm gỗ vào là vỡ vụn ngay!"


"Không dùng nêm gỗ sồi nữa! Hãy dùng cái này!"


Một giọng nói lanh lảnh, bướng bỉnh vang lên từ phía rặng đá khuất gió sau tháp neo. Tuyết Mai, nữ thợ rèn lập dị vừa trốn thoát khỏi băng cướp Thiết Lang, bước ra giữa làn sương mù. Mái tóc đuôi ngựa cao của cô bám đầy muội than đen, tạp dề da bò loang lổ vết dầu mỡ rách nát, nhưng đôi mắt bánh mật của cô lại tỏa sáng một vẻ kiên định kỳ lạ.


Cô đặt mạnh một chiếc gùi tre nặng trịch xuống bệ đá. Bên trong gùi là mười hai chiếc chốt nêm đồng thau chịu lực sáng loáng màu đỏ vàng dẻo dai, mỗi chiếc dài hơn một thước, có khía rãnh dọc theo thân đinh để tăng độ bám.


"Đồng đỏ cổ đại thu thập từ phế tích tháp canh," Tuyết Mai nói nhanh, giọng dứt khoát của một người am hiểu kim khí. "Ta đã rèn nguội chúng suốt ba đêm. Đồng thau dẻo có tính đàn hồi vô song, không bị sương độc axit ăn mòn hóa giòn như sắt thường. Khi đóng vào kẽ đá nứt, đồng dẻo sẽ tự biến dạng nở ra, găm chặt khít khao vào lòng vách đá vôi rỗng chân. Hãy dùng chúng!"


Hoài Nam nhìn những chiếc chốt đồng thau dẻo, rồi nhìn Tuyết Mai. Anh cảm nhận được sức nặng của tri thức thực nghiệm chứa đựng trong từng đường khía trên thân đinh. Không một lời thừa thãi, anh gật đầu:


"Thạch Đầu, đeo đai bảo hộ vào! Tuyết Mai, chuẩn bị sáp ong và dầu thông nóng để quét đầu chốt. Chúng ta không có nhiều thời gian!"


Quy trình đóng chốt nêm đá vách dựng bắt đầu dưới sự chứng kiến kinh hoàng của hàng ngàn dân làng Phong Khê. Hoài Nam thắt chặt chiếc Đai da bảo hộ vách đá quanh hông và đùi. Anh quấn sợi dây bảo hiểm dệt từ sợi gai tuyết tơ nhện đá dẻo dai quanh bệ đá cố định của tháp neo, khóa chốt bằng nút thắt thòng lọng tự khóa bảo mệnh gia truyền.


"Đu dây!" Hoài Nam ra hiệu.


Thạch Đầu cắn chặt răng, vai khoác cuộn dây bảo hiểm phụ, tay cầm chiếc búa quai tạ nặng ba mươi cân gật đầu. Hai người từ từ thả mình rời khỏi rìa đá, treo lơ lửng giữa khoảng không vạn trượng của vách đứng Thiên Đao.


Cảm giác chóng mặt lập tức ập đến như một búa tạ giáng thẳng vào đỉnh đầu. Gió giật thung lũng cấp 7 rít gào liên tục qua các khe đá hẹp, thổi bạt cơ thể hai người đung đưa mạnh như hai chiếc lá khô trước bão. Dưới chân họ, màn sương độc vàng quánh cuồn cuộn dâng cao, mùi lưu huỳnh nồng nặc bốc lên làm mắt Hoài Nam cay xè, nước mắt chảy ròng ròng bên trong chiếc kính chắn bụi sừng trâu mài mỏng.


"Rầm!"


Một luồng gió xoáy đột ngột đập mạnh cơ thể Hoài Nam vào vách đá dựng đứng. Khớp vai phải đang bị chấn thương lệch nhẹ của anh va chạm trực tiếp với đá vôi sắc nhọn, phát ra một tiếng "khục" nhỏ. Cơn đau buốt nhói xé thịt truyền thẳng lên đỉnh đầu, làm toàn thân anh run rẩy, mồ hôi lạnh vã ra như tắm hòa lẫn với bụi đá xám xịt.


"Hoài Nam! Cậu có sao không?" Thạch Đầu hét lớn qua tiếng gió rít.


"Cố định chân! Chuẩn bị đóng nêm!" Hoài Nam gầm lên, giọng khản đặc.


Anh dùng hai mu bàn chân quặp chặt vào một gờ đá nhỏ nhô ra để giữ thăng bằng cơ thể lơ lửng. Tay phải anh luồn vào gùi, lấy ra một chiếc chốt nêm gỗ sồi thường để thử tải trước theo quy chuẩn cũ.


"Đóng thử nêm gỗ!" Hoài Nam đặt nêm gỗ vào kẽ nứt sâu hai thước.


Thạch Đầu gồng chặt cơ lưng, hai chân bám đá, quai mạnh chiếc búa tạ ba mươi cân nện thẳng vào đầu nêm gỗ sồi.


"BÙM!"


Tiếng búa nện vang dội, nhưng ngay khi vừa chạm vào kẽ đá nứt, chiếc nêm gỗ sồi khô khốc lập tức bị lực ép địa chấn khổng lồ của móng đá vôi rỗng chân bóp chặt, phát ra tiếng răng rắc rồi vỡ vụn thành trăm mảnh dăm gỗ văng tung tóe.


"Không được! Lực ép địa chấn quá lớn! Nêm gỗ không chịu nổi!" Thạch Đầu hoảng sợ hét lên.


"Dùng chốt đồng thau của Tuyết Mai!" Hoài Nam dứt khoát ném bỏ mảnh gỗ vụn.


Anh dùng chiếc móc sắt rỉ sét lắp ở khuỷu tay trái cụt bọc da hươu dầy để giữ chặt lấy thân chốt nêm đồng thau dẻo. Khớp vai phải chấn thương đau đớn khiến tay phải anh không thể giữ đinh đồng vững vàng dưới sức bão lớn; chỉ có chiếc móc sắt lạnh lẽo ở tay cụt mới là điểm tựa kiên cố nhất lúc này. Anh ấn mạnh chiếc chốt đồng thau dài một thước vào kẽ nứt đá vôi.


"Thạch Đầu! Nện búa liên hoàn! Nhắm thẳng vào đầu chốt đồng!" Hoài Nam nghiến chặt răng, dùng răng cắn chặt lấy dây bảo hiểm để trợ lực giữ cơ thể.


"UỲNH!"


Chiếc búa tạ của Thạch Đầu nện thẳng vào đầu chốt đồng thau dẻo. Tiếng "bôm bóp" đanh thép, trầm hùng vang dội khắp vách đá Thiên Đao. Chiếc chốt đồng thau dẻo dưới lực búa khổng lồ bắt đầu biến dạng nhẹ, các khía rãnh trên thân đinh tự nở ra, găm chặt khít khao vào lòng kẽ nứt đá vôi rỗng chân như một chiếc răng thép khổng lồ khóa chặt hai mảng đá nứt.


"Hiệu quả rồi! Tiếp tục đóng chiếc thứ hai!" Hoài Nam hét lớn, mắt anh sáng lên tia hy vọng.


Trong lúc Hoài Nam và Thạch Đầu đang treo mình lơ lửng trên vách đá đứng để cứu mạng cây cầu, thì ở đầu cầu bờ mới, tên đồ tể Lôi Hổ bắt đầu mất kiên nhẫn. Gã thấy Hoài Nam phớt lờ hoàn toàn sự uy hiếp của mình, và dân làng bắt đầu đổ dồn niềm tin về phía thợ bện cụt tay.


"Mẹ kiếp! Thằng cụt gàn dở kia dám coi thường ta sao?" Lôi Hổ đỏ mặt tía tai gầm lên. "A Báo, A Sói! Mang rìu ra đây! Ta phải chặt đứt cái dây chằng phụ của nó để xem nó có chịu nộp tiền không!"


"Lôi Hổ! Ngươi điên rồi! Chặt dây chằng phụ là cầu lật nghiêng ngay lập tức!" Lão Lý lao ra ngăn cản nhưng bị A Báo dùng gậy sắt đẩy ngã nhào xuống đất.


Lôi Hổ bước tới sát mép vực, vung thanh đại đao thép đen khía răng cưa nặng nề lên cao. Gã nhắm thẳng vào sợi dây chằng phụ chống gió chao của nhịp cầu số 1 đang căng thẳng tắp bên bờ đá.


"PHỰT!!!"


Nhát đao tàn bạo chém đứt đôi sợi dây chằng phụ dệt bằng dây gai thường Phong Khê. Sợi dây bị kéo căng cực hạn lập tức nổ tung, giật ngược mạnh mẽ xé rách không khí.


Không còn dây chằng phụ giữ nhịp, nhịp cầu treo Phong Khê số 1 đang nghiêng lật lập tức chao đảo dữ dội dưới sức gió bão giật cấp 7. Mặt cầu lật nghiêng 30 độ, hất văng hàng trăm hành lý nhẹ của người dân xuống vực sâu sương độc.


"A... cứu tôi với!"


Tiếng hét kinh hoàng của dân làng vang lên dồn dập khi họ phải bám chặt lấy lan can cầu để không bị rơi tự do xuống vực sâu chết chóc. Sức chao lắc mạnh mẽ truyền dọc thân cầu, tác động trực tiếp lên móng Tháp neo số 1 đang rạn nứt.


"Rắc... rắc... rắc..."


Tiếng móng đá vôi rạn nứt dồn dập dội lên từ vách đứng Thiên Đao. Lực giật từ sợi cáp chủ lực truyền thẳng vào cơ thể Hoài Nam đang bám đá.


"Hự!"


Khớp vai phải của Hoài Nam bị lệch xương nặng hơn do lực giật khổng lồ kéo căng đột ngột. Cơn đau buốt nhói như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua xương tủy khiến anh suýt ngất đi lơ lửng giữa không trung. Lớp da hươu bọc khuỷu tay cụt trái rách nát hoàn toàn, máu đỏ tươi chảy ròng ròng dọc theo thân móc sắt rỉ sét, dính bết vào chiếc chốt đồng thau dẻo dai.


"Hoài Nam! Cầu sắp lật rồi! Trèo lên đi!" Thạch Đầu hét lên trong tuyệt vọng, tay gã run rẩy không thể quai búa tạ vững vàng nữa.


"Không được trèo lên! Đóng chiếc chốt thứ ba! Ngay lập tức!" Hoài Nam gầm lên, đôi mắt đen kiên nghị trừng lớn đầy máu đỏ. Anh dùng răng cắn chặt lấy đai bảo hộ để chịu đựng cơn đau buốt vai phải, chiếc móc sắt ở tay cụt trái găm chặt lấy chốt đồng thau chịu lực thứ ba, ấn mạnh vào kẽ nứt đá vôi lớn nhất chân đế tháp neo.


"NỆN BÚA!!!"


Thạch Đầu hét lên một tiếng dứt khoát, dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp ngàn cân vào nhát búa quai tạ cuối cùng.


"UỲNH!!!"


Tiếng búa nện đanh thép vang dội vách đá. Chiếc chốt nêm đồng thau thứ ba ngập sâu vào kẽ móng đá vôi rỗng chân khít khao. Đồng thau dẻo tự biến dạng nở ra, khóa chặt mảng đá nứt lớn nhất chân đế Tháp neo số 1, cố định vĩnh viễn móng tháp neo tạm thời đứng vững vàng trước sức chao lắc của gió bão.


Cú đóng chốt thành công giải phóng một phần lực căng của xích neo, giữ cho Tháp neo số 1 không bị nghiêng lật thêm nữa. Thân cầu treo Phong Khê ngừng chao lật đột ngột, ổn định lại trạng thái tạm thời trong sự ngỡ ngàng của hàng ngàn con người đầu cầu.


Hoài Nam và Thạch Đầu thở dốc, từ từ đu dây leo ngược lên bệ đá Tháp neo số 1. Gương mặt Hoài Nam xám ngoét vì mất máu và kiệt sức, bả vai phải lệch hẳn sang một bên đau đớn, khuỷu tay cụt trái vẫn rỉ máu đỏ tươi xuống nền đá vôi xám.


Nhìn thấy móng tháp neo đã được gia cố vững chắc bằng đinh đồng thau dẻo của Tuyết Mai, Lôi Hổ nhận ra lá bài tống tiền bằng bạo lực của mình đang bị tước đi hoàn toàn. Gã không thể dùng nỗi sợ hãi sập cầu để tống tiền dân làng được nữa nếu Hoài Nam sửa xong cầu.


Lòng tham vô đáy và sự ích kỷ tàn nhẫn dồn gã vào cơn điên cuồng mất lý trí.


"Mẹ kiếp thằng cụt gàn dở! Ngươi muốn làm anh hùng cứu dân nghèo sao?" Lôi Hổ đỏ mặt tía tai gầm lên dữ dội. Gã tuốt thanh đại đao thép đen khía răng cưa ra khỏi bao, lưỡi đao phản chiếu ánh sáng sương mù xám xịt đầy tàn bạo.


Gã phớt lờ hoàn toàn tiếng khóc than của người già trẻ nhỏ xung quanh, rảo bước tàn bạo tiến về phía sợi cáp chủ lực dài 120 trượng đang căng thẳng tắp gánh giữ thăng bằng nhịp cầu Phong Khê.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!