Bóng Ma Giữa Eo Gió Độc
Bóng tối bao trùm lấy Tháp neo số 1 bờ mới giống như một tấm liệm xám xịt, ẩm ướt và nồng nặc mùi lưu huỳnh. Trận sạt lở núi dốc Thiên Đao kinh hoàng vừa rồi đã chôn vùi vĩnh viễn thị trấn Phong Khê bờ cũ dưới hàng vạn khối đất đá đổ nát, biến hàng ngàn con người sầm uất ngày nào trở thành những kẻ tị nạn không nhà cửa. Họ nằm rệu rã dọc theo các gờ đá vôi xám xịt quanh chân tháp neo, tiếng ho khan đứt quãng của người già và tiếng khóc thút thít của trẻ nhỏ vang lên yếu ớt giữa tiếng rít gào không ngừng của gió thung lũng. Hơi sương độc loãng bắt đầu dâng cao từ đáy vực sâu, mang theo mùi trứng thối đặc trưng của khí lưu huỳnh nung chảy, rít buồng phổi của bất kỳ ai hít phải.
Trên bệ đá trung tâm của Tháp neo số 1, Hoài Nam nằm nghiêng người sát nền đá nứt nẻ. Khớp vai phải của anh bị lệch hoàn toàn, rách cơ bả vai và rạn nứt xương bả vai sau nhát chặt sinh tử giải phóng lực căng ở tập trước. Cơn đau buốt nhói bùng lên theo từng nhịp thở, như có hàng vạn cây kim nung đỏ đang đâm xuyên qua tận tủy xương. Mỗi lần lồng ngực co thắt, máu tươi lại rỉ ra dầy đặc, thấm đẫm lớp băng vải thô nhuộm nâu sờn rách mà y sư Lý Nguyên vừa đắp vội. Khuỷu tay cụt bên trái của anh, bọc trong lớp da hươu dày, cũng rách da rỉ máu đỏ tươi dọc theo thân móc sắt thô sơ. Da lòng bàn tay phải của anh rách nát, rớm máu hòa lẫn với lớp sáp ong nóng chảy bết dính. Thể lực của người thợ bện cáp tàn tật đã chạm ngưỡng kiệt quệ hoàn toàn.
"Nam... cố chịu một chút. Thuốc thảo dược vách đá này sẽ giữ cho cơ bả vai của con không bị hoại tử," y sư Lý Nguyên gầy gò lẩm bẩm, đôi bàn tay run rẩy đắp thêm một lớp lá cây dại giã nát lên bả vai phải của Hoài Nam. Thuốc mỡ tẩm dầu thông đá lạnh buốt chạm vào da thịt rách nát khiến Hoài Nam co rúm người lại, răng cắn chặt vào nhau để không bật ra tiếng rên rỉ. Anh dùng kỹ thuật điều phối nhịp thở ngắn bằng mũi, thở ra dài bằng miệng để giữ nhịp tim ổn định, ngăn chặn độc khí loãng xâm nhập vào màng phổi đang suy kiệt.
Đại Sơn quỳ bên cạnh, đôi bàn tay vạm vỡ bám đầy vết trầy xước và muội than đen bóp chặt lấy bả vai trái lành lặn của anh để giữ thăng bằng. Giọng thợ săn vách đá khàn đặc vì lo âu: "Nam, móng đá Tháp 1 đã ngừng dịch chuyển hoàn toàn. Nhưng chúng ta đang kẹt vào ngõ cụt. Sáp ong rừng bảo dưỡng cáp đã cạn kiệt sạch sau chiến dịch dập lửa gầm cầu nhịp 1. Không có sáp bảo vệ, cáp gai tuyết quét ra ngoài vực sẽ bị sương độc ăn mòn mủn rã chỉ trong vòng một ngày. Thêm nữa, nước ngọt dự trữ bị nhiễm sương độc loãng từ đáy vực dâng lên, phu kéo cáp của chúng ta bắt đầu có dấu hiệu ngộ độc, suy giảm sức lực nghiêm trọng."
Hoài Nam gượng dậy, nương theo lực đỡ của Đại Sơn. Anh nhìn ra khoảng không mịt mờ phía trước, nơi nhịp cầu số 2 dẫn đến Tháp Neo Số 2 chỉ còn trơ lại những sợi xích sắt cũ rỉ sét, chao đảo đơn độc giữa màn sương độc xám xịt. Tiếng hú tàn nhẫn của băng cướp Thiết Lang vọng lại từ Tháp 2 lúc nãy vẫn còn âm vang trong không khí, như một lời cảnh báo về mối đe dọa vũ lực đang chờ đợi họ.
"Chúng ta không thể chờ chết ở đây," Hoài Nam thầm nghĩ, đôi mắt đen kiên nghị nheo lại. Anh biết rõ, nếu không khẩn cấp giành lại Tháp Neo Số 2 để tìm kiếm nguồn nước sạch và sáp bảo dưỡng, hàng ngàn người dân tị nạn sẽ bị sương độc dâng cao nuốt chửng vĩnh viễn.
Anh chậm rãi dùng tay phải bong gân nặng rút tấm bản đồ móng neo ngầm cổ đại dính bết bụi than rỉ sét – di vật chuộc tội mà Lão Tiền đã bàn giao trước đó – cùng tấm bản đồ da dê cổ của hành khất mù Vô Danh. Dưới ánh sáng nhập nhẹm của chiếc đèn dầu bão chống gió xoáy duy nhất còn sót lại, Hoài Nam trải hai tấm bản đồ lên bệ đá Tháp neo số 1. Ngón tay phải của anh miết nhẹ dọc theo những đường vẽ dệt trên lụa gai cổ đại, dò tìm kết cấu móng ngầm của nhịp cầu số 2.
"Nhìn vào đây, Tuyết Mai," Hoài Nam khàn giọng gọi nữ thợ rèn trốn chạy đang ngồi kiểm kê các chốt nêm đồng đỏ bên cạnh. "Bản đồ móng neo ngầm cổ đại này chỉ ra rằng, chân đế của Tháp Neo Số 2 không đặt trên đá vôi mềm như Tháp 1, mà được cắm sâu vào một gờ đá granite cứng khuất gió dưới Eo Gió Độc. Đó là điểm đặt neo tự nhiên vững chắc nhất. Nhưng để tiếp cận được nó, chúng ta phải vượt qua một đoạn thung lũng hẹp nơi sương độc bị gió xoáy ép lại thành luồng đậm đặc nhất."
Tuyết Mai cúi đầu sát tấm bản đồ, mái tóc buộc đuôi ngựa cao dính bết bụi than lò rèn xòa xuống trán. Cô lắc đầu, giọng bướng bỉnh: "Nhưng xích sắt cũ của nhịp 2 đã bị bỏ hoang trăm năm. Dưới nồng độ axit cực cao của Eo Gió Độc, các mắt xích sắt thường chắc chắn đã bị giòn hóa nghiêm trọng. Nếu không trinh sát địa hình trước để đo đạc độ mỏi cấu trúc, chúng ta không thể biết sợi cáp nào còn chịu nổi lực căng để thả dây mồi."
"Ta sẽ đi trinh sát nhịp 2," Hoài Nam quyết định, bàn tay phải nắm chặt lấy chiếc búa gõ cáp sừng tê giác giắt bên hông. "Đại Sơn, cậu đi cùng ta nhưng giữ khoảng cách mười trượng ở phía sau, làm bảo vệ vòng ngoài. Tuyệt đối không được làm kinh động đến tai mắt của băng Thiết Lang đang rình rập."
Đại Sơn định ngăn cản vì chấn thương vai phải của Hoài Nam đang rỉ máu dầy, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt kiên định tuyệt đối của người bạn nối khố, gã thợ săn chỉ biết im lặng gật đầu, siết chặt cây cung sừng trâu rừng và cuộn dây mồi dệt từ gân thú.
Hoài Nam khoác lên mình chiếc áo khoác da cá chống sương độc sờn rách, cẩn thận giấu cuốn sổ tay thắt nút của ông nội và hai tấm bản đồ vào túi áo ngực da cá để bảo vệ chúng khỏi hơi axit. Anh bước đi lặng lẽ, hạ thấp trọng tâm cơ thể, hai bàn chân bám đá tuyệt đỉnh quặp chặt vào gờ đá vôi xám trơn trượt dọc theo Đường mòn Vách Đá dẫn từ Tháp 1 xuống đầu nhịp cầu số 2.
Màn sương độc lúc này đã dâng cao đến đầu gối, đặc quánh và có màu vàng xám chết chóc. Hoài Nam cảm nhận rõ hơi lạnh buốt của sương axit đang thấm qua lớp da hươu dày bọc khuỷu tay cụt trái, khiến vết rách da rớm máu buốt nhói lên từng cơn. Anh đi khom người, nương theo nhịp thở ngắn bằng mũi để lọc thô không khí thông qua chiếc mặt nạ vải tẩm nước thảo dược ẩm ướt.
Khi tiếp cận đầu nhịp cầu số 2, khung cảnh trước mắt hiện ra đầy u ám và căng thẳng. Nhịp cầu số 2 thực chất chỉ còn trơ lại hai sợi xích sắt rỉ sét khổng lồ căng ngang vực sâu vạn trượng, không hề có ván sàn gỗ hay lan can bảo vệ. Gió giật thung lũng rít liên hồi qua các khe đá hẹp, làm hai sợi xích sắt chao lật dữ dội, phát ra những tiếng kêu kèn kẹt khô khốc, rợn người. Dưới đáy vực mịt mờ sương khói, Đầm lầy khí lưu huỳnh liên tục phun ra các bong bóng khí độc màu vàng xám bốc mùi khét lẹt.
Hoài Nam quỳ một gối xuống bệ đá đầu cầu, áp sát xương khuỷu tay cụt trái bọc da hươu dầy vào mắt xích sắt neo chính đầu tiên. Xúc giác nhạy bén của một thợ bện cáp ba đời giúp anh cảm nhận rõ độ rung động truyền dẫn của kim loại dưới áp lực tải trọng của sức gió. Anh nâng chiếc búa gõ cáp sừng tê giác bằng tay phải bong gân nặng, gõ nhẹ ba tiếng "bôm... bôm... bôm" nhịp nhàng dọc theo thân xích sắt.
Âm thanh vang lên không đanh thép, mà trầm đục và có tiếng tước rạn rất khẽ truyền ngược vào xương cánh tay cụt của anh. Hoài Nam nhắm nghiền mắt, gương mặt áp sát sợi xích rỉ, toàn thân tĩnh lặng cảm nhận tần số rung động phản hồi.
"Xích sắt đã bị hóa giòn nghiêm trọng do sương đặc ăn mòn," Hoài Nam thầm đánh giá trong đầu. "Các liên kết sắt thường bên trong lõi xích đã bị rạn nứt cấu trúc sâu 3 phân. Sợi cáp này đã mất hoàn toàn khả năng chịu tải, không thể cho bất kỳ một người dân nào bước lên nếu không được thay thế bằng cáp gai tuyết bọc sáp."
Đột ngột, thính giác nhạy bén của Hoài Nam nghe thấy một tiếng động lạ xé rách tiếng gió rít thung lũng. Đó là tiếng "sột soạt" cực kỳ nhỏ nhẹ, mượt mà như tiếng lụa lướt trên đá đứng phát ra từ rặng đá vôi khuất gió cách anh khoảng bảy trượng về phía bên phải. Tiếng động ấy biến mất ngay lập tức, nhưng Hoài Nam biết đó không phải là tiếng gió hay tiếng đá lở tự nhiên.
Anh lập tức nín thở, hạ thấp trọng tâm cơ thể sát mặt bệ đá, quặp chặt hai bàn chân bám đá vào gờ đá vôi để cố định cơ thể. Đôi mắt đen kiên nghị của anh nheo lại, nhìn xuyên qua màn sương mù vàng xám đặc quánh để tìm kiếm nguồn phát ra âm thanh.
Từ phía sau rặng đá vôi, một bóng đen gầy gò, mặc áo vải thô nhuộm xám xịt từ từ nhô đầu ra. Đó chính là Sói Xám – thám tử của Thiết Lang đang ngụy trang lén lút trong đám đông tị nạn Phong Khê. Gã gián điệp nham hiểm đang cầm một nắm đá dăm nhỏ trên tay phải. Gã ném nhẹ một viên đá dăm về phía gờ đá bên trái Hoài Nam để đánh lạc hướng, đồng thời đôi mắt ti hí của gã cảnh giác quan sát từng cử động di chuyển của người thợ cụt tay.
Hoài Nam phát hiện hướng đá rơi không tự nhiên; viên đá dăm đập vào vách đá tạo ra tiếng "cạch" khô khốc, hoàn toàn lệch hướng so với luồng gió xoáy thung lũng đang thổi từ dưới lên. Anh suy luận ngay: "Có kẻ đang chủ động quan sát ngầm và thử phản xạ của mình. Nếu mình di chuyển hoảng loạn, gã sẽ biết mình đã phát hiện ra gã và lập tức báo tin về Tháp 2."
Để đánh giá độ mỏi của mối nối xích sâu hơn ngoài vực, Hoài Nam quyết định thực hiện một thử nghiệm mạo hiểm. Anh rút sợi dây bảo hiểm thường giắt bên hông thắt lưng da trâu, móc một đầu vào móc sắt khuỷu tay trái, định đu người qua một gờ đá vôi nhô ra sát mép vực để tiếp cận mắt xích số 3. Thế nhưng, đây là một sai lầm chiến thuật do anh chưa lường hết sức tàn phá của môi trường.
Ngay khi sợi dây bảo hiểm thường chạm vào mắt xích sắt rỉ sét loang lổ bám đầy axit sương độc, một tiếng "xèo... xèo" nhỏ vang lên. Nồng độ axit lưu huỳnh cực cao tích tụ trên rỉ sét xích sắt đã ăn mòn hóa giòn các thớ sợi gai thường chỉ trong vòng vài nhịp thở. Sợi dây bảo hiểm mủn rã ra ngay lập tức, đứt phăng dưới trọng lượng cơ thể Hoài Nam.
"Phựt!"
Hoài Nam trượt chân, cơ thể rơi tự do nửa thước sát mép vực sâu vạn trượng. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, anh phản xạ cực nhanh, dùng tay phải bong gân nặng quặp chặt lấy một gờ đá vôi sắc nhọn bên sườn bệ tháp, đồng thời dùng móc sắt khuỷu tay trái ghì chặt vào mắt xích sắt neo để treo giữ cơ thể lơ lửng giữa khoảng không. Lực giật ngược đột ngột tác động trực tiếp lên khớp vai phải bị rạn nứt lệch nặng của anh, khiến cơ bả vai bị rách sâu thêm, máu tươi đỏ sẫm tuôn ra xối xả thấm đẫm dải băng gạc vải thô. Cơn đau buốt nhói dữ dội làm tầm nhìn của anh nhòe đi trong giây lát, mồ hôi lạnh hòa lẫn với máu chảy ròng ròng xuống cằm.
Sói Xám nhìn thấy cảnh tượng đó, đôi mắt ti hí của gã lóe lên tia sáng nham hiểm. Gã tin rằng người thợ cụt tay đã kiệt sức và sắp rơi xuống vực sương độc. Gã từ từ rút một thanh đoản đao rỉ sét dắt sau lưng, lén lút bò dọc theo gờ đá đứng để tiếp cận Hoài Nam hòng ra tay kết liễu bịt đầu mối.
Đúng lúc đó, một dị biến thiên nhiên đột ngột xảy ra. Sự chênh lệch nhiệt độ cực đại giữa đáy vực sương độc lạnh buốt và đỉnh núi nóng bão đã kích hoạt một đợt phun trào sương đặc ăn mòn cực mạnh từ lòng đất ngầm. Làn sương độc màu vàng xám đặc quánh cuồn cuộn bốc lên xối xả từ lòng vực, nhanh chóng bao phủ toàn bộ khu vực đầu cầu nhịp 2 và Tháp 1. Tầm nhìn lập tức giảm xuống dưới một mét, che khuất hoàn toàn bóng dáng của cả Hoài Nam và Sói Xám trong một bức tường sương mù chết chóc.
Khí lưu huỳnh đỏ nồng nặc rít phổi khiến cả hai đều bị ngạt khí, ho khan dồn dập. Hoài Nam áp sát mặt vào lớp mặt nạ vải tẩm thảo dược dầy, cố gắng điều phối nhịp thở ngắn bằng mũi để duy trì sự tỉnh táo. Anh biết rằng sương mù dày đặc là một mối đe dọa sinh tử, nhưng cũng là một cơ hội chiến thuật duy nhất để anh thoát thân an toàn khỏi sự truy sát của gián điệp địch.
"Sương mù che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Sói Xám," Hoài Nam suy luận nhanh chóng trong bóng tối mịt mờ. "Gã chỉ có thể định vị mình bằng thính giác. Mình phải tạo ra một tiếng động giả ở hướng ngược lại để dụ gã đi sai hướng."
Nén cơn đau xé thịt ở bả vai phải, Hoài Nam dùng bàn tay phải run rẩy cầm chiếc búa gõ cáp sừng tê giác. Anh vẩy mạnh búa gõ gạt mạnh vào một đoạn xích rỉ sét của sợi xích phụ bên sườn trái bệ đá, tạo ra một tiếng "keng... keng" vang dội, sắc lẹm xé rách màn sương mù.
Tiếng vang kim khí phản hồi giả lập tức đánh lừa Sói Xám. Gã thám tử nham hiểm tin rằng Hoài Nam đang cố gắng leo lên bệ đá ở phía bên trái. Gã vung đoản đao, điên cuồng lao về hướng tiếng keng phát ra, đâm mạnh lưỡi đao vào khoảng không sương mù dày đặc.
Lợi dụng khoảng thời gian 3 giây ngắn ngủi khi Sói Xám bị đánh lạc hướng, Hoài Nam dùng móc sắt khuỷu tay trái làm điểm tì đòn bẩy, gồng toàn bộ cơ lưng vai lành lặn còn lại để nhấc bổng cơ thể lên khỏi mép vực. Anh di chuyển lặng lẽ, hạ thấp trọng tâm bám sát vào các khe đá khuất gió vách đứng ở phía bên phải để âm thầm rút lui về hướng Tháp neo số 1.
Thế nhưng, khi Hoài Nam vừa bò trở lại gờ đá độc đạo dẫn về Tháp 1, một tiếng động kim khí trầm đục, khô khốc bỗng vang lên phía sau rặng đá vôi sát lưng anh. Làn sương độc sủi bọt rỉ sét sương đặc ăn mòn đột ngột phun mạnh từ một kẽ nứt địa chất mới xuất hiện, tạo thành một bức tường khí độc đặc quánh dâng cao cuồn cuộn, chặn đứng hoàn toàn con đường rút lui duy nhất của Hoài Nam về phía đoàn người tị nạn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!