Nhìn Về Phía Sương Mù
Bóng tối bao trùm lấy vách đá Thiên Đao, mang theo tiếng gầm rú trầm đục cuối cùng của lòng đất đang dần khép lại. Phía sau lưng đoàn người tị nạn, thị trấn Phong Khê sầm uất ngày nào giờ chỉ còn là một khoảng trống hoác hoang tàn, bị chôn vùi vĩnh viễn dưới hàng vạn khối đất đá đỏ ngầu của trận sạt lở núi dốc Thiên Đao cực đại. Những ngôi nhà sàn gỗ cheo leo, những mái ngói rêu phong, cả khu ngõ Thợ Bện nồng đượm mùi sáp dầu... tất cả đã bị nghiền nát, nuốt chửng vào lòng vực thẳm không đáy. Khói bụi xám xịt bốc lên cuồn cuộn, lẫn lộn với làn sương độc loãng màu vàng nhạt, tạo nên một bầu không khí u uất và nghẹt thở bao trùm lấy bệ đá Tháp neo số 1 bờ mới.
Hàng ngàn cư dân Phong Khê đứng chết lặng quanh bệ đá hộc của tháp neo. Những tiếng khóc than xé lòng vang lên đứt quãng giữa tiếng rít gào của gió thung lũng. Người ta ôm lấy nhau, run rẩy nhìn về khoảng không vô tận phía bờ cũ – nơi quê hương của họ vừa biến mất vĩnh viễn. Những hào phú, tiểu thương từng kiêu ngạo, giờ đây cũng chỉ còn là những kẻ tị nạn trắng tay, bám víu vào gờ đá vôi ẩm ướt để tìm kiếm một tia hy vọng mong manh.
Trên bệ đá trung tâm của Tháp neo số 1, Hoài Nam nằm rạp sát nền đá xám nứt nẻ. Thể lực của người thợ bện cáp tàn tật đã chạm ngưỡng kiệt quệ hoàn toàn sau nhát chặt sinh tử giải phóng lực căng. Khớp vai phải của anh bị lệch hoàn toàn, rách cơ bả vai và rạn nứt xương bả vai bùng lên từng cơn đau buốt nhói như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua tận tủy xương. Mỗi nhịp thở nhẹ cũng khiến lồng ngực anh co thắt dữ dội, máu tươi từ vết thương rách sâu trên vai thấm đẫm dải băng vải thô, rỉ ra dầy đặc. Khuỷu tay cụt bên trái rách da rỉ máu đỏ tươi, tuôn dọc theo thân móc sắt thô sơ đang bám chặt vào mắt xích neo chính. Khóe miệng anh khô sẫm máu bầm, đôi mắt đen kiên nghị hơi nhòa đi vì kiệt sức.
"Hoài Nam! Cố chịu một chút, ta đang đắp thuốc thảo dược cho con!"
Y sư Lý Nguyên gầy gò, tay chân run rẩy, nhanh nhẹn giã nát những lá cây vách đá trung hòa độc rồi đắp thẳng vào vết rách sâu trên bả vai phải của Hoài Nam. Thuốc mỡ tẩm dầu thông đá lạnh buốt chạm vào da thịt rách nát khiến Hoài Nam co rúm người lại, nhưng anh không hề rên rỉ một tiếng. Anh cắn chặt răng, nương theo nhịp thở ngắn bằng mũi để điều hòa nhịp tim, ngăn chặn độc khí loãng bám vào màng phổi đang suy kiệt.
Đại Sơn quỳ bên cạnh, đôi bàn tay vạm vỡ bám đầy vết trầy xước và muội than đen bóp chặt lấy bả vai trái lành lặn của anh để giữ thăng bằng. Gương mặt thợ săn vách đá sạm nắng gió đầy lo âu: "Nam... móng đá Tháp 1 đã ngừng dịch chuyển. Nhát chặt của con đã cứu sống toàn bộ chúng ta. Nhưng Phong Khê... mất thật rồi, Nam ạ."
Hoài Nam không đáp. Anh nhìn ra khoảng không mịt mờ phía trước. Nơi đó, cây cầu treo Phong Khê (Nhịp số 1) giờ đây đã xoay nghiêng hoàn toàn, áp sát an toàn vào vách đá bờ mới Tháp neo số 1. Sợi cáp chủ lực bện bằng gai tuyết bọc sáp dầu thông – huyết lộ cứu sinh duy nhất – vẫn căng tròn chịu tải, nhưng đã bị giãn dài vĩnh viễn mất 5% độ đàn hồi cơ học do quá tải trọng di tản cục bộ trước đó. Đó là cái giá vật lý tàn nhẫn mà cây cầu phải trả để gánh đỡ mạng sống của hàng ngàn con người.
Từ trong đám đông tị nạn đang hỗn loạn, Trưởng thôn Lão Lý chống chiếc gậy tre già, bước đi lảo đảo tiến về phía bệ đá. Gương mặt cụ già quai nón bạc hằn sâu những nếp nhăn của sự bàng hoàng và mệt mỏi. Đi sau cụ là các bô lão trong ban quản trị thị trấn cũ và hàng trăm dân làng nghèo khổ. Khi chỉ còn cách Hoài Nam ba bước chân, Lão Lý dừng lại. Cụ nhìn vào bả vai phải rớm máu dầy và cánh tay cụt trái lắp móc sắt rỉ sét dính đầy máu của anh, đôi mắt già nua đỏ hoe nước mắt.
Trước sự chứng kiến của hàng ngàn con người, vị trưởng thôn tôn kính đột ngột quỳ một gối xuống nền đá vôi xám nứt nẻ, cúi đầu dập mạnh xuống đất trước mặt Hoài Nam: "Gia tộc họ Hoài... ba đời thợ cầu biên ải... Ta, Lão Lý, đại diện cho toàn bộ bô lão và dân làng Phong Khê, cúi đầu tạ ơn cứu mạng của tổng công trình sư Hoài Nam!"
Tiếng ồn ào của đám đông lập tức im bặt. Hàng ngàn ánh mắt đổ dồn về phía người thợ cụt tay gầy gò. Sự hoài nghi, khinh bỉ về một kẻ tàn phế gàn dở trước đây đã hoàn toàn biến mất, thay thế bằng sự kính phục và biết ơn tột độ. Họ hiểu rằng, nếu không có ý chí thép và kỹ nghệ bện cáp chính xác của anh, xương cốt của họ giờ đây đã nát vụn dưới đáy vực sâu sương độc cùng với Vương Bá và Lôi Hổ.
Hoài Nam gượng dùng tay phải bong gân nặng vịn vào vai Đại Sơn để ngồi dậy. Anh nhìn Lão Lý, giọng nói khản đặc nhưng đanh thép vang lên: "Trưởng thôn... xin đứng dậy. Tôi là thợ bện cáp dòng họ Hoài. Bảo trì cầu, bảo vệ mạng người đi trên cầu là lời thề của tổ tiên tôi. Người dân Phong Khê chưa chết, con đường sống vẫn chưa đứt."
Anh chậm rãi rút chiếc búa gõ cáp sừng tê giác giắt bên hông thắt lưng da trâu, dùng tay phải cắm mạnh đầu búa xuống một khe nứt nhỏ trên bệ đá Tháp neo số 1. Tiếng gõ đanh thép vang vọng khắp vách đá dựng đứng: "Tôi, Hoài Nam, lấy danh dự ba đời thợ cầu họ Hoài thề trước vong linh cha tôi: chừng nào móc sắt này còn bám chặt vào xích neo, tôi sẽ dẫn dắt toàn bộ đồng bào vượt qua vực thẳm sương độc này an toàn!"
Tiếng hô vang dội của đội công binh bện cáp lập tức bùng lên: "Đồng lòng mở đường! Vượt qua thung lũng!" Hàng ngàn cánh tay của phu kéo cáp, phu đá Thiết Ngưu bang và người dân nghèo giơ cao giữa màn sương đêm, tạo nên một luồng sinh khí mạnh mẽ át đi sự tang thương của thảm họa.
Tuy nhiên, thực tế tàn nhẫn của cuộc di cư lập tức kéo họ trở lại mặt đất. Tuyết Mai bước đến bên Hoài Nam, tạp dề da bò của cô bám đầy muội than và vết xước do kim khí va đập. Cô lắc đầu, gương mặt bánh mật lộ rõ sự lo lắng tột độ: "Nam, tình hình vật tư của chúng ta cực kỳ nguy kịch. Sáp ong rừng Phong Khê – nguyên liệu bảo dưỡng duy nhất chống axit sương độc – đã bị tiêu hao sạch hoàn toàn trong chiến dịch dập lửa gầm cầu nhịp 1 vừa rồi. Không còn sáp bảo vệ, các cuộn cáp gai tuyết mới bện cho nhịp 2 sẽ bị sương độc ăn mòn mủn rã chỉ trong vòng hai mươi tư giờ nếu quét luồn ra vực."
Đại Sơn cũng cau mày tiếp lời: "Nguồn nước ngọt dự trữ mà dân làng mang theo cũng đang bị nhiễm sương độc loãng rò rỉ nhẹ từ đáy vực dâng lên. Nếu không tìm thấy nguồn nước sạch mới hoặc cách lọc độc, đội phu kéo cáp của chúng ta sẽ kiệt sức vì ngộ độc lưu huỳnh trước khi căng nổi sợi cáp mồi nhịp 2."
Đúng lúc đó, một cuộc tranh chấp nhỏ nổ ra ở rìa bệ đá. Một nhóm hào phú cũ, đứng đầu là vài tiểu thương của Thẩm gia, đang điên cuồng gào thét đòi quay lại bờ cũ sạt lở: "Vàng bạc của chúng ta vẫn còn chôn dưới đống đổ nát Phong Khê! Quan binh triều đình đã chết hết rồi, chúng ta phải quay lại đào của cải!"
"Câm mồm!" Hoài Nam quát lớn, tiếng quát khàn đặc nhưng chứa đựng uy nghiêm tột độ khiến nhóm hào phú run rẩy im bặt. Anh chỉ tay về phía khoảng không vô tận bờ cũ: "Sương độc từ Đáy Vực Sương Độc (Tầng nông) đang dâng cao cuồn cuộn, bít kín toàn bộ lối đi cũ. Kẻ nào bước chân quay lại bờ cũ, chỉ trong vòng mười nhịp thở sẽ bị axit lưu huỳnh ăn mòn rách phổi mà chết! Ai muốn chết, cứ việc bước ra!"
Nhìn làn sương đặc màu vàng xám đang sủi bọt rỉ sét xích sắt thường bờ cũ dâng lên như một bức tường chết chóc, nhóm hào phú kinh hoàng lùi lại, hoàn toàn từ bỏ ý định ngu ngốc. Họ hiểu rằng, con đường lui đã bị chặt đứt vĩnh viễn, ranh giới giữa sự sống và cái chết giờ đây chỉ nằm ở hướng đi phía trước.
Hoài Nam chậm rãi rút tấm bản đồ da dê cổ của hành khất mù Vô Danh – di vật chuộc tội dính bết bụi than rỉ sét mà Lão Tiền đã bàn giao trước đó. Anh trải tấm bản đồ lên bệ đá Tháp neo số 1, dưới ánh sáng nhập nhẹm của chiếc đèn dầu bão chống gió xoáy duy nhất còn sót lại. Ngón tay phải của anh chỉ vào một ký hiệu hình bánh răng gió cổ đại nằm sâu giữa mê cung vách đá thẳng đứng: "Trước mặt chúng ta là thung lũng Sương Mù Độc. Lộ trình di cư tiếp theo bắt buộc phải đi qua Eo Gió Độc để tiếp cận Tháp Neo Số 2. Nơi đó đang bị băng cướp Thiết Lang khống chế làm sào huyệt tống tiền. Chúng ta không có đường lui. Muốn sống, phải giành lại Tháp 2 và khôi phục hệ thống cầu treo cổ đại nhịp tiếp theo."
Tuyết Mai nhìn bản đồ, đôi mắt sáng lên quyết tâm: "Tôi sẽ rèn lại móc sắt cánh tay giả cho anh bằng đồng đỏ chống ăn mòn thu thập từ phế tích cổ đại. Chúng ta sẽ bện cáp gai tuyết đối xứng 8 sợi quanh lõi tơ nhện đá để chống chọi với sức gió giật của Eo Gió Độc."
"Đội công binh sẵn sàng hành động!" Hùng Lực cùng nhóm thanh niên Phong Khê đồng thanh hô vang, ánh mắt họ rực cháy ý chí chiến đấu tự quản.
Đột ngột, gió thung lũng ngừng rít. Một bầu không khí tĩnh lặng đến rợn người bao trùm lấy Tháp neo số 1. Từ dưới lòng vực sâu vạn trượng, làn sương độc màu vàng xám đặc quánh cuồn cuộn dâng cao, nhanh chóng bao phủ lấy chân đế đá vôi của tháp neo, ăn mòn các mắt xích sắt thường rỉ sét sủi bọt lộp bộp.
U... u... u...
Từ phía Tháp Neo Số 2 bờ đối diện mịt mờ sương khói, một tiếng hú vang rợn người, kéo dài đầy tàn nhẫn của băng cướp Thiết Lang vọng lại, xé rách sự im lặng của đêm tối, báo hiệu một cuộc đối đầu sinh tử mới đầy hiểm nghèo đang chờ đợi người thợ cụt tay và đoàn người tị nạn ở phía trước.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!