Sợi Chỉ Đỏ Trên Vực Thẳm
Khói bụi từ sườn núi phía Bắc đổ xuống quánh đặc như một tấm lụa xám khổng lồ, nuốt chửng những mái nhà sàn cuối cùng của thị trấn Phong Khê. Tiếng rầm rập của hàng vạn khối đất đá sạt lở vẫn dội lại từ đỉnh Thiên Đao, đều đặn và tàn nhẫn như tiếng trống trận của tử thần.
Hàng vạn con người đứng nghẹt thở sát mép vực nứt mới xuất hiện. Dưới chân họ, con đường bộ duy nhất ra khỏi thung lũng đã biến mất, thay vào đó là một hố sâu hoắm vạn trượng dâng đầy sương độc xám xịt. Làn sương lưu huỳnh màu vàng nhạt bắt đầu liếm lên mép đá vôi, mang theo mùi trứng thối nồng nặc khiến những đứa trẻ ho sặc sụa, người già quỵ xuống đất thở dốc.
"Đường chết rồi... Chúng ta bị nhốt rồi!"
Tiếng gào khóc hỗn loạn bùng lên. Người ta chen lấn, xô đẩy nhau lùi lại để tránh làn sương độc đang dâng cao, nhưng phía sau lưng, tiếng đất đá lở vẫn sạt xuống rào rào. Trong cơn tuyệt vọng tột độ, mọi ánh mắt đổ dồn về phía cây cầu treo Phong Khê nhịp số 1 cổ xưa. Những mắt xích sắt chủ lực to bằng bắp tay rỉ sét loang lổ chao đảo dữ dội giữa bão gió thung lũng, rên rỉ lên những tiếng "kèn kẹt" buốt óc.
"Lối duy nhất là qua cầu treo!" Trưởng thôn Lão Lý chống chiếc gậy tre đứng ở đầu cầu, giọng khản đặc quát lớn. "Nhưng cầu mục nát rồi, không thể đi ồ ạt được!"
"Tránh ra! Để Nghiệp đoàn thợ bện lo!"
Tấn Tài bước lên dốc đá, đẩy dạt những người dân đang chắn đường. Gã thợ bện kiêu ngạo của Nghiệp đoàn cũ đã lấy lại sự tự tin sau cơn chấn động. Gã giơ cao chiếc thước đo bằng đồng thau nạm ngọc lấp lánh, chỉ thẳng vào ba gã phu kéo cáp đang khệ nệ khiêng một cuộn xích sắt dự phòng nặng trĩu: "Dân làng nghe đây! Cầu Phong Khê ba đời nay được giữ bằng xích sắt mạ chì của Nghiệp đoàn. Chỉ có sắt thép triều đình mới gánh nổi hàng vạn mạng người! Ta sẽ cho phu kéo xích sắt mới căng ngang để gia cố nhịp số 1. Còn loại dây gai cỏ dại của tên cụt kia chỉ đáng làm dây buộc lợn!"
Đám đông dân làng hoang mang nhìn nhau. Một số hào phú tháo chạy theo Lôi Hổ lập tức phụ họa: "Phải đấy! Dùng xích sắt mới chắc chắn! Ai lại giao mạng sống cho một tên cụt tay gàn dở dệt dây gai cỏ!"
Hoài Nam đứng bên bệ đá Tháp neo số 1, im lặng chịu đựng cơn đau buốt nhói đang truyền từ khuỷu tay cụt trái lên bả vai phải bị lệch nhẹ. Lớp da hươu bọc khuỷu tay anh đã thấm đẫm một vệt máu đỏ tươi do chấn động giật đứt chốt tời lúc nãy. Anh không nhìn đám đông, mà cúi xuống vuốt ve bìa da sờn rách của cuốn Sổ tay thắt nút của ông nội giắt bên hông.
"Tấn Tài," Hoài Nam ngẩng đầu, đôi mắt đen kiên nghị khóa chặt đối thủ. "Xích sắt của ngươi đúc từ quặng phế liệu pha chì của Thiết Lang. Sương độc dưới vực chứa đầy axit lưu huỳnh và phốt pho rò rỉ từ mỏ lậu của Triệu Nghị. Trong vòng nửa ngày, sương độc sẽ ăn mòn lớp chì mạ, thấm vào kẽ nứt ngầm làm xích sắt hóa giòn lập tức. Ngươi căng xích sắt nặng hàng tạ lên cái móng đá vôi đang rỗng chân này, chưa kịp cho một trăm người bước lên, móng tháp sẽ sụp đổ lôi cả cầu xuống vực!"
"Ngươi ngậm miệng lại!" Tấn Tài đỏ mặt tía tai gầm lên. "Ngươi dám bôi nhọ chất lượng sắt thép của Nghiệp đoàn? Ngươi có giỏi thì so tài bện dây chịu tải với ta! Nếu sợi dây gai cỏ của ngươi chịu được lực kéo của tời gỗ hơn xích sắt của ta, ta sẽ quỳ xuống dập đầu nhận sai và giao toàn quyền sửa cầu cho ngươi!"
"Được. Hãy để sức căng lên tiếng," Hoài Nam trả lời, giọng trầm tĩnh nhưng lạnh lùng.
Cuộc so tài kỹ nghệ bện dây chịu lực diễn ra ngay trên bệ đá Tháp neo số 1, dưới sự chứng kiến của hàng ngàn con người đang đứng giữa ranh giới sống chết. Người ta dọn sạch một khoảng đất trống sát mép vực. Một chiếc tời gỗ sồi cổ thụ dùng để căng cáp được dựng lên làm đối trọng thử tải.
Tấn Tài bước ra đầy ngạo nghễ. Gã dùng hai bàn tay lành lặn, mang găng da mỏng bảo vệ thao tác cực kỳ nhanh nhẹn. Gã chọn những mắt xích sắt mạ chì sáng loáng, luồn qua thanh chốt thép rồi dùng búa quai tạ nện liên hoàn "keng... keng... keng" để liên kết chúng thành một sợi xích chịu lực dài hai trượng. Mối rèn của Tấn Tài trông cực kỳ bóng bẩy, các mắt xích khít khao, phản chiếu ánh sáng xám xịt của sương mù đầy kiên cố. Đám đông xung quanh trầm trồ khen ngợi, niềm hy vọng sống sót dồn cả vào sợi xích sắt của gã.
Ở bờ bên kia khoảng đất, Hoài Nam ngồi xếp bằng trên nền đá vôi lạnh ngắt. Anh tháo cuộn dây gai thường Phong Khê bọc tơ nhện đá cổ đại dẻo dai ra khỏi hông. Không có bàn tay trái để giữ đầu dây, Hoài Nam cúi người, dùng hàm răng chắc khỏe cắn chặt lấy một đầu tao cáp gai thô ráp.
Tay phải anh di chuyển nhanh như chớp, vẩy mạnh đầu dây tạo thành những vòng khuyên đối xứng quanh chiếc móc sắt rỉ sét lắp ở khuỷu tay trái cụt. Anh áp dụng Kỹ thuật bện cáp đối xứng 8 sợi từ cuốn sổ tay của ông nội. Từng tao cáp gai tuyết mỏng manh được đan chéo xen kẽ quanh lõi tơ nhện đá theo hai chiều ngược nhau để triệt tiêu hoàn toàn lực tự xoắn.
"Phựt... phựt..."
Tiếng sợi gai thô rít mạnh qua lòng bàn tay phải của Hoài Nam sinh nhiệt bỏng rát. Gió thung lũng lạnh buốt thổi tới làm da môi anh nứt nẻ, rớm máu đỏ tươi. Mỗi lần kéo căng một tao cáp dầy, Hoài Nam phải gồng chặt cơ bụng, dùng răng nghiến chặt kéo ghì đầu dây đến mức chảy máu chân răng, vị máu tanh nồng tràn vào cuống họng buốt lạnh. Thế nhưng, đôi mắt anh không một chút dao động. Thao tác thắt nút một tay khẩn cấp của anh uyển chuyển, nhịp nhàng như một vũ điệu sinh tử trên vách đá. Sợi cáp gai tuyết bện đối xứng dần hình thành, tròn trịa tuyệt đối, vân cáp đan chéo đều tăm tắp như vảy của một con rồng đất.
Trong lúc Hoài Nam đang dồn sức bện cáp, cậu bé A Bảo dũng cảm muốn chứng minh tính hiệu quả của dây mồi dẫn đường. Cậu bé lắp sợi dây mồi mỏng vào cánh cung thường, trèo lên gờ đá Tháp neo số 1, ngắm bắn qua bờ vực bên kia để căng thử dây mồi dẫn đường.
"Vút!"
Mũi tên mang dây mồi bay đi. Nhưng ngay khi vừa ra khỏi vách đá, một luồng gió giật thung lũng cấp 7 đột ngột thổi ngược từ lòng vực bốc lên. Sức gió tàn bạo bẻ gãy đường bay của mũi tên, giật mạnh sợi dây mồi kéo lê cơ thể nhỏ bé của A Bảo sát mép vực vạn trượng.
"A Bảo! Thả dây ra!" Hoài Nam hét lớn.
Đại Sơn lao tới nhanh như một con gấu rừng, dùng bàn tay hộ pháp chộp lấy đai lưng da của A Bảo, giật mạnh cậu bé lùi lại ngay khi mũi tên cùng sợi dây mồi bị gió thổi bạt đứt rách rơi thẳng xuống sương độc không đáy. Sự thất bại của A Bảo khiến dân làng càng thêm sợ hãi sức mạnh của bão gió thung lũng.
"Thấy chưa! Đến sợi dây mồi của các ngươi còn bị gió bẻ gãy!" Tấn Tài cười lớn, gã kéo sợi xích sắt mạ chì nặng trịch của mình đến móc vào tời gỗ thử tải. "Để xem sắt thép triều đình chịu lực thế này!"
Sợi xích sắt của Tấn Tài được móc chặt vào một đầu tời gỗ sồi, đầu kia xích neo giữ vào một tảng đá hộc nặng năm tạ làm đối trọng. Tấn Tài ra hiệu cho ba phu kéo cáp quay tay tời gỗ.
"Răng rắc... răng rắc..."
Tiếng tời gỗ rên rỉ dưới lực căng tăng dần. Sợi xích sắt căng thẳng tắp, tảng đá hộc khổng lồ từ từ bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất một gang tay. Đám đông reo hò cổ vũ, Tấn Tài kiêu ngạo vuốt ngược mái tóc chải chuốt: "Sức căng đạt mức cực hạn tĩnh! Sắt thép của ta gánh được vạn người!"
Hoài Nam bước tới, tay phải cầm chiếc búa gõ cáp sừng tê giác. Anh áp sát phần xương khuỷu tay cụt bọc da hươu của mình trực tiếp lên mắt xích sắt đang căng thẳng dưới lực tải năm tạ. Anh nâng búa sừng tê giác, gõ nhẹ ba nhịp lên mắt xích số 3.
"Keng... Keng... Bục..."
Tiếng "Bục" trầm đục, nghẹn ngào vang lên. Hoài Nam nhắm mắt, cảm nhận rung động cơ học truyền qua xương khuỷu tay cụt. Anh mở mắt, chỉ thẳng vào một kẽ nứt li ti màu xám xịt vừa xuất hiện dọc theo thân mắt xích mạ chì:
"Sự pha tạp quặng phế liệu của Thiết Lang đã làm rỗng ruột mắt xích này. Chì mạ bên ngoài chỉ che mắt thiên hạ. Dưới lực căng tĩnh năm tạ, lõi xích đã rạn nứt ngầm 3 phân. Chỉ cần có lực giật động của gió bão, xích sẽ nổ tung!"
"Ngươi vu khống!" Tấn Tài gầm lên điên cuồng. "Phu kéo cáp, quay tời tăng tải lên mười tạ cho ta!"
Ba phu kéo cáp gầm lên, dồn lực lưng vai quay mạnh cần tời gỗ. Sợi xích sắt mạ chì căng đến mức phát ra tiếng rít kim khí buốt óc. Tảng đá hộc năm tạ bị kéo giật mạnh lên cao.
"KENG!!!"
Một tiếng nổ kim khí chói tai vang dội vách đá. Mắt xích số 3 của Tấn Tài đột ngột đứt nổ vỡ vụn, những mảnh sắt rách nát bắn tung tóe vào vách đá vôi. Tảng đá hộc khổng lồ rơi rầm xuống đất, đập nát một góc bệ tời gỗ sồi. Tấn Tài hoảng sợ ngã nhào ra sau, chiếc thước đo đồng thau nạm ngọc rơi xuống đất lăn lóc.
Cả quảng trường tĩnh lặng như tờ. Người ta nhìn những mảnh xích sắt rách nát loang lổ vết rỉ xám đen pha chì, rồi nhìn sang sợi cáp gai tuyết bện đối xứng 8 sợi của Hoài Nam đang nằm im lặng trên bệ đá.
"Đến lượt ta," Hoài Nam trầm giọng.
Đại Sơn bước tới, móc sợi cáp gai tuyết của Hoài Nam vào tời gỗ và tảng đá hộc chịu tải. Ba phu kéo cáp lại dồn lực quay tời quay.
Sợi cáp gai tuyết màu nâu đỏ bóng loáng sáp dầu từ từ căng tròn chịu lực. Lõi tơ nhện đá cổ đại dẻo dai bắt đầu phát huy tính đàn hồi cơ học vô song. Tảng đá năm tạ lại bị nhấc bổng lên. Lần này, tời gỗ quay tăng tải lên mười tạ, rồi mười lăm tạ.
Sợi cáp gai tuyết của Hoài Nam co giãn nhịp nhàng, hấp thụ hoàn toàn lực giật cơ học của tời gỗ mà không hề xuất hiện một sợi xơ rách nào. Nó căng tròn, lấp lánh dưới màn sương mù như một sợi chỉ đỏ vững chắc kết nối sinh mệnh của cả thung lũng.
"Không đứt... Sợi dây gai không hề đứt!" Một phu đá kinh ngạc hét lên.
Lão Lý run rẩy bước tới, nhìn sợi cáp gai tuyết vẫn trơ trơ dưới tải trọng mười lăm tạ, rồi nhìn vào đôi bàn tay rách nát rớm máu và khuôn mặt bám đầy bụi đá của Hoài Nam. Ông cụ quỳ sụp xuống bệ đá, giọng nghẹn ngào: "Hoài Nam... dòng họ Hoài của ngươi... không hề lừa dối chúng ta! Kỹ nghệ của ngươi là thật!"
Tấn Tài nhìn sợi cáp gai tuyết lấp lánh sáp dầu, gương mặt gã xám ngoét như tro tàn, hoàn toàn quỵ ngã trước kết quả chịu tải thực tế vô song. gã cúi đầu im lặng, không dám thốt lên một lời kiêu ngạo nào nữa.
Thế nhưng, niềm vui chiến thắng chưa kịp lan tỏa thì mặt đất dưới chân họ đột ngột rung chuyển dữ dội hơn bao giờ hết. Một tiếng nổ trầm đục vang rền từ sâu dưới lòng đất mỏ lậu của Triệu Nghị dội lên.
Trận địa chấn thứ cấp làm nứt chân tháp neo chính thức bùng phát.
"Rắc... RẮC... UỲNH!!!"
Tiếng rạn nứt kinh hoàng vang lên từ móng đá vôi cố định Tháp neo số 1. Vết nứt rỗng chân móng rộng hai thước bị chấn động xé toạc ra thêm, dội những tảng đá hộc khổng lồ xuống vực sâu sương độc.
Toàn bộ thân Tháp neo số 1 bắt đầu nghiêng lật lệch góc 15 độ hướng về phía vực thẳm. Nhịp cầu treo số 1 mất thăng bằng cơ học, bắt đầu nghiêng lật lộn nhào dữ dội giữa bão sương độc dâng cao.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!