Nhạc nềnDesert6

Nhát Chặt Sinh Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối sụp xuống bệ đá Tháp neo số 1 Phong Khê tựa như một tấm liệm khổng lồ dệt bằng tro bụi và tử khí. Tiếng gầm rú từ đỉnh thượng nguồn dốc Thiên Đao không còn là những chấn động trầm đục đứt quãng nữa, mà đã hóa thành một chuỗi âm thanh liên hoàn, xé rách màng nhĩ, rung chuyển cả vách đá dựng đứng cao vạn trượng. Dòng thác bùn đất đỏ rực lẫn lộn với những tảng đá hộc khổng lồ từ trên cao đổ sập xuống, nghiền nát trạm gác biên phòng Phong Khê chỉ trong chớp mắt. Những bức tường đá granite kiên cố bọc thép từng là biểu trưng cho quyền lực triều đình giờ đây vỡ vụn như những mảnh gốm thô dưới gót chân của một vị thần khổng lồ vô hình. Cát bụi bốc lên mù mịt, đặc quánh, nuốt chửng chút ánh sáng yếu ớt cuối cùng của những chiếc đèn dầu bão chống gió xoáy.


Hoài Nam nằm rạp sát nền đá vôi xám nứt nẻ của Tháp neo số 1 bờ mới. Toàn bộ cơ thể anh căng ra như một sợi dây đàn sắp đứt. Cơn đau từ khớp vai phải bị lệch hoàn toàn, rách cơ bả vai và rạn nứt xương bả vai bùng lên dữ dội, buốt nhói như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua tận tủy xương. Mỗi nhịp thở nhẹ cũng khiến lồng ngực anh co thắt, máu tươi từ vết thương rách sâu trên vai thấm đẫm dải băng vải thô, rỉ ra dầy đặc, loang lổ trên lớp áo vải nâu sờn rách. Khuỷu tay cụt bên trái rách da rỉ máu đỏ tươi, tuôn xối xả dọc theo thân móc sắt thô sơ đang bám chặt vào mắt xích neo chính bọc đồng thau dẻo dai của Tuyết Mai. Da lòng bàn tay phải của anh bị bỏng ma sát rách nát, rớm máu hòa lẫn với lớp sáp ong nóng chảy bết dính. Khóe miệng anh vẫn còn vệt máu khô sẫm từ cú cắn chặt dây kéo tải trước đó, nay lại nứt toác, rỉ ra một dòng máu nóng hổi rát buồng phổi.


"Hoài Nam! Giữ chặt xích! Móng đá đang dịch chuyển!" Tiếng hét của Đại Sơn vang lên bên tai anh, nhưng dường như bị bóp nghẹt bởi tiếng gầm rú của dòng thác đất đá lở dồn dập sát nút sau lưng.


Anh nhắm nghiền mắt, áp sát xương khuỷu tay cụt trái vào bệ đá chân Tháp 1. Qua rung động truyền dẫn trực tiếp vào xương sọ, anh nghe rõ tiếng rạn nứt "răng... rắc... răng... rắc" đầy kinh hoàng của móng đá vôi xám. Chân đế Tháp neo số 1 đang bị rỗng chân sâu hơn hai thước do dư chấn địa chấn ngầm, bắt đầu nghiêng lệch góc 15 độ hướng về phía vực thẳm. Sợi cáp chủ lực bện bằng gai tuyết bọc sáp dầu thông – vốn đã bị giãn dài vĩnh viễn mất 5% độ đàn hồi cơ học – đang rên rỉ lên những tiếng "kèn kẹt" buốt óc dưới sức nặng quá tải của dòng người di tản.


"Tránh ra! Lũ dân ngu hèn mọn kia! Tránh đường cho ngựa của tao!"


Một tiếng quát hách dịch, điên cuồng xé rách màn sương bụi. Từ phía con đường độc đạo đang sạt lở dữ dội, Đội trưởng tuần tra Vương Bá xuất hiện trên lưng con ngựa chiến bọc giáp sắt. Gương mặt béo phệ của gã tái mét, mồ hôi hột hòa lẫn bụi đá chảy ròng ròng xuống cằm, đôi mắt hí ti hí trợn ngược đầy tia máu vì hoảng loạn tột độ. Theo sau gã là tàn quân tuần tiễu biên phòng, tay lăm lăm giáo dài và khiên sắt. Chúng không còn giữ vẻ hách dịch của quan quân triều đình, mà điên cuồng vung roi da quất xối xả vào những người già, trẻ nhỏ đang di chuyển giãn cách trên cầu treo Phong Khê (Nhịp số 1) để tranh giành lối thoát thân.


"Vương Bá! Ngươi không được mang ngựa và rương sắt lên cầu! Cầu Phong Khê nhịp số 1 chỉ chịu được tải tối đa năm trăm người đi giãn cách! Sức nặng của ngựa chiến và rương của cải sẽ làm đứt cáp chủ lực ngay lập tức!" A Khang – người gác tải trọng đầu cầu – hét lên, vung chiếc gậy tre đo đạc bị chém gãy đôi chặn trước đầu ngựa của Vương Bá.


"Cút đi, thằng gác cổng rách rưới!" Vương Bá gầm lên, tay trái gã ôm chặt lấy chiếc rương gỗ mun nạm sắt chứa đầy vàng bạc cướp bóc được từ người dân, tay phải vung thanh kiếm lệnh mạ vàng chém mạnh xuống.


Lưỡi kiếm lệnh phạt đứt lìa cánh tay giữ gậy của một đội viên tự vệ gần đó. Máu tươi bắn tung tóe lên mặt ván sàn cầu Phong Khê vốn đang chao lật dữ dội. Binh lính tuần tiễu biên phòng điên cuồng đẩy dạt hàng trăm dân tị nạn nghèo khổ sang hai bên, dẫm đạp lên những gùi tre hành lý nhẹ để tháo chạy lên cầu. Con ngựa chiến bọc giáp sắt nặng nề dẫm mạnh móng sắt xuống mặt ván sàn gỗ thông đá Phong Khê, tạo ra những tiếng nứt gãy răng rắc rợn người.


"Hùng Lực! Đại Sơn! Giữ chặt tời quay!" Hoài Nam hét lên khản đặc, khóe miệng rỉ máu đỏ tươi tuôn xối xả.


Anh cảm nhận được lực kéo dội ngược khổng lồ từ thân cầu truyền qua sợi cáp chủ lực, giật mạnh vào khuỷu tay cụt trái bọc móc sắt của mình. Vai phải bị lệch hoàn toàn rách cơ bả vai bùng lên cơn đau cực hạn, khiến toàn thân anh co giật mạnh. Sợi cáp gai tuyết bọc sáp dầu thông lấp lánh màu nâu đỏ rít lên kèn kẹt, bốc lên mùi sáp ong và dầu thông hăng nồng nặc át cả mùi lưu huỳnh rát phổi bốc lên từ vực sâu. Nếu không giải phóng lực tải trọng này, móng đá vôi Tháp 1 đang bị nứt toác dốc Thiên Đao sẽ sụp đổ hoàn toàn, kéo sập cả hai bờ cầu xuống vực sâu không đáy.


Lôi Hổ – kẻ đã mất hết vàng bạc bờ cũ, điên cuồng vung đại đao khía răng cưa chém vào xích neo chính hòng kéo tất cả cùng chết chìm – bị Đại Sơn ôm chặt vật lộn sinh tử bên mép đá. Thế nhưng, dòng thác đất đá lở khổng lồ từ đỉnh núi Thiên Đao đổ sập xuống đã chôn vùi hoàn toàn rào chắn bảo vệ và bệ đá đầu cầu bờ cũ. Toàn bộ thị trấn Phong Khê sụp lún nghiêm trọng, biến mất vĩnh viễn dưới đống đổ nát cát đá dồn dập.


Cầu treo Phong Khê nhịp số 1 mất đi điểm tựa bờ cũ, bắt đầu bị kéo căng cứng quá mức chịu tải cực hạn. Trận lốc xoáy thứ hai đe dọa giật sập cầu ập đến thung lũng, gió rít gào rú giật cấp 11 quét thẳng ngang qua thân cầu, làm mặt cầu lật nghiêng 45 độ giữa không trung. Hàng trăm người dân tị nạn la hét bám chặt vào dây lan can bảo hiểm, lơ lửng giữa màn sương độc vàng đặc quánh dâng cao sủi bọt rỉ sét.


"Hoài Nam! Cáp chủ lực bờ cũ bị đất đá đè nặng rồi! Nó đang kéo giật sập Tháp 1 bờ mới theo!" Đại Sơn gào lên, bắp tay gã rách cơ chảy máu do cố giữ cần tời quay gỗ sồi đang nứt vỡ văng dăm gỗ ghim đầy bắp tay.


Trong giây phút sinh tử nghẹt thở ấy, Hoài Nam nhận ra một chân lý cơ học tàn nhẫn: Nếu không cắt đứt sợi cáp phụ chịu tải bờ cũ ngay lập tức để giải phóng lực kéo giật, toàn bộ hệ thống cầu treo sẽ bị dòng thác đất đá lở kéo tuột xuống vực sâu vạn trượng, giết chết hàng ngàn mạng sống đang bám ở bờ mới.


Anh không còn khả năng gồng lực kéo trực tiếp bằng vai phải chấn thương dập nát. Nhưng anh vẫn còn một bài tẩy mà gia tộc họ Hoài truyền lại. Đó chính là Kỹ năng tính toán điểm đứt chủ động của cáp. Trước khi thi công nhịp cầu này, anh đã cố tình dùng Dao rọc cáp cán sừng tạo một vết cắt nhỏ sâu đúng 2mm tại vị trí sợi cáp phụ chịu lực tải phụ sát chân neo gỗ Tháp 1 bờ mới.


Anh dùng bàn tay phải rách nát rớm máu bỏng sáp nóng, nén đau đớn tột cùng, rút chiếc Dao rọc cáp cán sừng giắt bên hông thắt lưng da trâu. Chuôi dao bọc sừng hươu trơn trượt bám đầy máu tươi rỉ ra từ vết thương bả vai của anh.


"Vương Bá! Bỏ rương vàng lại! Bước giãn cách ra!" Hoài Nam hét lên xé lòng.


"Thằng cụt câm mồm! Vàng của tao còn, tao còn sống!" Vương Bá điên cuồng vung kiếm lệnh thúc ngựa chiến dẫm đạp lên người già để tiến sát bờ mới.


Sức nặng của con ngựa bọc giáp, chiếc rương vàng hơn ba tạ và tàn quân dồn ứ khiến sợi cáp phụ đã bị khía 2mm căng tròn, phát ra tiếng tước sợi "phựt... phựt" liên tục.


Hoài Nam nhắm nghiền mắt, lắng nghe tần số rung động truyền qua móc sắt khuỷu tay cụt trái. Sức căng đã đạt đến giới hạn vật lý cực hạn vạn trượng. Chỉ cần một lực tác động cơ học nhỏ đúng tần số, vết khía 2mm sẽ tự đứt nổ giải phóng lực kéo.


Anh vung tay phải chấn thương, nén tiếng gào đau đớn xé thịt, chém mạnh lưỡi Dao rọc cáp cán sừng cực sắc vào đúng vết khía 2mm trên sợi cáp phụ.


Phựt! ĐOÀNG!


Một tiếng nổ vang dội như sấm sét phụt ra từ lõi sợi gai chịu lực. Sợi cáp phụ bị chặt đứt chủ động nổ tung, giải phóng một lực kéo ngược khổng lồ tích tụ suốt cả ngày đêm bão gió. Sợi gai tuyết đứt bung ra, quất mạnh vào không trung tạo thành một vòng xoáy cơ học cực mạnh.


Cú giật ngược lực căng kinh hoàng tạo ra một làn sóng chấn động chạy dọc thân cầu, hất văng con ngựa chiến bọc giáp sắt của Vương Bá cùng chiếc rương gỗ mun nạm sắt chứa đầy của cải rơi tự do xuống vực sương độc không đáy. Vương Bá chỉ kịp hét lên một tiếng kinh hoàng trước khi bóng tối của vực thẳm và màn sương đặc ăn mòn nuốt chửng gã cùng đống vàng bạc tham lam.


Lực giật ngược khổng lồ từ nhịp cầu bị chặt đứt khiến nhịp cầu treo Phong Khê nhịp số 1 từ từ xoay nghiêng sát bờ vách đá granite của bờ mới, giải phóng hoàn toàn lực kéo giật từ bờ cũ đang bị chôn vùi dưới dòng thác đất đá sạt lở cực đại. Toàn bộ dòng người tị nạn Phong Khê bám chặt trên cầu được xoay chuyển an toàn áp sát vào bờ mới, thoát khỏi thảm họa sập cầu trong gang tấc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!