Trận Chiến Đầu Cầu
Đêm muộn ngày thứ nhất của thảm họa sạt lở, bóng tối bao trùm lấy vách đá Thiên Đao như một tấm liệm khổng lồ. Gió thung lũng rít gào qua các khe đá hẹp, mang theo hơi sương độc vàng xám nồng nặc mùi lưu huỳnh rít buồng phổi bốc lên từ đáy vực sâu vạn trượng. Dưới chân Tháp neo số 1, mặt đất không ngừng rung chuyển bởi những dư chấn trầm đục phát ra từ lòng núi đá vôi đang sụt lún nghiêm trọng. Thị trấn Phong Khê sầm uất trăm năm qua giờ chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn dưới chân núi, cát bụi bốc lên mù mịt hòa lẫn vào màn sương ẩm lạnh.
Hàng ngàn người dân tị nạn, sau khi vượt qua được nửa nhịp cầu treo Phong Khê số 1, đang dồn ứ nghẽn lại ngay sát đầu cầu bờ mới. Tiếng khóc than của trẻ nhỏ, tiếng gọi nhau thất thanh của những gia đình ly tán và tiếng gầm rú của đất đá lở từ đỉnh thượng nguồn tạo nên một khung cảnh hỗn loạn tột độ. Mặt cầu gỗ treo leo chao lật liên tục dưới sức gió giật mạnh. Sợi cáp chủ lực bện bằng gai tuyết bọc sáp dầu thông – vốn đã bị giãn dài vĩnh viễn mất 5% độ đàn hồi cơ học – đang rên rỉ lên những tiếng "kèn kẹt" buốt óc dưới sức nặng quá tải của dòng người di tản.
Trên bệ đá Tháp neo số 1, Hoài Nam nằm rạp sát nền đá vôi xám nứt nẻ. Khớp vai phải bị lệch hoàn toàn dập nát cơ bả vai bùng lên từng cơn đau buốt nhói như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua xương tủy. Máu tươi đỏ sẫm tuôn ra xối xả từ vết thương rách vai do cú cắn của tên ác ôn A Quỷ trước đó, thấm đẫm dải băng vải thô tẩm thuốc mỡ thảo dược mà y sư Lý Nguyên vừa đắp vội. Khuỷu tay cụt trái của anh rách da rỉ máu đỏ tươi tuôn xối xả dọc thân móc sắt thô sơ. Da lòng bàn tay phải bị bỏng ma sát rách nát chảy máu tuôn xối xả. Thể lực của người thợ bện cáp tàn tật đã chạm ngưỡng kiệt quệ hoàn toàn.
"Hoài Nam! Cáp chủ lực đang bị tước sợi ngầm! Độ võng đã vượt quá mức an toàn sáu tấc rồi!" Đại Sơn gầm lên, hai cánh tay vạm vỡ của gã thợ săn bám chặt lấy cần gạt tời gỗ sồi để giữ sức căng tĩnh, bắp thịt vai gồng lên cuồn cuộn đến mức rạn cả da.
Hoài Nam nén đau đớn, áp sát xương khuỷu tay cụt trái bọc móc sắt vào bệ đá chân Tháp 1. Anh nhắm nghiền mắt, lắng nghe tần số rung động truyền qua móng đá. Tiếng kêu tước sợi "phựt... phựt" trầm đục phát ra từ lõi cáp gai tuyết bị quá tải dội thẳng vào xương sọ anh.
"A Khang! Trương Thiết! Giữ trật tự đầu cầu!" Hoài Nam khản giọng hét lớn, khóe miệng nứt nẻ rỉ máu tươi. "Không được để dòng người tràn lên cầu cùng lúc! Chia giãn cách ba mét một người! Cầu sắp đứt rồi!"
Thế nhưng, tiếng la hét hoảng loạn của đám đông nghẽn cầu đã át đi giọng nói của anh. Đúng lúc đó, từ phía lối mòn dốc đá dẫn lên đầu cầu treo, một tiếng cười sằng sặc điên cuồng vang lên rợn người. Đó là Lôi Hổ.
Gã đồ tể tham lam, thủ lĩnh băng đảng bảo kê Phong Khê, đang dẫn theo toán tay sai cuối cùng xông lên bệ đá Tháp neo số 1. Gương mặt bám đầy bụi đá vôi xám xịt của gã hằn lên những tia máu đỏ lựng vì điên cuồng và căm hận tột cùng. Cổ tay phải của gã bị quấn băng vải dầy trắng xóa dính máu do chấn thương rạn nứt xương khớp từ cú giật cộng hưởng cáp trước đó, nhưng tay trái gã vẫn vung vẩy thanh đại đao rèn bằng thép đen có khía răng cưa dữ tợn. Gã đã mất tất cả: gia sản bị chôn vùi, tay sai bị đánh tan tác, tội ác tống tiền bị phơi bày. Gã không còn muốn sống, gã muốn tất cả phải chết chìm dưới đáy vực sương độc cùng gã.
"Thằng cụt! Mày phá đường sống của tao, tao sẽ chém đứt xích neo chính để tất cả lũ chúng mày làm ma dưới đáy vực sương độc!" Lôi Hổ gầm lên điên cuồng, đôi mắt hí ti hí trợn ngược đầy tia máu.
"Lôi Hổ! Ngươi điên rồi! Dừng tay lại!" Trương Thiết hét lớn, vung thanh đao biên phòng rỉ sét lao lên chặn đường.
Đội tự vệ lâm thời Phong Khê gồm những thợ săn vách đá vạm vỡ và phu mỏ lực lưỡng lập tức phản ứng dưới sự chỉ huy của Trương Thiết. Họ đồng loạt nâng những chiếc khiên gỗ sồi đá dày cộp, ghép sát vào nhau tạo thành một bức tường gỗ kiên cố chắn ngang lối đi hẹp dẫn lên đầu cầu treo. Trận địa phòng thủ hẹp được dựng lên khẩn cấp ngay trên bệ đá trơn trợt bám đầy sáp ong nóng chảy và bụi đá vôi.
"Chém chết lũ chúng nó cho tao!" Lôi Hổ gào lên, vung đại đao chém dồn dập vào trận địa khiên gỗ của Trương Thiết.
Keng! Keng! Keng!
Tiếng kim khí va đập vào gỗ sồi đá vang lên đanh thép xé rách màn sương mù. Sức mạnh bộc phát từ gã đồ tể điên cuồng khiến những tấm khiên gỗ sồi bị chém vỡ ra từng mảng lớn, dăm gỗ bắn tung tóe vào mặt các đội viên tự vệ. Toán côn đồ tay sai của gã, cầm xà beng và gậy sắt rỉ sét, lao vào điên cuồng như lũ thiêu thân. Chúng cố gắng đẩy lùi bức tường khiên để tiếp cận bệ đá Tháp neo số 1.
"Đại Sơn! Bắn hạ những tên bắn đá tầm xa!" Trương Thiết hét lớn khi thấy hai tên côn đồ đứng phía sau đang giương súng cao su bắn đá khổng lồ nhắm vào tời quay gỗ sồi.
Đại Sơn gầm lên một tiếng, gã buông cần gạt tời gỗ sồi đang rạn nứt cho Hùng Lực giữ tạm. Gã thợ săn nhanh chóng rút cây cung sừng trâu rừng, lắp những mũi tên gắn dây mồi dệt từ gân thú.
Phựt! Phựt!
Hai tiếng dây cung rít gió vang lên đồng thời. Hai mũi tên gân thú xé rách màn sương độc vàng nhạt, găm thẳng vào bả vai và cổ họng của hai tên tay súng bắn đá tầm xa phía sau. Chúng hét lên một tiếng đau đớn rồi ngã nhào khỏi gờ đá dựng đứng, rơi tự do xuống đáy vực sâu không đáy.
Thế nhưng, lợi dụng lúc Đại Sơn buông tời, ba tên côn đồ cầm xà beng thép đã lách qua được khe hở của bức tường khiên gỗ. Chúng điên cuồng xông lên bệ đá Tháp 1, hướng thẳng về phía các chốt nêm đá vôi chịu lực đang cố định chân đế tháp neo chính.
"Chúng muốn cạy chốt nêm đá! Ngăn chúng lại!" Hoài Nam hét lên khản đặc.
Khớp vai phải bị lệch xương đau đớn dữ dội khiến anh không thể đứng thẳng dậy. Nhưng dòng máu thợ cầu kiên cường chảy trong huyết quản không cho phép anh lùi bước. Hoài Nam dùng bàn tay phải rách nát rớm máu, giắt chiếc búa gõ cáp sừng tê giác ra khỏi thắt lưng da trâu. Anh quặp chặt hai bàn chân bám đá tuyệt đỉnh xuống nền đá vôi trơn trợt, dùng toàn bộ sức lực còn lại của cơ thể lướt nhanh trên mặt đất như một con sóc vách đá.
Anh áp sát một tên côn đồ đang vung xà beng định nện vào chốt nêm đồng thau chịu lực của Tuyết Mai.
"Cút đi!" Hoài Nam hét lên, vẩy mạnh chiếc búa sừng tê giác trong tay phải.
Bốp!
Đầu búa bằng sừng tê giác dẻo dai nện chính xác tuyệt đối vào khớp cổ tay của tên côn đồ. Tiếng xương gãy rạn nứt giòn dã vang lên lạnh gáy. Tên côn đồ hét lên đau đớn, chiếc xà beng thép nặng nề tuột khỏi tay hắn rơi keng xuống nền đá. Hoài Nam không dừng lại, anh xoay người dùng khuỷu tay cụt trái lắp móc sắt thô sơ húc mạnh vào lồng ngực hắn, đẩy gã ngã nhào ra khỏi bệ đá Tháp 1.
Cùng lúc đó, hai tên côn đồ còn lại đã áp sát được bánh răng đồng cổ đại của tời quay gỗ sồi. Chúng vung gậy sắt định đập gãy các răng đồng chịu lực.
"Hùng Lực! Giữ chặt tời!" Đại Sơn gầm lên, gã vứt cây cung sừng trâu, lao tới dùng đôi bàn tay vạm vỡ kẹp chặt cổ họng của một tên côn đồ, nhấc bổng hắn lên rồi nện mạnh vào vách đá dựng đứng.
Nhưng tên côn đồ thứ hai đã kịp vung gậy sắt nện mạnh vào thanh dầm ngang gỗ sồi mục chịu tải của tời gỗ.
Rắc! Rắc!
Thanh dầm gỗ sồi sứt mẻ rạn nứt ngầm bên trong chân đế trụ đá neo phát ra tiếng kêu nứt gãy trầm đục dữ dội. Trọng lực khổng lồ từ nhịp cầu Phong Khê số 1 đang chịu tải trọng di tản của hơn hai trăm người khiến tời gỗ sồi bị nghiêng lệch góc 10 độ, sợi cáp chủ lực gai tuyết bị giật mạnh, tước thêm nhiều sợi ngầm bên trong lõi chịu lực.
"Cầu treo đang bị sụt móng! Xích neo chính đang tuột!" Hùng Lực hét lên kinh hoàng khi thấy sợi cáp chủ lực từ từ trượt khỏi rãnh tời gỗ.
Đúng lúc nguy kịch ấy, Lôi Hổ đã chém rách hoàn toàn tấm khiên gỗ sồi đá cuối cùng của Trương Thiết. Thanh đại đao khía răng cưa vung lên vẽ một đường bán nguyệt rực máu, chém thẳng vào bả vai trái của Trương Thiết.
Phập!
Máu tươi đỏ sẫm tuôn ra xối xả, thấm đẫm lớp áo giáp da sờn của người cựu binh phản chiến. Trương Thiết quỵ ngã xuống nền đá vôi, thanh đao biên phòng rơi tuột khỏi tay. Gương mặt gã đội trưởng tuần tra Trương Thiết tái mét vì mất máu nặng, nhưng anh vẫn cố dùng tay phải giữ chặt vết thương rách sâu rỉ máu.
"Ha ha ha! Chết hết đi lũ dân nghèo hèn mọn!" Lôi Hổ cười điên cuồng, gã lướt qua Trương Thiết, lao thẳng về phía xích neo chính đang cố định chân móng Tháp 1. Gã vung thanh đại đao khía răng cưa bằng cả hai tay, dồn toàn bộ sức mạnh bộc phát ngàn cân định chém đứt mối liên kết xích neo chính bọc hợp kim đồng thau.
Nếu xích neo chính đứt, nhịp cầu treo số 1 sẽ đổ sụp hoàn toàn xuống vực sương độc, chôn vùi hàng ngàn mạng sống của người dân tị nạn đang bị dồn ứ trên cầu.
Trong khoảnh khắc sinh tử nghẹt thở ấy, Hoài Nam biết mình không thể dùng sức mạnh cơ bắp của tay phải chấn thương để cản phá đao thế của Lôi Hổ. Anh cũng không thể vung búa sừng tê giác chặn đứng thanh đại đao thép đen khổng lồ. Vai phải bị lệch khớp rách cơ bả vai bùng lên một cơn đau buốt nhói như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua xương tủy, làm anh suýt ngất lịm.
Nhưng anh là một thợ bện cáp dòng họ Hoài. Anh hiểu quy luật của lực, đòn bẩy và sự cân bằng đối trọng cơ học cơ thể.
Hoài Nam không lùi lại. Anh vứt bỏ chiếc búa gõ cáp sừng tê giác trong tay phải. Anh dùng bàn chân bám đá tuyệt đỉnh quặp chặt vào gờ đá vôi xám trơn trợt, vẩy mạnh đầu dây bảo hiểm dệt tơ nhện đá cổ đại quanh hông hông đùi. Anh dùng tay phải kéo mạnh, khóa chặt đai da bảo hộ vách đá vào bệ đá chân Tháp 1 bằng nút thắt thòng lọng tự khóa bảo mệnh.
Cùng lúc đó, anh vươn khuỷu tay cụt trái bọc da hươu dầy rách nát rỉ máu tươi ra trước. Anh dùng móc sắt kéo cáp thô sơ gắn ở khuỷu tay cụt, móc chặt khít khao vào một mắt xích neo chính bọc hợp kim đồng thau dẻo dai ngay sát bệ tời gỗ sồi nứt vỡ.
"Đại Sơn! Hùng Lực! Thả đối trọng đá hộc xuống tời quay! Mau lên!" Hoài Nam hét lên điên cuồng, khóe miệng nứt nẻ tuôn xối xả máu tươi đỏ sẫm.
Anh ngả toàn bộ cơ thể gầy gò của mình về phía sau khoảng không vạn trượng của vực sương độc. Anh dùng chính trọng lượng cơ thể và đai da bảo hộ làm đối trọng sống, truyền lực tì đòn bẩy qua móc sắt ở khuỷu tay cụt trái để ghì chặt lấy xích neo chính.
Khớp vai phải bị rạn nứt lệch nặng dập nát cơ bả vai của anh bùng nổ một tiếng kêu rạn nứt "răng... rắc" dữ dội bên trong xương tủy. Cơn đau cực hạn khiến toàn thân Hoài Nam co giật mạnh, máu tươi đỏ sẫm tuôn ra xối xả nhuộm đỏ cả dải băng vải thô bọc vai và chảy tràn dọc thân móc sắt rỉ sét dính bết vào mắt xích neo chính. Thế nhưng, nhờ lực tì đòn bẩy khổng lồ từ cơ thể anh làm đối trọng sống, sợi cáp chủ lực gai tuyết đang trượt khỏi rãnh tời gỗ bỗng khựng lại, căng thẳng tắp giữ vững thăng bằng cho nhịp cầu treo đang chao lật.
"Thằng cụt! Tao chém chết mày trước!" Lôi Hổ gầm lên phẫn nộ khi thấy mưu đồ của mình bị Hoài Nam dùng mạng sống chặn đứng. Gã xoay người vung đại đao chém thẳng xuống khuỷu tay cụt trái bọc móc sắt của Hoài Nam.
Nhưng đao thế của gã chưa kịp hạ xuống thì Đại Sơn đã lao tới như một con gấu rừng vách đứng điên cuồng. Gã thợ săn dùng đôi bàn tay vạm vỡ ôm chặt lấy thắt lưng Lôi Hổ, gồng toàn bộ cơ lưng triệt tiêu lực chém của gã đồ tể rồi quật mạnh gã ngã nhào xuống nền đá vôi xám.
"Hùng Lực! Đẩy xe đá hộc đối trọng đè bẹp chúng nó!" Đại Sơn gào lên trong lúc đang vật lộn sinh tử với Lôi Hổ.
Hùng Lực cùng hai phu đá lực lưỡng cố hết sức đẩy chiếc xe gỗ chứa đầy đá hộc nặng hàng tạ làm đối trọng đè lên chân đế tời gỗ sồi đang nghiêng lệch. Thế nhưng, đúng lúc đó, một chấn động địa chấn thứ cấp cực mạnh dội lên từ lòng đất vách đá Thiên Đao.
Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!
Mặt đất dưới chân họ rung chuyển dữ dội như một con quái vật đang giãy giụa. Chiếc xe chứa đá hộc đối trọng bị chấn động lật nhào, hàng chục khối đá hộc khổng lồ dội ngược trở lại trơn trợt trên bệ đá, suýt đè nát bắp chân của Đại Sơn và Hùng Lực. Chân đế Tháp neo số 1 bị rạn nứt thêm một mảng lớn, đá dăm và vôi vữa cổ đại vỡ vụn rơi rào rào xuống vực sâu.
Sức căng cực hạn từ nhịp cầu treo số 1 đang quá tải dội ngược lực giật khổng lồ vào vai phải rạn nứt của Hoài Nam. Anh gầm lên đau đớn, nướu răng rách nát chảy máu tuôn xối xả do cắn chặt dây bảo hiểm để giữ thăng bằng cơ thể. Cánh tay giả móc sắt của anh bị lực kéo căng mài mòn sinh nhiệt rít lên kèn kẹt rợn người, da vùng khuỷu tay cụt bị ma sát cơ học lột sạch từng mảng rỉ máu đỏ tươi tuôn xối xả.
Lôi Hổ đẩy dạt Đại Sơn ra ngoài, gã đồ tể điên cuồng gượng dậy, vung thanh đại đao thép đen khía răng cưa tiến sát về phía xích neo chính đang được Hoài Nam dùng cơ thể bảo vệ. Đôi mắt hí của gã trợn ngược đầy tia máu, gã cười sằng sặc như một con quỷ dữ giữa màn sương độc vàng đặc quánh dâng cao.
"Tất cả cùng chết đi!" Lôi Hổ gầm lên, vung cao thanh đại đao chém mạnh xuống xích neo chính bọc hợp kim đồng thau dẻo dai.
Thế nhưng, nhát đao của gã chưa kịp chạm vào xích neo thì từ phía đỉnh thượng nguồn dốc Thiên Đao phát ra một tiếng nổ rền trời kinh hoàng xé rách màn đêm.
ẦM... ẦM... ẦM!
Trận sạt lở núi cực đại từ đỉnh thượng nguồn dốc Thiên Đao đã chính thức đổ ập xuống với sức mạnh hủy diệt vô song. Hàng vạn khối đất đá khổng lồ, những thân cây thông đá cổ thụ bị bật gốc và bùn đất đỏ rực đổ sập xuống như một dòng thác lũ tàn nhẫn chôn vùi toàn bộ thị trấn Phong Khê phía sau.
Dòng thác đất đá khổng lồ cuồn cuộn lao thẳng về phía đầu cầu treo Phong Khê nhịp số 1 bờ cũ, nghiền nát trạm gác biên phòng hoang phế và dồn thẳng về phía bệ đá Tháp neo số 1 nơi họ đang chiến đấu sinh tử.
Bụi đất cát lở bay mù mịt che khuất hoàn toàn ánh sáng đèn bão chống gió xoáy yếu ớt. Một bức tường bùn đất đá hộc khổng lồ đổ ập xuống đầu họ, chôn vùi hoàn toàn rào chắn bảo vệ bằng gỗ sồi và toàn bộ bệ đá đầu cầu Phong Khê vào trong bóng tối đen kịt gầm rú.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!