Lựa Chọn Của Thợ Cầu
Cơn lốc xoáy thung lũng giật mạnh cấp 7 gào rú dữ dội qua vách đá Thiên Đao, quật những luồng gió buốt lạnh mang theo bụi đá xám xịt vào mặt Hoài Nam. Sợi cáp lan can đơn chao lật liên tục với biên độ rộng, đung đưa cơ thể anh như một con lắc giữa khoảng không vạn trượng. Toàn thân anh đang được cố định bằng kỹ năng "Khóa chân bám cáp đơn chao đảo" – hai mu bàn chân đi giày cỏ bện gân thú quặp chặt lấy sợi cáp theo hình chữ V khít khao, ngực áp sát vào bề mặt xù xì bám đầy rỉ sét để hạ thấp trọng tâm tối đa.
Phía dưới, cách mặt màn sương độc vàng nhạt của Đáy Vực Sương Độc (Tầng nông) đúng năm mét, bé Tiểu Yến đang treo lơ lửng. Sợi dây mồi bảo hiểm dệt tơ nhện đá – vốn đã bị rạn nứt nhẹ do ma sát với gờ đá vách dựng và lực giật ngược động từ cú rơi trước đó – đang căng lên bần bật dưới sức nặng của cô bé.
Khớp vai phải của Hoài Nam bị lệch hoàn toàn sau cú giật, rách cơ dập nát cơ bả vai, máu tươi rỉ ra thấm đẫm lớp áo vải thô nâu sờn. Khuỷu tay cụt trái rách da rỉ máu đỏ tươi tuôn xối xả dọc thân móc sắt thô sơ. Da lòng bàn tay phải của anh bị bỏng ma sát rách nát, máu chảy tuôn xối xả mỗi khi anh gồng lực giữ dây. Cơn đau buốt nhói như hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua xương tủy khiến tầm nhìn của anh đôi lúc nhòe đi, nhưng hàm răng anh vẫn cắn chặt lấy sợi dây mồi, máu tươi chảy tràn khóe miệng.
"Thằng cụt! Tao cho cả hai đứa mày cùng chết!"
Tiếng gào điên cuồng của A Quỷ xé rách tiếng gió rít. Gã côn đồ bảo kê đầu cầu đang bò dọc theo sợi cáp đơn, hai tay hai chân quặp chặt lấy thân cáp, lưỡi đoản đao rỉ sét ngậm chặt giữa hai hàm răng vàng khè bám đầy bụi đá. Khoảng cách giữa hắn và Hoài Nam chỉ còn chưa đầy ba trượng. Hắn biết rõ nếu Tiểu Yến sống sót, mưu đồ bắt cóc tống tiền của hắn và Lôi Hổ sẽ bị phơi bày, và hắn sẽ bị Trương Thiết cùng đội tự vệ treo cổ lên cột mốc biên cương. Hắn phải bịt đầu mối, bằng mọi giá.
Hoài Nam nằm rạp trên cáp, đôi mắt kiên nghị nheo lại sát vách sương mù. Đầu óc anh nhanh chóng phân tích các thông số cơ học. Anh đang bị khóa chặt làm đối trọng chịu tải cho Tiểu Yến, tay phải giữ chặt dây mồi bọc khóa đai hông, khớp vai phải hoàn toàn phế phế không thể dùng lực kéo ghì. Nếu anh buông chân để di chuyển chiến đấu, cả anh và Tiểu Yến sẽ rơi tự do xuống Đầm lầy khí lưu huỳnh bên dưới.
A Quỷ đã bò sát đến. Hắn vung đoản đao chém sạt một nhát tàn nhẫn hướng thẳng vào sợi dây bảo hiểm mỏng manh của Tiểu Yến.
Két!
Lưỡi đao rỉ sét sượt qua các tao sợi gai tuyết ngoài cùng. Tiếng sợi gai bị tước đứt "xoèn xoẹt" vang lên lạnh gáy. Sợi dây mồi bảo hiểm dệt tơ nhện bị rạn nứt thêm một phần tư tiết diện chịu lực, thân dây giãn dài ra rợn người, khiến Tiểu Yến phía dưới thét lên kinh hoàng.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Hoài Nam không hề hoảng loạn. Anh biết mình chỉ có một cơ hội duy nhất để phản công bằng một tay phải duy nhất còn hoạt động, nhưng lòng bàn tay phải đang rách nát rớm máu.
Anh nghiêng đầu, dùng răng cắn chặt lấy sợi dây mồi để giữ tạm thời lực căng tĩnh, giải phóng bàn tay phải đang run rẩy vì đau đớn. Bằng một phản xạ nhanh như chớp, tay phải anh thọc sâu vào thắt lưng da trâu, rút ra chiếc Dao rọc cáp cán sừng. Lưỡi dao rèn bằng thép carbon cao cấp lấp lánh một luồng sáng lạnh sắc bén dưới màn sương mù.
"Chết đi!"
A Quỷ vung đoản đao chém nhát thứ hai, quyết tâm cắt đứt hoàn toàn sợi dây cứu sinh.
Không rút lui, Hoài Nam dùng khuỷu tay cụt trái vung mạnh chiếc móc sắt kéo cáp thô sơ lên.
Keng!
Tiếng kim khí va đập đanh thép vang lên giữa không trung. Những tia lửa nhỏ bắn ra từ ma sát giữa lưỡi đoản đao rỉ sét và chiếc móc sắt bọc máu tươi của Hoài Nam. Nhờ kết cấu thép nguội dẻo dai của móc sắt và lớp da hươu dày bọc ngoài khuỷu tay cụt, Hoài Nam đã kẹp giữ chặt chẽ lưỡi đao của A Quỷ, bẻ gãy hoàn toàn quỹ đạo chém phá hoại của hắn.
Bị cản phá bất ngờ, A Quỷ gầm lên điên cuồng. Hắn nhoài người tới trước, há miệng cắn mạnh vào bả vai phải đang bị lệch xương rách cơ của Hoài Nam.
"Á... a... a!"
Cơn đau thấu xương tủy ập đến khiến Hoài Nam hét lên một tiếng khản đặc. Răng của A Quỷ ngập sâu vào vết thương hở, máu đỏ tươi tuôn ra xối xả qua lớp băng gạc vải thô. Tầm nhìn của Hoài Nam tối sầm lại, cơ bắp chân quặp cáp của anh suýt nữa thì buông lỏng do phản xạ co rút của cơ thể.
"Mày chết chắc rồi thằng cụt!" A Quỷ cười sằng sặc, mắt trợn trừng đầy máu.
Nhưng ý chí của một thợ bện cáp đã trải qua nỗi đau mất cánh tay mười năm trước không cho phép Hoài Nam đầu hàng. Trong giây phút cận kề cái chết, anh dồn toàn bộ sức lực còn lại vào đỉnh trán.
Bốp!
Hoài Nam húc mạnh trán mình vào thẳng giữa sống mũi của A Quỷ. Một tiếng xương gãy "rắc" khô khốc vang lên. Mũi A Quỷ sụp xuống, máu mũi phun ra tung tóe bám đầy mặt Hoài Nam. Cú húc đầu cực mạnh khiến gã côn đồ choáng váng, đôi mắt lồi ra mất đi tiêu cự, hàm răng buông lỏng khỏi bả vai Hoài Nam.
Không để đối phương kịp phục hồi, Hoài Nam nén đau buốt, vung chiếc Dao rọc cáp cán sừng bằng tay phải rách nát. Anh không đâm vào da thịt của A Quỷ – điều đó sẽ chỉ kích thích sự giằng co điên cuồng của một kẻ cận kề cái chết trên sợi cáp hẹp.
Anh chọn giải pháp kỹ thuật.
Lưỡi dao cán sừng bằng thép carbon cực bén xẻ thẳng xuống sợi dây đai da bò dầy bản rộng đang liên kết đai hông của A Quỷ với sợi cáp bảo hiểm phụ gầm cầu.
Roạc!
Sợi đai da bò bị chém đứt ngọt lịm chỉ trong một nhát cắt. Điểm chịu tải duy nhất giữ cơ thể A Quỷ với hệ thống cầu treo bị cắt bỏ hoàn toàn.
"Cái..."
A Quỷ chỉ kịp thốt lên một tiếng nghẹn họng. Gió giật thung lũng cấp 7 thổi ngang qua quật mạnh vào thân hình loạng choạng mất điểm tựa của hắn. Đôi bàn tay bám đầy rỉ sét của hắn trượt tuột khỏi sợi cáp lan can đơn trơn mỡ cừu.
Hắn rơi tự do.
"A... a... a... a!"
Tiếng gào thét tuyệt vọng của A Quỷ nhỏ dần rồi biến mất hoàn toàn khi thân hình hắn đập mạnh xuống những bong bóng khí độc màu vàng xám của Đầm lầy khí lưu huỳnh dưới Đáy Vực Sương Độc (Tầng nông). Màn sương độc vàng quánh cuộn lên nuốt chửng kẻ ác ôn, không một tiếng động nào vọng lại ngoài mùi lưu huỳnh nồng nặc bốc lên rát buồng phổi.
Hoài Nam nằm rạp trên sợi cáp đơn, lồng ngực phập phồng thở dốc nhịp nhàng bằng mũi để tránh hít phải khí độc. Vai phải anh máu chảy đầm đìa, khớp vai lệch hoàn toàn khiến cánh tay phải buông thõng bất lực. Khuỷu tay cụt trái rách da rỉ máu dọc thân móc sắt thô sơ. Thể lực của anh đã chạm ngưỡng kiệt quệ hoàn toàn.
Nhưng Tiểu Yến vẫn đang treo lơ lửng.
"Nút... nút ghế đơn..." Hoài Nam thầm nghĩ, đầu óc anh nhanh chóng tìm kiếm giải pháp cứu hộ cuối cùng.
Anh dùng răng cắn chặt lấy sợi dây mồi đang rạn nứt nhẹ, phối hợp với bàn tay phải rách nát để luồn sợi dây vào chiếc móc khóa đồng tự khóa của Đai da bảo hộ vách đá quanh hông đùi. Anh ngả toàn bộ trọng lượng cơ thể gầy gò của mình về phía sau sợi cáp đơn, dùng chính lực tì hông và trọng lượng bản thân để làm đối trọng sống, từ từ lùi lại dọc theo sợi cáp đơn để kéo Tiểu Yến lên.
"Đại Sơn! Kéo tời!" Hoài Nam gào lên một tiếng khản đặc.
Bên bờ đá Tháp 1, Đại Sơn gầm lên một tiếng như gấu rừng, cùng Thiết Ngưu dùng hết sức bình sinh quay mạnh cần gạt tời gỗ sồi nứt vỡ. Sợi cáp chủ lực thứ hai được thả xuống, móc chặt vào vòng lặp đôi quanh hông đùi của Tiểu Yến dưới sự điều phối của Hoài Nam.
"Lên! Kéo lên!"
Tiếng hô của đội công binh vang động vách đá. Sợi dây mồi bảo hiểm dệt tơ nhện đá co giãn nhịp nhàng, đưa thân hình nhỏ bé của Tiểu Yến từ từ rời khỏi mặt sương độc dâng cao, nhấc bổng cô bé lên mặt ván sàn cầu an toàn.
"Con tôi! Tiểu Yến ơi!" Trương Mai lao đến ôm chặt lấy đứa con gái nhỏ vào lòng, khóc nức nở. Bé Tiểu Yến ho sặc sụa vì khói lưu huỳnh nhưng đôi mắt tròn xoe đen lánh vẫn nhìn chú Nam đầy biết ơn.
Hoài Nam dùng móc sắt bám chặt cáp đơn, từ từ lướt người trở lại bệ đá Tháp 1. Khi bàn chân anh vừa chạm vào nền đá vôi xám, toàn thân anh đổ sụp xuống. Đại Sơn lao tới đỡ lấy anh, y sư Lý Nguyên khẩn cấp dùng thuốc mỡ thảo dược đắp lên vết cắn rách cơ vai phải đang rỉ máu dầy.
Thế nhưng, họ không có lấy một khắc để nghỉ ngơi.
Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!
Một tiếng nổ trầm đục khổng lồ vang lên từ phía Đỉnh Thiên Đao (Thượng nguồn). Cả vách đá Thiên Đao dựng đứng rung chuyển dữ dội như có một con quái vật khổng lồ đang cựa mình dưới lòng đất. Trận sạt lở núi dốc Thiên Đao cực đại đã chính thức khởi động sớm hơn dự kiến.
Hàng vạn khối đất đá, tảng đá hộc khổng lồ từ đỉnh núi đổ sập xuống sườn phía Bắc, nghiền nát trạm gác biên phòng Phong Khê và san phẳng những ngôi nhà sàn gỗ đầu tiên của thị trấn. Tiếng gào thét hoảng loạn của hàng ngàn cư dân Phong Khê vang lên chói tai giữa đêm tối không ánh sáng.
"Sạt lở rồi! Chạy mau! Cầu sắp sập rồi!"
Hàng ngàn người dân hoảng loạn, mất sạch lý trí trước cái chết cận kề, điên cuồng xô đẩy, giẫm đạp lên nhau tràn lên nhịp cầu treo Phong Khê số 1 hẹp dốc đứng. Mặt cầu gỗ mục nát bắt đầu kêu răng rắc dữ dội dưới sức nặng quá tải cực hạn, các sợi cáp chủ lực bị giãn dài vĩnh viễn mất 5% độ đàn hồi kêu kèn kẹt rợn người, chao lật nghiêng lệch giữa bão bão giông.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!