Nhạc nềnDesert6

Tiếng Thét Giữa Vực Sương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sợi cáp chủ lực Phong Khê đột ngột giãn dài rợn người dưới sức nặng của rương vàng, một tiếng 'phựt' nhỏ vang lên từ lõi cáp.


Tiếng tước sợi tàn nhẫn ấy không lớn, nhưng qua sự truyền dẫn của chiếc búa gõ cáp sừng tê giác đang áp sát thân cáp, nó dội thẳng vào xương khuỷu tay cụt trái của Hoài Nam như một luồng điện giật. Cơn đau nhói buốt từ khớp vai phải bị rạn nứt lệch nặng bùng lên, khiến toàn thân anh run rẩy, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm. Khóe miệng anh vẫn còn vệt máu khô sẫm từ cú cắn chặt dây kéo tải trước đó, nay lại rỉ thêm một dòng máu tươi nóng hổi do anh nghiến chặt răng nén đau.


"Sập cầu rồi! Cầu đứt rồi!"


Gã gia nhân A Báo hét lên một tiếng kinh hoàng. Thanh đoản đao tẩm độc trên tay hắn run rẩy, suýt chút nữa rơi xuống mặt ván sàn gỗ thông đá đang nghiêng lệch 15 độ. Nỗi sợ hãi cái chết rơi tự do xuống vực sương độc cuồn cuộn dưới chân đã hoàn toàn đè bẹp sự hung hãn của gã côn đồ. Hắn không dám đẩy chiếc xe thồ bánh gỗ bọc sắt tới trước nữa, mà điên cuồng lùi lại, gót chân dẫm đạp lên nhau.


"Lũ ăn hại! Đẩy lên cho tao! Vàng của tao không thể bỏ lại!" Lôi phu nhân gào thét điên cuồng, mụ ta dùng đôi bàn tay mập mạp đeo đầy nhẫn đồng cố sức đẩy chiếc rương gỗ mun nạm sắt nặng hơn ba tạ về phía trước. Nhưng dầm ngang gỗ sồi mục bên dưới bánh xe đã nứt toác, phát ra tiếng kêu răng rắc đầy tử khí.


"Đại Sơn! Giữ chặt rương vàng!" Hoài Nam quát lớn, giọng khản đặc nhưng đanh thép xé rách màn sương.


Đại Sơn gầm lên một tiếng như gấu rừng vách đứng, gã lao lên cầu, dùng hai cánh tay vạm vỡ bám chặt lấy quai sắt của chiếc rương gỗ mun, gồng toàn bộ cơ lưng chịu tải để ghì chặt chiếc rương không cho nó trượt thêm xuống vực sâu. Cùng lúc đó, một chấn động trầm đục dội lên từ lòng đất.


Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!


Đợt sạt lở đá hộc thứ hai từ đỉnh Thiên Đao bắt đầu dội rào rào xuống. Một tảng đá khổng lồ bằng cả ngôi nhà đổ sập xuống sườn núi phía Bắc, đè bẹp dí những mái nhà sàn gỗ hoang phế của khu Ngõ Thợ Bện. Bụi đá vôi xám xịt cùng khí lưu huỳnh nồng nặc bốc lên mù mịt, che khuất cả bầu trời đêm. Lực chấn động truyền qua vách đá dựng đứng làm nhịp cầu treo Phong Khê chao đảo dữ dội.


Sức nặng quá tải của chiếc rương vàng cộng với lực chấn động địa chấn đã vượt quá giới hạn chịu đựng của dầm cầu mục nát. Tấm ván sàn dưới bánh xe thồ vỡ vụn. Chiếc xe thồ bánh gỗ bọc sắt nghiêng hẳn sang một bên, kéo theo chiếc rương gỗ mun nạm sắt khổng lồ lao thẳng ra rìa cầu.


"Không! Vàng của tôi!" Lôi phu nhân hét lên một tiếng xé lòng, cố rướn người chụp lấy chiếc rương nhưng bị Đại Sơn dùng một tay kéo giật mụ ta về phía sau bệ đá an toàn.


Với một tiếng rít ghê rợn của kim loại bị xé rách, chiếc rương gỗ mun nạm sắt cùng chiếc xe thồ thăng thiên rồi rơi tự do xuống vực sâu không đáy. Màn sương độc xám xịt dưới vực sâu nuốt chửng chiếc rương trong tích tắc, không một tiếng động vọng lại, chỉ có mùi lưu huỳnh nồng nặc bốc lên rát buồng phổi.


Sự giải phóng đột ngột của ba tạ trọng lượng khiến nhịp cầu treo giật mạnh ngược trở lại. Sợi cáp chủ lực Phong Khê co giãn đột ngột, giật mạnh khớp vai phải của Hoài Nam. Anh rên rỉ một tiếng đau đớn, khuỷu tay cụt trái rách da rỉ máu tuôn xối xả dọc thân móc sắt thô sơ. Y sư Lý Nguyên lập tức lao tới, dùng dải băng vải thô tẩm thuốc mỡ thảo dược quấn chặt lấy bả vai anh để cố định khớp xương.


"Hoài Nam! Cháu không được vận động mạnh nữa! Khớp vai này nếu lệch thêm một lần nữa sẽ phế hoàn toàn!" Lý Nguyên lo lắng quát lớn.


"Cháu không sao..." Hoài Nam grits his teeth, mắt anh nhìn chằm chằm vào dòng người tị nạn đang hỗn loạn trước cảnh tượng Ngõ Thợ Bện bị chôn vùi hoàn toàn. "A Khang! Trương Thiết! Giữ vững trật tự đầu cầu! Cho dân di tản theo hàng một, giãn cách đúng ba mét!"


A Khang dùng chiếc gậy tre đo đạc chỉ dẫn dòng người di chuyển dứt khoát. Nhờ sợi cáp gai tuyết mới được quét dầy sáp ong rừng Phong Khê tẩm dầu thông đá dẻo dai, nhịp cầu số 1 vẫn đứng vững gánh đỡ mạng sống của hàng ngàn con người di cư. Dòng người trật tự bước đi khom người dưới gió giật cấp 7, hướng về phía Tháp neo số 1 bờ mới.


Thế nhưng, giữa lúc bụi đá vôi xám xịt và sương độc đang bao phủ mịt mù đầu cầu Phong Khê, một bóng đen mảnh khảnh lén lút luồn lách qua các khe đá hẹp. Đó là A Quỷ, gã côn đồ đê tiện được Lôi Hổ thuê với giá vạn lượng vàng để ám hại Hoài Nam và cướp đoạt cuốn sổ tay thắt nút gia truyền.


Hắn không ra tay sát hại Hoài Nam trực tiếp. Hắn biết mình không địch lại búa tạ của Đại Sơn hay đao biên phòng của Trương Thiết. Hắn chọn một mục tiêu yếu ớt nhất để ép buộc người thợ bện cáp cụt tay phải đầu hàng.


Trương Mai, chị dâu họ của Hoài Nam, đang gánh hai cuộn dây gai nhỏ di chuyển ở cuối hàng. Bé Tiểu Yến, cô bé sáu tuổi gầy gò mặc chiếc áo vá nhiều mảnh, đang nắm chặt lấy vạt áo mẹ, bước đi lẫm chẫm trên những tấm ván sàn cầu chao đảo.


"A! Buông tôi ra!"


Một tiếng hét thất thanh của Trương Mai vang lên trong khói bụi. A Quỷ bất ngờ lao ra từ bóng tối của một trụ đá nứt, đôi bàn tay gầy guộc như gọng kìm của hắn giật phăng bé Tiểu Yến khỏi tay mẹ. Trương Mai hoảng sợ tột độ, mụ cố sức giằng lại con gái nhưng chân mụ bị trượt trên một tấm ván sàn mục nát vừa bị chấn động làm nứt.


"Mẹ ơi! Cứu con!" Bé Tiểu Yến khóc thét lên.


Trương Mai loạng choạng ngã nhào ra rìa cầu, nửa thân người mụ đã treo lơ lửng ngoài khoảng không vạn trượng. A Kiên – đội viên cứu hộ vạm vỡ – phản xạ cực nhanh, gã lao tới nằm rạp xuống mặt ván sàn, dùng đôi bàn tay rớm máu chụp chặt lấy cổ tay Trương Mai ngay trước khi mụ rơi tự do xuống sương độc.


"Giữ chặt lấy tôi!" A Kiên hét lớn, gồng toàn bộ cơ lưng để kéo Trương Mai lên.


Trong lúc hỗn loạn đó, A Quỷ đã khống chế được bé Tiểu Yến. Hắn không chạy về phía bờ cũ đang sạt lở, mà điên cuồng leo lên sợi cáp lan can đơn (cáp lan can đơn của nhịp cầu số 1). Hắn đứng leo lét trên sợi cáp đơn chao lật dữ dội giữa bão gió thung lũng, một tay kẹp chặt cổ bé Tiểu Yến, tay kia rút ra một thanh đoản đao rỉ sét sắc bén kề sát vào cuống họng mảnh mai của cô bé.


"Thằng cụt kia! Đứng im cho tao!" A Quỷ gào lên, giọng hắn xé rách màn sương gió, đầy vẻ điên cuồng và tuyệt vọng. "Mày bước lên một bước, tao sẽ cắt cổ con ranh này vứt xuống vực sương độc!"


Dòng người tị nạn kinh hoàng dừng lại. Trương Thiết cùng đội tự vệ giơ khiên gỗ lên nhưng không dám áp sát. Gió thung lũng giật mạnh cấp 8 thổi qua vách đá Thiên Đao làm nhịp cầu chao lật liên tục, khiến cơ thể A Quỷ và bé Tiểu Yến đung đưa dữ dội trên sợi cáp đơn.


Bé Tiểu Yến hoảng sợ khóc không thành tiếng, đôi mắt tròn xoe đen lánh đầy nước mắt nhìn về phía chú Nam. Con cào cào bằng dây gai bện – món đồ chơi chú Nam tự tay làm tặng – rơi khỏi bàn tay nhỏ bé của cô bé, xoay tròn rồi biến mất vĩnh viễn dưới lòng vực sương độc xám xịt.


Hoài Nam đứng chết trân ở đầu cầu. Nhìn thấy vết rách da rỉ máu đỏ tươi ở khuỷu tay cụt trái và bả vai phải đau buốt nhói rạn nứt, anh biết mình không thể dùng bạo lực cận chiến để giải cứu con tin trong tình thế cheo leo này. Khuyết tật mất cánh tay trái khiến anh mất đi khả năng leo trèo nhanh nhẹn bằng hai tay.


Nhưng anh là một thợ bện cáp dòng họ Hoài. Anh hiểu rõ quy luật thăng bằng và kết cấu lực kéo của sợi cáp đơn.


Anh quan sát thấy đôi bàn chân của A Quỷ đang run rẩy quặp chặt vào sợi cáp lan can đơn rỉ sét. Hắn không có "đôi bàn chân bám đá" của thợ săn vách đá; hắn chỉ là một gã côn đồ thành thị không quen di chuyển trên cao dưới gió bão. Mỗi lần gió thung lũng giật mạnh, cơ thể hắn lại loạng choạng, lưỡi đoản đao kề cổ Tiểu Yến lại run lên bần bật.


"A Quỷ, mày muốn cái gì?" Hoài Nam chậm rãi bước lên một bước, giọng anh lạnh lùng và tĩnh lặng tuyệt đối để trấn an tâm lý đối phương.


"Tao muốn cuốn sổ tay thắt nút da sờn rách của ông nội mày!" A Quỷ trợn ngược mắt gào thét. "Lôi Hổ đã hứa cho tao vạn lượng vàng nếu tao mang được cuốn sổ đó về! Ném cuốn sổ xuống chân tháp neo ngay lập tức, hoặc tao sẽ đẩy con ranh này rơi tự do!"


Hoài Nam khẽ liếc mắt nhìn xuống gầm sàn cầu gỗ. Phía dưới những tấm ván sàn mục nát, bóng dáng nhỏ bé của A Bảo đang nhanh nhẹn leo trèo như một con sóc đá. Cậu bé mồ côi mười hai tuổi đang dùng các móc treo tự khóa bằng đồng dẻo luồn lách dưới gầm cầu, âm thầm tiếp cận vị trí đứng của A Quỷ từ phía sau mà không hề gây ra tiếng động lớn.


Hoài Nam hiểu mình phải kéo dài thời gian để A Bảo hoàn thành việc tiếp cận.


"Được... tao đưa cho mày." Hoài Nam dùng bàn tay phải run rẩy từ từ luồn vào trong lớp áo khoác da cá chống sương độc. Anh chậm rãi lôi ra cuốn sổ tay thắt nút sờn rách bọc da hoẵng của ông nội Hoài Bắc. Cuốn sổ dính bết những vệt máu tươi rỉ ra từ tay anh.


"Đây là di vật ba đời của gia tộc họ Hoài." Hoài Nam giơ cao cuốn sổ tay trước mặt A Quỷ. "Mày thả con bé ra, tao sẽ tự tay ném cuốn sổ này cho mày."


Ánh mắt tham lam của A Quỷ lập tức găm chặt vào cuốn sổ tay sờn rách. Sự tập trung của hắn bị phân tán hoàn toàn khỏi bé Tiểu Yến.


Cùng lúc đó, Hoài Nam âm thầm dịch chuyển bàn chân phải bám đá tuyệt đỉnh của mình. Anh giẫm mạnh lên sợi cáp chằng phụ chống gió chao nằm sát mép bệ đá Tháp 1. Bằng cách dùng lực chân phải ấn mạnh và thả lỏng nhịp nhàng theo tần số rung động của gió, Hoài Nam chủ động tạo ra một lực cộng hưởng cơ học truyền dọc theo sợi cáp lan can đơn.


Sợi cáp đơn dưới chân A Quỷ bắt đầu dao động với biên độ tăng dần, từ chao lắc nhẹ chuyển sang rung giật liên hồi theo hình vòng cung.


"A! Thằng cụt, mày làm cái gì thế?" A Quỷ hoảng hốt hét lên. Hắn cảm nhận được điểm bám chân của mình trên sợi cáp rỉ sét đang trơn trượt mất kiểm soát. Hắn phải gồng lực bắp chân, người gập sát xuống để giữ thăng bằng, lưỡi đoản đao hơi chệch ra khỏi cổ bé Tiểu Yến.


Phía dưới gầm cầu, A Bảo đã bò sát đến ngay dưới chân tháp neo phụ nơi sợi cáp lan can đơn neo vào. Cậu bé nhanh nhẹn chuẩn bị sợi dây gai bảo hiểm có thắt nút ghế đơn cứu sinh khẩn cấp để sẵn sàng quăng cứu hộ.


Thế nhưng, thiên nhiên khắc nghiệt không cho phép họ có thêm thời gian tính toán.


Một tiếng rít kinh hoàng thứ ba vang lên từ đỉnh Thiên Đao. Một đợt đá lở phụ dội xuống từ trên cao, hàng chục tảng đá hộc khổng lồ đập mạnh vào các nhịp xích sắt phụ của cầu treo Phong Khê. Lực chấn động cực đại làm toàn bộ thân cầu giật nảy lên giữa không trung.


Gió thung lũng đột ngột rít lên một tiếng kinh hoàng, nhịp cầu treo bị thổi nghiêng lật dữ dội, A Quỷ trượt chân loạng choạng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!