Nhạc nềnDesert6

Đợt Di Tản Đầu Tiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió thung lũng rít lên từng hồi điên cuồng qua khe đá dựng đứng của vách Thiên Đao, mang theo hơi lạnh buốt và mùi lưu huỳnh nồng nặc từ đáy vực sương độc bốc lên, rít qua da thịt như những nhát dao lam cứa mảnh. Hoài Nam vẫn treo mình lơ lửng giữa khoảng không vạn trượng. Chiếc móc sắt thô sơ lắp ở khuỷu tay cụt bên trái của anh găm chặt vào then chốt xả cáp khẩn cấp của Tháp neo số 1, dòng máu đỏ tươi từ vết thương rách da bọc hươu dầy rỉ ra xối xả, chảy dọc theo thân sắt rỉ sét rồi nhỏ từng giọt xuống màn sương xám đặc quánh phía dưới.


Sợi cáp gai tuyết bện đối xứng 8 sợi mới được gia cố căng tròn dưới sức nặng cơ thể anh, rung lên những nhịp đều đặn như nhịp tim của một con quái thú đang nín thở. Trên bệ đá cao, Đội trưởng tuần tra Vương Bá đứng chết trân. Thanh kiếm lệnh mạ vàng khắc ấn ký của tổng đốc biên cương trên tay gã run lên bần bật, va vào tấm giáp sắt hộ tâm phát ra những tiếng lách cách khô khốc. Mồ hôi hột hòa lẫn với muội than bám đầy trên gương mặt béo phệ của gã, chảy ròng ròng xuống cằm rồi nhỏ xuống nền đá vôi xám nứt nẻ. Gã biết Hoài Nam không đe dọa suông. Gã nhìn thấy rõ ngón tay phải của người thợ cụt tay đang móc hờ vào vòng khuyên bảo hiểm, chỉ cần một cái giật nhẹ, toàn bộ nhịp cầu Phong Khê sẽ đứt tung, chôn vùi gã cùng ba xe hàng hóa giá trị xuống vực sâu.


Giữa bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở ấy, một bóng người mập mạp, khoác chiếc áo gấm chàm sang trọng nhưng bám đầy bụi đất từ từ bước ra khỏi đám đông tị nạn. Đó là Thẩm Vạn, thương nhân vận tải lớn nhất thị trấn Phong Khê. Gã vuốt chòm râu dê xơ xác, đôi mắt ti hí đảo nhanh giữa Hoài Nam đang treo mình lơ lửng và Vương Bá đang tái mét mặt mày. Là một kẻ lăn lộn thương trường biên cương nhiều năm, Thẩm Vạn hiểu rõ lúc này mạng sống và của cải mới là thứ thực tế nhất, mọi sự sĩ diện hay luật pháp triều đình đều vô nghĩa trước vực thẳm sương độc.


"Vương đội trưởng, xin bớt giận, bớt giận!" Thẩm Vạn khom lưng, giọng nói xởi lởi nhưng dứt khoát vang lên qua màn sương. Gã bước sát lại gần Vương Bá, tay phải luồn vào trong tay áo rộng, khéo léo lôi ra một chiếc túi vải thô nặng trịch. Tiếng kim loại va vào nhau nghe "lạch cạch" đầy mê hoặc phát ra từ chiếc túi. Gã ấn chiếc túi vào đôi găng da trâu của Vương Bá, thì thầm bằng chất giọng chỉ đủ hai người nghe: "Đất đá sạt lở núi dốc Thiên Đao sắp san phẳng thị trấn rồi, quan lớn giữ chân đám dân nghèo này lại cũng không thu thêm được nửa cắc. Đây là mười lượng vàng ròng Thẩm gia xin dâng lên để quan lớn lo liệu trà nước cho anh em binh lính. Xin quan lớn mở rào chắn gỗ, cho đợt dân tị nạn đầu tiên qua cầu. Nếu cầu sập thật, số vàng này cũng trôi sông mất thôi."


Nặng trĩu. Sức nặng của mười lượng vàng ròng găm chặt vào lòng bàn tay Vương Bá. Gã quan tuần phòng nuốt nước bọt một cái ực, ánh mắt gã nhìn chằm chằm vào chiếc túi vải thô, rồi lại liếc nhìn mảnh kíp nổ đồng thau triều đình vẫn đang giắt trong áo ngực da cá của Hoài Nam. Sự phẫn nộ của hàng ngàn dân nghèo sau lưng Trương Thiết đang dâng lên như sóng triều, những tiếng gầm gừ, chửi rủa bắt đầu nổ ra. Binh lính dưới quyền gã đã hạ khiên sắt xuống, ánh mắt họ đầy dao động khi nhìn thấy người thân của mình trong đám đông tị nạn. Vương Bá hiểu rằng gã đã mất hoàn toàn quyền kiểm soát bằng bạo lực. Nếu tiếp tục giằng co, gã không chỉ mất vàng, mà cái mạng béo phệ này cũng sẽ bị người thợ cụt tay kia chôn vùi dưới đáy vực sương độc.


"Hừ!" Vương Bá hất mạnh tay, giật lấy túi vàng nhét nhanh vào đai lưng giáp sắt, cố vớt vát chút uy quyền cuối cùng bằng giọng quát khàn đặc: "Nếu Thẩm gia đã đứng ra bảo lãnh, bản quan tạm thời mở đường vì lượng khoan hồng của triều đình! Lũ lính tuần tiễu nghe lệnh, dẹp rào chắn gỗ sang hai bên! Mở lối lên cầu! Kẻ nào dám gây hỗn loạn, chém không tha!"


Tiếng reo hò mừng rỡ bùng nổ từ đám đông dân nghèo khổ, át cả tiếng gió rít thung lũng. Hàng ngào con người xô lấn, chen chúc nhau tràn về phía đầu cầu treo Phong Khê (Nhịp số 1).


"Tất cả dừng lại! Đi theo hàng một!"


Một tiếng hét đanh thép xé rách màn sương. Hoài Nam dùng tay phải bám chặt vào sợi cáp gai tuyết chủ lực, gồng lực bắp tay kéo mạnh cơ thể lên lại bệ đá Tháp neo số 1. Cú gồng lực khiến khớp vai phải bị rạn nứt lệch nặng của anh nhói lên một cơn đau buốt xé thịt, mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên trán. Anh loạng choạng tiếp đất, khuỷu tay cụt trái rớm máu đỏ tươi dính bết vào nền đá vôi xám. Y sư Lý Nguyên lập tức lao tới, dùng những dải băng vải thô tẩm thuốc mỡ thảo dược quấn chặt lấy bả vai và cánh tay cụt của anh để cố định khớp xương.


Mùi nhựa thông đá và sáp ong hăng nồng trên cáp bốc lên ngào ngạt, quyện với mùi thảo dược tạo nên một bầu không khí đặc quánh, lấn át hoàn toàn mùi lưu huỳnh độc hại từ vực sâu. Sợi cáp gai tuyết bện đối xứng 8 sợi mới được gia cố lấp lánh sắc nâu đỏ bóng loáng dưới ánh đuốc, sẵn sàng gánh vác sinh mệnh của hàng vạn con người. Hoài Nam nén đau, đẩy nhẹ tay Lý Nguyên ra, đứng thẳng dậy nhìn chằm chằm vào dòng người đang hoảng loạn.


"Cầu treo Phong Khê nhịp số 1 vừa được gia cố, nhưng giới hạn chịu lực của dầm ngang gỗ sồi mục vẫn chưa thể chịu tải ồ ạt!" Hoài Nam quát lớn, tay phải anh chỉ vào sợi cáp chủ lực đang chịu tải. "Tất cả phải tuân thủ nghiêm ngặt Quy tắc phân bổ tải trọng di tản! Tối đa chỉ có năm mươi người được bước lên một nhịp cầu tại một thời điểm! Khoảng cách giữa người trước và người sau bắt buộc phải giữ đúng ba mét! Hành lý mang theo của mỗi người tuyệt đối không được nặng quá năm cân! Kẻ nào vi phạm, cầu sẽ đứt và tất cả sẽ rơi tự do xuống vực sương độc!"


Anh quay sang A Khang, gã thanh niên cao gầy đang đứng gác đầu cầu với gương mặt nghiêm nghị, tay cầm chiếc gậy tre đo kích thước khắc vạch chia tải trọng lý thuyết: "A Khang! Cậu canh giữ chốt kiểm soát đầu cầu cho tôi. Dùng gậy tre này để đo khoảng cách từng người. Kẻ nào mang vác hành lý nặng quá quy định, bắt buộc phải bỏ lại bờ cũ. Đây là quy tắc an toàn tuyệt đối, vi phạm là chết!"


"Rõ!" A Khang dứt khoát trả lời. Gã đứng chặn ngay lối lên cầu hẹp, chiếc gậy tre gác ngang. Đội tự vệ của Trương Thiết cũng giàn trận địa phòng thủ bằng khiên gỗ phía sau để hỗ trợ giữ trật tự.


Dưới sự điều phối lạnh lùng và nguyên tắc của A Khang, đợt di tản đầu tiên bắt đầu di chuyển. Từng người một, giãn cách đúng ba mét, đi khom người để giảm lực cản của gió thung lũng giật cấp 7. Mặt cầu treo Phong Khê rung lên những nhịp nhẹ nhàng, biên độ chao dao dưới gió giảm rõ rệt nhờ những sợi cáp gai tuyết dẻo dai bọc sáp dầu thông đá. Ván sàn gỗ sồi khít khao vững chãi dưới bước chân của những phu mỏ, thợ bện nghèo khổ gùi theo con nhỏ trên lưng. Sức tải đạt ngưỡng Tải trọng nhịp gia cố 500 người đang vận hành hoàn hảo dưới sự tính toán chi li của Hoài Nam.


Thế nhưng, trật tự di tản chỉ duy trì được chưa đầy nửa canh giờ thì một tiếng la hét, chửi bới chói tai bùng nổ từ phía dốc đá dẫn lên đầu cầu.


"Tránh ra! Lũ dân đen nghèo kiết xác kia, tránh hết ra cho bà đi! Kẻ nào dám cản đường sống của Lôi gia, ta băm vằm ra cho chó ăn!"


Mụ béo Lôi phu nhân, vợ của gã đồ tể tham lam Lôi Hổ, đang điên cuồng đẩy dạt những người dân nghèo sang hai bên vách đá. Mụ ta mặc chiếc áo lụa chàm rộng thùng thình bám đầy bụi đất, gương mặt đầy thịt mỡ chảy xệ trợn ngược mắt dữ tợn. Phía sau mụ, bốn gã gia nhân lực lưỡng quấn băng vải trắng dính máu ở cổ tay đang khệ nệ đẩy một chiếc xe thồ bánh gỗ bọc sắt. Trên xe thồ là một chiếc rương gỗ mun nạm sắt khổng lồ, khóa xích đồng thau xù xì. Sức nặng của chiếc rương khiến bánh xe gỗ bóp nghẹt vào nền đá vôi, phát ra những tiếng "két... két" nặng nề rợn người.


"Dừng lại!" A Khang gác mạnh chiếc gậy tre chặn ngang ngực gã gia nhân đi đầu, giọng gã lạnh lùng như băng đá vách núi. "Hành lý quá tải quy định. Chiếc rương này nặng ít nhất ba tạ, vi phạm nghiêm trọng Quy tắc phân bổ tải trọng di tản. Yêu cầu bỏ lại bờ cũ!"


"Mày nói cái gì?" Lôi phu nhân gào lên như một con lợn bị chọc tiết, mụ ta lao lên chỉ thẳng ngón tay mập ú đeo đầy nhẫn đồng vào mặt A Khang. "Đây là toàn bộ số vàng bạc, khế ước đất đai và của cải tích cóp cả đời của Lôi gia ta! Mày bắt tao bỏ lại để chịu chết đói sao? Thằng tàn phế Hoài Nam kia đâu? Gọi nó ra đây! Cả cái thị trấn này còn phải nợ tiền đồ tể của chồng tao, đứa nào dám chặn đường tao qua cầu?"


Dân làng xung quanh bắt đầu xôn xao, một số bô lão lên tiếng khuyên can: "Lôi phu nhân ơi, cầu treo mục nát lắm, mang rương nặng thế lên là sập cầu chết cả lũ đấy! Xin bà bớt chút của cải để giữ lấy mạng sống!"


"Câm miệng! Lũ dân đen các người chết thì liên quan gì đến vàng của ta?" Lôi phu nhân điên cuồng chửi bới, la hét om sòm. Mụ quay sang ra lệnh cho bốn gã gia nhân: "A Báo! A Sói! Rút đao ra cho tao! Đứa nào dám chặn đường, chém chết vứt xuống vực sương độc!"


"Xoạt! Xoạt!"


Bốn gã gia nhân lực lưỡng lập tức rút ra những thanh đoản đao tẩm độc sáng loáng, lưỡi đao nhọn hoắt chĩa thẳng vào ngực A Khang ngay trên lối đi hẹp của dốc đá đầu cầu. Đám đông tị nạn hoảng loạn gào thét dạt ra xa, trật tự giãn cách ba mét bị phá vỡ hoàn toàn trong tích tắc. Một số người ở hàng sau bắt đầu xô lấn tràn lên đầu cầu để né tránh mũi đao sắc bén.


"A Khang, lùi lại."


Giọng nói trầm tĩnh của Hoài Nam vang lên từ phía bệ đá Tháp neo số 1. Anh chậm rãi bước tới, tay phải cầm chiếc búa gõ cáp sừng tê giác màu nâu đen bóng loáng. Khớp vai phải bị rách cơ quấn băng gạc dầy khiến anh bước đi hơi lệch vai, khuỷu tay cụt trái bọc da hươu vẫn còn rớm những vệt máu đỏ tươi thấm qua lớp vải xám. Ánh mắt anh lạnh lùng nhìn thẳng vào lưỡi đoản đao đang chĩa vào A Khang.


"Lôi phu nhân, tôi khuyên bà nên nghe theo lời A Khang." Hoài Nam đứng sát rìa vách đá, giọng nói không hề có một chút sợ hãi. "Trọng lượng là tuyệt đối. Sợi cáp gai tuyết chủ lực của cầu Phong Khê nhịp số 1 tuy chịu được tải trọng năm trăm người di chuyển giãn cách, nhưng dầm ngang gỗ sồi mục bên dưới không thể chịu nổi một lực đè tập trung quá hai trăm cân tại một điểm. Chiếc rương sắt kia của bà chỉ cần lăn bánh lên nhịp cầu đầu tiên, dầm ngang sẽ gãy đôi và bà sẽ là người rơi xuống vực sương độc đầu tiên."


"Mày bớt dùng mớ lý thuyết thợ bện gạt tao!" Lôi phu nhân nhổ một bãi nước bọt xuống đất, cười lạnh tàn nhẫn. "Chồng tao Lôi Hổ đang dẫn lính tuần tra phía sau kia. Đám gia nhân, đẩy xe lên cầu cho tao! Đứa nào dám cản, chém không tha!"


Gã gia nhân A Báo vung đoản đao chém mạnh vào chiếc gậy tre của A Khang, đập gãy đôi chiếc gậy đo đạc. Bốn gã gia nhân đồng loạt đẩy mạnh chiếc xe thồ bánh gỗ bọc sắt vượt qua rào chắn gỗ, bánh xe sắt lăn thẳng lên những tấm ván sàn đầu tiên của nhịp cầu Phong Khê.


"Rầm!"


Một chấn động cơ học khổng lồ truyền dọc thân cầu treo. Mặt cầu đang ổn định bỗng chốc võng xuống sâu hoắm một góc. Sợi cáp gai tuyết chủ lực bọc sáp dầu thông màu nâu đỏ đột ngột bị kéo căng căng cứng như dây đàn, phát ra những tiếng "kèn kẹt... kèn kẹt" trầm đục đầy đe dọa.


Hoài Nam khựng lại. Đôi mắt anh nheo chặt. Không cần dùng thước đo, thính giác nhạy bén tuyệt đối của anh đã nghe thấy một âm thanh cực kỳ nguy hiểm phát ra từ sâu trong lòng sợi cáp.


Anh bước nhanh hai bước sát mặt cầu, đặt chiếc búa gõ cáp sừng tê giác áp sát vào thân sợi cáp chủ lực đang căng thẳng tắp. Hoài Nam gõ nhẹ đầu búa sừng tê giác lên thân cáp ba tiếng nhịp nhàng: "Bong... bong... bong".


Anh nhắm nghiền mắt, áp sát xương khuỷu tay cụt bên trái bọc da hươu dầy vào thân cáp để cảm nhận tần số rung động phản hồi truyền dẫn trực tiếp vào xương vai.


"Phựt... phựt..."


Một tiếng kêu tước sợi cực kỳ nhỏ, trầm đục và nghẹn ngào vang lên từ sâu trong lõi sợi cáp gai tuyết, truyền qua thân búa sừng tê giác vào tai Hoài Nam.


"Dừng lại ngay!" Hoài Nam mở bừng mắt, hét lớn, giọng nói đanh thép xé rách màn sương độc. "Sợi cáp chủ lực Phong Khê đột ngột giãn dài rợn người dưới sức nặng của rương vàng! Một tiếng 'phựt' nhỏ vừa vang lên từ lõi cáp! Các tao sợi gai tuyết bên trong đang bị đứt ngầm do quá tải cục bộ! Chỉ cần đẩy thêm một thước nữa, toàn bộ sợi cáp chủ lực sẽ đứt nổ tung, phạt đứt đôi người bà và hất văng tất cả xuống vực sâu!"


Lời cảnh báo của Hoài Nam như một tiếng sấm sét nổ đánh thẳng vào tâm lý hoảng sợ của đám đông gia nhân. Gã gia nhân A Báo đang đẩy xe thồ bỗng khựng lại, đôi chân gã run lên bần bật trên tấm ván sàn cầu đang nghiêng lệch. Gã nhìn xuống vực sương độc vàng quánh dưới chân, nghe tiếng rít gió hú ghê rợn từ đáy vực bốc lên, nỗi sợ hãi cái chết rơi tự do đã hoàn toàn đè bẹp sự hung hãn của thanh đoản đao tẩm độc.


"Phu... phu nhân..." A Báo lắp bắp, giọng run rẩy. "Cầu... cầu rung mạnh quá. Con nghe thấy tiếng gỗ sàn gãy răng rắc dưới bánh xe rồi. Con không dám đẩy nữa đâu!"


"Lũ ăn hại! Đẩy lên cho tao!" Lôi phu nhân điên cuồng la hét, mụ ta tự tay lao vào đẩy chiếc rương gỗ mun.


Thế nhưng, đúng lúc đó, sợi cáp chủ lực Phong Khê đột ngột giãn dài rợn người dưới sức nặng khổng lồ của chiếc rương vàng nạm sắt. Sợi cáp lấp lánh màu nâu đỏ bị kéo căng căng cứng đến mức cực hạn, lớp sáp dầu thông bảo vệ bên ngoài bắt đầu bị rạn nứt nứt nẻ, chảy ra những giọt dầu thông sền sệt bốc mùi hăng nồng. Một tiếng "phựt" nhỏ thứ hai vang lên rõ mồn một từ lõi cáp, kéo theo nhịp rung giật mạnh mẽ lắc dọc toàn bộ thân cầu treo Phong Khê nhịp số 1.


Mặt cầu lật nghiêng lệch góc 15 độ trong tích tắc. Chiếc xe thồ bánh gỗ bọc sắt mất thăng bằng, trượt mạnh sang bên sườn cầu. Lôi phu nhân hoảng sợ rú lên một tiếng kinh hoàng, mụ ta ngã nhào xuống mặt ván sàn gỗ, hai bàn tay mập mạp bám chặt lấy lan can dây gai thường để không bị rơi tự do xuống vực sâu không đáy. Chiếc rương gỗ mun nặng trịch nạm sắt nghiêng hẳn sang một bên, chốt khóa xích đồng thau xù xì va đập mạnh vào dầm ngang gỗ sồi mục phát ra tiếng rạn nứt răng rắc dữ dội.


Sợi cáp chủ lực đã bị giãn dài vĩnh viễn mất 5% độ đàn hồi cơ học do quá tải cục bộ trong thời gian ngắn ngủi này. Nếu không giải phóng lực kéo của chiếc rương vàng ngay lập tức, toàn bộ kết cấu móng Tháp neo số 1 vừa gia cố cũng sẽ bị giật sập theo.


"A Khang! Trương Thiết! Giữ chặt rào chắn gỗ!" Hoài Nam nén đau đớn dữ dội ở bả vai phải, anh hét lớn ra lệnh. "Đại Sơn! Giúp tôi kéo chiếc rương vàng này lại bờ cũ!"


Đại Sơn gầm lên một tiếng như gấu rừng vách đứng, gã lao lên cầu, dùng hai cánh tay vạm vỡ bám chặt lấy quai sắt của chiếc rương gỗ mun, dồn toàn bộ sức kéo ngàn cân để ghì giữ chiếc rương không cho trượt thêm xuống vực sâu. Hoài Nam dùng móc sắt ở khuỷu tay trái khóa chặt vào xích neo chính làm điểm tì lực, tay phải vung chiếc búa gõ cáp sừng tê giác gạt mạnh đoản đao của gã gia nhân A Báo ra ngoài.


Thế trận giằng co cân não diễn ra nghẹt thở ngay trên nhịp cầu treo chao đảo lật nghiêng giữa bão gió và sương độc đang dâng cao sát gót chân dòng người di tản.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!