Nhạc nềnDesert6

Thế Trận Trên Nhịp Gỗ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Thanh kiếm lệnh mạ vàng của Vương Bá vung lên gầm rú, lính tuần tiễu biên phòng run rẩy tuốt kiếm lệnh, sẵn sàng dùng vũ lực đẫm máu đàn áp đám đông nghèo khổ đang bị dồn vào đường cùng.


"Đàn áp dập tắt bạo loạn cho tao! Kẻ nào bước qua hàng rào chắn, chém không tha!" Tiếng hét của Vương Bá vỡ vụn ra qua khe hở của chiếc mũ giáp sắt sáng loáng. Gã quan tuần phòng béo phệ không còn giữ nổi vẻ hách dịch thường ngày, gương mặt gã đỏ lựng lên vì hoảng sợ, đôi mắt hí ti hí đảo liên tục từ mảnh kíp nổ đồng thau triều đình trên tay Hoài Nam sang cuốn sổ sách kế toán lậu đang nằm chỏng chơ dưới đất. Gã biết, nếu để đám đông tị nạn này vượt qua cầu Phong Khê (Nhịp số 1) và mang theo những bằng chứng này đến tai quan ngự sử triều đình, cái đầu của gã và cả gia tộc gã sẽ không còn giữ nổi trên cổ.


"Dựng khiên! Giữ chặt lối đi hẹp!"


Trương Thiết gầm lên, giọng nói đanh thép của một cựu tiểu đội trưởng biên phòng lập tức xé rách màn sương mù đang cuồn cuộn dâng lên. Không một chút do dự, anh vung thanh đao biên phòng rỉ sét một nửa lên chỉ huy. Đội tự vệ lâm thời Phong Khê gồm những thợ săn vách đá vạm vỡ và phu mỏ lực lưỡng lập tức phản ứng. Họ đồng loạt nâng những chiếc khiên gỗ sồi đá dày cộp, ghép sát vào nhau tạo thành một bức tường gỗ kiên cố chắn ngang lối đi hẹp dẫn lên đầu cầu treo.


"Binh lính biên phòng nghe đây!" Trương Thiết đứng thẳng sau hàng khiên gỗ, đôi mắt một mí sắc lạnh như đao quét qua những gương mặt tuần tiễu đang do dự. "Các người cũng là con em của dân nghèo biên ải, cha mẹ các người cũng đang xếp hàng chờ lánh nạn sau lưng kia! Các người muốn vung kiếm chém vào chính ruột thịt của mình để bảo vệ cho một gã đội trưởng tham nhũng ăn chia tiền lậu với đồ tể sao?"


Lời quát của Trương Thiết như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu những binh lính tuần tiễu. Những mũi giáo dài chĩa ra từ hàng khiên sắt bỗng chốc run rẩy, hạ thấp xuống một phân. Sự phân hóa trong nội bộ quân tuần phòng lộ rõ. Họ nhìn thấy cha mẹ, vợ con mình đang khóc lóc gào thét trong đám đông tị nạn phía sau, nhìn thấy đất đá từ đỉnh Thiên Đao đang sạt lở dồn dập, dội những tiếng rầm rầm kinh hoàng sát gót chân thị trấn Phong Khê.


"Thằng phản loạn Trương Thiết kia! Mày câm miệng cho tao!" Lôi Hổ đứng bên cạnh Vương Bá điên cuồng gào thét. Cổ tay phải của gã đồ tể bị quấn băng vải trắng dính máu do chấn thương khớp từ cú giật cộng hưởng cáp ở tập trước vẫn còn đau buốt, nhưng lòng tham và nỗi sợ hãi mất đi nguồn thu thuế di tản đã khiến gã mất hết lý trí. Gã giật lấy một ngọn giáo dài từ tay tên lính bên cạnh, đâm mạnh vào hàng khiên gỗ sồi của Đội tự vệ: "Lính biên phòng không được nghe nó! Đứa nào không tiến lên, tao sẽ báo cáo Tổng đốc Triệu Nghị khép vào tội đào ngũ, tru di tam tộc!"


Dưới sức ép tàn bạo của Lôi Hổ và Vương Bá, một toán lính tuần tiễu hung hãn nhất ở phía sau buộc phải xông lên. Những mũi giáo sắc bén đâm sầm vào mặt khiên gỗ sồi đá phát ra những tiếng "bộp bộp" chói tai. Gỗ sồi đá nứt vỡ, dăm gỗ bắn tung tóe dưới áp lực của những cú đâm dồn dập. Ba thành viên của Đội tự vệ lâm thời đứng ở hàng đầu bị mũi giáo sượt qua vai và cánh tay, máu tươi rỉ ra thấm đẫm lớp áo vải thô nhuộm xám xịt. Thế nhưng, họ không lùi một bước. Họ gầm lên, dùng cả hai vai tì chặt vào lưng khiên gỗ, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể để đẩy lùi mũi tiến công của quân tuần tra.


"Đại Sơn! Lùi lại!" Hoài Nam hét lớn khi thấy gã bạn nối khố có sức mạnh vô song đang định lao thẳng vào hàng khiên sắt của địch.


Đại Sơn, mắt đỏ sọc vì giận dữ, vứt bỏ cây cung sừng trâu rừng, gã vác chiếc búa tạ nặng hai mươi cân lao lên như một con gấu xám vách đứng. Gã muốn áp sát để tước lấy thanh kiếm lệnh mạ vàng của Vương Bá, dẹp tan đầu sỏ cuộc đàn áp. Thế nhưng, Vương Bá cực kỳ xảo quyệt. Gã lập tức lùi sâu sau hàng rào chắn gỗ sồi, ra lệnh cho bốn gã lính canh cầm khiên sắt dầy bản rộng áp sát, tạo thành một gọng kìm sắt khóa chặt lối di chuyển của Đại Sơn.


"Rầm!"


Một cú va đập khổng lồ giữa khiên sắt và búa tạ vang lên. Đại Sơn gầm lên một tiếng, sức kéo ngàn cân của gã bị triệt tiêu trước bức tường khiên sắt vững chắc của bốn binh lính chính quy. Đôi ủng da thú của gã trượt mạnh trên nền đá vôi xám trơn trợt do hơi sương độc ẩm ướt. Loose gravel dưới chân gã lở rào rào, rơi tự do xuống vực sâu vạn trượng không đáy. Đại Sơn loạng choạng mất thăng bằng, suýt chút nữa rơi khỏi gờ đá nếu không kịp bám tay vào một sợi cáp bảo hiểm dạt bên sườn núi.


"Vương Bá! Ngươi nhìn cho kỹ đi!" Hoài Nam không để cuộc giao tranh đẫm máu kéo dài. Thể lực của anh đã chạm ngưỡng kiệt quệ hoàn toàn. Khớp vai phải bị rạn nứt lệch nặng rách cơ bả vai nhói lên từng cơn buốt nhức như có hàng ngàn cây kim thép đâm vào xương tủy. Khuỷu tay cụt bên trái rách da rỉ máu đỏ tươi, tuôn xối xả dọc thân chiếc móc sắt thô sơ, dính bết vào chốt nêm đồng thau dẻo của Tuyết Mai. Khóe miệng khô sẫm máu bầm của anh khẽ mím chặt.


Anh biết, nếu tiếp tục giáp lá cà, Đội tự vệ lâm thời với vũ khí thô sơ sẽ bị tàn sát, và móng tháp neo số 1 vừa gia cố sẽ bị tàn phá dưới sức nặng của cuộc chiến. Anh cần một đòn bẩy kỹ thuật để đảo ngược thế cờ.


Hoài Nam lùi nhanh ba bước về phía bệ đá Tháp neo số 1 Phong Khê. Dân làng Phong Khê và đội công binh tự động dạt ra, nhường lối cho người thợ cụt tay kiên nghị. Trên hông anh, chiếc bình tời quay tay mini bằng đồng thau do Tuyết Mai chế tạo lấp lánh dưới ánh đuốc. Hoài Nam dùng tay phải còn lành lặn giật mạnh khóa treo, móc chặt đầu ròng rọc của bình tời vào sợi cáp gai tuyết chủ lực bọc sáp dầu thông màu nâu đỏ đang căng tròn chịu lực gánh giữ mặt cầu.


"Két... két..."


Tiếng bánh răng đồng thau trợ lực của bình tời mini quay dồn dập dưới lực quay tay phải của Hoài Nam. Anh không leo dọc theo ván sàn cầu treo. Anh quyết định thực hiện một hành động điên cuồng mà không một thợ cầu bình thường nào dám nghĩ tới. Hoài Nam bước hụt một chân khỏi gờ đá vách đứng, thả trôi cơ thể lơ lửng ra giữa khoảng không vạn trượng của vực sương độc, chỉ treo mình bằng sợi dây bảo hiểm đơn liên kết với sợi cáp chủ lực.


"Hoài Nam!" Tiếng hét kinh hoàng của Tuyết Mai và tiếng khóc thét của bé Tiểu Yến vang lên từ phía đám đông tị nạn. Hàng ngàn con người nín thở, nhìn bóng người thợ cụt tay treo leo cô độc giữa màn sương mù vàng xám cuồn cuộn dưới gầm cầu.


Gió thung lũng rít gào cấp 7 quét ngang qua cơ thể Hoài Nam, thổi bay chiếc áo vải thô nâu rách vai của anh lộng gió. Dưới chân anh, cách chưa đầy mười trượng, là màn sương độc đặc quánh chứa đầy hơi axit lưu huỳnh đang sủi bọt bốc mùi khét lẹt. Chỉ cần sợi dây bảo hiểm dệt tơ nhện đá bị đứt, anh sẽ rơi tự do xuống đáy vực tử thần không một dấu vết.


Thế nhưng, gương mặt Hoài Nam tĩnh lặng tuyệt đối đến mức đáng sợ. Anh dùng hai mu bàn chân quặp chặt vào sợi cáp đơn theo hình chữ V để giữ thăng bằng cơ thể giữa bão gió, triệt tiêu biên độ dao động chao lắc. Tay phải anh bám chặt vào cần gạt tời chính của hệ thống tời quay gỗ sồi trên Tháp neo số 1. Chiếc móc sắt thô sơ ở khuỷu tay cụt trái rớm máu đỏ tươi của anh đưa lên, kẹp chặt, khóa cứng vào then chốt xả xích khẩn cấp của tháp neo.


Then chốt xả xích khẩn cấp – cơ chế tự hủy cơ học cổ đại của hệ thống cầu treo Phong Khê. Nếu rút then chốt này ra, toàn bộ sức căng khổng lồ của sợi cáp gai tuyết chủ lực dài 120 trượng gánh giữ nhịp cầu số 1 sẽ bị giải phóng tức thì. Cầu treo sẽ đứt nổ tung, sập đổ hoàn toàn xuống vực sương độc chỉ trong vòng một tích tắc.


"Vương Bá! Lôi Hổ! Nhìn cho kỹ vào đây!" Giọng nói của Hoài Nam vang lên từ giữa vực sâu, đanh thép, lạnh lùng, át cả tiếng bão rít thung lũng. "Khớp móc sắt trên cánh tay cụt của tôi đang kẹp chặt then chốt xả cáp khẩn cấp của Tháp 1! Chỉ cần tôi giật mạnh khuỷu tay này, hoặc chỉ cần quân lính của các người bước thêm một bước lên nhịp gỗ cầu treo, sức nặng cộng hưởng sẽ kích hoạt cơ chế tự hủy! Toàn bộ nhịp cầu Phong Khê này sẽ đứt phăng, sụp đổ hoàn toàn xuống đáy vực sương độc!"


Toàn bộ chiến trường bỗng chốc đóng băng vĩnh viễn.


Những mũi giáo dài của lính tuần tiễu khựng lại giữa không trung. Những chiếc khiên sắt của chúng hạ sụp xuống đất phát ra tiếng va đập run rẩy. Vương Bá trợn tròn mắt nhìn bóng người thợ cụt tay đang treo mình lơ lửng giữa vực thẳm. Gã quan tuần phòng béo phệ bỗng chốc cảm thấy một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên gương mặt đầy thịt mỡ bám đầy muội than.


"Mày... mày điên rồi sao?" Vương Bá run rẩy gào lên, giọng nói lạc đi vì kinh hoàng. "Mày chặt chốt tự hủy thì chính mày và toàn bộ đám dân tị nạn sau lưng mày cũng sẽ không còn đường sống! Mày muốn tất cả cùng chết chìm dưới vực sương độc sao?"


"Dân nghèo chúng tôi đã bị dồn vào đường chết rồi!" Hoài Nam cười lạnh, vệt máu khô bên khóe miệng khẽ nhếch lên đầy kiên nghị. "Đất đá sạt lở núi dốc Thiên Đao đang dồn sát sau lưng. Nếu qua cầu mà phải nộp thuế cắt cổ để rồi chết đói ở bờ mới, hoặc bị lính của các người chém chết, thì thà tôi giải phóng sức căng cáp, chôn vùi toàn bộ các người cùng ba xe hàng hóa lậu của Thẩm Vạn xuống đáy vực này!"


Để chứng minh lời nói của mình không phải là lời đe dọa suông, Hoài Nam nén cơn đau xé thịt ở bả vai phải, dùng móc sắt rớm máu ở khuỷu tay cụt trái giật nhẹ then chốt xả xích ra ngoài một phân.


"Kịch!"


Một tiếng giật cơ học khô khốc vang lên từ Tháp neo số 1. Hệ thống tời gỗ sồi rạn nứt kêu răng rắc dữ dội. Sợi cáp gai tuyết chủ lực lấp lánh màu nâu đỏ đột ngột giãn nhẹ lực căng. Mặt cầu treo Phong Khê nhịp số 1 mất đi 5% sức căng, lập tức võng xuống sâu nửa thước, chao lắc mạnh mẽ giữa bão gió.


"A... Cầu sắp sập rồi!"

"Quan lớn làm ơn dừng tay! Đừng bắn hỏa tiễn! Đừng đàn áp nữa!"


Binh lính tuần tiễu biên phòng hoảng loạn tột độ. Họ nhìn xuống vực sương độc cuồn cuộn dâng lên dưới chân, rồi nhìn sợi cáp đang chao lật dữ dội. Sự liều lĩnh của người thợ cụt tay đã tước đi hoàn toàn sự tự tin và binh quyền của Vương Bá. Những gã lính gác bắt đầu lùi lại, hạ khiên sắt xuống, không còn ai dám tuân theo mệnh lệnh đàn áp của gã đội trưởng tham nhũng.


Lôi Hổ đứng bên bệ đá, mặt cắt không còn một giọt máu. Gã nhìn thanh đại đao trong tay mình, rồi nhìn sợi cáp chủ lực đang võng xuống. Gã biết, gã có thể chém chết Trương Thiết hay Đại Sơn, nhưng gã không thể ngăn chặn một người thợ cầu đang treo mình giữa vực sâu giật chốt tự hủy cơ học.


"Vương quan lớn..." Lôi Hổ run rẩy nói, giọng khản đặc. "Chúng ta... chúng ta phải tính toán lại. Thằng cụt này nó điên thật rồi. Nó sẵn sàng chặt cầu để tất cả cùng chết đấy!"


Vương Bá nhìn xuống vực sương độc cuồn cuộn dưới chân, mồ hôi hột chảy ròng ròng trước sự liều lĩnh của người thợ cụt tay.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!