Sương Độc Dâng Trào
Màn sương độc vàng đặc quánh từ đáy vực sâu vạn trượng cuồn cuộn dâng lên, mang theo mùi trứng thối nồng nặc của khí lưu huỳnh đỏ và phốt pho rò rỉ. Dưới tác động tàn nhẫn của axit sương độc, nhịp cầu treo Phong Khê số 1 bắt đầu phát ra những tiếng kêu răng rắc rợn người. Các mắt xích sắt thường cũ kỹ, vốn đã rỉ sét qua trăm năm bỏ hoang, nay tiếp xúc với luồng khí độc đậm đặc liền sủi bọt trắng xóa, loang lổ những vết rỉ đỏ tươi rồi hóa giòn cực nhanh. Trạng thái "Sương đặc ăn mòn (Ăn mòn sắt 12h)" đã chính thức bao phủ toàn bộ huyết lộ di tản.
Trên bệ đá Tháp neo số 1, Hoài Nam quỵ một chân xuống đất, lồng ngực phập phồng thở dốc. Khớp vai phải của anh nhói lên từng đợt đau buốt tận xương tủy do chấn động lệch khớp và rách cơ bả vai từ cú gồng lực giữ tời trước đó. Khuỷu tay cụt trái bọc da hươu dầy rách nát, máu đỏ tươi tuôn xối xả dọc thân chiếc móc sắt rỉ sét, nhỏ xuống nền đá vôi xám xịt. Khóe miệng anh vẫn còn vệt máu khô sẫm do cú cắn chặt dây kéo tải vừa rồi. Thể lực của anh đã chạm ngưỡng kiệt quệ hoàn toàn.
Lão Tiền quỳ rạp bên cạnh, hai tay run rẩy ôm chặt lấy vợ và đứa cháu gái nhỏ vừa được cứu sống từ cõi chết. Gã thợ bện phản bội mười năm trước giờ đây chỉ còn biết khóc nghẹn ngào trong sự hối hận tột cùng. Gã dâng cuốn sổ tay da sờn rách của ông nội Hoài Bắc và tấm bản đồ móng neo ngầm cổ đại lên trước ngực Hoài Nam. Anh nén cơn đau xé thịt ở bả vai, dùng bàn tay phải run rẩy đón lấy di vật, cẩn thận nhét sâu vào bên trong lớp áo khoác da cá chống sương độc để bảo vệ chúng khỏi hơi axit đang ăn mòn không khí.
"Hoài Nam! Sương độc dâng lên quá nhanh!" Đại Sơn gầm lên, dùng tay áo lau đi những giọt mồ hôi lẫn bụi đá trên mặt. "Xích sắt của Tấn Tài đang rã ra như cám rồi! Cứ thế này thì chưa đầy nửa ngày nữa, cả nhịp cầu số 1 sẽ đứt phăng!"
Đúng lúc đó, Tuyết Mai từ phía lối mòn vách đá lao tới. Gương mặt cô bánh mật sạm đen vì muội than lò rèn, chiếc tạp dề da bò loang lổ những vết cháy xém. Cô ôm theo một gùi lớn chứa đầy những chiếc mặt nạ vải dệt nhiều lớp.
"Đeo vào mau!" Tuyết Mai hét lớn, phân phát mặt nạ cho Hoài Nam, Đại Sơn và nhóm phu kéo cáp. "Đây là mặt nạ vải tẩm nước thảo dược do y sư Lý Nguyên và chị dâu Trương Mai bào chế khẩn cấp. Dịch chiết lá cây vách đá sẽ trung hòa độc tính lưu huỳnh loãng, nhưng chỉ có tác dụng tối đa trong vòng hai giờ thôi!"
Hoài Nam áp chiếc mặt nạ ẩm ướt lên mũi miệng. Mùi tinh dầu thảo dược hăng nồng, mát lạnh lập tức xộc vào buồng phổi, làm dịu đi cảm giác bỏng rát rít nghẹt do hơi axit. Anh nhìn xuống vực sâu, nơi màn sương vàng đang cuộn xoắn dữ dội như một con quái thú đang đói mồi.
"Chúng ta không thể dùng xích sắt để thay thế," Hoài Nam khản giọng nói, ánh mắt kiên nghị hướng về phía đội công binh đang hoang mang. "Sắt thường gặp sương độc này sẽ hóa giòn gãy nứt ngay lập tức. Chỉ có sợi gai tuyết cổ đại bện đối xứng quét sáp bảo dưỡng mới chịu nổi axit."
Nghe vậy, A Hải – một thợ bện cáp da thú trong nghiệp đoàn cũ – bước ra phản đối: "Gai tuyết cái gì chứ! Da trâu bện cáp tẩm mỡ của ta mới là dẻo dai nhất! Để ta cho người luồn cáp da trâu qua thay thế!"
Mặc cho lời can ngăn của Hoài Nam, A Hải điên cuồng ra lệnh cho hai phu kéo của mình luồn sợi cáp da trâu tẩm mỡ dầy qua một nhịp lan can phụ để thử nghiệm chịu tải. Thế nhưng, chỉ chưa đầy hai giờ làm việc dưới màn sương độc, lớp mỡ cừu bảo vệ bên ngoài cáp da trâu bị axit lưu huỳnh hòa tan hoàn toàn. Sợi da trâu mất đi lớp màng kỵ nước, lập tức bị sương độc ăn mòn, trương nở rồi mục rã, đứt phăng thành nhiều đoạn rơi thẳng xuống vực sâu trước sự bàng hoàng của A Hải. Bài học vật lý tàn nhẫn đã chứng minh Hoài Nam hoàn toàn đúng.
"A Hải, nhìn thấy chưa?" Hoài Nam lạnh lùng nói. "Lớp mỡ thường không thể chống lại axit sương độc. Chúng ta bắt buộc phải dùng sáp ong rừng Phong Khê và dầu thông đá cổ thụ nấu chảy theo tỷ lệ ba bảy để tạo lớp màng kỵ nước tuyệt đối cho sợi gai tuyết."
Hoài Nam nhìn lên bầu trời thung lũng, nhẩm tính thời gian. Anh nhớ lại "Quy luật đối lưu khí nóng đáy vực" mà trưởng bến đò Giang Thúc từng dạy: cứ sau mỗi mười hai giờ, dòng khí nóng bốc lên từ lòng đất sẽ đẩy sương độc lên cao, tạo ra một khoảng trống không khí sạch tạm thời sát mặt nước trong vòng hai giờ.
"Bính thúc!" Hoài Nam quay sang phía người nấu sáp. "Chuẩn bị lò than khép kín ngay tại hốc đá khuất gió! Đun sôi hỗn hợp sáp ong rừng và dầu thông đá đúng nhiệt độ sủi bọt nhẹ. Chúng ta phải bện và ngâm cáp gai tuyết khẩn cấp để thay thế sợi xích chủ lực trước khi giờ đối lưu kết thúc!"
Bính thúc lập tức hành động. Ngọn lửa lò chưng cất sáp ong bùng lên trong hang đá khô ráo. Mùi nhựa thông đá thơm nồng, hăng hắc lan tỏa, át đi mùi lưu huỳnh chết chóc của sương độc. Những sợi gai tuyết cổ đại trắng phơ, dẻo dai được nhúng ngập vào hỗn hợp sáp dầu nóng bỏng, khi kéo ra có màu nâu đỏ bóng loáng kỵ nước tuyệt đối.
Chiến dịch thay thế cáp chịu lực khẩn cấp bắt đầu dưới sự chỉ huy của Hoài Nam. Anh móc chiếc bình tời quay tay mini do Tuyết Mai chế tạo vào sợi xích sắt rỉ sét đang giãn dài, dùng tay phải quay cần gạt để đu người lơ lửng dọc theo thân cầu chao đảo giữa màn sương vàng đặc quánh.
Một mình cheo leo giữa vực sâu không đáy, Hoài Nam nén cơn đau buốt nhói ở bả vai phải. Anh dùng tay phải rút chiếc dao rọc cáp cán sừng cực sắc bén, bẻ gập đầu xích sắt rỉ sét sắp đứt, rồi khéo léo luồn sợi cáp gai tuyết mới bọc sáp dầu thông qua các lỗ neo đá. Khớp vai phải của anh kêu răng rắc dữ dội, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, nhưng bàn tay phải của anh vẫn chính xác đến từng milimet.
Phía trên bệ đá, Hùng Lực cùng hai mươi phu đá lực lưỡng gồng mình bám chặt lấy cần tời gỗ sồi. Họ phối hợp nhịp nhàng dồn lực lưng vai kéo căng sợi cáp gai tuyết mới theo tiếng búa gõ nhịp ba của Hoài Nam truyền qua sợi dây căng.
"Dô ta! Giữ chặt!" Hùng Lực hét lớn, bắp tay cuồn cuộn nổi đầy gân xanh.
Thời gian trôi qua đầy tàn nhẫn. Sau hai giờ làm việc cực hạn sát mặt sương độc, những chiếc mặt nạ vải tẩm thảo dược bắt đầu hết tác dụng lọc độc. Khí lưu huỳnh đỏ bắt đầu len lỏi vào đường hô hấp. Một nửa đội phu kéo cáp, bao gồm cả A Sáng và A Tối, bắt đầu ho khan dữ dội, khóe miệng rỉ máu đỏ tươi do phổi bị bỏng rát nhẹ bởi hơi axit. Nhưng không một ai buông tay. Họ hiểu rằng sợi cáp này là đường sống duy nhất của gia đình họ.
"Đóng chốt nêm đồng thau chịu lực!" Hoài Nam rống lên qua kẽ răng đầy máu.
Tuyết Mai nhanh nhẹn lao tới, đặt những chiếc chốt nêm đồng thau dẻo chống ăn mòn vào mộng đá vôi Tháp 1. Thạch Đầu vung chiếc búa tạ nặng ba mươi cân, nện những nhát búa đanh thép 'bôm bóp' đóng chặt chốt nêm đồng thau khóa cứng đầu mối cáp gai tuyết mới vào lòng vách đá dựng đứng.
Khi sợi cáp gai tuyết mới được căng lên căng tròn, lấp lánh sắc nâu đỏ của sáp dầu dưới màn sương mù, nhịp cầu Phong Khê số 1 lập tức ổn định trở lại. Biên độ chao lắc giảm rõ rệt dưới bão gió, sức chịu tải của cầu được nâng lên ngưỡng "Tải trọng nhịp gia cố 500 người". Huyết lộ di tản đợt một đã được khôi phục thành công!
Dân làng Phong Khê mừng rỡ khóc òa, bắt đầu trật tự di chuyển giãn cách 3 mét qua cầu theo sự điều phối của đội công binh. Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Ngay tại đầu cầu bờ mới, một hàng rào chắn gỗ thô sơ đã được dựng lên từ lúc nào. Đội trưởng tuần tra biên phòng Vương Bá, mặc bộ giáp sắt sáng bóng có thêu hình hổ hách dịch, cùng hàng chục lính tuần tiễu cầm giáo dài chặn đứng lối đi của dòng người tị nạn. Kế bên hắn là gã đồ tể tham lam Lôi Hổ đang cười lạnh lùng, tay phải quấn băng vải trắng dính máu giắt thanh đại đao khía răng cưa bên hông.
"Tất cả dừng lại!" Vương Bá vung thanh kiếm lệnh mạ vàng có khắc ấn ký của tổng đốc biên cương, giọng nói hách dịch vang lên đầy lạnh lùng. "Toàn bộ dân tị nạn muốn qua cầu Phong Khê di tản sang bờ mới, bắt buộc phải nộp 'thuế di tản' mười đồng bạc mỗi người! Kẻ nào không có tiền, hoặc mang theo hành lý cồng kềnh quá tải, lính tuần tiễu sẽ trục xuất lập tức!"
Tiếng khóc than, phẫn nộ bùng lên dữ dội trong đám đông dân nghèo bị dồn ứ đầu cầu. Họ đã mất sạch nhà cửa tài sản sau sạt lở núi, lấy đâu ra tiền bạc để nộp thuế di tản cắt cổ này? Sự tàn bạo, tham nhũng vô nhân tính của quan binh biên phòng đang đẩy hàng ngàn con người vào ngõ cụt.
Ngay lúc đó, từ phía sau thị trấn Phong Khê cũ, một tiếng rầm trời vỡ vụn vang lên dữ dội. Trận sạt lở núi cực đại từ Đỉnh Thiên Đao đã chính thức khởi phát sớm hơn dự kiến. Hàng vạn khối đất đá khổng lồ đang trượt xuống với tốc độ kinh hoàng, chôn vùi những ngôi nhà sàn cuối cùng của thị trấn và dồn thẳng về phía đầu cầu treo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!