Nhạc nềnDesert6

Tiếng Gọi Của Vách Đá Nứt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm ở biên thùy Phong Khê chưa bao giờ mang sắc trắng thuần khiết. Nó luôn là một thứ dịch lỏng màu xám nhạt, lảng vảng mùi lưu huỳnh rít phổi bốc lên từ đáy vực sâu vạn trượng.


Trong căn nhà sàn gỗ của Hoài Nam nhô ra khỏi vách đá Phong Khê, tiếng gió rít qua khe nứt của những tấm ván thông đá già vang lên như tiếng thở dài của một kẻ sắp lâm chung. Hoài Nam ngồi lặng lẽ trên chiếc bệ gỗ thấp. Anh dùng tay phải kéo chặt dải da hươu dầy, quấn kỹ xung quanh khuỷu tay trái cụt ngủn của mình. Vết cụt đến khuỷu tay – di chứng của một tai nạn đứt cáp kinh hoàng mười năm trước – giờ đây là một khối thịt chai sần, xám ngoét và luôn nhức buốt mỗi khi thời tiết chuyển mùa. Anh dùng răng cắn chặt một đầu dây da, giật mạnh để cố định nút thắt bảo vệ, rồi khẽ thở hắt ra.


Hông anh đeo một cuộn dây gai nhỏ bện chặt, thứ vật tư bất ly thân của một thợ bện cáp. Nhưng thứ quan trọng nhất nằm trong tay phải anh: chiếc búa gõ cáp sừng tê giác. Đó là di vật duy nhất mà cha anh, ông Hoài Trung, để lại trước khi tử nạn dưới vực sương độc mười năm trước. Đầu búa được đẽo gọt từ sừng của một con tê giác đực già, có màu nâu đen bóng loáng, dẻo dai và không hề bị axit của sương độc ăn mòn như sắt thường.


Một chấn động nhẹ đột ngột truyền từ lòng đất lên chân cột nhà sàn. Tiếng gỗ thông đá rên rỉ "két... két" kéo dài bất thường. Hoài Nam khựng lại. Đôi mắt đen kiên nghị của anh nheo lại, nhìn chằm chằm vào chiếc bát nước đặt trên bàn gỗ. Mặt nước không gợn sóng lăn tăn do gió, mà dao động theo những vòng tròn đồng tâm đều đặn.


"Không phải gió thung lũng," Hoài Nam lẩm bẩm, giọng khản đặc vì hơi sương lạnh. "Địa chấn ngầm từ vách Thiên Đao. Nhịp độ này... quá dồn dập."


Anh đứng dậy, dắt chiếc búa sừng tê giác vào thắt lưng da trâu, đẩy cánh cửa gỗ sồi s sờn rách để bước ra ngoài. Gió lạnh ập vào mặt mang theo hơi nước buốt giá. Dưới chân anh, con đường mòn vách đá dẫn đến cầu treo Phong Khê nhịp số 1 dốc ngược, trơn trượt bởi một lớp rêu đá ẩm ướt.


Cây cầu treo Phong Khê cổ xưa hiện ra giữa màn sương mù xám xịt như một bộ xương khổng lồ của một con quái thú tiền sử nằm vắt ngang qua vực thẳm. Những mắt xích sắt chủ lực to bằng bắp tay rỉ sét loang lổ, bám đầy những vảy oxit màu nâu đỏ. Ván sàn cầu bằng gỗ thông đá mục nát nhiều chỗ, để lộ ra khoảng trống nhìn thẳng xuống đáy vực sâu không thấy đáy, nơi sương độc cuồn cuộn như mây ngàn.


Hoài Nam quỳ xuống ngay đầu cầu, nơi xích neo chính găm chặt vào bệ đá tháp neo số 1. Anh tháo dải da hươu bọc khuỷu tay cụt, áp sát phần xương khuỷu tay trần trụi trực tiếp lên mắt xích sắt lạnh ngắt. Tay phải anh nâng chiếc búa gõ cáp sừng tê giác lên, gõ nhẹ vào thân xích.


"Bịch... Bịch..."


Âm thanh vang lên trầm đục, thiếu đi độ vang thanh thoát của kim loại đặc ruột. Kỹ thuật lắng nghe tần số cáp rung này là bí kỹ ba đời của dòng họ Hoài. Khi gõ búa sừng tê giác vào cáp căng, rung động cơ học sẽ truyền dẫn qua kim loại, đi thẳng vào xương khuỷu tay cụt của Hoài Nam, cho phép anh "nghe" thấy cấu trúc bên trong vật liệu mà mắt thường không thể nhìn xuyên qua lớp rỉ sét.


Hoài Nam nhắm nghiền mắt. Trong tâm trí anh hiện lên một sơ đồ rung động hỗn loạn. Những sợi sắt bên trong lõi xích neo đang rên rỉ dưới một lực căng quá tải ngầm. Tiếng rung không đều, đứt quãng và có tần số cực cao.


"Lõi xích đã bị hóa giòn," Hoài Nam thầm nghĩ, trán lấm tấm mồ hôi lạnh dù gió thung lũng đang thổi buốt xương. "Sương độc axit đã thấm sâu vào kẽ nứt từ lâu. Nhưng tại sao lực căng lại đột ngột tăng mạnh thế này? Chân đế móng đá đang dịch chuyển sao?"


Anh dịch chuyển búa gõ, gõ mạnh hơn dọc theo chốt nêm đá vách dựng cố định chân tháp neo.


"Cộc... Cộc... Bộc..."


Tiếng "Bộc" vang lên ở nhịp gõ thứ ba khiến tim Hoài Nam thắt lại. Gõ búa nghe vết nứt ngầm đã cho anh câu trả lời tàn nhẫn nhất: bên trong bệ đá vôi giữ chân tháp neo số 1 đang có một vết nứt rỗng dài ít nhất hai thước, chạy dọc từ đỉnh tháp xuống lòng vách đá dựng đứng.


"Hoài Nam! Ngươi lại làm cái trò gàn dở gì ở đầu cầu thế hả?"


Một giọng nói kiêu ngạo, chói tai vang lên từ phía sau sương mù. Tấn Tài, gã thợ bện cáp trẻ tuổi của Nghiệp đoàn cũ Phong Khê, bước tới cùng ba gã phu kéo cáp vạm vỡ. Tấn Tài mặc áo vải lụa thô sạch sẽ, tay mang găng da mỏng bảo vệ, hông đeo chiếc thước đo bằng đồng thau nạm ngọc lấp lánh – biểu tượng của thợ bện chính quy được triều đình công nhận.


Tấn Tài nhìn cánh tay cụt áp sát vào xích sắt của Hoài Nam, trên mặt lộ rõ vẻ khinh bỉ: "Cả cái thị trấn này đang lo sốt vó vì chấn động từ núi, còn ngươi thì suốt ngày quỳ lạy cái đống rỉ sét này. Nghiệp đoàn đã kiểm tra định kỳ tháng trước, xích sắt chịu tải của cầu Phong Khê vẫn hoạt động hoàn hảo theo đúng sách vở của Bộ Công. Ngươi định giở trò giả thần giả quỷ để kiếm vài đồng bố thí bảo trì của dân làng sao?"


Hoài Nam không đứng dậy. Anh vẫn giữ nguyên tư thế áp sát khuỷu tay vào xích, giọng điệu trầm tĩnh đến lạnh lùng: "Tấn Tài, sách vở của ngươi không dạy ngươi cách lắng nghe tiếng nứt của kim loại khi nó bị axit sương độc gặm nhấm. Chốt neo số 3 của xích chủ lực phía Tây đã rạn nứt lõi trong sâu 3 phân. Móng đá tháp neo số 1 đang bị rỗng chân. Nếu có thêm một đợt chấn động mạnh từ đỉnh Thiên Đao, toàn bộ nhịp cầu số 1 sẽ đứt nổ vỡ vụn."


Tấn Tài cười phá lên đầy chế giễu: "Vết nứt sâu 3 phân? Ngươi nhìn bằng cái tay cụt của ngươi đấy à? Nghiệp đoàn thợ bện Phong Khê ba đời nay chỉ dùng xích sắt nặng mạ chì, chưa từng có tiền lệ đứt gãy không báo trước. Thứ phế vật tàn phế như ngươi, mang vết nhơ làm sập cầu kinh đô của dòng họ Hoài, có tư cách gì chỉ trích kỹ thuật của nghiệp đoàn?"


Hoài Nam nén cơn giận đang cuộn lên trong lồng ngực. Anh biết, vết nhơ sập cầu ba mươi năm trước là nỗi oan khuất lớn nhất của gia tộc anh, thứ đã khiến cha anh phải chết và bản thân anh bị cô lập như một kẻ gàn dở tàn phế. Anh không tranh cãi bằng lời nói suông.


"Ngươi không tin?" Hoài Nam đứng thẳng dậy, tay phải giật mạnh chiếc búa sừng tê giác, gõ mạnh ba nhịp liên tiếp vào mắt xích neo số 3.


"Keng! Keng! Bục!"


Âm thanh cuối cùng nghẹn lại như tiếng xương gãy. Hoài Nam chỉ tay vào kẽ nứt li ti vừa hiển lộ dưới lớp rỉ sét bong tróc: "Nhìn kỹ đi. Lớp chì mạ bên ngoài đã bị axit sương ăn mòn tạo thành bọt khí ngầm. Sắt phế thải pha chì của các ngươi đúc ra chỉ chịu được lực căng tĩnh, gặp chấn động rung động địa chất sẽ hóa giòn lập tức. Đưa tai vào đây mà nghe!"


Tấn Tài khựng lại trước thái độ kiên quyết của Hoài Nam. Gã tiến lại gần, hoài nghi ghé tai sát mắt xích neo. Đúng lúc đó, từ sâu trong lõi sắt phát ra tiếng "tách... tách" nhỏ xíu nhưng sắc lạnh, như tiếng băng nứt dưới hồ nước sâu. Sắc mặt Tấn Tài lập tức chuyển từ đỏ hồng sang trắng bệch.


"Cái này... cái này chỉ là rỉ sét bề mặt thôi!" Tấn Tài cố vớt vát thể diện, giọng run rẩy.


Hoài Nam phớt lờ gã. Anh lập tức quấn lại dải da hươu vào khuỷu tay cụt, lấy cuộn dây gai bảo hộ ở hông ra, cố gắng luồn qua chốt neo phụ để siết chặt đai bảo vệ xích nhằm giảm bớt tải trọng giật cho mắt xích đang rạn nứt. Tuy nhiên, rãnh ren của chốt neo sắt đã bị rỉ sét hóa giòn bít chặt. Hoài Nam dùng hết sức lực của cánh tay phải duy nhất và dùng răng cắn chặt đai da kéo ghì, nhưng do thiếu đi lực giữ của bàn tay trái, chốt nêm đá bất ngờ trượt ren gãy đôi.


Lực giật ngược cực mạnh của sợi cáp phụ dội thẳng vào khuỷu tay cụt của Hoài Nam. Cơn đau buốt nhói như kim châm chạy dọc từ vết thương cũ lên tận bả vai, khiến anh loạng choạng suýt ngã xuống vực sâu sương độc. Khuỷu tay cụt lập tức sưng tấy đỏ rực dưới lớp da hươu.


"Uỳnh!!!"


Một tiếng nổ rền vang dội từ lòng đất vách đá Thiên Đao cắt ngang tất cả. Chấn động địa chất dữ dội bùng phát, mạnh gấp mười lần đợt rung chấn ban sáng. Mặt đất dưới chân họ chao đảo mạnh mẽ, đá dăm từ đỉnh núi rơi xuống rào rào như mưa đá.


Nhịp cầu treo Phong Khê số 1 chao lật điên cuồng biên độ lên tới hơn một mét, các mắt xích sắt chủ lực gào rú kèn kẹt rợn người. Mắt xích neo số 3 mà Hoài Nam vừa chẩn đoán đột ngột nứt toác thêm một khoảng rộng, rỉ sắt bắn ra tung tóe. Tấn Tài và đám phu kéo cáp hoảng loạn ngã nhào ra đất, mặt cắt không còn một giọt máu.


"Địa chấn thứ cấp!" Hoài Nam gầm lên, tay phải bám chặt vào một cột đá neo để giữ thăng bằng. "Chạy mau! Vào quảng trường báo cho trưởng thôn di tản lập tức!"


Cơn địa chấn kéo dài gần hai mươi nhịp thở mới tạm thời lắng xuống, nhưng tiếng rạn nứt trầm đục từ sâu trong lòng núi đá vôi dốc Thiên Đao vẫn tiếp diễn dồn dập, vang lên như tiếng gọi tàn nhẫn của tử thần.


Hoài Nam nén cơn đau buốt xé thịt ở cánh tay cụt sưng tấy, lao nhanh về phía quảng trường Đá Nứt ở trung tâm thị trấn Phong Khê.


Quảng trường lúc này đang hỗn loạn tột độ. Hàng ngàn cư dân Phong Khê, từ những người già ho hen vì hít phải sương độc đến những đứa trẻ khóc thét bám áo mẹ, đang tụ tập xung quanh bệ đá hội họp. Trưởng thôn Lão Lý – cụ già quai nón bạc, lưng hơi còng – đang cố gắng trấn an đám đông cùng các bô lão trong ban quản trị thị trấn.


"Mọi người bình tĩnh! Thiên tai vách đá Thiên Đao trăm năm qua vẫn xảy ra, núi đá vôi sụt lún nhẹ rồi sẽ ổn định thôi!" Lão Lý nói lớn, giọng mệt mỏi.


"Ổn định thế nào được khi nhà tôi vừa bị nứt đôi tường đá!" Một phu đá hét lên.


"Tránh ra! Cho tôi đi qua!" Lôi Hổ, gã đồ tể tham lam dắt theo toán côn đồ bảo kê, đang hung hãn đẩy dạt đám đông để dọn đường cho những chiếc xe thồ chất đầy rương hòm của cải của gã hướng về phía cổng biên phòng.


"Lão Lý! Không có thời gian nữa đâu!" Hoài Nam xông vào giữa quảng trường, giọng vang lên đanh thép cắt ngang mọi tiếng ồn ào. "Phải di tản toàn bộ thị trấn qua cầu treo Phong Khê ngay lập tức! Vụ sạt lở núi dốc Thiên Đao cực đại sắp xảy ra trong vòng vài giờ tới, chứ không phải vài ngày!"


Đám đông lập tức dồn ánh mắt về phía Hoài Nam. Sự hoài nghi, lạnh lùng và khinh bỉ hiển hiện trên gương mặt của những kẻ thủ cựu.


Lôi Hổ khựng lại, vác thanh đại đao khía răng cưa lên vai, cười khẩy: "Di tản qua cầu treo? Ngươi điên rồi hả tên cụt? Cả cái thị trấn này có hàng vạn dân, cầu treo mục nát của dòng họ ngươi chịu được tải trọng bao nhiêu người? Hơn nữa, bỏ lại nhà cửa ruộng vườn để vượt qua vực sương độc đầy cướp núi Thiết Lang sao? Ngươi muốn chúng ta dâng mạng cho cướp à?"


Lão Lý khẽ thở dài, nhìn Hoài Nam đầy ái ngại: Hoài Nam, ta biết ngươi lo lắng cho dân làng. Nhưng di tản toàn bộ thị trấn là việc hệ trọng, liên quan đến tích sản cả đời của hào phú và dân nghèo. Không thể chỉ vì vài đợt rung chấn nhỏ mà bắt mọi người bỏ hoang nhà cửa biên cương."


"Rung chấn nhỏ?" Hoài Nam bước lên bệ đá, tay phải giơ cao một mảnh vỡ kim loại màu đồng thau dính đất cát mà anh vừa nhặt được ở chân dốc sạt lở sáng nay. "Nhìn kỹ đi! Đây là mảnh kíp nổ đồng thau có khắc dấu hiệu quân đội triều đình. Vụ sạt lở núi Thiên Đao không phải thiên tai tự nhiên! Đó là hậu quả của hoạt động nổ mìn khai thác mỏ lậu quy mô lớn của tổng đốc Triệu Nghị sâu trong lòng núi đá vôi. Chúng đã nổ mìn làm rỗng chân địa chất suốt nửa năm qua! Cả sườn núi phía Bắc đang trượt xuống, không có gì cứu vãn được nữa!"


Lời nói của Hoài Nam như một gáo nước lạnh dội vào quảng trường. Sự thật về vụ nổ mìn khai mỏ lậu của Triệu Nghị – bí mật tàn nhẫn của chính quyền biên giới – lần đầu tiên bị vạch trần trước bàn dân thiên hạ. Gương mặt Lão Lý biến sắc, các bô lão xôn xao bàn tán đầy sợ hãi.


"Ngươi ngậm miệng lại!" Vương Bá, Đội trưởng tuần tra biên phòng Phong Khê, cùng năm tên lính canh giáp sắt sáng loáng bất ngờ rẽ đám đông bước vào. Vương Bá tuốt kiếm lệnh mạ vàng, chỉ thẳng vào mặt Hoài Nam: "Tên cụt phản loạn kia! Dám tung tin đồn nhảm bôi nhọ tổng đốc triều đình để kích động bạo loạn sao? Lính đâu, bắt hắn lại cho ta!"


Toán lính biên phòng lập tức tiến áp sát Hoài Nam. Dân làng hoang mang lùi lại, không ai dám đứng ra bảo vệ kẻ cụt tay gàn dở.


Nhưng ngay khi bàn tay của tên lính gác chạm vào vai Hoài Nam, một tiếng gầm rú kinh hoàng, vĩ đại chưa từng có phát ra từ đỉnh Thiên Đao phía Bắc.


Đất trời rung chuyển dữ dội. Mặt đất quảng trường Đá Nứt nứt toác ra thành những khe hở sâu hoắm nuốt chửng những chum nước ngọt dự trữ đặt ven đường. Tiếng rít gào của hàng vạn khối đất đá khổng lồ đang sạt lở dội xuống vách núi vang lên như sấm sét liên hoàn.


Sườn núi phía Bắc dốc Thiên Đao chính thức đổ sập.


Một cơn bão bụi đất đá khổng lồ màu xám đen cuồn cuộn đổ xuống, chôn vùi những ngôi nhà sàn phía rìa thị trấn trong chớp mắt. Tiếng la hét hoảng loạn, tiếng khóc than của hàng ngàn con người vang lên xé lòng.


"Chạy mau! Núi sập thật rồi!" Lôi Hổ hét lên, vứt bỏ cả chiếc xe thồ hành lý nặng nề, cùng đám tay sai điên cuồng tháo chạy về phía cổng con đường bộ độc đạo duy nhất dẫn ra khỏi thung lũng.


Hàng vạn người dân Phong Khê hoảng loạn dẫm đạp lên nhau chạy theo hướng con đường đất bộ bờ Bắc.


"Đừng đi lối đó!" Hoài Nam hét lớn, giọng anh bị tiếng sạt lở núi đá đè bẹp. "Vết nứt địa chất đang lan rộng theo hướng đó!"


Lời cảnh báo của anh hoàn toàn vô vọng trước cơn lũ người đang mất trí vì sợ hãi. Vương Bá cùng toán lính biên phòng cũng điên cuồng thúc ngựa chạy trốn trước, bỏ mặc người dân yếu thế phía sau.


"RẦM!!!"


Một tiếng nổ địa chấn thứ cấp cực đại xé toác không gian.


Mặt đất dưới chân dốc dẫn ra con đường bộ độc đạo bất ngờ nứt toác làm đôi. Vết nứt khổng lồ rộng hơn mười trượng, sâu vạn trượng chạy dọc từ vách đá Thiên Đao thẳng xuống đáy vực sương độc, cắt đôi hoàn toàn con đường thoát hiểm đường bộ duy nhất của thị trấn Phong Khê.


Dòng người chạy trốn khựng lại sát mép vực nứt mới xuất hiện. Phía sau họ, đất đá lở từ đỉnh Thiên Đao vẫn đang từ từ trượt xuống, chôn vùi từng dãy nhà sàn gỗ của thị trấn biên thùy. Trước mặt họ là vực sâu vạn trượng đầy sương độc xám xịt vừa nứt ra, hoàn toàn cô lập Phong Khê với thế giới bên ngoài.


Hàng vạn con người Phong Khê đứng bên bờ vực nứt, tuyệt vọng nhìn màn sương độc đang từ từ dâng cao từ đáy khe nứt mới xé rách lòng đất.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!