Nhạc nềnRetroRPG_Battle

Khói Độc Amoniac

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mùi hắc nồng nặc của khí Amoniac xộc thẳng vào mũi Trịnh Kim Long, báo hiệu cái chết ngạt cận kề nếu họ không di chuyển lập tức.


Từ phía cuối hành lang dẫn vào Khu vệ sinh Khoang E, quầng lửa cam rực từ một quả bom xăng tự chế của tù nhân bạo loạn vừa ném trúng kho hóa chất tẩy rửa phụ. Sức nóng kinh hoàng làm nứt toác các bình chứa Amoniac công nghiệp hóa lỏng sát trần hành lang. Khí Amoniac ($NH_3$) thoát ra ngoài, lập tức ngậm nước bão ẩm ướt, hóa thành một làn khói độc màu vàng nhạt nồng nặc, cuồn cuộn tràn vào phòng tắm tập thể.


Làn khói độc đến đâu, tiếng rít buốt của các thớ thịt bị ăn mòn vang lên đến đó. Amoniac là một bazơ mạnh, khi tiếp xúc với màng ẩm trên cơ thể người như mắt, mũi, và cuống họng, nó lập tức phản ứng tạo thành Amoni hydroxit ($NH_4OH$) có tính kiềm cực mạnh, tàn phá tế bào và gây bỏng hóa chất nghiêm trọng.


“Khịt... khục...”


Trương Thế Vinh, gã cựu kế toán trưởng đang nằm trên băng ca dã chiến, đột ngột co giật mạnh. Cơn sốt nhiễm trùng chưa dứt nay cộng thêm luồng khí độc xộc vào phổi khiến gã ho ra những vệt máu tươi, hai tay cào cấu điên cuồng vào cổ họng để tìm kiếm dưỡng khí. Chiếc hộp titan bảo mật chứa ổ cứng hai tỷ đô-la suýt chút nữa tuột khỏi vòng tay yếu ớt của gã.


“Che mũi lại! Nước ngập không lọc được Amoniac đâu!” Bác sĩ Hoài An hét lên, giọng cô lạc đi giữa tiếng gầm rú của siêu bão cấp mười một đang nện rầm rập vào vỏ thép tàu ngục bên ngoài. Cô nhanh chóng dùng một vạt áo blouse trắng thấm đẫm nước bẩn dưới sàn để bịt mũi cho Vinh, nhưng làn khói độc vẫn nhanh chóng thấm qua vách vải ẩm, làm mắt cô đỏ ngầu và chảy nước mắt giàn giụa.


Tân binh Lê Minh ho sặc sụa, hai tay run rẩy đỡ lấy Nguyễn Văn Khải đang hôn mê. “Anh Long... chúng ta kẹt rồi! Lối hành lang chính bị lửa và khói chặn hoàn toàn. Khí này... nó đang đốt cháy phổi em!”


Trịnh Kim Long quỳ sụp dưới dòng nước ngập gần đầu gối. Cơn đau co giật từ bả vai trái bùng phát dữ dội sau khi thuốc Morphine quân y hết tác dụng. Vết rách cơ sâu ở bả vai trái bục chỉ hoàn toàn, máu tươi rỉ ra xối xả, nhuộm đỏ cả vệt nước bẩn dưới chân anh. Cơn sốt Trauma Shock nhẹ làm tầm nhìn của Long nhòe đi, loang lổ những vệt đỏ u uất. Tai phải anh vang lên tiếng ù ù kéo dài như tiếng còi tàu.


Long cắn chặt răng vào miếng cao su gác ca giắt ở cổ áo, siết chặt tay phải vào thân đèn pin Maglite 4D móp méo. Anh biết mình không được phép gục ngã tại đây. Lời hứa bảo vệ nhân chứng Trương Thế Vinh để vạch trần kẻ phản bội Bùi Tiến Dũng vẫn đang rực cháy trong lồng ngực anh.


“Hoài An! Trong túi cứu thương của cô có dấm ăn hay dung dịch axit nhẹ nào không?” Long gằn giọng hỏi, từng lời nói ra đều khiến cuống họng anh bỏng rát.


Hoài An khựng lại một giây, trí thông minh của một bác sĩ quân y lập tức hoạt động. “Không có dấm... nhưng trong phòng nghỉ lính gác ca đêm sát bên cạnh có một chai dấm ăn của Huy dùng để nấu mì! Tôi nhớ nó để ở tủ bếp phụ!”


“Minh! Giữ chặt Khải và Vinh nằm sát sàn nước!” Long ra lệnh dứt khoát. “Amoniac có khối lượng mol là mười bảy, nhẹ hơn không khí rất nhiều. Nó sẽ tích tụ sát trần hành lang trước khi chìm xuống. Nằm sát sàn nước là cách duy nhất để kéo dài thời gian thở!”


Long gồng toàn bộ sức tàn của chân phải, dùng tay phải bám vào vách thép rỉ sét để đứng dậy. Anh mượn độ dốc mười độ của sàn tàu đang nghiêng, trượt nhanh về phía phòng nghỉ lính gác ca đêm nằm cạnh khu vệ sinh.


Khói độc màu vàng nhạt đã giăng kín tầm nhìn trên một mét sáu. Long áp dụng Sức bền Khí độc (Gas Tolerance Threshold), chủ động nhịn thở hoàn toàn, hạ nhịp tim xuống mức tối thiểu dưới sáu mươi nhịp một phút để giảm tiêu hao oxy của tế bào não. Anh di chuyển hoàn toàn trong bóng tối bằng kỹ thuật trinh sát đặc nhiệm, tay phải sờ dọc theo các sườn thép chịu lực của vách ngăn kép.


Đẩy tung cánh cửa gỗ bọc thép của phòng nghỉ đang cháy sém, khói đen carbon trộn lẫn Amoniac xộc ra như một con quái vật. Long không màng đến luồng nhiệt nóng rực đang đốt cháy da mặt. Anh lao thẳng đến tủ bếp phụ đổ sụp dưới sàn. Tay phải anh quờ quạng trong đống bát đĩa vỡ, và cuối cùng, ngón tay anh chạm vào thân chai nhựa tròn chứa dung dịch dấm trắng ($CH_3COOH$).


Long chộp lấy chai dấm, xoay người chạy ngược trở lại khu vệ sinh. Thời gian nhịn thở của anh đã chạm ngưỡng tám mươi giây. Lồng ngực anh căng chặt như muốn nổ tung, các mạch máu trên thái dương giật lên thình thịch.


Khi Long trở lại, Hoài An và Minh đã nằm rạp dưới sàn nước bẩn lạnh buốt, mặt áp sát vào mực nước dâng để tìm kiếm từng ngụm không khí ít ỏi chưa bị nhiễm độc.


“Đây!” Long đổ sập xuống bên cạnh họ, ném chai dấm cho Hoài An.


Hoài An nhanh như chớp dùng kéo y tế cắt phăng chiếc ga trải giường bằng vải thô sạch giắt trên băng ca dã chiến thành bốn mảnh lớn. Cô dốc ngược chai dấm trắng, đổ đẫm dung dịch axit axetic năm phần trăm lên các mảnh vải.


“Đeo vào!” Hoài An áp mảnh vải sũng dấm lên mũi Vinh, rồi tự đeo cho mình và đưa cho Minh, Long.


Khi Long áp mảnh vải tẩm dấm lên mũi, một phản ứng hóa học dã chiến lập tức xảy ra ngay trên màng vải ẩm. Khí Amoniac bazơ mạnh khi đi qua màng vải tẩm axit axetic yếu bị trung hòa hoàn toàn, tạo thành muối Amoni axetat ($CH_3COONH_4$) trung tính và vô hại đối với đường hô hấp. Mùi hắc nồng nặc biến mất, thay vào đó là vị chua gắt của dấm xộc thẳng vào phế quản, giúp phổi của Long hoạt động trở lại.


Đây chính là Mặt nạ phòng độc y tế tự chế—giao thức cách ly khí độc dã chiến duy nhất cứu mạng họ trong gang tấc.


Trương Thế Vinh dần tỉnh lại sau cơn co thắt phổi. Gã thở dốc qua màng gạc tẩm dấm, đôi mắt cận thị dày cộp nhòe nước nhìn chằm chằm vào Long. Trong cơn sảng sốt, gã run rẩy bám chặt lấy cánh tay phải của Long, giọng nói lắp bắp đứt quãng qua lớp vải:


“Anh... anh Long... Tôi không vô dụng... Trước khi mất điện... tôi đã kịp giải mã được một phân đoạn tập tin nén trong ổ cứng... Chiếc xe tải... vụ tai nạn ba năm trước tại Hải Phòng...”


Thân hình Long đột ngột đông cứng. Sợi dây chuyền thép quân sự luồn chiếc nhẫn cưới bạc trên cổ anh như thắt chặt lại.


“Mày nói cái gì?” Giọng Long trầm xuống, lạnh lẽo và đáng sợ hơn cả tiếng gầm rú của siêu bão bên ngoài vỏ tàu.


“Chiếc xe tải đâm chết vợ con anh... Thục Quyên và Mỹ An...” Vinh ho sặc sụa, nước mắt chảy dài. “Hồ sơ thanh toán ngầm của Viper... có một khoản chi phí dọn dẹp thực địa... gửi cho một công ty vận tải vỏ bọc... Người ký duyệt lệnh chi... chính là Phó Cục trưởng Bùi Tiến Dũng... Hắn muốn bịt đầu mối vụ án tham nhũng biên giới mà anh đang điều tra... Vợ con anh... là do hắn giết...”


Uỳnh!


Một tiếng sét cực lớn đánh thẳng vào tháp radar của tàu ngục bên ngoài, ánh chớp trắng xóa lọt qua khe cửa sập, rọi thẳng vào gương mặt đang biến dạng vì phẫn nộ của Trịnh Kim Long.


Thế giới xung quanh anh như sụp đổ hoàn toàn. Cơn đau bả vai trái biến mất. Cả cơ thể anh chỉ còn lại một khoảng trống lạnh lẽo, vô tận của sự hận thù. Hình ảnh Thục Quyên nằm bất động dưới gầm xe tải trong cơn mưa tầm tã, và bím tóc đuôi sừng của bé Mỹ An sũng máu trên đường nhựa ba năm trước ùa về như một cơn lốc xoáy tàn sát tâm trí anh.


Hội chứng rối loạn căng thẳng sau sang chấn (PTSD) bùng phát cực hạn. Long bị tê cứng cơ hoàn toàn. Tay phải anh siết chặt thân đèn pin Maglite đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, phát ra tiếng kêu răng rắc. Anh không nghe thấy tiếng khóc của Vinh, không nghe thấy tiếng gầm của bão. Anh chỉ thấy một màu đỏ ngầu của máu.


“Long! Nhìn tôi này! Trịnh Kim Long!”


Hoài An lao tới, hai tay cô ôm chặt lấy hai bên má của Long, ép anh phải nhìn thẳng vào mắt cô. Đôi mắt cương nghị, lạnh lùng của nữ bác sĩ dã chiến như một mỏ neo kéo anh ra khỏi vực sâu ký ức.


“Hít vào bốn giây... nín thở bốn giây... thở ra bốn giây... Thực hiện ngay cho tôi!” Hoài An gầm lên, giọng nói sắc bén như một lệnh truyền quân y. “Con gái anh, bé Mỹ Linh, vẫn đang nằm viện chờ anh ở đất liền! Anh gục ngã ở đây thì ai bảo vệ nó? Ai đòi lại công lý cho Quyên và Mỹ An?”


Luồng dưỡng khí chua gắt từ mặt nạ dấm ăn xộc vào phổi, kết hợp với kỹ thuật thở hộp 4-4-4 của chuyên gia tâm lý Vũ Thanh Hà giúp nhịp tim của Long từ một trăm sáu mươi lần phút hạ dần xuống. Tiêu cự đôi mắt anh lấy lại sự sắc lạnh như dao cạo.


Long gật đầu nhẹ, gạt tay Hoài An ra. Sự hận thù không biến mất, nó chỉ được anh nén chặt vào tận sâu trong xương tủy, biến thành một ý chí sắt đá, lạnh lùng của một chiến binh đặc nhiệm không còn sợ cái chết.


“Tôi ổn,” Long trầm giọng. “Chúng ta phải đi ngay. Khói Amoniac đang dâng cao hơn rồi.”


Long cúi xuống, dùng tay phải dứt khoát bế xốc Trương Thế Vinh đặt lên bả vai phải lành lặn của mình. Anh giắt khẩu Remington 870 ca trực vào thắt lưng, tay phải bám chặt vào các sườn thép dốc đứng để giữ thăng bằng.


“Lối hành lang chính bị lửa chặn, lối thoát hiểm đứng bị Kiên khóa chết từ bên ngoài,” Long phân tích nhanh địa hình khi đứng khom người dưới làn khói độc. “Lối thoát duy nhất của chúng ta lúc này là Trục thông gió đứng nằm ở cuối hành lang kỹ thuật Khoang E.”


“Trục thông gió?” Lê Minh lo lắng nhìn Khải đang hôn mê trên vai mình. “Nhưng lối đó dốc đứng, chúng ta làm sao leo lên được với hai người bị thương?”


“Leo đứng còn hơn bị thiêu sống và ngạt độc ở đây,” Long dứt khoát. “Minh, đi sát sau tôi. Hoài An, bám chặt vào đai lưng của tôi để không bị lạc trong khói.”


Nhóm người sống sót bắt đầu cuộc di chuyển mạo hiểm bò sát sàn thép ngập nước bẩn. Nước biển buốt giá từ vụ rò rỉ Ballast Tank số 3 đã dâng lên sát hông khi họ nằm rạp xuống. Cái lạnh cắt da thịt của biển sâu Vực Sâu Đen cộng hưởng với hơi độc Amoniac tạo nên một địa ngục trần gian thực sự dưới khoang đáy.


Long đi tiên phong, dùng tay phải và hai chân để bò trượt trên sàn thép nghiêng mười độ đầy dầu mỡ trơn trượt. Mỗi bước di chuyển đứng đứng, bả vai trái bị trật khớp cũ lại nhói lên như có hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua khớp xương. Máu tươi rỉ ra liên tục, thấm qua tấm áo giáp Kevlar sờn cũ, nhưng Long không hề phát ra một tiếng rên rỉ. Anh chỉ tập trung vào từng nhịp thở chua gắt qua lớp gạc dấm.


Phía sau, Lê Minh cắn răng chịu đựng, hai đầu gối dẫm xối xả xuống nước bẩn để kéo theo thân hình của Khải. Hoài An bám sát gót Long, một tay giữ chặt nẹp vai cho anh, tay còn lại che chắn cho Vinh không bị va đập vào các cạnh thép sắc nhọn dọc vách hành lang.


“Khụ... khụ...”


Mảnh vải tẩm dấm của Minh bất ngờ bị tuột do anh vấp phải một mảnh kính vỡ dưới nước. Khí Amoniac lập tức tràn vào mũi cậu tân binh trẻ tuổi, gây bỏng rát mắt dữ dội. Minh ho loạn xạ, mất phương hướng và suýt chút nữa buông xuôi Khải xuống dòng nước ngập.


Long lập tức quay người lại. Tay phải anh chộp lấy gáy áo Minh, giật mạnh cậu nằm rạp xuống nước bẩn sát sàn, rồi dùng tay phải ép chặt mảnh vải tẩm dấm trở lại mũi Minh.


“Nhắm mắt lại! Di chuyển bằng cách sờ theo đai lưng của tôi!” Long hét lớn qua lớp mặt nạ dã chiến.


Sự dứt khoát của Long giúp Minh lấy lại bình tĩnh. Cậu nheo đôi mắt đỏ ngầu chảy nước mắt giàn giụa, tiếp tục bò theo quán tính lực kéo của Long.


Sau năm phút đấu trí nghẹt thở với tử thần hóa chất, nhóm của Long đã tiếp cận được cửa chớp sắt của Trục thông gió đứng nằm sát trần cuối hành lang kỹ thuật. Làn khói độc Amoniac màu vàng nhạt tại đây đã dày đặc, chỉ còn lại khoảng trống mười phân sát mặt nước dâng là chưa bị nhiễm độc hoàn toàn. Chai dấm ăn của họ cũng đã cạn kiệt, các màng lọc dã chiến bắt đầu có dấu hiệu quá tải khi muối amoni axetat bão hòa.


Long dùng tay phải giật mạnh chiếc Đèn pin Maglite 4D móp méo, dùng chuôi thép có khía nhọn nện liên tiếp ba nhát cực mạnh vào chốt khóa rỉ sét của cửa lưới thông gió.


Keng! Keng! Rắc!


Cánh cửa chớp sắt vỡ nát, đổ sụp xuống dòng nước ngập, để lộ ra một giếng đứng tối tăm, sâu thẳm chạy dọc thân tàu lên các khoang phía trên. Luồng không khí lạnh buốt từ bão biển bên ngoài theo đường ống dội xuống, tạm thời thổi bay làn khói độc Amoniac xung quanh miệng giếng.


“Vào ngay! Minh lên trước, Hoài An hỗ trợ đỡ Khải từ phía dưới!” Long ra lệnh khẩn cấp.


Minh nhanh chóng bám vào các bậc thang thép hàn chìm dọc vách giếng đứng để leo lên, dùng dây đai cảnh phục kéo theo Khải. Hoài An leo sát phía sau để giữ chân cho Khải không bị rơi tự do.


Long là người bọc hậu cuối cùng. Anh cõng Vinh trên vai phải, tay phải bám chặt vào bậc thang sắt rỉ sét để kéo cả hai người di chuyển đứng lên trên.


Ngay khi thân hình Long vừa lọt hoàn toàn vào trong lòng Trục thông gió đứng dốc đứng, cách mặt nước ngập Khoang E khoảng ba mét, một dị biến kinh hoàng xảy ra.


Do nguồn điện phụ dự phòng của máy phát điện Khoang D chập chờn kích hoạt lại từ xa do hệ thống tự động quét mạng nội bộ, tiếng động cơ cơ khí khổng lồ đột ngột rú lên ken két ngay phía trên đầu họ.


Cánh quạt hút gió khổng lồ bằng thép tấm dày, đường kính hai mét nằm ở khúc cua kỹ thuật của trục thông gió đứng đứng, vốn đang đứng yên rỉ sét, bất ngờ quay trở lại.


U u u u—!


Tiếng rít gió kinh hoàng gầm rú trong không gian hẹp đứng. Những lưỡi dao thép khổng lồ bắt đầu xoay tròn với tốc độ chóng mặt, xé rách màn sương ẩm ướt, tạo ra một luồng gió hút cực mạnh đe dọa chém đứt cơ thể của bất kỳ ai dám bước qua nếu họ di chuyển sai nhịp.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!