Nước Tràn Đáy Tàu
Cạch. Tiếng cơ học đanh thép của khẩu Remington 870 vừa dứt, âm thanh nạp đạn của một chiến binh thực thụ vang vọng trong không gian ngột ngạt của kho súng thiết giáp Khoang E. Trịnh Kim Long siết chặt báng gỗ sồi sờn cũ bằng bàn tay phải duy nhất còn lực vịn. Luồng sát khí lạnh lẽo từ cơ thể anh dường như đóng băng cả làn khói đen khét lẹt đang cuồn cuộn tràn vào từ phía trạm y tế bị phóng hỏa.
Nhưng con tàu ngục Ocean Fortress không cho phép họ có một giây thở phào.
Một tiếng rít vặn xoắn khổng lồ từ sâu dưới đáy tàu đột ngột dội lên, dữ dội đến mức khiến toàn bộ khung thép của kho súng rung bần bật. Cú lắc lư cực mạnh khiến sàn tàu nghiêng hẳn một góc mười độ. Nguyễn Văn Khải, cậu lính gác trẻ vừa được giải cứu, mất thăng bằng đổ sụp xuống vũng nước rỉ sét dưới sàn, rên rỉ đau đớn khi vết thương ở ngón tay gãy lìa bị va đập.
"Nước... nước đang tràn vào!" Lê Minh hét lên, giọng lạc đi vì hoảng loạn. Cậu chĩa chiếc đèn pin tuần tra xuống chân.
Dưới sàn thép dốc nghiêng, dòng nước biển lạnh buốt, đục ngầu bùn than và rỉ sét từ phía mũi tàu đang cuồn cuộn tràn qua khe cửa sập, dâng nhanh đến mắt cá chân của cả nhóm. Cái lạnh của biển sâu Vực Sâu Đen lập tức len lỏi qua lớp giày da cảnh phục, buốt nhói như hàng ngàn cây kim châm.
Long nheo mắt nhìn dòng nước chảy xiết. Bản năng đặc nhiệm chống bạo động trong anh lập tức kích hoạt. Đây không phải là một vụ rò rỉ thông thường dọc đường ống thải. Tiếng u uất, ầm ầm của áp lực nước khổng lồ vang lên từ vách ngăn phía trước chính là dấu hiệu của một thảm họa vật lý tàn khốc: Vụ ngập lụt Ballast Tank số 3. Sóng bão cấp mười một bên ngoài đã đánh vỡ một mảng vỏ thép sát mũi tàu, biến bể chứa nước dằn tàu khổng lồ thành một họng nước tử thần đang nuốt chửng khoang đáy.
"Bình tĩnh!" Giọng Long trầm thấp, vang lên như tiếng chuông đồng giữa tiếng gầm rú của bão biển và dòng nước dâng. "Hoài An, xé chăn màn trong kho súng ra, nhét chặt vào khe cửa sập để hạn chế dòng chảy. Minh, hỗ trợ Khải đứng dậy bám vào giá súng chịu lực."
Nữ bác sĩ Hoài An không một lời thừa thãi. Sự lạnh lùng chuyên nghiệp của một bác sĩ nhà tù dã chiến giúp cô hành động ngay lập tức. Cô giật phăng những tấm bạt phủ súng bằng vải bố dày, nhúng sũng vào dòng nước lạnh rồi dùng chân đạp chặt, chèn kín khe hở của cánh cửa thép để giảm bớt tốc độ tràn của nước lũ.
Trong lúc đó, Long bước sát về phía vách ngăn đôi ngăn cách kho súng và Ballast Tank số 3. Anh rút chiếc dao găm tactical bọc titan đen tước được từ xác tên sát thủ trước đó, dùng tay phải gồng lực rạch một vạch mốc nằm ngang lên lớp sơn rỉ sét của vách thép, ngay sát mép nước đang dâng.
Anh lôi chiếc La bàn quân sự của Đại tá Trần Hùng ra khỏi túi ngực, bấm nút mở nắp đồng. Chiếc la bàn cơ học không phụ thuộc vào dòng điện của tàu, kim nam châm vẫn chỉ chính xác hướng bắc dù con tàu đang chao đảo dữ dội. Long nhìn vào mặt đồng hồ cơ học, khóa chặt mắt vào vạch mốc vừa rạch và bắt đầu đếm nhịp giây.
Đây là Phương pháp Đo lường Rò rỉ Nước—một kỹ thuật sinh tồn hàng hải cổ điển mà anh được truyền dạy từ những người thợ đóng tàu kỳ cựu. Bằng cách quan sát tốc độ dâng của mực nước so với một vạch mốc cố định trong một khoảng thời gian nhất định, anh có thể tính toán chính xác thời điểm áp lực thủy lực vượt ngưỡng chịu đựng của vách ngăn kép.
Một phút trôi qua. Mực nước đã vượt qua vạch rạch của Long đúng một xăng-ti-mét rưỡi.
Long nhắm mắt nhẩm tính. Chiều cao của khoang E là hai mét tư. Áp lực nước từ Ballast Tank số 3 đang tăng theo hàm số mũ khi bão biển tiếp tục dội sóng lớn vào mũi tàu.
"Vách ngăn thép chịu lực này sẽ sụp đổ hoàn toàn trong vòng ba mươi phút nữa do áp lực nước vượt ngưỡng chịu đựng," Long mở mắt, giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ. "Nếu chúng ta không thoát khỏi Khoang E trước thời điểm đó, toàn bộ khu vực này sẽ biến thành một túi khí nén bị ngập lụt hoàn toàn. Không ai có thể sống sót."
Nghe đến đó, Trương Thế Vinh—gã cựu kế toán trưởng đang nằm co quắp trên sàn nước lạnh—bất ngờ rướn người dậy. Gương mặt gã tái mét không còn một giọt máu, đôi môi run rẩy lập cập. Gã dùng cả hai tay ôm chặt lấy chiếc ổ cứng di động bọc titan chống nước sát vào ngực trái, như thể đó là mỏ neo duy nhất giữ mạng sống của gã.
"Chúng... chúng ta phải chạy lên tầng trên!" Vinh gào lên, giọng khản đặc vì sốt cao và sợ hãi. "Tôi không thể chết ở đây! Long, anh đã hứa bảo vệ tôi! Cái ổ cứng này... bản chất thực sự của chiếc ổ cứng này... nó không chỉ là chứng cứ tham nhũng! Nó là chìa khóa kích hoạt ví lạnh chứa hai tỷ đô quỹ đen của Viper tại Đông Nam Á! Bùi Tiến Dũng và nghiệp đoàn Viper sẽ không để bất kỳ ai trong chúng ta sống sót nếu chúng thu hồi được nó!"
Lời thú nhận của Vinh như một phát súng nổ bên tai nhóm người sống sót. Hai tỷ đô-la Mỹ. Con số khổng lồ ấy giải thích cho sự tàn bạo điên cuồng của cuộc bạo loạn này. Đó không phải là một vụ nổi loạn tự phát, mà là một chiến dịch thanh trừng dã chiến được tài trợ bởi một thế lực quốc tế khổng lồ, phối hợp với sự phản bội tối cao của Bùi Tiến Dũng từ đất liền.
"Ngậm miệng lại và bám sát vào tôi," Long gằn giọng, ánh mắt anh sắc lẹm khiến Vinh lập tức im bặt. "Dù là hai tỷ đô hay hai chục tỷ, muốn tiêu nó thì trước hết phải giữ được cái mạng rách của ông đã."
Long cúi xuống định nhấc bổng Vinh lên vai phải để di chuyển. Nhưng ngay khi anh vừa gập người, một cơn đau tột cùng bùng phát dữ dội từ bả vai trái lệch khớp cũ.
Ngưỡng Quá tải Vai trái (Shoulder Impairment) bị kích hoạt thô bạo do dầm nước biển lạnh buốt dâng cao. Cái lạnh thấu xương của nước lũ làm các sợi cơ bả vai bị rách co thắt mạnh, chèn ép trực diện vào bó dây thần kinh cột sống. Vết thương cũ bục chỉ rỉ máu đỏ tươi xối xả, thấm đẫm qua lớp áo sờn rách và chảy dài xuống sàn nước lạnh.
Cùng lúc đó, Long rơi vào Trạng thái Sốc chấn thương (Trauma Shock). Nhãn quang của anh đột ngột bị nhòe mờ loang lổ sắc đỏ của máu, tai phải nghe tiếng ù ù kéo dài như tiếng còi tàu viễn dương. Đầu gối anh khuỵu xuống, toàn thân lảo đảo sát sàn tàu đang nghiêng mười độ.
"Anh Long!" Lê Minh lao tới, dùng bả vai đỡ lấy thân hình hộ pháp của Long trước khi anh ngã sấp xuống dòng nước lũ.
"Lùi lại..." Long gầm nhẹ qua kẽ răng siết chặt, mồ hôi lạnh vã ra hòa lẫn với nước bão trên trán. Anh khóa cứng khớp cơ hàm, chủ động cắn chặt răng vào miếng cao su gác ca giắt ở cổ áo để ngăn chặn phản xạ co giật của cơ thể.
Anh bắt đầu thực hiện Kỹ thuật thở hộp 4-4-4 (Box Breathing) học từ chuyên gia tâm lý Vũ Thanh Hà để khống chế cơn sốc chấn thương. Hít vào bốn giây. Nín thở bốn giây. Thở ra bốn giây. Nhịp tim đang tăng vọt lên một trăm sáu mươi lần của anh dần dần hạ xuống dưới chín mươi nhịp. Tiếng ù tai giảm dần, tiêu cự của đôi mắt sắc lạnh dần lấy lại sự tập trung.
"Chúng ta không thể đi lối hành lang chính nữa," Hoài An nói sau khi kiểm tra vết thương vai của Long. Cô dùng gạc sạch quấn siết chặt bả vai trái của anh để cầm máu tạm thời. "Tàn quân Hắc Nha đang dồn về phía đó. Lối đi tắt qua trục thông gió đứng là cơ hội duy nhất, nhưng nó bị chặn bởi một tấm thép sập nặng từ trần kho súng."
Long gật đầu lạnh lùng. Anh bước tới trước tấm thép sập nặng gần năm mươi ký đang chắn ngang lối thoát hiểm phụ. Anh thử gồng sức cánh tay phải bám chặt mép thép, định mượn lực tay trái bọc lót để nâng tấm thép lên.
Nhưng ngay khi cánh tay trái vừa chạm vào tấm thép, một luồng đau đớn nhói buốt truyền thẳng lên đại não khiến cánh tay trái của anh run rẩy dữ dội, các ngón tay hoàn toàn mất cảm giác bám nắm. Khớp vai trái bị liệt lực hoàn toàn do chấn thương quá tải. Thử nghiệm nâng vật nặng thất bại hoàn toàn dưới giới hạn thể chất tàn phế.
"Không thể nâng được," Long buông tay phải, hơi thở dốc dồn dập. "Khớp vai trái của tao không chịu được lực kéo đứng nữa. Chúng ta phải đổi hướng di chuyển."
"Nhưng còn con đường nào khác?" Minh lo lắng nhìn dòng nước biển đã dâng cao qua mắt cá chân, ngập đến bắp chân của cả nhóm.
Long liếc nhìn chiếc la bàn bọc đồng, xác định hướng nghiêng mười độ của con tàu. "Khu vệ sinh Khoang E. Lối thoát duy nhất dẫn vòng qua vách ngăn đôi để thông lên Khoang D nằm ở góc cuối của khu vệ sinh tập thể."
Hoài An biến sắc. "Khu vệ sinh Khoang E ngập nước bẩn rỉ sét và chất thải công nghiệp. Vết thương vai của anh và vết thương chân của Minh nếu ngấm thứ nước đó sẽ bị nhiễm trùng hoại tử trong vòng vài giờ!"
"Không đi thì chết chìm tại đây trong ba mươi phút nữa," Long lạnh lùng ngắt lời. "Bọc chặt vết thương bằng nilon bảo hộ súng. Chúng ta xuất phát ngay lập tức."
Minh và Hoài An nhanh chóng dùng các túi nilon chống nước bọc kín vết thương vai của Long và đùi của Minh. Long dùng tay phải nhấc khẩu Remington 870 tỳ chặt báng súng vào bên vai phải khỏe mạnh, một mình đi tiên phong dẫn dắt cả nhóm bước ra khỏi kho súng bọc thép.
Cửa kho súng vừa mở, dòng nước lũ lạnh buốt ào ạt tràn vào dữ dội hơn. Nhóm người sống sót phải dẫm chân bước đi trong dòng nước bẩn lạnh buốt ngập gần đến đầu gối. Không gian hành lang tối đen hoàn toàn do mất điện, chỉ còn lại luồng sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin Maglite móp méo trên tay phải của Long quét qua các vách thép rỉ sét.
Tiếng kim loại vặn xoắn gầm rú dữ dội từ phía Ballast Tank số 3 vang lên liên tục, báo hiệu cấu trúc chịu lực chính của con tàu đang chìm dần dưới đáy đại dương. Mỗi bước đi của họ là một cuộc chạy đua nghẹt thở với thời gian và dòng nước biển đang dâng cao không ngừng.
Khi họ vừa tiếp cận cửa ngõ của Khu vệ sinh Khoang E, ánh đèn pin của Long chợt quét qua một bóng đen khổng lồ đang đứng im lặng trong bóng tối của phòng tắm tập thể ngập nước bẩn rỉ sét.
Tiếng sắt đặc kéo lê rèn rẹt trên sàn thép vang lên rợn người, át cả tiếng gió bão gầm rú bên ngoài.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!