Nhạc nềnRetroRPG_Battle

Trạm Y Tế Đẫm Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn co giật của Trương Thế Vinh mỗi lúc một dữ dội hơn trên sàn thép lạnh ngắt của Khoang D. Dưới ánh sáng đỏ lòm, nhấp nháy theo từng nhịp chập chờn của hệ thống điện khẩn cấp, gương mặt gã cựu kế toán trưởng tái mét, hai mắt trợn ngược, bọt mép sủi ra thành những vệt trắng xóa hòa vào làn nước bẩn dầm bão. Vết rách sâu hoắm ở bả vai trái của gã—hậu quả từ nhát chém tàn độc dưới khoang đáy—đã sưng tấy lên như một quả mận chín nẫu, rỉ ra thứ dịch mủ vàng nhạt lẫn máu tươi có mùi hôi hám của thịt thối rữa. Sepsis—nhiễm trùng huyết cấp tính do nước biển bẩn xâm nhập vào đường máu đang đẩy gã nhân chứng duy nhất vào cửa tử.


Lê Minh quỳ sụp bên cạnh gã, hai bàn tay run rẩy không biết phải bám víu vào đâu. Cậu lính gác trẻ hai mươi hai tuổi khóc không thành tiếng, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt bám đầy muội than đen kịt sau vụ thảm sát ở trạm gác số tư. Cái chết bi tráng của Đại úy Trần Văn Tám vẫn còn hiển hiện như một vết dao găm thẳng vào tâm trí cậu.


"Anh Long... cậu ấy sắp chết rồi..." Giọng Minh nghẹn lại, lạc đi giữa tiếng gầm rú kinh hoàng của siêu bão cấp mười một đang nện những cú đấm nghìn tấn vào vỏ thép của con tàu ngục Ocean Fortress. "Không có điện, không có cứu hộ... chúng ta phải làm sao đây?"


Trịnh Kim Long không đáp. Anh đứng sừng sững như một pho tượng thép rỉ sét sát cánh cửa áp lực nặng hai tấn vừa được đóng sập. Cánh tay trái của anh buông thõng vô lực bên sườn, bả vai trái lệch hẳn đi do Ngưỡng Quá tải Vai trái (Shoulder Impairment) đang bị thử thách đến cực hạn. Vết sẹo mổ cũ từ phát đạn bắn lén của Bùi Tiến Dũng năm xưa trong chiến dịch 'Bão Sa Mạc' đang co giật liên hồi, bục cơ chảy máu rỉ đỏ tươi qua lớp áo sờn rách và tấm Áo giáp Kevlar cũ kỹ giấu bên trong. Cơn đau nhói buốt truyền thẳng lên đại não như những luồng điện cao thế, làm cơ thể anh run lên từng đợt nhẹ. Nhưng đôi mắt của cựu đội trưởng đặc nhiệm chống khủng bố vẫn lạnh lùng, tĩnh lặng như mặt nước giếng sâu.


Anh cúi xuống, dùng tay phải duy nhất bế xốc Trương Thế Vinh lên bả vai phải khỏe mạnh của mình, chừa hoàn toàn bên vai trái phế tích để tránh trật khớp hoàn toàn.


"Master Key," Long gằn giọng qua kẽ răng đang siết chặt, đưa chùm chìa khóa đồng thau của Tám cho Minh. "Giữ chặt lấy. Theo sát tao. Trạm y tế tầng đáy nằm ngay khúc cua hành lang kỹ thuật phía trước. Ở đó có kháng sinh đặc trị."


"Nhưng... nhưng Hắc Nha..." Minh run rẩy đứng dậy, tay siết chặt khẩu súng bắn đinh hơi tự chế—vũ khí thô sơ duy nhất còn áp suất khí nén.


"Cửa áp lực đã khóa chết Khoang E. Tàn quân của Đao muốn lên đây phải đi đường vòng qua giếng thang hàng ít nhất mười lăm phút. Chúng ta có mười phút để tìm Amoxicillin," Long ra lệnh bằng giọng trầm thấp đầy uy lực, dập tắt mọi sự hoảng loạn của cậu lính trẻ.


Họ đột phá vào hành lang kỹ thuật Khoang D. Không gian ở đây ngột ngạt và dốc nghiêng mười độ do con tàu đang bị nghiêng mạn dưới sức đánh của sóng dữ Vực Sâu Đen. Trần nhà thấp lè tè rỉ nước liên tục, những sợi dây cáp điện đứt tóe tia lửa chập chờn tạo nên những bóng ma loang lổ trên vách thép rỉ sét. Long cắn răng chịu đựng cơn đau thấu xương ở bả vai trái, bước đi dứt khoát bằng phản xạ đặc nhiệm. Mỗi bước chân của anh dẫm lên làn nước ngập đến mắt cá chân đều chuẩn xác, giữ thăng bằng hoàn hảo cho gã nhân chứng đang hôn mê trên vai.


Khi tiếp cận cửa kính khung thép của Trạm y tế tầng đáy, Long lập tức ra hiệu cho Minh dừng lại. Anh áp sát thân người vào vách thép cách điện, kích hoạt Phản xạ Nhìn đêm (Night-vision Adaptation). Đồng tử giãn nở tối đa trong bóng tối, rọi qua tấm kính mờ bám đầy hơi nước của phòng y tế.


Bên trong không hề tối hoàn toàn. Ánh sáng vàng vọt từ một chiếc đèn pin dã chiến đặt ngược trên bàn mổ rọi lên những vách tường bọc thép loang lổ vết máu.


Và một cảnh tượng nghẹt thở hiện ra.


Bác sĩ Hoài An—nữ bác sĩ nhà tù ba mươi tuổi—đang bị khống chế sát góc tường bọc gỗ của tủ thuốc. Mái tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng của cô xộc xệch, chiếc áo blouse trắng loang lổ những vệt máu tươi của các quản ngục bị thương ca trực đêm. Cổ họng thanh tú của cô đang bị đè chặt bởi lưỡi dao rựa sắc bén, dài sáu mươi xăng-ti-mét của gã đao phủ biến thái Lý Sẹo.


Lý Sẹo đứng đó với dáng người loắt choắt, mắt lé xảo quyệt co giật liên hồi, khuôn mặt đầy vết sẹo bỏng lớn co quắp lại vì cơn thèm thuốc giảm đau Morphine kích thích. Tay phải gã siết chặt chuôi rựa rỉ sét, tay trái cầm chiếc kìm sắt gỉ liên tục đập mạnh vào cánh cửa tủ thuốc bảo mật bằng thép tấm.


"Mở ra! Con khốn!" Lý Sẹo gào lên điên cuồng, giọng gã khàn đặc, méo mó qua kẽ răng vẩu. "Mở khóa mật mã tủ Morphine ra cho tao! Bằng không tao rạch nát khuôn mặt xinh đẹp này của mày! Tao biết tụi quản ngục ca đêm giấu thuốc giảm đau liều cao trong này!"


Hoài An vẫn đứng yên, gương mặt thanh tú cực kỳ cương nghị dưới áp lực sinh tử. Ánh mắt cô lạnh lùng nhìn gã đao phủ, không hề có một tia sợ hãi bản năng của một nạn nhân thông thường. Cô biết rõ, nếu giao ra Morphine, gã điên phê thuốc này sẽ lập tức cắt cổ cô để bịt đầu mối.


"Khóa mật mã độc lập với điện lưới toàn tàu," giọng Hoài An lạnh lùng, đều đặn đến đáng sợ. "Tao không có quyền truy cập cấp cao. Mày có giết tao thì cái tủ thép này cũng không mở ra đâu."


"Mày gạt tao!" Lý Sẹo điên cuồng ấn mạnh lưỡi rựa sát vào da cổ Hoài An, một vệt máu đỏ tươi bắt đầu rỉ ra chảy xuống ngực áo cô.


Phía ngoài cửa kính, Lê Minh hoảng loạn tột độ. Cậu giơ khẩu súng ngắn K54 rỗng đạn lên, định lao vào nhưng hai bàn tay run rẩy dữ dội đến mức không thể giữ vững hồng tâm qua tấm kính mờ. Thấy vậy, Long dùng bàn tay phải rắn chắc giữ chặt lấy hông Minh, kéo cậu lùi lại.


"Bình tĩnh, Minh," Long thì thầm sát tai cậu lính gác trẻ, giọng anh trầm ấm và đều đặn như một chiếc máy đếm nhịp quân sự. "Súng của mày không còn đạn. Tiếng kính vỡ sẽ kích động hắn ra tay sát hại cô ấy ngay lập tức. Nhìn khẩu súng bắn đinh hơi đeo hông của mày đi."


Minh nhìn xuống khẩu súng bắn đinh công nghiệp được Quỷ Lùn cải tiến, bình khí nén áp suất một trăm hai mươi PSI vẫn còn đầy ba mươi phần trăm dung lượng.


"Nghe này," Long tiếp tục chỉ dẫn chiến thuật bằng giọng nói trầm tĩnh. "Tao sẽ bước vào tay không để thu hút sự chú ý của hắn. Áp dụng Quy tắc Đàm phán Con tin Dưới họng súng (Hostage Negotiation). Tao sẽ di chuyển chân để tạo một góc khuất tầm nhìn một trăm hai mươi độ cho mày bên ngoài cửa kính thông gió phía bên trái. Khi tao ra hiệu bằng cách nháy đèn pin Maglite một nhịp khẩn cấp, mày phải nín thở hoàn toàn, tỳ súng bắn đinh vào khe thông gió và bắn thẳng vào mu bàn tay phải cầm dao của hắn. Hiểu chưa?"


Minh nuốt nước bọt khan, nhìn vào đôi mắt xám lạnh lùng nhưng đầy sự tin cậy của Long. Cậu gật đầu mạnh, cố siết chặt cơ đùi để ngăn cơn run rẩy.


Long đặt nhẹ Trương Thế Vinh nằm khuất sau vách thép hành lang cách điện, rồi chậm rãi bước tới, dùng tay phải đẩy nhẹ cánh cửa kính của phòng y tế.


Két.


Tiếng bản lề rỉ sét rít lên khô khốc lập tức thu hút sự chú ý của Lý Sẹo. Gã đao phủ giật nảy mình, xoay nửa thân người lại, tay vẫn ghì chặt lưỡi rựa sát cổ Hoài An, mắt lé trợn trừng nhìn về phía cửa.


"Đứng yên! Thằng chó nào đó?" Lý Sẹo hét lên hoảng hốt.


Long chậm rãi bước vào phòng, hai tay giơ cao ngang ngực biểu thị vô hại. Chiếc đèn pin Maglite 4D nặng một ký được anh kẹp chặt dưới nách phải, hướng nòng đèn xuống sàn. Khuôn mặt anh lạnh lùng, vô cảm dưới ánh sáng vàng nhạt chập chờn.


"Lý Sẹo. Nhìn tao đi," Long cất giọng trầm thấp, đều đặn. Tông giọng của anh giữ một tần số rung động cực kỳ ổn định, không hề có một chút dao động hay đe dọa. Đây là kỹ thuật đàm phán tối mật của cục chống khủng bố—sử dụng giọng nói để làm dịu sóng não và kích hoạt phản xạ lắng nghe vô điều kiện của tội phạm đang bị kích động mạnh.


"Phế nhân Trịnh?" Lý Sẹo nhận ra khuôn mặt lầm lì của gã quản ngục phế tích Khoang E, gã bật cười man dại nhưng tay vẫn không hề buông lỏng lưỡi rựa. "Ha ha! Thằng què vai trái! Mày chưa chết dưới tay đại ca Đao sao? Mày mò vào đây làm gì? Muốn xin thuốc giảm đau cho cái vai phế của mày hả?"


"Tao có thứ mày muốn, Sẹo," Long bước chéo chân phải một góc mười lăm độ cực kỳ chậm rãi, dịch chuyển thân người bọc giáp của mình chắn giữa tầm nhìn của Sẹo và ô kính thông gió phía bên trái phòng. "Mày muốn Morphine giảm đau. Tao có Chìa khóa vạn năng cơ học (Master Key) của Đại úy Tám. Chiếc chìa khóa này mở được chốt cơ dự phòng lắp chìm bên dưới tủ thuốc bảo mật kia."


Long dùng tay phải từ từ rút chùm chìa khóa đồng thau ra khỏi túi quần, giơ lên trước mặt gã đao phủ. Những chiếc chìa khóa va vào nhau phát ra tiếng kêu lanh lảnh, thu hút hoàn toàn sự chú ý của gã nghiện.


"Đưa đây! Đưa cho tao!" Mắt Lý Sẹo sáng rực lên sự tham lam điên cuồng. Gã rướn người về phía trước, lưỡi rựa hơi giãn ra khỏi cổ Hoài An khoảng vài mi-li-mét.


"Tao sẽ giao chìa khóa cho mày," Long tiếp tục nói bằng giọng đều đặn, chân phải anh lại nhích thêm năm xăng-ti-mét, hoàn thiện góc khuất hoàn hảo cho Lê Minh bên ngoài cửa sổ. "Nhưng mày phải thả bác sĩ ra. Mày biết luật nhà tù di động này rồi. Nếu bác sĩ chết, hệ thống tự động phong tỏa Khoang D sẽ kích hoạt khóa chết toàn bộ các cửa thoát hiểm đứng đứng lên cabin chỉ huy. Mày sẽ bị kẹt lại đây và chìm cùng con tàu ngục này dưới đáy Vực Sâu Đen."


Lời nói của Long đánh thẳng vào nỗi sợ sinh tồn lớn nhất của Lý Sẹo. Bộ não phê thuốc của gã bắt đầu hoạt động chậm lại, cố gắng phân tích thông tin kỹ thuật mà Long vừa đưa ra. Sự tập trung của gã vào việc khống chế Hoài An bị sụt giảm nghiêm trọng.


Ngay khoảnh khắc đó, Long dùng ngón cái tay phải bấm nhẹ công tắc đèn Maglite dưới nách.


Xoẹt!


Một luồng sáng xanh cực mạnh nháy lên một nhịp duy nhất rọi thẳng xuống sàn thép ngập nước.


Bên ngoài ô kính thông gió, Lê Minh nín thở hoàn toàn. Cậu tỳ chặt họng khẩu súng bắn đinh hơi tự chế vào khe hở, khóa chặt tầm ngắm vào mu bàn tay phải xương xẩu đang cầm rựa của Lý Sẹo. Cơn run rẩy biến mất, thay vào đó là sự tập trung cao độ của một người lính vừa được thức tỉnh danh dự.


Minh bóp cò cơ học.


*PHẬP! UỲNH!*


Tiếng áp suất khí nén một trăm hai mươi PSI bộc phát cực mạnh vang lên khô khốc. Một chiếc đinh thép công nghiệp dài tám xăng-ti-mét xé gió lao đi với tốc độ kinh hoàng xuyên qua ô thông gió.


"Á!!!"


Một tiếng thét gào đau đớn tột cùng xé toạc không gian phòng y tế dã chiến. Chiếc đinh thép dài tám phân găm xuyên qua mu bàn tay phải của Lý Sẹo, phá hủy hoàn toàn các khớp xương ngón tay và găm chặt bàn tay gã cùng chuôi dao rựa dính cứng ngắc vào vách tường bọc gỗ chịu lực phía sau.


Thanh dao rựa tuột khỏi tay gã, rơi xuống sàn thép ngập nước vang lên một tiếng *xoảng* lớn.


Lý Sẹo giãy giụa điên cuồng như một con thú bị dính bẫy kẹp sắt, máu tươi phun ra xối xả dọc theo vách gỗ rỉ sét. Nhưng chiếc đinh thép công nghiệp chịu lực quá cứng, ghim chặt gã không thể nhúc nhích.


Ngay khoảnh khắc chiếc đinh vừa găm vào vách, Long đã hành động với tốc độ phi thường của một cựu đặc nhiệm CQB. Anh vứt bỏ đèn pin Maglite, lao vút về phía trước bằng chân phải trụ chắc, tay phải vung lên đập mạnh một cú đấm chấn động bằng cùi chỏ vào vùng thái dương trái của Lý Sẹo.


Bốp!


Cú va chạm vật lý cực mạnh khiến đầu gã đao phủ đập vào vách gỗ, gã trợn mắt rồi đổ sụp xuống ngất xỉu ngay tại chỗ, thân người treo lơ lửng trên chiếc đinh găm tay.


Long nhanh tay đỡ lấy Hoài An kéo lùi về phía sau, bảo vệ cô hoàn toàn khỏi vệt máu văng.


"Cô không sao chứ, bác sĩ?" Long hỏi, giọng anh đã lấy lại sự lạnh lùng thường nhật.


Hoài An thở dốc nhẹ, tay đưa lên che vệt xước nhỏ rỉ máu ở cổ. Cô ngước nhìn Long, ánh mắt sắc sảo đầy kinh ngạc trước kỹ năng chiến đấu và đàm phán áp đảo của gã quản ngục phế tích mà cô từng nghe đồng nghiệp khinh miệt.


"Tao không sao," Hoài An lấy lại sự lạnh lùng chuyên nghiệp của một bác sĩ quân y cũ. Cô nhìn ra cửa kính, nơi Lê Minh đang lảo đảo bước vào với khẩu súng bắn đinh hơi bốc khói nhẹ. "Đòn bắn đinh tốt lắm, lính mới. Bình khí nén tiêu hao mất ba mươi phần trăm áp suất rồi đấy."


"Bác sĩ... cứu... cứu Vinh với..." Minh thở hổn hển, chỉ tay về phía hành lang tối đen.


Long nhanh chóng bế xốc Trương Thế Vinh vào phòng, đặt gã nằm lên chiếc bàn mổ dã chiến bằng thép không gỉ giữa phòng. Hoài An lập tức lao tới, dùng đôi bàn tay thon dài nhưng cực kỳ vững vàng của mình cắt toạc lớp áo tù nhân sũng nước bão của Vinh.


"Sepsis cấp tính," Hoài An gằn giọng khi nhìn thấy vết chém sưng phù đỏ rực trên vai Vinh. "Cậu ấy bị nhiễm trùng máu do vi khuẩn nước biển bẩn xâm nhập. Nhịp tim đã vọt lên một trăm sáu mươi lần một phút. Nếu không tiêm kháng sinh liều cao ngay lập tức, cậu ấy sẽ bị suy đa tạng và ngưng tim trong vòng mười lăm phút nữa."


Cô quay sang tủ thuốc bảo mật, dùng tay gõ nhanh mã số cơ học độc lập: *0-9-1-2*.


Cạch.


Cánh cửa thép mở ra. Hoài An nhanh chóng lấy ra một hộp thủy tinh chứa các ống bột trắng và dung dịch pha tiêm—*Kháng sinh đặc trị Amoxicillin nồng độ cao*.


"Giữ chặt gã cho tao, Long!" Hoài An ra lệnh, tay bẻ gãy ống thủy tinh pha thuốc với tốc độ cực nhanh.


Long dùng bàn tay phải rắn chắc của mình đè chặt hai vai của Vinh xuống bàn mổ, nén cơn đau buốt thấu xương ở bả vai trái của chính mình. Vinh co giật điên cuồng, miệng gào thét những tiếng vô nghĩa trong cơn mê sảng tột độ.


Hoài An đâm mạnh mũi kim tiêm vào tĩnh mạch cổ của Vinh, từ từ đẩy pít-tông đưa liều kháng sinh đặc trị Amoxicillin nồng độ cao thẳng vào dòng máu đang bị nhiễm độc của gã cựu kế toán.


"Xong rồi," Hoài An thở phào nhẹ nhõm, rút mũi kim ra. "Thuốc sẽ ức chế vi khuẩn trong vòng mười hai tiếng tới. Nhưng cậu ấy cần được giữ ấm và cách ly khỏi nước bẩn."


Cô nhìn sang bả vai trái đang rỉ máu xối xả qua lớp áo sờn rách của Long. Ánh mắt cô nheo lại.


"Còn cái vai của mày thì sao, quản ngục?" Hoài An hỏi, giọng cô dịu đi một chút. "Vết sẹo mổ cũ bị bục cơ hoàn toàn rồi. Mày đang chịu đựng cơn sốc chấn thương (Trauma Shock) cấp độ một đấy."


"Tao tự lo được," Long trầm giọng, tay phải siết chặt chiếc la bàn bọc đồng của Trần Hùng đeo trên cổ để tìm kiếm mỏ neo tinh thần.


Nhưng niềm vui cứu sống nhân chứng ngắn chẳng tày gang.


Từ phía hành lang Khoang D bên ngoài, tiếng còi báo động chập chờn bỗng rít lên một âm thanh tần số cao chói tai vang dội khắp các vách ngăn thép rỉ sét.


Uỳnh! Uỳnh!


Tiếng bước chân dồn dập dẫm nước xối xả vang lên từ hai đầu hành lang kỹ thuật. Tiếng rựa sắt rít rền rẹt vào vách thép rỉ sét báo hiệu tàn quân của băng Hắc Nha đã phát hiện ra lối thoát của nhóm Long và đang dồn về hướng trạm y tế dã chiến này.


"Chúng tới rồi!" Minh hoảng sợ hét lên, tay siết chặt khẩu súng bắn đinh rỗng áp suất.


Chưa dừng lại ở đó, một tiếng *xoảng* lớn vang lên khi một chai thủy tinh chứa đầy xăng dầm bão bị ném thẳng vào cánh cửa kính của trạm y tế.


Bùng!


Ngọn lửa cam rực rỡ bùng phát dữ dội ngay trước lối vào, khói đen cuồn cuộn bắt đầu tràn qua các khe hở của cửa phòng y tế dã chiến phụ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!