Nhạc nềnRetroRPG_Battle

Phòng Tuyến Trạm Gác Số 4

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rựa sắt rít rền rẹt dọc vách hành lang thép ngay bên ngoài cánh cửa phòng giam E5.


Âm thanh ghê rợn đó như những nhát búa gõ thẳng vào dây thần kinh đang căng như dây đàn của ba con người bên trong buồng biệt giam tối tăm. Mùi khói khét lẹt từ sảnh sinh hoạt chung bị phóng hỏa bắt đầu cuồn cuộn tràn vào qua khe cửa, mang theo thứ muội than đen kịt và luồng không khí nóng bức, ngột ngạt đến xé phổi. Con tàu ngục khổng lồ Ocean Fortress lại hứng chịu một cú thúc cực mạnh từ một con sóng bão cấp 11 ngoài đại dương, nghiêng hẳn sang mạn trái mười độ. Nước biển lạnh buốt dưới sàn thép dâng lên, tràn qua mắt cá chân, mang theo lớp dầu máy đen ngòm và những mẩu rác rưởi trôi nổi lập lờ.


Lý Sẹo đứng đó, ngay giữa làn khói độc vàng nhạt của khí Amoniac đang rò rỉ từ kho hóa chất gần đó. Khuôn mặt gã co quắp lại bởi vết sẹo bỏng lớn bên má trái, nụ cười méo mó tàn nhẫn lộ ra dưới ánh lửa bập bùng của thanh đuốc tự chế trên tay. Đằng sau gã, năm sáu tên đao phủ của băng Hắc Nha lăm lăm những thanh dao rựa mài từ lá thép nhíp xe tải, ánh mắt chúng đỏ ngầu sự khát máu và phấn khích điên cuồng.


"Phế nhân Trịnh!" Giọng Lý Sẹo rít lên qua kẽ răng vẩu, khàn đặc và đầy sự chế giễu. "Tao biết mày đang trốn trong đó với thằng kế toán. Khôn hồn thì nộp mạng ra đây, tao sẽ cho mày một nhát ngọt ngào. Bằng không, tao đổ xăng thiêu sống cả lũ tụi mày như lũ chuột cống!"


Bên trong phòng giam, Trương Thế Vinh hoàn toàn sụp đổ. Gã cựu kế toán trưởng của Viper quỳ thụp xuống nước, hai tay ôm chặt lấy chiếc hộp xách tay bọc titan chống nước sát ngực trái, hàm răng va vào nhau lập cập phát ra những tiếng kêu vô nghĩa. Lê Minh, cậu tân binh quản ngục trẻ tuổi, dù đã kiềm chế được nỗi sợ sau khi đọc cuốn sổ tay hối lộ, nhưng đôi bàn tay vẫn không tự chủ được mà run rẩy dữ dội khi siết chặt báng khẩu súng ngắn K54 rỗng đạn.


"Anh Long... chúng có xăng thật đấy," Minh thì thầm, giọng nghẹn lại vì ngạt khói. "Hành lang hẹp thế này, nếu chúng phóng hỏa, chúng ta không có đường lui."


Trịnh Kim Long đứng yên lặng trong bóng tối của góc phòng giam biệt lập. Cánh tay trái của anh buông thõng vô lực bên sườn, bả vai phế tích nhói lên từng cơn đau buốt thấu xương tủy do vết rách cơ nhẹ khi nãy bị ngấm nước biển lạnh. Ngưỡng Quá tải Vai trái (Shoulder Impairment) đang bị thử thách đến cực hạn. Anh biết, nếu gồng lực quá bốn mươi ký bằng cánh tay này, toàn bộ khớp vai sẽ bị chèn ép dây thần kinh gây liệt lực hoàn toàn.


Nhưng bộ não của cựu đội trưởng đặc nhiệm chống khủng bạo vẫn hoạt động với sự lạnh lùng và kỷ luật thép của một chiến binh. Anh quan sát địa hình. Hành lang biệt giam E5 cực kỳ hẹp, chỉ rộng chưa đầy một mét hai. Đây là không gian hoàn hảo cho lối đánh CQB (Close Quarters Battle). Số lượng đông đảo của đối phương sẽ bị triệt tiêu hoàn toàn nếu chúng không thể tràn vào cùng một lúc.


"Minh, giữ chặt Vinh ở góc tường cách điện," Long ra lệnh bằng giọng trầm thấp, khàn đặc nhưng chứa đựng một uy lực không thể bàn cãi. "Không được để chiếc ổ cứng dính nước."


Long đưa tay phải ra sau thắt lưng, siết chặt thân nhôm hàng không siêu cứng của chiếc Đèn pin kim loại Maglite 4D nặng một ký. Anh không rút khẩu súng ngắn Makarov cũ tước được từ Sát. Tiếng nổ súng trong không gian hẹp và kín này sẽ làm màng nhĩ của cả nhóm bị tổn thương vĩnh viễn, đồng thời ánh chớp lửa nòng súng sẽ làm hỏng Phản xạ Nhìn đêm (Night-vision Adaptation) mà anh đang tận dụng tối đa.


"Lên đi tụi bây! Phá cửa!" Tiếng Lý Sẹo gào lên ngoài hành lang.


Tên đao phủ tiên phong của Hắc Nha vung rựa, cúi đầu lao qua ngưỡng cửa bọc thép của buồng giam E5.


Ngay khoảnh khắc nửa thân người của hắn vừa lọt qua khoảng tối, Long hành động. Không một tiếng động thừa, anh bước chéo chân phải một góc bốn mươi lăm độ, áp sát vào sườn góc khuất tầm nhìn của đối thủ. Tay phải anh vung lên, bấm nút công tắc cao su trên thân đèn pin.


Xoẹt!


Luồng sáng cực đại một ngàn lumens phát ra từ đầu đèn Maglite quét thẳng vào võng mạc của tên tù nhân ở cự ly chưa đầy ba mươi xăng-ti-mét. Trong bóng tối hoàn toàn của buồng giam mất điện, luồng sáng đột ngột này không khác gì một cú đấm ánh sáng cực mạnh, phá hủy hoàn toàn khả năng điều tiết của đồng tử đối phương.


"Á! Mắt tao!" Tên tù nhân hét lên một tiếng đau đớn, hai tay buông lỏng cán dao rựa để che mặt.


Long không để hắn có cơ hội lùi lại. Anh xoay cổ tay phải, dùng phần chuôi đèn bằng thép có khía nhọn đập thẳng một Cú đánh chấn động bằng đuôi đèn pin vào vùng xương quai xanh của đối thủ.


Bốp!


Tiếng xương quai xanh gãy rắc giòn giã vang lên khô khốc. Tên tù nhân đổ sụp xuống sàn thép ngập nước như một bao cát rách. Long nhanh như chớp dùng chân phải móc lấy thanh rựa tự chế của hắn vừa rơi ra, dùng mũi giày gạt mạnh nó về phía sau lưng Minh.


Tên thứ hai lao vào ngay sau đó, lưỡi rựa vung ngang một góc rộng hòng chém đứt ngang hông Long. Lực vung mạnh đến mức xé gió rít lên rợn người. Long áp dụng Kỹ năng Phán đoán Đường đạn và quỹ đạo cận chiến, anh quan sát cử động bả vai của đối thủ trước khi lưỡi dao kịp chạm tới. Anh chủ động đổ người sát sàn thép nghiêng mười độ, mượn làn nước trơn trượt để trượt dài nửa thân người về phía sau.


Lưỡi rựa của tên tù nhân chém sượt qua khoảng không ngay phía trên ngực Long, va mạnh vào vách thép phòng giam bắn ra những tia lửa đỏ chói tai.


Ngay trong tư thế nằm nghiêng sát sàn, Long trụ chắc chân phải, tung một Cú sút cản phá khớp gối bằng gót giày bảo hộ nặng nề vào thẳng chính diện xương bánh chè chân trái của đối thủ.


Rắc!


Khớp gối của tên tù nhân bị bẻ ngược hướng hoàn toàn dưới lực đạp bộc phát cực mạnh. Hắn gào lên thảm thiết, đổ sụp xuống nước dầm bão. Long chống tay phải bật dậy với tốc độ phi thường của một cựu đặc nhiệm, tay phải luồn dưới nách đối thủ, xoay mạnh ngược chiều khớp xương bả vai của hắn.


Một tiếng 'khục' lớn vang lên. Đòn bẻ khớp vai triệt hạ nhanh được Long thực hiện hoàn hảo bằng một tay phải duy nhất trong vòng chưa đầy hai giây, vô hiệu hóa hoàn toàn khả năng chiến đấu của tên thứ hai mà không cần tốn một viên đạn.


Lý Sẹo đứng ngoài hành lang nhìn thấy hai tên đàn em sừng sỏ nhất bị triệt hạ chớp nhoáng trong bóng tối thì bắt đầu hoảng loạn. Gã nhìn thấy Long sừng sững bước ra khỏi phòng giam, toàn thân sũng nước bão loang lổ vết máu, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo rọi thẳng về phía mình dưới ánh đèn đỏ khẩn cấp chập chờn.


"Mẹ kiếp! Thằng quỷ này không phải người!" Lý Sẹo gào lên, tay vung đuốc lửa ném thẳng vào phòng giam, đồng thời quay đầu bỏ chạy trối chết cùng đám đàn em còn lại.


Thanh đuốc rơi xuống nước tắt ngúm, nhưng làn khói đen cuồn cuộn từ sảnh ngoài đã bắt đầu tràn ngập hành lang biệt giam. Long quay lại, nắm lấy cổ áo của Trương Thế Vinh kéo đứng dậy.


"Đi! Hướng trạm gác số 4!" Long quát lớn.


Minh dìu một bên vai của Vinh, bám sát sau lưng Long. Họ chạy dọc theo hành lang thép Khoang E dốc đứng nghiêng mười độ. Nước biển lạnh buốt dâng lên ngày một nhanh, sóng bão va đập rầm rầm vào vỏ tàu bên ngoài nghe như những tiếng sấm gầm rú dưới đáy đại dương. Tiếng kim loại vặn xoắn gầm rú ghê rợn từ các vách ngăn rỉ sét dội lại liên tục, báo hiệu cấu trúc chịu lực của khoang đáy đang bị tàn phá nghiêm trọng.


Long vừa chạy vừa dùng tay phải giữ chặt bả vai trái đang nhói lên từng cơn đau co giật thấu xương. Vết rách cơ bả vai do phát đạn sượt khi nãy đã bục chỉ, máu rỉ đỏ tươi thấm đẫm qua lớp cảnh phục sờn cũ và lớp Áo giáp Kevlar giấu bên trong. Anh phải áp dụng Kỹ thuật Sơ cứu Dã chiến Một tay, dùng răng cắn chặt một đầu cuộn băng gạc y tế nhặt được từ phòng trực ban, tay phải quấn nhanh vòng qua bả vai trái để siết chặt cầm máu tạm thời.


"Long... anh không sao chứ?" Minh lo lắng hỏi khi thấy Long loạng choạng.


"Tập trung nhìn phía trước!" Long gằn giọng qua kẽ răng đang cắn chặt băng gạc. "Đao đang tập hợp lực lượng ở sảnh trung tâm. Chúng ta phải dùng Chiến thuật 'Chia để trị' Đội hình (Divide & Conquer) để vượt qua các chốt chặn của chúng."


Khi tiến sát đến khu vực giao cắt giữa hành lang biệt giam và lối dẫn lên trạm gác số 4, Long phát hiện một toán tuần tra Hắc Nha gồm bốn tên đang rà soát các phòng giam phụ. Anh lập tức ra hiệu cho Minh và Vinh trốn vào bóng tối của một hốc kỹ thuật chứa cáp điện.


Long nhặt một mẩu sắt rỉ dưới sàn, dùng lực cổ tay phải ném mạnh về phía buồng giam chung E1 đối diện góc hành lang.


Coong! Coong!


Tiếng kim loại va chạm lanh lảnh vang vọng dọc vách thép. Toán tuần tra Hắc Nha lập tức bị đánh lạc hướng, chúng vung rựa lao về phía buồng E1.


"Chạy!" Long thì thầm.


Nhân lúc đối phương quay lưng lại, Long dẫn dắt nhóm vượt qua khúc cua quyết định, tiến thẳng về phía cuối hành lang Khoang E.


Trước mắt họ hiện ra Trạm gác số 4 – điểm thắt nút cổ chai duy nhất ngăn cách giữa Khoang E (khoang đáy) và Khoang D (tầng trên). Đây là một cấu trúc bọc thép dày kiên cố, chính giữa là cánh cửa sập áp lực nặng hai tấn hoạt động bằng hệ thống thủy lực độc lập. Cánh cửa hiện đang mở hé một khoảng rộng khoảng một mét, đủ để một người cúi khom người lọt qua.


Ngay sát bệ điều khiển cơ học của trạm gác, một bóng người đang quỳ sụp dưới sàn thép ngập nước.


Đó là Trần Văn Tám.


Quản ngục ca đêm năm mươi hai tuổi, người đồng nghiệp trung thực duy nhất không nhận tiền hối lộ của Viper, đang ôm lấy đùi phải bị chém một nhát sâu hoắm rỉ máu đỏ tươi ra làn nước bẩn. Khuôn mặt khắc khổ đầy nếp nhăn của ông xám ngoét vì mất máu, nhưng hai bàn tay đầy vết chai sạn vẫn đang bám chặt lấy tay quay cơ học bằng thép rỉ sét – hệ thống Giao thức Đóng cửa Áp lực Bằng tay (Manual Hydraulic).


"Anh Tám!" Minh hét lên, định lao tới đỡ ông dậy.


"Đừng qua đây!" Tám gào lên, giọng khàn đặc vì kiệt sức. "Long... đưa thằng nhân chứng qua mau! Cửa... van thủy lực bị rỉ sét nặng quá... tao quay không nổi! Nó kẹt cứng rồi!"


Long lao tới sát bệ điều khiển. Anh nhìn vào đồng hồ đo áp suất dầu thủy lực cơ học. Kim đồng hồ chỉ vạch đỏ rực. Hệ thống điện tử của trạm gác đã hoàn toàn tê liệt do mất điện lưới toàn tàu, buộc phải vận hành bằng tay quay cơ học ngược chiều kim đồng hồ một trăm hai mươi vòng để xả áp suất dầu hạ cửa sập xuống.


Long bám tay phải vào tay quay, cố sức xoay mạnh. Nhưng bả vai trái phế tích của anh lập tức phản kháng bằng một cơn đau nhói buốt thẳng lên đại não. Cánh tay trái của anh hoàn toàn không thể dùng lực để hỗ trợ. Tay quay rỉ sét chỉ nhích được một khoảng nhỏ rồi kẹt cứng lại với tiếng rít kim loại ken két.


"Mẹ kiếp! Van thủy lực bị kẹt cơ học rồi!" Long nghiến răng chửi thề.


Đúng lúc đó, tiếng la hét điên cuồng vang lên từ phía đầu hành lang biệt giam. Lương Thiết Đao dẫn đầu hàng trăm tù nhân bạo loạn của băng Hắc Nha đã phát hiện ra lối thoát của họ. Chúng vung dao rựa và đuốc lửa, ào ào lao tới như một đàn sói đói trong đêm bão.


"Chúng kìa! Giết sạch tụi nó! Cướp chìa khóa!" Tiếng Đao gào rú xé lòng.


Trần Văn Tám nhìn thấy làn sóng tù nhân đang lao tới sát sườn thì ánh mắt ông bỗng trở nên kiên định đến lạ thường. Ông dùng chút sức tàn cuối cùng, gượng đứng dậy, tựa lưng vào bệ thép điều khiển, tay phải rút ra khẩu súng bắn đạn cao su tiêu chuẩn ca trực của mình.


"Long! Đưa thằng Minh và nhân chứng qua bên kia cửa ngay!" Tám hét lớn, đẩy mạnh Minh và Vinh lọt qua khe hẹp của cửa sập áp lực sang phía Khoang D.


"Anh Tám, đi cùng tụi em!" Minh khóc gào lên, cố sức thò tay qua khe cửa để kéo ông.


"Không kịp đâu! Chân tao phế rồi!" Tám quay đầu lại nhìn Long, ánh mắt ông đầy sự gửi gắm và danh dự của một người lính già. "Long... mày giữ chìa khóa vạn năng của tao. Bảo vệ thằng bé Minh... đưa nhân chứng rời tàu! Làm ơn..."


Tám giao lại chiếc Chìa khóa vạn năng cơ học (Master Key) bằng đồng thau vào tay phải của Long, rồi quay người lại, chĩa thẳng họng súng bắn đạn cao su về phía toán tù nhân đang lao tới.


Đoàng! Đoàng!


Tiếng súng nổ vang dội hành lang hẹp. Phát đạn cao su cự ly gần bắn trúng ngực hai tên tù nhân đi đầu, thổi bay chúng lùi lại ba mét dẫm đạp lên nhau. Nhưng số lượng kẻ thù quá đông. Lương Thiết Đao vung thanh dao rựa chém xéo một nhát chí mạng vào ngực Tám.


"Hự!"


Tám đổ gục xuống bệ điều khiển, máu tươi phun ra loang lổ vách thép của trạm gác số 4. Nhưng hai bàn tay ông vẫn cố siết chặt lấy chân của tên đao phủ đi đầu để kéo trì bước tiến của chúng.


"Anh Tám!!!" Minh hét lên đau đớn tột cùng, nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt bám đầy muội than.


Long nén nỗi đau phẫn nộ đang dâng trào trong lồng ngực. Anh biết, Trần Văn Tám đã hy sinh để mua cho họ những giây phút sinh tử cuối cùng. Nếu anh chần chừ kéo Tám qua, tất cả sẽ cùng chết dưới lưỡi dao rựa của Hắc Nha. Đây là một quyết định tàn khốc, nhưng là lựa chọn chiến thuật duy nhất để bảo vệ Trương Thế Vinh.


Long lập tức thò tay phải vào túi quần đùi của Tám đang nằm gục, giật mạnh chiếc Thẻ từ an ninh của Lính gác ca đêm đã chết.


Anh thối lui hoàn toàn sang phía Khoang D, kéo giật Minh và Vinh lùi sâu vào trong ngưỡng cửa.


Long quét mạnh thẻ từ của Tám lên bảng điều khiển khẩn cấp bọc thép độc lập lắp chìm bên vách trạm gác Khoang D.


Tít! Tít!


Bảng điều khiển nhấp nháy ánh sáng màu hổ phách khẩn cấp: *Emergency Power Activated (Pin dự phòng của hệ thống cửa áp lực)*. Màn hình hiển thị dòng chữ cảnh báo: *Dung lượng pin còn lại: 80% (Tiêu tốn 20% cho mỗi lần kích hoạt)*.


Hệ thống thủy lực độc lập được cung cấp nguồn điện khẩn cấp từ bộ lưu điện UPS bọc thép. Tiếng động cơ bơm dầu thủy lực bắt đầu rít lên một âm thanh tần số cao chói tai, làm rung chuyển cả sàn thép dưới chân họ.


Cánh cửa sập áp lực nặng hai tấn bắt đầu hạ xuống từ trần thép với tốc độ cực nhanh.


"Mẹ kiếp! Cản cửa lại!" Lương Thiết Đao gào lên điên cuồng khi thấy cánh cửa đang sập xuống. Hắn dùng hết sức bình sinh, phóng thẳng người về phía trước, vung thanh dao rựa thép nhíp dài sáu mươi xăng-ti-mét hòng chọc vào khe hở để chặn đà sập của cửa.


Long không hề dao động. Anh đứng sừng sững sát mép cửa phía Khoang D, tay phải siết chặt báng khẩu súng ngắn Makarov cũ tước được từ Sát, chĩa thẳng qua khe cửa đang khép lại tầm thấp.


Đoàng! Đoàng!


Hai phát đạn súng ngắn cỡ 9mm nổ vang dội trong khe hẹp. Viên đạn găm thẳng vào bả vai phải của tên đao phủ đi đầu sát sườn Đao, khiến cú vung rựa của hắn bị lệch hướng hoàn toàn.


Cánh cửa thép áp lực nặng hai tấn hạ sập xuống sàn thép với một tiếng *UỲNH* chấn động rung chuyển toàn bộ cấu trúc Khoang D.


Rắc! Xoẹt!


Cánh cửa sập nặng nề hạ xuống chính xác trong tích tắc, nghiền nát hoàn toàn mũi thanh dao rựa bằng thép nhíp của Lương Thiết Đao ngay sát dưới sàn. Những tia lửa điện và mảnh thép vụn văng tung tóe ràn rạt vào vách ngăn bọc thép, để lại một vết cắt sâu hoắm trên sàn nhà.


Tiếng gào thét điên cuồng của Lương Thiết Đao và hàng trăm tù nhân bạo loạn Hắc Nha bỗng chốc bị dập tắt hoàn toàn phía bên kia cánh cửa dày mười lăm xăng-ti-mét cách âm cách nhiệt.


Không gian trạm gác số 4 phía Khoang D đột ngột trở nên im lặng một cách đáng sợ, chỉ còn lại tiếng rít gào rú của siêu bão cấp 11 dội vào vỏ tàu bên ngoài và tiếng thở dốc đứt quãng của ba con người.


Trần Văn Tám đã vĩnh viễn nằm lại phía bên kia cửa. Ông đã dùng cả mạng sống của mình để đóng chặt phòng tuyến ngăn cách giữa địa ngục Khoang E và tầng trên.


Lê Minh quỳ sụp xuống cạnh cánh cửa thép đã đóng kín, hai tay đập mạnh vào vách kim loại lạnh ngắt, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ vụn trong bóng tối đỏ lòm ánh đèn khẩn cấp.


"Anh Tám... em xin lỗi... em xin lỗi..."


Long đứng yên lặng trong bóng tối. Anh siết chặt chiếc Chìa khóa vạn năng cơ học (Master Key) bằng đồng thau của Tám trong lòng bàn tay phải rớm máu. Gương mặt anh lạnh lùng, vô cảm dưới ánh đèn đỏ, nhưng sâu trong đôi mắt mệt mỏi là một ngọn lửa căm hờn đang cuộn trào dữ dội. Anh đã hoàn thành bước đầu tiên của lời hứa danh dự của một người lính – bảo vệ nhân chứng sống sót qua thảm họa mở đầu.


Nhưng áp lực mới lập tức ập đến.


Phịch!


Trương Thế Vinh bất ngờ đổ sụp xuống sàn thép ngập nước bẩn. Chiếc hộp xách tay bọc titan tuột khỏi tay gã rơi xuống nước vang lên một tiếng động cơ học khô khốc.


Long lập tức cúi xuống, lật người Vinh lại. Gương mặt cựu kế toán trưởng của Viper tái mét, môi nhợt nhạt khô nứt, toàn thân gã co giật liên tục từng cơn dữ dội, hai mắt trợn ngược lên trần nhà.


Long đưa tay phải chạm vào trán Vinh. Trán gã nóng rực như một hòn than nung.


"Cậu ấy bị sốt cao co giật rồi!" Minh hốt hoảng hét lên khi thấy Vinh bắt đầu sùi bọt mép nhẹ.


Long xé toạc lớp áo tù nhân ướt sũng của Vinh ở bả vai trái. Vết rách sâu hoắm ở vai gã do bị chém trước đó đã bị nhiễm trùng nghiêm trọng do dầm nước biển rỉ sét bẩn thỉu dưới sàn đáy tàu suốt nhiều giờ liền. Vết thương sưng tấy đỏ rực, rỉ ra thứ dịch mủ vàng nhạt có mùi hôi hám của thịt thối rữa.


Nhóm Long tạm thời cô lập được băng Hắc Nha dưới Khoang E, nhưng họ đang bị kẹt cứng tại Trạm gác số 4 Khoang D – một khu vực hoàn toàn cô lập, không có lối thoát ra đất liền giữa đêm siêu bão.


Và nhân chứng tối mật duy nhất của họ đang cận kề cái chết do nhiễm trùng huyết cấp tính.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!