Đột Phá Buồng Biệt Giam
Cơn bão cấp 11 ngoài đại dương gầm rú như một đàn thú dữ đang cố sức cào cấu vào lớp vỏ thép dày của con tàu ngục Ocean Fortress. Sức gió rít qua các khe hở cơ học tạo nên những âm thanh u uất, u uất dội thẳng xuống Khoang E – đáy ngục sâu nhất, nơi bóng tối và nước biển đang bắt đầu tràn ngập. Con tàu nghiêng một góc mười độ dưới sức ép của những con sóng cao sáu mét, khiến làn nước bẩn pha lẫn dầu máy và rác rưởi dưới sàn thép dạt qua dạt lại, ngập đến mắt cá chân.
Lê Minh quỳ sụp dưới chân cầu thang xoắn bọc thép đã bị khóa chặt. Cậu tân binh quản ngục hai mươi hai tuổi ôm lấy đầu, đôi vai gầy run lên bần bật dưới lớp cảnh phục ướt sũng và bám đầy muội than đen kịt. Khẩu súng ngắn K54 rỗng tuếch trên tay cậu đã lạnh ngắt, cũng như hy vọng sống sót của cậu lúc này. Tiếng rè rè rợn người từ chiếc bộ đàm dải tần ngắn mà Long vừa nhặt được từ xác đồng nghiệp vẫn đang rít lên từng hồi gằn giọng của Lương Thiết Đao, thủ lĩnh băng Hắc Nha, ra lệnh phóng hỏa buồng biệt giam E5 trong vòng mười lăm phút nữa.
"Chúng ta chết chắc rồi, anh Long..." Minh ngước khuôn mặt đầy nước mắt và vết nhọ nồi lên nhìn Long qua cặp kính cận nhòe nhoẹt nước bão. "Cửa thoát hiểm bị khóa từ bên ngoài. Điện bị cắt. Hắc Nha có hàng trăm đứa cầm dao rựa ngoài kia. Không có ai đến cứu chúng ta đâu..."
Trịnh Kim Long không đáp. Anh đứng sừng sững như một pho tượng thép rỉ sét giữa hành lang đỏ lòm ánh đèn khẩn cấp chập chờn. Cánh tay trái của anh buông thõng vô lực, khớp vai trái nhói lên từng cơn đau buốt thấu xương tủy do vết rách cơ nhẹ khi nãy bị dầm nước biển lạnh. Đó là Ngưỡng Quá tải Vai trái (Shoulder Impairment) – vết sẹo mổ cũ từ phát đạn bắn lén của Bùi Tiến Dũng năm xưa trong chiến dịch 'Bão Sa Mạc' đang nhắc nhở anh về giới hạn thể chất của một phế nhân.
Nhưng ánh mắt của cựu đội trưởng đặc nhiệm chống khủng bố không hề có một tia dao động. Anh chậm rãi đưa tay phải vào túi áo ngực sát tim, rút ra một cuốn sổ tay nhỏ bọc da sờn rách – cuốn danh sách hối lộ tước được từ tên quản ngục phản bội Nguyễn Văn Sát khi nãy. Long ném cuốn sổ xuống trước mặt Minh.
"Nhìn đi," giọng Long trầm thấp, khàn đặc nhưng chứa đựng một uy lực khiến Minh phải nín lặng.
Minh run rẩy nhặt cuốn sổ lên, mở ra dưới ánh sáng đỏ nhấp nháy của đèn khẩn cấp. Những trang giấy sũng nước hiện ra những dòng chữ viết tay nguệch ngoạc ghi chép chi tiết ngày giờ, số tài khoản ngân hàng và số tiền chuyển khoản từ nghiệp đoàn tội phạm quốc tế Viper.
"Đây là..." Minh lắp bắp, mắt trợn trừng khi đọc đến những cái tên quen thuộc. "Đội trưởng Kiên? Cả anh Sát... anh Tám... Hơn bảy mươi phần trăm lính gác ca trực đêm đều có tên ở đây?"
"Họ nhận tiền của Viper để tạo điều kiện cho Hắc Nha kích hoạt bạo loạn," Long lạnh lùng nói, tay phải anh siết chặt thân nhôm hàng không của chiếc Đèn pin kim loại Maglite 4D nặng một ký. "Vụ bạo loạn này không phải tự phát do bão biển. Đó là một chiến dịch diệt khẩu được lên kế hoạch tỉ mỉ từ đất liền. Trần Chí Kiên khóa cửa thoát hiểm không phải để tự cứu mình, mà là để nhốt toàn bộ những quản ngục trung thực ca đêm và nhân chứng Trương Thế Vinh ở lại đây làm vật tế thần. Không có lực lượng cứu hộ chính quy nào đến đâu, Minh. Hệ thống an ninh đã bị thối nát từ gốc rễ."
Lời giải thích tàn nhẫn của Long đập tan chút ngây thơ cuối cùng của cậu tân binh. Minh nhìn cuốn sổ tay hối lộ, rồi nhìn vết máu tươi đang rỉ ra qua lớp băng gạc trên vai trái của Long. Cậu hiểu rằng, người đàn ông lầm lì bị cả nhà tù khinh bỉ là 'Phế nhân Trịnh' này chính là lá chắn duy nhất ngăn cách cậu với lưỡi dao rựa của đám tù nhân khát máu ngoài kia.
"Em... em hiểu rồi," Minh mím chặt môi, đứng dậy, bám sát sau lưng Long. "Em sẽ nghe theo anh. Chúng ta phải làm gì bây giờ?"
"Giải cứu Trương Thế Vinh tại buồng E5," Long quay người nhìn về phía hành lang tối đen dẫn sâu vào khu biệt giam. "Đao chỉ có mười lăm phút trước khi phóng hỏa. Chúng ta chỉ có mười phút để tiếp cận và đưa Vinh ra ngoài trước khi lửa thiêu rụi lối đi duy nhất."
Long bắt đầu di chuyển. Anh áp dụng Kỹ thuật Di chuyển Không tiếng động (Silent Step). Dáng người cao lớn của anh hơi khom thấp, đặt gót chân xuống trước, rồi cuộn nhẹ lòng bàn chân sang mép ngoài để triệt tiêu tiếng rít ma sát của đế giày cao su trên sàn thép ngập nước bẩn. Lê Minh cố gắng bắt chước theo, nhưng bước chân vẫn còn lóng ngóng do nỗi sợ hãi tột độ.
Hành lang thép Khoang E kéo dài một trăm mét dốc đứng nghiêng mười độ. Nước biển rò rỉ từ các mối hàn rỉ sét tạo nên những vũng nước sâu quá mắt cá chân, loang lổ những vệt dầu máy đen ngòm trơn trượt. Trần nhà thấp lè tè treo đầy những sợi dây cáp điện đứt đang tóe tia lửa điện chập chờn, phát ra những tiếng 'xoẹt xoẹt' chói tai. Cứ mỗi lần con tàu ngục rung lắc dữ dội dưới sức đập của sóng bão, những vách ngăn thép rỉ sét lại vặn xoắn gầm rú, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.
Khi tiến đến khúc cua rẽ góc chín mươi độ dẫn vào khu biệt giam, Long lập tức dừng lại, giơ tay phải ra hiệu cho Minh đứng im.
Anh áp dụng Quy tắc "Góc Chết" Hành lang. Long không dại dột thò đầu ra ngoài góc cua. Anh dừng lại sát mép tường thép rỉ sét, đưa đầu chiếc đèn pin Maglite 4D ra trước quét nhanh một góc nghiêng bốn mươi lăm độ sát sàn nhà ngập nước. Luồng sáng mạnh mẽ quét qua vách thép đối diện, phản chiếu lại bóng đổ của hai bóng người đang đứng gác ngay lối vào hành lang biệt giam.
Hai tên tù nhân Hắc Nha. Chúng mặc áo tù phanh ngực lộ hình xăm quạ đen, tay cầm dao rựa tự chế mài từ lá thép nhíp xe tải sắc bén. Chúng đang liên tục nhìn dáo dác xung quanh, miệng chửi rủa om sòm do khói đen từ phòng nghỉ lính gác bắt đầu lan tỏa tới đây làm cay mắt.
Long tắt đèn pin Maglite ngay lập tức. Trong bóng tối đỏ lòm khẩn cấp, anh quay sang Minh, ra hiệu bằng tay: *Tôi bọc hậu, cậu cảnh giới phía sau.*
Long hít một hơi thật sâu, áp dụng Kỹ thuật thở hộp 4-4-4 (Box Breathing) của chuyên gia tâm lý Vũ Thanh Hà để hạ nhịp tim xuống dưới mức tám mươi nhịp một phút. Cơn run tay do chấn thương tâm lý PTSD khi ngửi thấy mùi khói súng và vải cháy dần dần được khống chế. Ánh mắt anh lạnh lùng trở lại như một thợ săn bóng tối.
Long bước ra khỏi góc cua bằng Kỹ thuật Di chuyển Không tiếng động. Lòng bàn chân anh cuộn uyển chuyển trên sàn thép ướt sũng không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào, át đi hoàn toàn bởi tiếng gầm rú của siêu bão bên ngoài vỏ tàu. Anh tiếp cận hai tên lính gác Hắc Nha từ phía sau sườn góc khuất camera.
Khi chỉ còn cách tên đi cuối chưa đầy một mét, tên này đột ngột ngửi thấy mùi dầu máy và khói khét trên người Long. Hắn định quay đầu lại gào lên:
"Đứa nào—"
Nhưng tiếng hét của hắn vĩnh viễn bị dập tắt trong cuống họng. Tay phải của Long nhanh như chớp lao ra, khóa chặt lấy hầu họng của tên tù nhân, bóp mạnh để triệt tiêu luồng khí quản. Đồng thời, anh luồn cánh tay phải dưới nách hắn, dùng lực hông xoay mạnh ngược chiều khớp xương bả vai đối thủ.
Rắc!
Tiếng xương khớp bả vai của tên tù nhân bị bẻ gãy giòn giã vang lên trong bóng tối. Đòn bẻ khớp vai triệt hạ nhanh (Krav Maga cải tiến) được thực hiện hoàn hảo trong vòng một giây rưỡi bằng tay phải duy nhất, bảo vệ hoàn toàn bên vai trái phế tích yếu ớt của Long. Tên tù nhân đổ sụp xuống làn nước bẩn không một tiếng động.
Tên thứ hai giật mình quay lại khi nghe thấy tiếng động va chạm vật lý nhẹ dưới nước. Nhưng ngay khoảnh khắc hắn vừa quay đầu, Long đã bấm công tắc đèn pin Maglite 4D, phát luồng sáng cực đại một ngàn lumens thẳng vào võng mạc của hắn ở cự ly gần.
"Á! Mắt tao!" Tên tù nhân hét lên đau đớn, hai tay buông dao rựa ôm lấy mắt hoàn toàn bị mù tạm thời.
Long không để đối thủ có cơ hội hồi phục. Anh vung tay phải cầm chiếc đèn pin Maglite nặng một ký, đập thẳng một Cú đánh chấn động bằng đuôi đèn pin có khía nhọn vào xương quai xanh của hắn.
Bốp!
Cú va chạm kim loại cực mạnh bẻ gãy xương quai xanh của tên tù nhân, khiến hắn ngã quỵ xuống sàn thép dốc nghiêng. Long bồi thêm một cú đá tống mạnh vào hạ bộ của hắn, khiến hắn ngất xỉu ngay lập tức dưới làn nước buốt.
Lê Minh chạy tới, mắt trợn tròn kinh ngạc trước tốc độ triệt hạ im lặng tàn khốc của Long. Cậu nhìn hai tên tù nhân bất tỉnh dưới nước, rồi nhìn Long bằng ánh mắt sùng bái tột cùng.
"Đi thôi, không còn thời gian đâu," Long trầm giọng nói, tay phải anh nhặt hai thanh dao rựa tự chế của đối thủ ném sâu vào đường ống xả thải bên cạnh để tránh bị địch nhặt lại.
Họ tiến sâu vào khu vực biệt giam. Hành lang nơi này hẹp hơn, chỉ rộng chưa đầy một mét, các vách ngăn làm bằng các tấm thép lá rỉ sét dày cách âm hoàn toàn. Khói đen từ phòng nghỉ lính gác bắt đầu tràn vào qua hệ thống thông gió chập chờn, tạo nên một màn sương mù mờ ảo, cay xè phổi.
Đến trước cánh cửa thép của Buồng giam đặc biệt E5, Long dừng lại. Đây là phòng giam biệt lập cuối hành lang, không có cửa sổ, bọc thép dày ba lớp bảo mật cao dành riêng cho nhân chứng tối mật. Hệ thống khóa điện tử của cửa đã hoàn toàn tê liệt do mất điện lưới toàn tàu, chốt khóa cơ học ba lớp bị khóa chặt rỉ sét.
Long quỳ một chân xuống nước, tay phải rút ra bộ móc khóa đa năng bằng titan siêu cứng từ trong túi áo ngực. Anh áp tai vào vách thép dày cách âm, tập trung thính giác thâm trầm lắng nghe tiếng chuyển động của các bánh răng cơ học bên trong ổ khóa.
Cạch... Cạch...
Ngón tay phải của anh cực kỳ linh hoạt, cảm nhận từng phản hồi lực nhỏ nhất từ lõi khóa cơ học thế hệ cũ. Khớp vai trái đau nhức nhối khiến trán anh vã mồ hôi hột, từng giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên gương mặt cương nghị rách nát sẹo mổ cũ.
"Nhanh lên anh Long... em nghe thấy tiếng chân của Hắc Nha ở đầu hành lang rồi!" Minh lo lắng thì thầm, tay siết chặt báng khẩu súng K54 rỗng đạn để tự vệ.
Cạch!
Lớp khóa cơ học thứ ba được giải phóng. Long dùng hết sức tay phải đẩy mạnh cánh cửa thép dày mười xăng-ti-mét cơ học. Cánh cửa rít lên một tiếng khô khốc rồi mở ra.
Bên trong phòng giam biệt lập tối tăm ngập nước bẩn đến mắt cá chân, không khí nồng nặc mùi mồ hôi lạnh và sự sợ hãi. Dưới ánh sáng đỏ khẩn cấp yếu ớt hắt vào từ cửa, Long nhìn thấy một dáng người gầy gò đang trốn chặt dưới gầm giường sắt rỉ sét, hai tay ôm lấy đầu run rẩy dữ dội.
Đó là Trương Thế Vinh.
Cựu kế toán trưởng của nghiệp đoàn Viper đeo một cặp kính cận dày cộp, mặc bộ đồ tù nhân rộng thùng thình ướt sũng nước bẩn. Gương mặt thư sinh của hắn tái mét không còn một giọt máu, đôi mắt trợn trừng đầy hoảng loạn tột độ khi nhìn thấy bóng người quản ngục bước vào.
"Đừng... đừng giết tôi! Tôi không biết gì cả! Đừng giết tôi!" Vinh gào khóc thảm thiết, cố gắng thu mình sâu hơn vào góc gầm giường rỉ sét.
Long bước tới, cúi người xuống, tay phải nắm chặt lấy bả vai của Vinh kéo giật hắn ra ngoài gầm giường bằng một lực mạnh mẽ nhưng bảo bọc.
"Câm miệng nếu muốn sống!" Long gằn giọng lạnh lùng, ánh mắt anh như hai lưỡi dao khóa chặt lấy Vinh. "Tôi là quản ngục Trịnh Kim Long. Tôi đến để đưa anh ra ngoài."
Vinh nhìn thấy sắc phục quản ngục sờn rách và bả vai trái rớm máu của Long, rồi nhìn thấy tân binh Lê Minh đang canh gác ngoài cửa. Sự lạnh lùng kiên định của Long dường như có một sức mạnh trấn tĩnh vô hình, khiến tiếng gào khóc của Vinh nghẹn lại trong cổ họng.
"Anh... anh không phải người của Đao? Anh không đến để giết tôi?" Vinh lắp bắp hỏi, tay vẫn siết chặt một chiếc hộp nhỏ bọc titan chống nước sát ngực trái.
"Hắc Nha đang phóng hỏa khu biệt giam này. Chúng ta có năm phút để rời khỏi đây trước khi bị thiêu sống," Long nói, ánh mắt anh dừng lại trên chiếc hộp bọc titan của Vinh. Đó chính là chiếc ổ cứng dữ liệu thô chứa danh sách giao dịch đen trị giá hàng tỷ USD của Viper.
Long đỡ Vinh đứng dậy. Nhưng ngay khi Vinh vừa định bước đi, chân hắn run rẩy khuỵu xuống do hoảng sợ và hạ thân nhiệt cực hạn dưới bão. Long buộc phải dùng tay phải đỡ lấy eo hắn, dìu hắn di chuyển.
"Nghe tôi đây, Vinh," Long vừa dìu Vinh vừa trầm giọng nói nhanh. "Hệ thống thoát hiểm đứng đã bị khóa. Không có tàu cứu hộ nào từ đất liền đến cứu chúng ta đâu. Bùi Tiến Dũng đã ký lệnh cô lập con tàu ngục này giữa bão cấp mười một."
Gương mặt Vinh nghe đến cái tên 'Bùi Tiến Dũng' lập tức biến dạng vì kinh hoàng. Hắn túm chặt lấy vạt áo giáp Kevlar của Long, gào lên trong tiếng gió bão rít qua khe thép vách ngăn:
"Tôi biết! Tôi biết chứ! Dũng đã ký lệnh phong tỏa thông tin cứu hộ bờ biển! Hắn và nghiệp đoàn Viper muốn biến con tàu Ocean Fortress này thành một ngôi mộ tập thể dưới đáy đại dương! Vụ bạo loạn này chỉ là cái cớ để chúng giết sạch tất cả chúng ta – kể cả các anh, những quản ngục ca trực đêm – để xóa sạch dấu vết về danh sách giao dịch đen trị giá hai tỷ đô-la nằm trong chiếc ổ cứng này! Không ai được phép sống sót rời khỏi con tàu ngục này cả!"
Lời thú nhận kinh hoàng của Vinh dội thẳng vào tâm trí Lê Minh như một gáo nước lạnh buốt. Cậu tân binh quản ngục đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt xám ngoét vì nhận ra sự thật tàn bạo: Họ đã bị chính cấp trên cũ mà họ kính trọng phản bội bán đứng để bịt đầu mối tội ác quốc tế.
Long siết chặt nắm tay phải. Vệt sẹo mổ cũ trên bả vai trái lệch của anh nhói đau dữ dội, như một chứng tích sống nhắc nhở về sự tàn độc của Bùi Tiến Dũng trong quá khứ. Ngọn lửa hận thù công lý âm ỉ suốt ba năm qua trong lòng người lính đặc nhiệm bị ruồng bỏ nay bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết.
"Muốn sống sót để vạch trần chúng, thì phải đi ngay!" Long quát lớn, kéo giật cả Vinh và Minh hướng ra phía cửa phòng giam.
Nhưng ngay khi họ vừa bước đến ngưỡng cửa của Buồng giam đặc biệt E5, một tiếng động rùng rợn vang lên dọc hành lang thép tối tăm bên ngoài, dội qua các vách ngăn thép lá rỉ sét.
Két... Két... Két...
Đó là tiếng kim loại nặng rít rền rẹt dọc vách hành lang thép ngay bên ngoài cánh cửa phòng giam E5. Tiếng rựa sắt rỉ sét kéo lê trên sàn thép ngập nước bẩn tạo nên những tia lửa đỏ loang loáng trong bóng tối khói đen cuồn cuộn.
Một bóng người cao lớn gầy gò như bộ xương khô hiện ra từ màn khói độc màu vàng nhạt của khí Amoniac rò rỉ. Đằng sau hắn là hàng chục tay súng bắn đinh tự chế và đao phủ của băng Hắc Nha cầm đuốc lửa cháy rực rỡ dưới đêm siêu bão.
Lý Sẹo và toán đao phủ của hắn đã đến. Chúng đã chặn đứng lối thoát duy nhất của buồng biệt giam E5 không lối thoát hiểm phụ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!